GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 45

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trên cõi đời này luôn tồn tại tình trạng người này vui, người kia buồn. Hôm nay làm vua, ngày mai cũng có thể thành giặc.

Theo đà Lâm Thiển trở về bên Lệ Trí Thành, công ty Khuynh Thành gia nhập liên minh ngành nghề do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Ái Đạt dẫn đầu, cục diện của cuộc chiến giữa doanh nghiệp trong ngoài nước càng trở nên rõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ràng hơn.

Sáng ngày thứ hai.

Trụ sở DG Trung Quốc hôm nay như chìm trong bầu không khí ngột ngạt đè nén. Charles chính trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tâm của bầu không khí này. Cửa văn phòng của anh ta khép chặt. Thỉnh thoảng, nhân viên bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngoài nhìn thấy gương mặt sầm của anh ta qua cửa sổ sách.

Mấy ngày vừa qua, khá nhiều nhân viên của DG Trung Quốc đã nộp đơn từ chức, các khu vực© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cửa hàng vẫn tiếp tực rơi vào tình trạng khó khăn.

Cái gọi thị trường sụp đổ toàn diện đại khái diễn ra ngay trước mắt, thể hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hoặc ngày mai, không biết vào thời điểm nào.

Những ngày này, Trần Tranh luôn trong trạng thái mơ. Anh ta người càng gặp áp lực lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ càng buông thả bản thân. Ban ngày giải quyết xong công việc nhức đầu, buổi tối anh ta chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thâu đêm suốt sáng quán bar hay hộp đêm.

Nhưng càng phóng túng, Trần Tranh lại càng cảm thấy trống rỗng. Anh ta bỗng nghĩ đến chuyện trả thù Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thiển Lệ Trí Thành.

Lẫn lộn trong hội bao nhiêu năm, anh ta cũng quen biết vài thành phần thuộc giới hội đen. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Nếu thuê người bắt cóc Lâm Thiển, cho taLệ Trí Thành một bài học hoặc thậm trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chota biến mất... Lệ Trí Thành cũng chưa chắc nắm được điểm yếu của anh ta.

Nhưng sau đó, anh ta sẽ ra sao?

Về phần Lâm Thiển... Trần Tranh bất ngờ phát hiện, dù cô cho DG Trung Quốc một đấm tàn nhẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngay trước mặt giới truyền thông nhưng trong lòng anh ta vẫn không hận cô. Đây một cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 kỳ lạ, từ khi DG Trung Quốc bắt đầu suy sụp, Trần Tranh luôn trong tình trạng lửng, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đứng ngoài tất cả. Thật ra trước sự thất bại của DG Trung Quốc, anh ta cũng có đau, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không phải nỗi đau cắt da cắt thịt.

Dẫu sao, cục diện bây giờ cũng cầnmột kết thúc.

Trần Tranh đẩy cửa phòng làm việc của Charles, miệng mỉm cười: “Good morning.”

Charles ngược lại không cười nổi. Công ty mẹbên Mỹ cho biết, họcùng thất vọng về anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ta. Bây giờ anh ta không biết tương lai của mình đâu, nhảy sang công ty khác hay đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quốc gia khác?

Charles cảm giác, kể từ khi quảnDG Trung Quốc, anh ta luôn sống một cách bất đắc dĩ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Nhưng anh ta không tìm ra nguyên nhân tại sao lại như vậy?

“Ben.” Vào thời khắc này, anh ta chợt cảm giác ‘đồng bệnh tương lân’ với Trần Tranh: “Đợi quý này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 kết thúc, lẽ hai chúng ta phải tự nhận trách nhiệm từ chức.”

Trần Tranh lặng thinh.

Đúng lúc này, một cấp dưới cầm tập văn bản hớt hải lao vào văn phòng, thậm chí quên cửa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Anh ta cất giọng hoảng hốt: “charles, xảy ra chuyện lớn rồi.” Nói xong, anh ta đưa đơn khởi kiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 của luật đến trước mặt hai vị sếp.

Charles cầm xem, tức thì liền biến sắc.

Đó là một đơn khởi kiện của một doanh nghiệp đối với DG Trung Quốc. Tên doanh nghiệp này hơi quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quen nhưng Charles nhất thời nghĩ không ra.

Nhưng khi đọc kỹ nội dung khởi kiện, anh ta lập tức nhớ ra doanh nghiệp đó.

Bọn họ tố cáo DG Trung Quốc bãn một hàng túi xách thông thường chất lượng kém cho bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nửa năm trước. Bây giờ thông qua luật sư, bọn họ yêu cầu bồi thường thiệt hại với khoản tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rất lớn.

“Chẳng phải anh nói đây doanh nghiệp nông dân, không quan tâm đến chất lượng hay sao?” Charles gầm lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh ta tức đến mức tay run run.

Cấp dưới bên cạnh lắc đầu: “Không, Charles. Mặc đại diện pháp nhân của công ty đó người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Trung Quốc nhưng người Italy cũng cổ phần. Sự việc này liên quan đến đầu nước ngoài, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 họ cho biết sẽ xuất khẩu hàng này sang châ Âu. Sản phẩm kém chất lượng đã ảnh hưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nghiêm trọng đến danh tiếng công ty bọn họ ...”

Đúng lúc này, nhân viên pháp vụ đi vào, lập tức tiếp lời: “Không, kể cả ra tòa đối phương cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không thắng nổi, ràng hợp đồng giấy trắng mực đen...”

Charles đột nhiên kêu “A” một tiếng, hai tay vò tóc, sau đó quay người đi khỏi văn phòng, mặc kệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Trần Tranh cấp dưới.

Trần Tranh dõi mắt vào tờ đơn kiện rơi dưới đất, đột nhiên bật cười.

Dần dần, nụ cười của anh ta biến thành nụ cười cay đắng.

Tới lúc này, vụ kiện thắng hay thua không còn quan trọng nữa. Anh ta thể tưởng tượng, một khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tin tức về vụ kiện lan truyền khắp ngành túi xách cả nước, từ nay về sau, anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Charles sẽ không còn chỗ đứng trong ngành, thậm chí cả trên thương trường.

Anh ta Charles đã bị dồn vào đường cùng.

Lệ Trí Thành nắm giữ bài đó từ đầu đến giờ, cuối cùng cũng ngả bài một cách tình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Thời gian gần đây, Ninh Duy Khải hết sức thoải mái dễ chịu.

Sau bao sóng gió, Tân Bảo Thụy lại trở về bàn tay của anh ta. Hơn nữa lần này, anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trở thành chủ nhân thật sự của công ty. Ninh Duy Khải nghĩ, lẽ anh ta sắp bước vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đỉnh cao mới trong cuộc đời.

Tất nhiên, Ninh Duy Khải còn thể tiến xa hơn, bởi anh ta tên “kỳ tài quái thai” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Lệ Trí Thành đã từ địch trở thành bạn. Với phong độ của hai người, sau này chắc sẽ “nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sông không phạm nước giếng”.

Do đó, con đường phía trước của Ninh Duy Khải sẽ chẳng còn sự cản trở nào.

Mặc bây giờ Tân Bảo Thụy tương đối sa sút nhưng bất cứ ai nhìn con cái của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xấu hay tốt cũng đều yêu thích. Ninh Duy Khải không hề bận tâm đến tình trạng hiện tại. Ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lại, anh ta gọi từng nhân viên cốt cán tới văn phòng, khích lệ cổ bọn họ. Thái độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 này đã ảnh hưởng đến nhiều người, nói đúng hơn toàn bộ doanh nghiệp. Thêm vào đó, việc DG Trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Quốc “gãy cánh” càng khiến mọi người cảm thấy, Tân Bảo Thụy đang từng bước trở lại thời kỳ huy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hoàng.

Thuy nhiên, Ninh Duy Khải cũng không phải không gặp chuyện phiền não.

dụ, sáng sớm hôm nay, anh ta nhận được điện thoại của thư chủ tịch Chúc thị.

Chủ tịch Chúc thị tất nhiên ông già họ Chúc, người đứng đầu tập đoàn Chúc thị, cũng bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vợ của Ninh Duy Khải.

Ninh Duy Khải cũng không từ chối, mỉm cười nhận lời rồi đến ngôi nhà lớn của Chúc thị ngay.

Bây giờmùa xuân, trăm hoa đua nở. Chủ tịch Chúc Bác Văn gần như không còn nhúng tay vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 việc của tập đoàn, ông ta ngồi trên cái ghế trong vườn nhà, mỉm cười gật đầu với con rể. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Hai anh em họ Chúc đều không thấy bóng dáng.

Từ trước đến nay, Ninh Duy Khải chưa bao giờ tự nhậnngười bao dung độ lượng. Bây giờ bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 họ không mặt, anh ta cùng sảng khoái.

Ninh Duy Khải rót trà cho bố vợ, hai người trò chuyện vài câu.

Bọn họ trao đổi về tình hình gần đây của ngành túi xách, cũng nói về kế hoăchj khôi phục Tân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Bảo Thụy trong tương lai. Sắc mặt của hai người hoàn toàn bình thường, tựa hồ họ vẫn là bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vợ con rể hợp cạ như một năm trước.

Cuối cùng, Chúc Bác Văn chuyển đề tài: “Duy Khải, khi nào tình hình Tân Bảo Thụy ổn định, anh hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gia nhập hội đồng quản trị. Hàm không hiểu về những chuyện này, anh hãy làm thay con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bé.”

Ninh Duy Khải hơi ngẩn người.

Hội đồng quản trị Ninh Duy Bác vừa nhắc tới, tất nhiên là Hội đồng quản trị của tập đoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Chúc thị. “Làm thay Chúc Hàm Dư”, nghĩa anh ta và cô sẽ cùng hưởng lợi ích của cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đông.

Đây từngướccủa Ninh Duy Khải trong quá khứ. Anh ta đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Hành động này của bố vợ nhằm mục đích trói chặt anh ta vào Chúc Hàm Dư, hay trói anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ta vào tập đoàn Chúc thị? Lấy cổ phần của Chúc thị làm mồi nhử, thử hỏi người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ông nào không động lòng?

Như nhìn thấu tâm của Ninh Duy Khải, Chúc Bác Văn cất giọng bình thản: “Hàm con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tôi yêu thương nhất. Tôi hy vọng sống hạnh phúc cả đời.”

Ninh Duy Khải trầm mặc hồi lâu, Chúc Bác Văn nhẫn nại chờ đợi quyết định của con rể.

Cuối cùng anh ta ngẩng đầu, cất giọng ôn hòa với bố vợ: “Cấm ơn bố, nhưng con chỉ muốn tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trung vào việc quản Tân Bảo Thụy.”

Rời khỏi nhà họ Chúc, Ninh Duy Khải huýt sáo trên suốt quãng đường về, cho thấy tâ trạng rất tốt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Nguyên Tuấn đang lái xe phía trước cười hỏi: “Chủ tịch, chuyện vui sao?”

Ninh Duy Khải mỉm cười, không trả lời.

Từ chối cổ phần trí giá cả trăm triệu cũng được coi chuyện vui?

Nghĩ đến cổ phần của Chúc thị, lại nhớ tới Chúc Hàm Dư ở nhà, Ninh Duy Khải lên tiếng: “Đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chợ hóa quả mua ít măng cụt.”

“Vâng.” Nguyên Tuấn trả lời dứt khoát, trong lòng rất phấn khởi.

Nói thế nào nhỉ, anh cảm giác như quay về thời gian trước đây. Măng cụtloại quả Chúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hàm thích ăn nhất. Đường đường một CEO, nhưng Ninh Duy Khải vẫn thường đích thân đi chợ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chọn từng quả một cho vợ.

Nếu xét về sự yêu chiều của một người đàn ông với một người phụ nữ, thể nói trước kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Ninh Duy Khải chiều Chúc Hàm Dư lên tận trời cao.

Bây giờ, tất cả dường như đã quay lại như cũ.

Đúng lúc này, điện thoại của Ninh Duy Khải đổ chuông, còntiếng nhạc đặc biệt do Lydia tự cài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đặt, tiếng chuông chỉ thuộc về cô.

Nguyên Tuấn liếc Boss qua gương chiếu hậu rồi vờ như không phát hiện ra điều bất thường.

Nhìn tên người hiện lên trên màn hình, Ninh Duy Khải trầm mặc một lúc mới bắt máy. “Hello.”

Đầu kia truyền đến âm thanh ồn ào náo nhiệt.

Giọng nói của Lydia không còn lanh lảnh như mọi ngày khàn khàn. Tuy nhiên, đang cố gắng nở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nụ cười tươi: “Ninh Duy Khải, anh không đến tiễn em thật sao?”

Ninh Duy Khải im lặng vài giây rồi đánh trống lảng: “Đến châu Âuchuyện gì, em hãy liên lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 với bạn của tôi. Nơi cậu ta sống không xa trường học của em, con người cậu ta cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đáng tin cậy.”

Lydia đột nhiên bật cười: “Có phải anh rất vui khi em quyết định đi du học?”

Ninh Duy Khải bình thàn trả lời: “Lydia, đó sự lựa chọn của em, tôi không quyền can thiệp.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Lydia cất giọng hơi nghẹn ngào: “Anh, thật ra trong lòng anh chưa từng em đúng không? Lúc đó chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh cảm thấy độc nên mới tìm niềm vuiem. Em đúng lá rất nực cười.”

Ninh Duy Khải trầm mặc.

“Vì vậy, anh không bao giờ động vào em.” gượng cười: “Em nên hiểu điều đó từ lâu mới phải, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một người đàn ông không thèm chạm vào một người đàn bà, đến một nụ hôn cũng... chứng tỏ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ... anh chẳng để em vào mắt phải không?”

Ninh Duy Khải tiếp tục im lặng.

“Em chưa bao giờ gặp người nào tàn nhẫn như anh.” Lydia đột nhiên cúp điện thoại.

Ninh Duy Khải buông di động. Một lúc sau, anh ta xóa sạch nhật cuộc gọi, tin nhắn số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 điện thoại của Lydia.

Khi anh ta về đến nhà, trời đã tối đen. Vừa đẩy cửa đi vào, Ninh Duy Khải liền nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hình bóng mảnh mai duyên dáng đang đứng tưới hoa ngoài ban công. Cô cúi thấp đầu, để lộ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cổ trắng nõn, giống hệt con thiên nga độc.

Ninh Duy Khải đặt túi măng cụt xuống bàn, chầm chậm đi quan bên đó, ôm vợ từ sau lưng: “Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sao vậy?”

lẽ do ngẩn ngơ quá lâu, CHúc Hàm giật nảy mình.

“À... không sao...” hoảng hốt cụp mi.

Nhưng Ninh Duy Khải vẫn kịp nhìn thấy giọt lệ còn đọng khóe mắt vợ. Ánh mắt đau khổ tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vọng của cũng khiến trông yếu ớt đáng thương.

Đây là dáng vẻ rất quen thuộc với Ninh Duy Khải. Mỗi lúc gặp chuyện không thể giải quyết, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hốt hoảng bất an như vậy.

Ninh Duy Khải lại một cảm giác bất lực sâu sắc, giống hệt tâm trạng của anh ta trong thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gian trước. Nhưng đằng sau sự bất lực một thứ đó đang muốn “phá kén” thoát ra.

Ninh Duy Khải muốn thay đổi hiện thực. Anh ta biết giữa mình vợ tồn tại vẫn đề không nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhưng cả hai đều lựa chọntránh. Sau khi trải qua bao sóng gió, anh ta mới hiểu, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ta đã sai, cũng sai, cả hai vợ chồng đều sai sót.

Ninh Duy Khải biết nguyên nhân tại sao hôm nay Chúc Hàm lại đau khổ hoảng loạn như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Bởi anh ta từ chối đề nghị gia nhập hội đồng quản trị của bố cô, từ chối cùng hưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lợi ích, từ chối việc ràng buộc vào cô cả đời.

Đúng lúc cuộc hôn nhân của hai người đứng bên bờ vực thẳm, Ninh Duy Khải lại vừa nắm quyền kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 soát tuyệt đối với Tân Bảo Thụy, lúc anh ta thể cất cánh bay cao, anh ta không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dính dáng đến cô. Vì vậy, trong lòng Chúc Hàm rất sợ hãi, sợ mất anh ta.

Thật ra Chúc Hàm không ngốc nghếch. biết dùng lợi ích khoc thể kháng cự nhất để trói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 buộc cuộc hôn nhân của hai người.

Ninh Duy Khải hít một hơi sâu, càng siết chặt vòng tay ôm vợ. Anh ta cúi đầu, hôn lên giọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nước mắt động khóe mắt cô.

“Vợ à, chúng ta không cần làm vậy. THứ anh muốn là con người chân thật của em.”

Mãi tới bây giờ, anh mới nhìn thấu trái tim mình. Liệu em có thể bỏ hết tất cả, thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bước vào trái tim anh?

Nửa năm sau.

Ánh nắng mùa chói chang chiếu qua giàn nho, tạo thành những chấm sáng lấp lánh dưới sân. Trên đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mọi người, nho mọc đầy giàn, từng chùm to tròn trĩu nặng.

Từ sáng đến giờ, Lâm Thiểnchút uể oải. ngẩn ngơ nhìn đám đông cười nói vui vẻ, linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hồn tựa như phiêu dạt phương nào.

Lúc này, Cao Lãng bạn gái anh ta ngồi phía đối diện đang nướng cánh gà. Những người lính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xuất ngũ khác và một số quân nhân vốnthuộc cấp của lệ Trí Thành khắp các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nơi đang tụ tập đây, vui vẻ ăn đồ nướng, thỉnh thoảng cười với Lâm Thiển.

“Chị dâu ănkhông ạ?”

“Em dâu, sao em không ăn đồ?”

Lâm Thiển chỉ mỉm cười xua tay, lại mở lon bia nước ngọt đưa cho mọi người. Sau đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngồi một bên, chống cằm dõi theo bọn họ.

Nhìn những người lính vẫn còn mặc quần áo bộ đội đó, Lâm Thiển tự nhiên nghĩ đến Lệ Trí Thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

NHững cuộc gặp gỡ tình cờ trong cuộc đời này quả kỳ diệu. anh gặp nhau, có phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 do duyên trời đã định?

Nếu không phải công ty Ái Đạt kinh doanh thua lỗ, Lệ Trí Thành cũng không giải ngũ. Bọn họ sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không quen biết. Trong cuộc đời của Lâm Thiển cũng không xuất hiện người đàn ông như Lệ Trí Thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Chỉ nghĩ đến khả năng này cũng khiến không sao chịu nổi. Bởi một khi gặp được người độc nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhị trên đời anh, em không thể chấp nhận khả năng khônganh trong cuộc đời.

Nghĩ đến đây, Lâm Thiển bất giác quay đầu về phía hai người đàn ông trong nhà. Đó là Lâm Mạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ThầnLệ Trí Thành.

Lâm Mạc Thần đang ngồi trước bàn máy tính, Lệ Trí Thành tựa vào chiếc ghếbên cạnh. Hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đang trò chuyện. Cách lớp cửa kính, Lâm THiển không biết bọn họ nói chuyện gì.

Lâm Thiển chu môi, tiếp tục quay đầu về phía đám đông đang ăn đồ nướng.

Lúc này, Cao Lãng đưa một xâu thịt dê nướng chín cho cô: “Chị dâu ăn đi, còn nóng đấy.”

Lâm Thiển không khẩu vị. Cảm giác buồn nôn lại dâng lên cổ hogj, cô mỉm cười xua tay: “Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ăn no rồi, các anh cứ từ từ thưởng thức, tôi lên nhà một lát.”

Nói xong, đứng dậy đi vào nhà. Đi qua chùm nho treo lửng, không nhịn được hái một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trái bỏ vào miệng.

Hừm... nho nhà trồng quả nhiên chu loét, nhưng rất ngon.

Đi qua chỗ hai người đàn ông,lẽ sắc mặt Lâm Thiển hơi kém nên Lệ TRí Thành nhìn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chăm chú. Anh đút hai tay vào túi quần, tóc vừa cắt ngắn, trông sảng khoái ngời ngời.

Lâm Thiển bị anh chiếu tướng, mặt đột nhiên nóng ran. rảo bước nhanh hơn, đi thẳng lên tầng hai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Lệ Trí Thành quay sang nói với Lâm Mạc Thần: “Anh cứ tự nhiên.” Nói xong, anh liền đi theo Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thiển lên gác.

Lâm Mạc Thần liếc đôi nam nữ thân mật mờ ám, sắc mặt không thay đổi.

Em gái anh đã kết hôn, nhưng đối với người đàn ông của cô, vẫn như vậy, chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng viết trên mặt. Tuy nhiên, Lệ Trí Thành lại rất hưởng thụ điều này.

Khoan đã, anh bận tâm làm chứ? Lâm Mạc Thần trầm ngâm trong giây lát, đột nhiên nở nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tự giễu. lẽ tính cách của anh chỉ tồn tại một chút dịu dàng, dành cho em gái. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Lâm Mạc THần đặt máy tính xách tay xuống đầu gối, tiếp tục xem tin tức.

Về việc đám bộ đội ngoài cửa kính kia liên tục mời anh ăn thực phầm không lành mạnh, tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh cũng không tham gia. Lần đầu tiên còn lịch sự từ chối, sau đó anh đeo tai nghe, giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bộ không nghe thấy.

Khác với tầng dưới nóng bức náo nhiệt, tầng hai yên tĩnh mát mẻ hơn nhiều. Cửa sổ mở toang, gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 từ ngoài thổi vào, khiến lòng người dễ chịu.

Lâm Thiển chống tay xuống thành cửa sổ, dõi mắt ra hồ phía xa xa. Ánh nắng chiếu xuống mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nước trong xanh, tạo thành những chấm vàng lấp lánh.

Eo đột nhiên bị ôm chặt, thân hình ấm nóng của người đàn ông phía sau áp vào.

Lâm Thiển giật mình: “Đáng ghét.” Bộ đội đặc chủng di chuyển không hề phát ra tiếng động, anh làm cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thót timm bao nhiêu lần vẫn chẳng chịu sửa thói quen.

Lệ Trí Thành hôn lên vùng cổ mềm mại của Lâm Thiển, hơi thở nõng hổi phả vào làn da cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mang lại cảm giác nhồn nhột. Anh không lên tiếng, bởi biết thế nào cũng không nhịn được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chủ động thổ lộ tâm sự với anh.

Quả nhiên, sau khi thân mật một lúc, Lâm Thiển quay đầu đối diện Lệ Trí Thành rồi giơ tay ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cổ anh.

Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt anh như đại dương vô tận, dễ dàng hút cô vào trong đó.

Lâm Thiển không nhịn được cười.

Thấy chỉ cười chưa chịu mở miệng, Lệ Trí Thành cũng không hỏi. Anh giơ tay, bắt đầu “táy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 máy” bộ ngực mềm mại của cô.

Anh đương nhiên biết Lâm Thiển không chịu nổi chiêu này.quả nhiên dựa vào ngực anh phản đối: “Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đường sờ soạng lung tung nữa.”

Nói thì nói vậy nhưng khi tình đã nồng say, chỉ cần sự đụng chạm nhẹ nhàng cũng khiến hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khó lòng kiềm chế.

Lại ôm ấp thân mật một lúc, Lâm Thiển mềm nhũn người trong lòng Lệ Trí Thành. Lệ Trí Thành ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đi khóa trái cửa, kéo cái ghế ngồi bên cửa sổ rồi để Lâm Thiển ngồi dạng chân trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người anh. Lúc này, anh mới hỏi nhỏ: “Rốt cuộc chuyện vậy?”

Lâm Thiển cũng rất thích ngồi kiểu này. Đây cảm giác kỳ diệu, giống như bị anh chiếm đoạt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cách triệt để, nhưng cũng giống như thể chi phối anh.

Lâm Thiển chớp mắt, cúi đầu hôn lên môi Lệ Trí Thành. Trong lúc hơi thở hòa quyện, thốt ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một câu bản thân đã cân nhắc mấy buổi tối.

“Trí Thành, thâu tóm cổ phần công ty em đi.” Giọng nói chút nũng nịu, mềm mại và đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hoặc.

Lệ Trí Thành hơi ngẩn người, ánh mắt anh trở nên phức tạp khó phân biệt.

Đề nghị này quả thực nằm ngoài dự liệu của anh. Từ khi thương hiệu “Khuynh Thành” còn chưa ra đời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128sợ anh như mãnh thú thôn tính công ty của mình nênkhông cho anh khống chế cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phần tuyệt đối.

Khuynh Thành hòn ngọc trong lòng cô. Tâm huyết bỏ vào thương hiệu này còn nhiều hơn với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh.

Vậybây giờ chủ động đề nghị anh thâu tóm cổ phần.

“Tại sao?” Lệ Trí Thành hỏi nhỏ.

Lâm Thiển ôm cổ, đồng thời nhìn sâu vào mắt Lệ Trí Thành: “Em đã suy nghĩ kỹ mới đưa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quyết định. Thứ nhất, em phát hiện bản thân vẫn thích công việc hoạch định quảng cáo hơn. Quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 toàn diện doanh nghiệp rất hao tâm tổn sức. Em thật sự không có hứng thú với việc mở rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phát triển công ty đó. Thứ hai...” Cô ghé mặt, cọ đầu mũi mình vào đầu mũi anh. “Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 muốn dành nhiều thời gianbên cạnh anh. Trong tương lai, em còn phải chăm sóc gia đình của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chúng ta nữa...”

Lệ Trí Thành chỉ nhìn chăm chú, không lên tiếng.

Lâm Thiển nói tiếp: “Hơn nữa, ngẫm ra mới thấy, em thích nhất khoảng thời gian làm việc dưới trướng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh...” CÒn chưa dứt lời, Lệ Trí Thành đã áp vào môi cô. Anh hôn ngày càng mãnh liệt, ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 càng sâu hơn. Lâm Thiểnthức ngả người ra đằng sau nhưng bị anh giữ chặt.

“Được. Anh đồng ý.” Lệ Trí Thành cắn vành tai cô, cất giọng trầm trầm: “Em không có hội nuốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lời nữa rồi.”

“Việc em phải nuốt lời?” Lâm Thiển chớp chớp mắt: “Đây là... của hồi môn mà.”

Lệ Trí Thành rung động đến tận tâm can.

Người phụ nữ trước mặt đã thỏa nãm mọi khát vọng của anh đối với cô. Con người của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh, doanh nghiệp của cô cũng sẽ gia nhập đế quốc thương mại của anh. Hai người trở thành một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khối không thể tách rời.cũng thỏa mãn mọi dục vọng chiếm hữu của anh đối với cô, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cam tâm tình nguyện trong vòng tay anh.

“Cho anh.” Ngữ khí của Lệ Trí Thành trở nêm khàn khàn.

Nói cong, anh liền giơ tay cởi áo trên người cô. Lâm Thiển đỏ mặt: “Anh trai em đang ở dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhà, đừng mà.”

Lệ Trí Thành dùng một tay túm chặt tay cô: “Không cần bận tâm, bọn họ sẽ không lên trên này.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Anh hành động rất nhanh, trong lúc mở miệng, anh đã cởi xong áo trên người Lâm Thiển, đồng thời thò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tay vào trong váy của cô, như thể sắp “công thành đoạt đất” đến nơi. Lâm Thiển vội đẩy tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh: “Không, không được.”

Sau đó, cô giơ tay che bụng mình.

Lệ Trí Thành đột nhiên dừng động tác.

Người tâm nhạy bén luôn dễ dàng nắm bắt dấu hiệu khác thường chỉ một chút, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ có suy đoán chuẩn xác nhất.

Ánh mắt Lệ Trí Thành dừng lạicái bụng phẳng của Lâm Thiển, rồi nhướng lên dõi vào mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cô.

giây tiếp theo, ánh mắt anh đã sự thay đổi, trở nên nóng bỏng, cuộn sóng, ẩn hiện tia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vui mừng.

Hai Lâm Thiển nóng ran, nụ cười trên môi cùng ngọt ngào.

“Hôm qua em mới đi bệnh viện. Chuyện này...” Lâm Thiển không biết biểu đạt sự thật như thế nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 kéo tay anh đặt lên bụng mình: “Bên trong chắc Lệ Trí Thành con rồi.”

Sống gần ba mươi năm cuộc đời, lẽ Lệ Trí Thành chưa bao giờ cảm thấy xúc động như thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khắc này, khi nghe thấy bốn từ “Lệ Trí Thành con”.

Nhưng trong lòng xao động, sắc mặt anh vẫn rất điềm tĩnh. Anh cọ cọ ngón tay vào cái bụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Lâm Thiển, bình thản mở miệng: “Lầm rất tốt.”

Lâm Thiển cười: “Cám ơn lời khen ngợi.”

“Anh nói anh làm tốt.”

“... Xì.”

Lâm Thiển muốn nhảy khỏi người Lệ Trí Thành, lên tiếng: “Vì vậy mấy thàng này anh không được động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đến em.” Vừa động đậy đã bị anh giữ chặt, giọng nói trầm thấp dễ nghe vang lên bên tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cô: “Anh sẽ không động.”

Tay miệng của anh quả nhiên an phận, chỉ lặng lẽ ôm cô.

Xung quanh cùng yên tĩnh. Hai tay Lệ Trí Thành vòng qua người Lâm Thiển, anh không lên tiếng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tựa cằm vào hõm vai cô. Nghe tiếng tim đập trong lồng ngực anh, Lâm Thiển cảm thấy trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tan chảy.

Mọt lúc sau, mở miệng hỏi: “Tại sao anh lại thích để em ngồi trên người anh? Anh thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thế này à?”

Lệ Trí Thành lặng thinh. Một lúc sau, anh mới mở miệng: “Anh thích rất nhiềuthế.”

Lâm Thiển cười. Đúng thế, điều này không sai chút nào, anh đúngthich nhiều thế... Khụ khụ...

Nhưng anh vẻ thiên vị kiểu ngồi này hơn cả. Trước đây Lâm Thiển cho rằng, người đàn ông gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trưởng có dục vọng chiếm hữu rất mạnh như Lệ Trí Thành đều thích đè phụ nữ dưới thân, giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 các nhân vật nam chính trong tiểu thuyết.

Sau đó, phát hiện, Lệ Trí Thành rất thích cô ngồi trên người anh. Điều này chứng tỏ, trong nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tâm của người đàn ông dục vọng chinh phục mãnh liệt như anh thật ra cũng khao khát bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người phụ nữ như chinh phục.

Nghĩ đến đây, Lâm Thiển không nhịn được, buột miệng nói: “Này, thật ra trong lòng anh cũng muốn bị em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chinh phục đúng không? vậy anh mới thíchthế này.” Nam dưới... nữ trên.

Lâm Thiển không biết mình lại thách thức mãnh thú. Lệ Trí Thành liếc một cái, giọng điệu bình thản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhưng tỏa ra sự uy hiếp ràng: “Em thể thử xem sao.”

Lâm Thiển á khẩu. lại bị anh dọa rồi.

Sau đó, cô không cam tâm, cúi đầu cắn môi Lệ Trí Thành. Nào ngờ, anh có phản ứng rất nhanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bế đứng dậy đặt xuống giường.

“Này... này... chẳng phải đã nói không được động vào người em hay sao?” Lâm Thiển rì rầm phản đối. Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh đã hứa nên vừa rồi mới ngông cuồng thách thức anh.

Lệ Trí Thành trả lời dứt khoát: “Anh chừng mực.”

Một lúc sau...

“Anh... chừng mực của anh cũng lớn quá đấy...”

Trong căn phòng yên tĩnh tràn ngập ánh nắng, đôi tình nhân quấn quýt, cùng thưởng thức quả ngọt đẹp đẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhất trên thế gian này. Cuộc đời vẫn còn dài, em chỉ nguyện ước đơn giản nắm tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh, tiếp tục tiến bước.

Chủ nhà mời mọi người đến nhà ăn uống nhưng đột nhiên biến mất cùng vợ mình. Gặp phải tình cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 này, chắc cũng chỉ có anh chàng thật thà như Cao Lãng mới nghi hoặc hỏi bạn gái: “Đại ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chị dâu sao vẫn chưa xuống dưới nhỉ? cần anh đi gọi bọn họ không?” bạn gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lập tức nhét cánh gà vào miệng anh ta, không cho nói chuyện.

Thời tiết mùa dễ chịu, mọi người ngồi dưới giàn nho, phóng tầm mắt ra xa, chuyện trò vui vẻ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Cảnh tượng hết sức yên bình thư thái.

Bên trong cánh cửa kính, Lâm Mạc Thần vẫn ngồi nguyên một chỗ. Sau khi xem xong tin tức thời sự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh bắt đầu kiểm tra tình hình thị trường chứng khoán ở Mỹ.

Về việc Lệ Trí Thành Lâm Thiển đột nhiên biến mất, anh cũng đã quen từ lâu.

Vừa xem một lúc, màn hình đột nhiên hiện ra một khung cửa sổ nhắc nhở. Đây chương trình do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Lâm Mạc Thần cài đặt từ lâu. Anh đặt mua mấy tờ báo kinh tế và thương mại hàng ngày, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nếu gặp phải từ khóa quan trọng đã được cài đặt sẵn, khung cửa sổ nhắc nhở sẽ tự động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hiện lên.

Bao nhiêu năm qua, ngày nào cũng như vậy.

Bây giờ trong khung cửa sổ xuất hiện ba tin tức mới.

Lâm Mạc Thần liếc nhanh qua tin tức. Đó là: Ngân hàng Trung Quốc thắt chặt chính sách tiền tệ, cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phiếu ngành kim loại Australia sụt giảm nghiêm trọng, giám đốc bộ phận thị trường mới nhận chức của công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ty XX Mộc Hàn Hạ trả lời phỏng vấn của phóng viên tờ thời báo buổi tối Bắc Kinh.

Hai bàn tay đặt trên bàn phím của Lâm Mạc Thần cứng đờ trong giây lát.

Bên ngoài vẫn ồn ào náo nhiệt, ánh nắng chói mắt xuyên qua cửa kính chiếu vào trong phòng. Lâm Mạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thần dán mắt vào một điểm trên màn hình. Nhiều năm trôi qua, cuối cùng anh cũng lại nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cái tên này.

Mộ Hàn Hạ, cái tên đặc biệt biết bao. Bất cứ người nào nghe qua một lần, cả đời chắc cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ khó quên.

Trong lòng Lâm Mạc Thần đột nhiên ngẩn ngơ, cảm giác giống như một ngọn gió thổi vào trái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bình tĩnh của anh, khiến xao động trong giây lát.

Lâm Mạc Thần ngồi bất động trong một lúc, thức đọc hết bản tin đó. Cuối cùng, anh giơ tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gập màn hình máy tính, đanh mặt đứng dậy đi ra ngoài.

Nhìn thấy anh vợ của sếp, Cao Lãng mọi người hơi kinh ngạc. Nhưng vừa định mở miệng hỏi, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 họ bị gương mặt lạnh lẽo của anh dọa đến mức không thể thốt ra lời. Lâm Mạc Thần đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thẳng ra ngoài. Cho đến khi hòa mình vào dòng xe cộ trên đường, anh mới giật mình bừng tỉnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhướng mắt quan sát xung quanh. Đến lúc này, trái tim anh đã hoàn toàn bình tĩnh.

Đối với Trần Tranh, mùa năm nay đặc biệt nóng bức, thậm chí đến mức khó chịu.

Gần buổi trưa, anh ta lái xe rời khỏi công ty. Cả buổi sáng, anh ta bàn chuyện với mấy giảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đốc của công ty bất động sản, kết quả đạt được không tồi.

Trần Tranh lái xe loanh quanh trên đường mà không biết đi đâu. Anh ta định tìm chỗ giải quyết bữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trưa nhưng nơi nào cũng nườm nượp người.

Trần Tranh hạ tấm chống nắng, deo cặp kính râm đen. Một người đẹp chân dài đi bộ qua đầu xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ôcủa anh ta, anh ta tùy tiện huýt sáo tán thưởng. Người đẹp quay đầu, quan sát chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xe cao cấp, rồi lại nhìn người đàn ông khá điển trai ngồi sau tay lái. gái cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tức giận, chỉ liếc anh ta một cái rồi bỏ đi.

Thật ra trong mấy tháng qua, cuộc sống của Trần TRanh cũng không đến nỗi nào. DG Trung Quốc đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rơi xuống đáy vực, anh ta cũng rời khỏi DG, nhưng so với việc Charles từ chức khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Trung Quốc, anh ta cũng coi như khá tốt.

Việc bán cổ phẩn Mỹ Kỳ thời kỳ đầy giúp Trần Tranh một khoản tiền tương đối lớn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Ai cũng biết sản xuất túi xáchngành truyền thống, lợi nhuận mỏng. Dùng số tiền này đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vào ngành bất động sản hay tài chính tiền tệ... còn kiếm hơn gấp nhiều lần.

Do đó, Trần Tranh nhanh chóng thành lập công ty mới, bắt đầu sự nghiệp mới, cuộc đời mới.

Đèn tín hiệu cuối cùng cũng chuyển sang màu xanh, xe ô tô của Trần Tranh từ từ chuyển bánh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lẽ do thói quen tác động, anh ta bất giác lái xe đến phố thương mại sầm uất nhất thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phố.

Đây nơi tập trung nhiều cửa hàng bán túi xách của các nhãn hiệu lớnthành phố Lâm. Trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 kia, mỗi tuần Trần Tranh đến đây thị sát ít nhất một lần. Trong những năm qua, không biết anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tamặt con phố này bao nhiêu lần.

Trần Tranh dừng xe bên đường, ngẩng đầu nhìn của hàng flagship của DG phía đối diện. Bây giờ, chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đó hết sức tiêu điều vắng vẻ. Anh ta dự đoán, không bao lâu nữa, cửa hàng này cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bị đóng cửa như những cửa hàng các nơi khác.

Trần Tranh bật cười một tiếng, không biết cười ai. Anh ta lại ngẩng đầu dõi mắt về phía trước. Nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bật nhất đương nhiên một loạt cửa hàng của những thương hiệu trong nước như Vinda, Sa Ưng, Khuynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thành... Thời điểm này đang mùa mua sắm, các nhà đều tung ra sản phẩm mới, thu hút đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đảo người tiêu dùng.

Trần Tranh ngồi một lúc rồi quay đầu xe. Đi men theo con phố thương mại này một đoạn, anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 liền nhìn thấy cửa hàng bán quần áo của một nhãn hiệu nổi tiếng nằm bên tay phải. Cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hàng gồm hai tầng, tấm biển quảng cáo lớn bật đèn sáng trưng, âm nhạc sôi động, rất không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khí. Xem ra, cửa hàng này kinh doanh không tồi.

Trần Tranh rời ánh mắt khỏi cửa hàng đó, tiếp tục lái xe về phía trước. Chỉ sống mũi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ta đột nhiên cay cay.

Cửa hàng vừa rồi từngcửa hàng bán chạy nhất của Tư Mỹ Kỳ. ậy Mỹ Kỳ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rút khỏi nơi đó từ lúc nào, chuyển nhượng cho người khác từ lúc nào, anh ta không hề hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 biết.

Kỹ Kỳ của anh ta, thương hiệu bố anh ta phấn đấu một đời đã gần như biến mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trên thị trường. DG vốn chỉ định mượn cái vỏ của T Mỹ Kỳ để nhảy vào thị trường Trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Quốc. Khi việc kinh doanh gặp khó khăn, nhãn hiệu đầu tiên bị DG loại bỏ chính Mỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Kỳ.

Trần Tranh lại lái xe thêm một đoạn. Cuối cùng, anh ta từ từ dừng xe bên lề đường, cúi đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đưa tay che mặt, nước mắt trào ra khóe mi.

Chúng ta từng khoảng thời gian tươi đẹp nhất, chúng ta từng những năm tháng tươi đẹp nhất. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 những năm tháng đó, lẽ chúng ta mơ hồvị, lẽ chúng ta lảo đảo bước đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trên đường đời. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi mái tóc chúng ta đã bạc trắng, ngoảnh đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lại, mới thấy điều chúng ta mong mỏi nhất trong cuộc đời đừng phụ khoảng thời gian trẻ trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 liều lĩnh đó, đừng phụ sự dịu dàng chờ đợi của mọi người.

Trái tim của chúng talẽ còn non nớt, mù mờ, không đủ kiên cường và tỉnh táo. Trước bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhiêu ngã rẽ đường đời, chúng ta phải đi về hướng nào mới không lạc lối.

Đó là khoảng thời gian tươi đẹp của anh và em. Tuy gian nan trắc trở, tuy băn khoăn lưỡng lự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhưng bởi may mắn gặp được anh, cùng nắm tay đi hết cuộc đời, tất cả mới trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khác biệt.

Tình yêu của chúng ta không liên quan đến của cải, không dính dáng đến địa vị, danh tiếng, quyền lực. Cho dù em một thân một mình, cho dù em ngốc nghếch, ngây ngô, nó sẽ theo em suốt đời, bất kể lúc vui hay buồn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh, Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh full, Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh online, read Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh, Đinh Mặc Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 45 — Thời Gian Tươi Đẹp Của Em Và Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc