GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

“Sao anh bỗng nhiên quay về thế? Buổi chiều không cần họp sao?” Mạnh Dục Thành nhìn dáng vẻ mong chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của thì không nhẫn không nói: “Vẫn còn phải họp nữa, nhưng anh nhiệm vụ giao cho em.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Haizz, thật không nên nhất thời mềm lòng hứa với cô tạm thời không công khai tình cảm mà, Mạnh Dục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thành anh từ khi nào thì phải phải lén lén lút lút như vậy chứ? Thậm chí ngay cả việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm bạn gái mình một cách quang minh chính đại cũng không được.

 

“Nhiệm vụ gì?” Thẩm Nhã Hinh mở to đôi mắt long lanh nhìn anh, việc nguyện ý làm nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính giúp anh chia sẻ công việc. Nhưng chỉ tiếcnăng lực quá hạn, việc cô có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể giúp không nhiều, nên vừa nghe mình nhiệm vụ liền quên đi sự buồn rầu lúc nãy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xém tí nữa đã vỗ tay hoan rồi.

 

Mạnh Dục Thành lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ, tốc độ thay đổi của cũng quá ư nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, con người đơn thuần như thế nào mới làm được vậy chứ, “Chiều anh sẽ hợp với người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong công ty, nên cần người tiếp đãi Khang Thái…”

 

“Để em, để em, đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.” Chưa kịp đợi anh nói hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu đã ngắt lời, chỉ sợ bị anh thu hồi quyền lợi, không phải chỉ là tiếp đãi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người bạn nước ngoài thôi sao, quá dễ rồi.

 

“Ừ, bữa trưa ông ấy muốn ăn những món nhạt một chút, lúc nãy người góp ý nói gần đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một nhà hàng làm những món hầm cách thủy rất ngon, em biết nhà hàng đó không?” Mạnh Dục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thành phủi những sợi tóc rối trên mặt xuống, ngón tay lưu luyến trên da thịt mềm mại của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô.

 

“Ừm, em biết chỗ đó, gần nơi này nhà hàng nào ngon em đều biết hết.” Thẩm Nhã Hinh nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với vẻ đắc chí rồi bắt đầu kể cho anh nghe nhà hàng nào ăn món ngon, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay cả nơi nào bỏ nhiều bột ngọt cô cũng biết nữa.

 

Mạnh Dục Thành phì cười, “Em mới đến Dương Khảibao lâu sao nhà hàng quán ăn nào em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng ăn qua hết vậy?”

 

“Nào đâu.” nghịch ngợm nháy mắt với anh, “Có internet mà, quán ăn nào ngon đều sẽ được dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạng giới thiệu, anh biết không, gần chỗ này một tiệm làm bánh trứng trái cây rất ngon, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần kỳ lắm luôn á, em lớn như vậychưa từng…” Chiếc môi nhỏ nhắn đang liếng thoắng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng bị một cánh môi dày bịt lại, Thẩm Nhã Hinh ai oán trách mắng: “Bên ngoài người đó.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô, Mạnh Dục Thành không nhịn được hôn sâu hơn nữa, cặp môi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đào người trong mơ, cònnhững chiếc răng ngọc của nữa…hấp bắt đầu trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gấp gáp, ngón tay anh vuốt ve dái tai mềm mại của cô, khiếngngâm ra tiếng, đầu lưỡi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quẫn quít đưa sâu vào trong khoang miệng cô.

 

Thẩm Nhã Hinh bị nụ hôn cuồng nhiệt này hôn đến hồ đầu óc, nếu không phải được anh gắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gao ôm lấy thì e rằng cô đã xuống mất rồi. Bỗng nhiênmột vật cứng nóng ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên bụng dưới của cô, không nhịn được muốn lấy tay gạt ra, nhưng sau khi nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng rít hơi của anh mới sực nhớ ra thứ đó gì, cơ thể bỗng chốc cứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngắt tại chỗ!

 

Gặp quỷ, anh đã cố gắng khắc chế bản thân như thế rồi còn cố ý chọc ghẹo anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, Mạnh Dục Thành nắm lấy chiếc cằm nhọn của cô, ánh mắt thăm sâu nhìn cô: “Buổi tối về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh sẽ thu thập em, hay là… em muốn bây giờ?” Ám chỉ của anh đã quáràng, Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhã Hinh không chịu nổi nữa bèn xoay mặt qua một bên không thèm nhìn anh, đáng ghét, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng làm việc đó, tuy rằng đã được ngăn cách bởi một cánh cửa, bên hông còn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tấm kính lớn bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong nhưng bên trong lại có thể thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ràng mọi thứ bên ngoài ngăn cách lại, nhưng cô vẫn sợ bị người ta phát hiện mà.

 

“Đừng… bên ngoàingười.” Sự phản kháng yếu ớt của khi lọt vào mắt Mạnh Dục Thành lại thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyến người, anh xấu xa bấm khóa trái cửa lại, kéo qua bên tấm kính thủy tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn.

 

“Anh làmvậy?” Hành động đột ngột của anh khiến đề cao cảnh giác, dự cảm xấu! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Làm cái này.” Anh bế bổng cô lên, rồi đưa tay vén váy cô, để cặp đùi thon dài trắng trẻo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quấn lên eo anh, u cốc rất vừa khítđặt ngay nơi đó của anh.

 

“Đừng đừng, buông em ra đi.” không dám la lớn mà cũng không dám làm hành động sợ phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tiếng, chỉ thể tức giận nhéo vai anh, nhưng vai anh quá chắc, ngược lại khiến cho tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị đau, anh định làm thế trời? Chẳng lẽ muốn đây… “Em còn nhúc nhích lung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tung nữa thì anh làm thiệt đó.”

 

Lời uy hiếp âm hiểm của Mạnh Dục Thành khiếng Thẩm Nhã Hinh lập tức im lặng ôm cổ anh, nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ cầu xin, “Chồng à, đừngđây mà, buổi tối người ta sẽ hoàn toàn nghe theo anh hết…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cũng không dám tưởng tượng tối nay sẽ ra sao, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm đi nữa thì cũng tốt hơn làm tại đây gấp trăm lần.

 

“Muốn em làm cũng được? Em đều sẽ ngoan ngoãn nghe theo anh?” Anh cười khẽ, nắm lấy tâm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lo sợ của tiến hành ký kết một hiệp ước bất bình đẳng.

 

Thẩm Nhã Hinh do dự một hồi, hình ảnh bị anh ức hiếp lúc trước vẫn đang ẩn hiện trong đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng Mạnh Dục Thành như đang cố ý nhấn mạnh sự tồn tại của mình vậy, phần eo khẽ dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức khiến cho hoa huyệt nhạy cảm bị đụng cho run rẩy.

 

“A… em hứa em hứa, mau thả em xuống.” Thẩm Nhã Hinh la lên,hạ quyết tâm đáp ứng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầu của anh, chỉ cần bây giờ anh chịu tha cho được, chứ cứ tiếp tục như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì những người bên ngoài sẽ phát hiện mất.

 

“Ngoan.” Mạnh Dục Thành chậm chạp không nỡ khẽ ma sát qua lại eo cô, nhìn dáng vẻ cắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt môi không biết làm sao của cô, anh thật muốn ngay bây giờ mà, nhưng cuối cùng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ in một nụ hôn nhẹ lên môi rồi buông tay thả xuống, “Về nhà sớm chút, ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoãn đợi anh.” Thẩm Nhã Hinh nhanh chóng vuốt thẳng lại chiếc váy, chỉ sợ bị người ta nhìn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được cái đó. Sau đó ngay cả mắt anh cũng không dám nhìn chỉ nhìn chằm chằm mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất nói: “Thế em đi trước đây.”

 

“Đi đi, Khang Thái đang phòng nghỉ của công ty dưới lầu 4, em qua đó kiếm ông ta.”

 

“Dạ.”

 

“Đợi chút.

 

“Sao vậy?” Thẩm Nhã Hinh nhìn anh.

 

Mạnh Dục Thành nở một nụ cười thấy ghét nhìn cô nói, “Mặt em đỏ chót à, tốt nhất nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi rửa mặt trước đã.”

 

Đáng ghét, ăn hiếp người quá đáng mà, Thẩm Nhã Hinh đi đến tầng 4 rồi vẫn tức giận mắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, người đàn ông này lúc nào cũng chọc để kiếm vui hết, con người trầm tĩnh trước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác với người đàn ông độc miệng đốn trước mặt khiến bị quay mòng mòng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mức chóng mặt., chỉ hơi chút không để ý liền bị rơi vào cái bẫy xấu xa của anh ngay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Haizz.” Thẩm Nhã Hinh ngồi trong phòng VIP mát mẻ, trước mặt những món ăn tinh tế, đã thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài lần thứ N lần rồi, càng nghĩ càng cảm thấy Mạnh Dục Thành hồi nãy là cố ý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mục đích để ép nói tối về sẽ nghe theo anh hết.

 

Thật đáng ghét, Thẩm Nhã Hinh phát hiện anh không chỉ thích thao túngthể cô, còn thích khiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho phải chủ động đi làm một số việc khiến cô xấu hổ nữa, a a a a a © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 a, càng nghĩ càng tức mà, sao anh có thể như vậy chứ!

 

“Thẩm tiểu thư không thích món ăn ở đây sao?”

 

Khang Thái không hiểu nhìn gái thanhtrước mặt, cho thức ăn ngon cỡ nào đi nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà bên hông lạimột người không ngừng thở dài thì cũng sẽ khiến người ta ăn không ngon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miệng rồi.

 

“Không không, sao thể chứ, món ăn đây đều rất ngon.”

 

Thẩm Nhã Hinh liền nhanh chóng xin lỗi, đưa tay mở nắp cái chung nhỏ trước mặt ra, cô chọn món © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bồ câu hầm với đương quytáo đỏ, mùi vị rất tuyệt lại không ngán nữa.

 

Ngược lại, người la làng đòi ăn món thanh đạmông Khang Thái đây lại chọn món giò heo hầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với đậu phộng khiến cho Thẩm Nhã Hinh xém thì rớt mắt kiếng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc full, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc online, read Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc, Lâm Ương Ương Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc