GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 449: Phiên ngoại 15: Song minh châu (Trung)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Sở kinh, tháng ba, muôn hoa đua thắm khoe hồng xuân sắc say lòng người.

Bên bờ hồ Giai Nhân ở ngoại ô kinh thành, tốp ba tốp năm thiên kim khuê các dạo bước bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bờ hồ đầy hoa cỏ xanh tươi một tấm thảm, hoặc ngắm hoa hoặc cười đùa. Khiến cho hồ Giai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Nhân đã yên tĩnh cả một mùa đông càng nhiều thêm mấy phần xinh đẹp động lòng người.

Ba con khoái phi nhanh từ đàng xa đến, dẫn đầu một con tuấn màu đen, toàn thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 không một sợi lông khác màu, vừa nhìn liền biết lương câu ngàn dặm khó tìm. Càng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 cho mọi người chú ý chính thiếu niên đang cưỡi trên lưng ngựa, áo trắng tóc đen, phong thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tuấn tú. Giữa chân mày tuấn mỹ tràn đầy ý khí phi dương tiêu sái kiêu ngạo, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 dung mạo của hai người đi theo phía sau hắn ta cũng đều cực kỳ xuất sắc, nhưng ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 của mọi người vẫn không tự chủ được rơi vào người thiếu niên áo trắng nọ. Các thiếu nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 không khỏi che mặt xấu hổ, nhưng cũng không nhịn được lén nhìn. Bọn chỉ nhìn một cái, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 dường như sẽ bị hào quang vạn trượng của thiếu niên này làm bị thương mắt vậy.

“A Nghiêu, ngươi cần kiêu ngạo như vậy không? Ánh mắt Mặc Cảnh nhìn ngươi đều giống như muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 phóng đao rồi kìa.”

Ba con tuấn mã ngừng lại bên rừng đào gần bên hồ, Phượng Chi Dao mặc một bộ áo gấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đỏ thẫm phóng xuống khỏi lưng ngựa, liếc xéo Mặc Tu Nghiêu một cái. Mặc hắn ta vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tới mười ba tuổi, nhưng mấy năm nay cùng luyện võ chung với Mặc Tu Nghiêu, nên vóc người cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 cao lên thật nhanh. Ban đầu nhìn qua giống như mới bảy tám tuổi, nhưng hôm nay đã cao gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bằng Mặc Tu Nghiêu rồi.

Nhị công tử Định Vương phủ Mặc Tu Nghiêu, năm nay vừa mới mười ba nhưng lại vừa mới đánh thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 trận biên quan trở về, chính lúc ý khí phi dương. Sự rèn luyện trên chiến trường đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 khiến cho hắn ta càng có thêm mấy phần sắc sảo nhạy bén hơn những thiếu niên bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 độ tuổi này.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Lúc nào hắn ta nhìn thấy Bản công tử không phóng đao chứ?” Liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 người nào đó đang nghiến răng nghiến lợi nhìn bọn họ chằm chằm ở gần đó, Mặc Tu Nghiêu thờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ơ nói, “Nói đi, lần này lại cái gì?”

Phượng Chi Dao liếc mắt, “Mặc Nhị công tử, phải ngươi đã quên hay không, một ngày trước khi ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 xuất chinh đã tình đá người ta một cước xuống sông Kim Thủy đó, nhớ chưa?”

“Ách? chuyện như vậy?” Mặc Tu Nghiêu mờ mịt, “Bản công tử xuất chinh nửa năm, hắn ta lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 chút chuyện như thế mang thù lâu đến như vậy ư? Quá rãnh rỗi sao?” Bị đá xuống sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đúng không coi là chuyện lớn gì, con người cũng có lúc trượt chân mà, Phượng Tam công tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thầm nghĩ. Nhưng hỏng liền hỏng ở chỗ, sau khi Mặc Nhị công tử đá người ta xuống, không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 cứu người ta lên xin lỗi thì thôi, còn nhằm ngay lúc người ta thật vất vả mới được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 lên bờ, bay ngang qua mặt hồ, hơn nữa còn thuận tiện đá cho người ta thêm một cước xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 sông lại.

Ngày đó, mọi ngườichỗ này không một ai không nhỏ một giọt nước mắt đồng tình với Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 điện hạ. Mùi vị của nước sông Kim Thủy cũng không tốt chỗ nào cả, nhưng Vương điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hạ thì lại uống đầy một bụng. Nghe nói sau khi trở về đã nằm hơn nửa tháng. Đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 khi hắn ta dậy tiến cung cáo ngự trạng, thì tên Mặc Tu Nghiêu này đã đi theo đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 quân xuất chinh mất rồi.

“Cái này… hắn ta đánh lén ta trước mà?” Hiển nhiên Mặc Nhị công tử cũng đã nhớ ra mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đã làm những chuyện gì, sờ sờ lỗ mũi nói: “Hơn nữa, khi đó không phải Đại ca phái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 người muốn ta về phủ ngay lập tức sao, cho nên….”

Ngươi không nhiều thời gian nên ngươi liền đạp lên đầu người ta đi hả?

Phượng Chi Dao liếc người nào đó đang nhìn bọn họ chằm chằm cách đó không xa, trêu chọc phải ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thần như Mặc Tu Nghiêu, cũng không biết đời trước Mặc Cảnh đã đắc tội vị thần tiên nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246

“Ha ha, phong cảnh Sở kinh này thật đúngrất đẹp.” Thiếu niên áo trắng đi theo bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bọn họ, vẫn trầm mặc nghe bọn họ nói chuyện liền mỉm cười khen.

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Đương nhiên, mặc dù kinh thành kém Giang Nam cầu nhỏ nước chảy mưa bụi mông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 lung, nhưng cũng chỉmột hương vị rêng. Hàn Minh Nguyệt, thế nào? phải tính ở kinh thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 lâu không?”

Thiếu niên áo trắng lắc đầu nói: “Ở lâu thì không được, Minh Tích vẫn còn đang Giang Nam, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 không yên lòng.điều, sau này chắc ta sẽ thường xuyên đến kinh thành.” Phượng Chi Dao nhìn thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 niên áo trắng vui mừng nói: “Được đó, đã sớm nghe nói công tử Minh Nguyệt tài trí cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tuyệt, sau này tên này liền giao cho ngươi.” Nói lời này, Phượng Chi Dao hơi mùi vị nghiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 răng nghiến lợi. Lần đầu tiên gặp mặt, Mặc Tu Nghiêu liền chê hắn ngốc. Nhưng trước khi quen biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao thật sự không cảm thấy mình ngốc. Nếu hắn ngốc, thì cũng sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 được học vấn tuyệt đối không thua kém bất kỳ những đứa trẻ cùng tuổi nào dưới tình huống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đại nương không cho hắn đi học. Nhưng kể từ sau khi quen biết Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thật sự đã từng suy nghĩ rất nghiêm túc về vấn đề phải mình rất ngốc hay không này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Cùng một quyển sách, hắn học thuộc lòng cần mười ngày, nhưng Mặc Tu Nghiêu thì chỉ cần một ngày, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hơn nữa còn viết xong cảm nhận nữa. Cùng một bộ kiếm pháp, hắn học xong cần ba ngày, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Mặc Tu Nghiêu thì chỉ cần nhìn một lần. Cuối cùng ngay cả tiên sinh dạy bọn họ cũng bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đầu đồng tình với Phượng Tam công tử hoàn toàn không theo kịp tiết tấu, ngoài ra còn mở cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hắn một cái bếp nhỏ.

Nhưng Hàn Minh Nguyệt thì lại khác, mặc Hàn Minh Nguyệt sống Giang Nam, nhưng công tử Minh Nguyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 mới mười bốn đã mệnh tốt đến nỗi danh vang cả Giang Nam. Cùng với Mặc Tu Nghiêu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 coi như không đánh nhau thì không quen biết, cuối cùng bội phục bản lĩnh của đối phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 nên mới làm quen. một thiên tài yêu nghiệt giống như vậy đứng bên cạnh, Phượng Chi Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 cảm thấy cuộc sống của mình sẽ tốt hơn rất nhiều.

Hàn Minh Nguyệt mỉm cười lắc đầu nói: “Ta thì coi thiên tài chứ, nếu nóithiên tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thì ai thể hơn được Từ đại công tử của Từ gia?” Đại công tử Từ gia Từ Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Trần còn nhỏ hơn bọn họ mấy tuổi, nhưng danh tiếng thì đã vang khắp thiên hạ. Những Đại Nho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 từng gặp hắn ta đều khen không dứt miệng, khen một câu: Kỳ tài tuyệt thế.

Mặc Tu Nghiêu tiện tay buộc ngựa vào dưới tàng cây, đi vào trong rừng đào, nói: “Từ Thanh Trần học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Văn, không phải cùng một đường với chúng ta.” Hơn nữa Định Vương phủ Từ gia không thể đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 lại quá gần. Nếu không cũng sẽ không phải chuyện tốt với người nào đó.

Trong rừng đào, vang lên tiếng đàn du dương lúc trầm lúc bổng, còn rất nhiều tiếng cười nói ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hát vui vẻ của các thiếu nữ. Thời gian này, chính lúc tài tử giai nhân ra ngoài đạp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thanh.

“Hoa tỷ tỷ.”

Trên một bãi cỏ trống trong rừng đà, một đám thiếu nữ xuân xanh mặc quần áo hoa lệ đang ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 trên chiếu, có người đang đánh đàn, người đang nói chuyện. Ngồi giữa một thiếu nữ áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tím, chính thiên kim của phủ Hoa quốc công Hoa Vân Tịch.

Nhìn thấy ba người tới đây, các thiếu nữ đều không khỏi đỏ mặt, vội vàng đứng dậy hành lễ chào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Nhị công tử Định Vương phủthân phận tôn quý, nhân phẩm tuấn tú, mà quan trọng hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 còn chưa đính hôn, chính người trong mộng của bao nhiêu xuân khuê (tiểu thư khuê các đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tuổi xuân xanh).

Hoa Vân Tịch đứng dậy, nhìn nhìn Mặc Tu Nghiêu một chút rồi cười nói: “Đi ra ngoài một chuyến trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 lại cao lớn hơn rất nhiều, đã sớm nghe ông nội nói đệ đánh thắng trận, quả thật không hổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hậu nhân của Định Vương phủ.”

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười nói: “Chỉ tiểu đả tiểu nháo (việc nhỏ không đáng kể, chỉ đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 để vui đùa) thôi.”

Hoa Vân Tịch mỉm cười, nói: “Đã lâu không gặp A Dao, gần đây đang bận vậy?” Phượng Chi Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 nhìn Hoa Vân Tịch một lát, hơi miễn cưỡng cười nói: “Không có gì, bị lão già nhốt trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 nhà thôi.” Những năm gần đây, Phượng Tam công tử đi theo Nhị công tử Định Vương phủ cấu kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 với nhau làm việc xấu… Không đúng, là gần mực thì đen. Mặc Tu Nghiêu làm chuyện xấu thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ít nhất một nửa Phượng Tam công tử xuống tay. Mặc Tu Nghiêu chỉnh Vương xong liền chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 mất, Phượng Chi Dao vẫn còn quá nhỏ thì lại không chạy kịp, bị cha hắn ta Phượng lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 gia tử đánh một trận rồi xách về nhà cấm túc.

Mặc Tu Nghiêu thấy hơi kỳ quái liền nhíu mày, hỏi: “Lúc ta không có ở đây, kinh thành đã xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ra chuyện sao?” Huynh đệ mấy năm, Mặc Tu Nghiêu vẫn tự nhận hiểu Phượng Tam, nếu chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bị cha hắn ta đánh một trận rồi giam lại, thì Phượng Chi Dao sẽ không có loại phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ứng này. Nói thẳng ra là, Phượng Chi Dao đã bị cha hắn ta phạt quen rồi. Kể từ sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 khi giá trị võ lực của Phượng Tam công tử gia tăng dũng mãnh đến quét ngang trên dưới cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Phượng gia, thì người duy nhất cònthể phạt được Phượng Tam công tử trong Phượng gia cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 còn lại mỗi cha hắn ta thôi.

Hoa Vân Tịch mỉm cười, nói: “Không chuyện lớn gì.”

Một thiếu nữ đi theo bên cạnh Hoa Vân Tịch đỏ mặt che miệng cười nói: “Hoàng thượng đã hạ chỉ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tứ hôn cho Hoa tỷ tỷ Kỳ Vương điện hạ rồi. Đầu tháng sau sẽ đại hôn. Đến lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đó Hoa tỷ tỷ chính Kỳ Vương phi chân chính.” Trong lúc nói chuyện còn mang theo một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ý hâm mộ. Kể từ sau khi Nhiếp Chính Vương mất, thân thể Hoàng thượng cũng không còn tốt nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Ai cũng không thể nói chính xác rốt cuộc thể chống đỡ được bao lâu. Mà phần lớn mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 người đều biết, Kỳ Vương là một trong những hoàng tử hy vọng đi lên ngôi vị Hoàng đế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 nhất, nếu quả thật như thế, thì tương lai Hoa Vân Tịch chính nhất quốc chi mẫu rồi.

“Thật sự như thế sao?” Mặc Tu Nghiêu hơi kinh ngạc, hắn mới vừa về đến liền dẫn Hàn Minh Nguyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ra khỏi thành rồi, căn bản còn chưa kịp tìm hiểu xem trong nửa năm này ở kinh thành đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 phát sinh chuyện gì. Hơi lo lắng nghiêng đầu nhìn Phượng Chi Dao một cái, quả nhiên thấy thần sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hắn ta ảm đạm cúi đầu xuống.

Thật ra, từ khi vừa mới bắt đầu, Mặc Tu Nghiêu đã không coi trọng tình cảm Phượng Chi Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 dành cho Hoa Vân Tịch. Không chỉ bởi vì thân phận giữa hai người khác biệt, bởi vì tuổi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Phượng Chi Dao quá nhỏ, vẫn chưa tới mười ba tuổi, cho tương lai hắn ta có tiến bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thật xa đến thế nào đi nữa, thì Hoa Vân Tịch đã mười sáu cũng không thể vẫn làm khuê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 nữ chờ hắn ta công thành danh toại được. quan trọng hơn là, sao Hoa Vân Tịchthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 sẽ tin tưởng tình cảm của một đứa chưa tới mười ba tuổi dành cho mình chứ?

bây giờ, Hoàng đế đã hạ ý chỉ tứ hôn, thì lại càng không cần nói cái nữa cả. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Hoa gia, Hoa Vân Tịch cũng không thể sinh ra bất kỳ ý niệm không nên trong đầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246

Hoa Vân Tịch mỉm cười nói: “Là Hoàng thượng ân điển.” Trên thần sắc hiển nhiên không thấy vui sướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hay mong đợi gì, nhưng cũng không cảm giác bài xích với cửa hôn sự này. Trên đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 này, vốn tất cả các cô gái đều sống như vậy. Yêu say đắm triền miên, đó trong thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bản mới có.

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Vậy Tu Nghiêu liền chúc mừng Hoa tỷ tỷ.”

Hoa Vân Tịch mỉm cười nói: “Đệ cũng không còn nhỏ nữa, tỷ cũng đã nghe ông nội nói, Đại ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 của đệ đã chọn cho đệ một nương tốt rồi đó, chờ đệ trở về sẽ chuẩn bị đính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hôn.”

Mặc Tu Nghiêu không thèm để ý cười, hắn vẫn còn rất trẻ. Nghĩ đến nhiều nhất chiến trường đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 nhiệt huyết, giang hồ không trói buộc, nên cũng không để ý đến sắc đẹp như những thiếu niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246cái lứa tuổi này.

Tạm biệt Hoa Vân Tịch, ba người sóng vai đi ra khỏi rừng đào. Hàn Minh Nguyệt nhìn Phượng Chi Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 u buồn mà ngay cả bộ áo đỏ diễm lệ cũng hiện ra mấy phần ảm đạm như điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 suy nghĩ, khẽ thở dài một cái, nhẹ giọng nói: “Phượng huynh, trời đất nơi nào không cỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thơm.” Công tử Minh Nguyệt thông minh hơn người, sao sẽ nhìn không ra tình cảm của Phượng Chi Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 dành cho Hoa Vân Tịch chứ? Chỉ bây giờ hắn ta còn không biết, một chữ “Tình”, nửa điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 cũng không do người. Lại càng không biết, trong tương lai không lâu sau, hắn ta cũng sẽ gặp phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ma chướng suốt nửa đời mình, hơn nữa, lại càng lưu lạc thê thảm hơn cả Phượng Chi Dao.

Mặc Tu Nghiêu thở dài, vỗ vỗ bả vai Phượng Chi Dao hỏi: “Thế nào? Có muốn đánh một trận không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Thân huynh đệ, Mặc Tu Nghiêu biết, kỳ thật Phượng Chi Dao không cần người an ủi.

Phượng Chi Dao liếc mắt, “Ngươi cho rằng ta ngu sao?” Đánh với hắn ta, còn không phải bị hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ta đánh. Hắn đã rất xui xẻo rồi, còn không muốn làm cho mình xui xẻo hơn nữa đâu.

Ngay từ lúc Hoàng đế mới vừa hạ ý chỉ tứ hôn vào ba tháng trước, Phượng Chi Dao cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 biết rồi. Hoặc nói, trước đó hắn cũng đã biết hắn Hoa Vân Tịch không thể nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Một người đích nữ thiên kim của phủ Quốc công, một người thứ tử không được coi trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 của thương nhân, khoảng cách chênh lệch một trời một vực gần như không thể vượt qua.

Phượng Chi Dao cũng không ngây thơ, những trải nghiệm không phù hợp với một đứa trẻ càng khiến cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tỉnh táo già dặn hơn những thiếu niên bình thường cái lứa tuổi này. Ngay cả chính hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 cũng chưa từng ôm hy vọng với phần tình cảm này. Lại càng không cần phải nói đến chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hắn nhỏ hơn tỷ ấy đến ba tuổi, ở trong mắt tỷ ấy hắn chỉmột đệ đệ giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 như Mặc Tu Nghiêu thôi.

Phượng Chi Dao không biết từ lúc nào tình cảm của mình đã thay đổi. Có lẽ là từ lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đầu tiên hắn nhìn thấy tỷ ấy, cũng lẽ là khi hắn bị đại nương và huynh trường hãm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 hại, nửa chết nửa sống nằm trên giường tỷ ấy lặng lẽ phái người đến chăm sóc mình, lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 chỉ vào một ngày nào đó, đột nhiên trong lúc đãng trong lòng liền giật mình nhận ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246

Mặc Tu Nghiêu từng mỉm cười nói: “Tình bất tri khởi, nhất vãng nhi thâm.” (Tình không biết bắt đầu từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 lúc nào, chỉ hướng về một người yêu say đắm) Phượng Chi Dao không khỏi cười khổ, Mặc Nhị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 công tử gặp may mắn, mặcgiỏi giang hơn hắn nhưng lại chưa bao giờ phải đau khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 tình cảm cả, sống thoải mái tự tại như gió. Thật sự làm cho người ta không hâm mộ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 không được.

Đêm trước đại hôn của Hoa Vân Tịch Mặc Cảnh Kỳ, mưa to tầm tã. Phượng Chi Dao đứng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ngoài tường rào của Hoa phủ im lặng xuất thần, nước mưa xối ướt đẫm đầu tóc quần áo. Phượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Chi Dao lặng lẽ giương mắt, nhìn bầu trời đêm tối như mực cắn răng, tung người một cái bay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 vào trong tường rào của Hoa phủ.

Phượng Chi Dao đã từng theo Mặc Tu Nghiêu tới Hoa phủ hai lần, cho nên rất thuận lợi tìm tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 ngoài cửa phòng của Hoa Vân Tịch. Bóng đêm càng dày, trong phòng Hoa Vân Tịch một mảnh yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 lặng, nhưng đèn thì lại vẫn còn sáng.

Phượng Chi Dao dán lên cửa nghe ngóng, xác định bên trong cũng không bất kỳ ai ngoại trừ Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Vân Tịch, liền cửa.

Hoa Vân Tịch mở cửa, thấy Phượng Chi Dao ướt sũng cả người thì cũng sửng sờ một chút, “A Dao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đã trễ thế này sao đệ lại tới đây? Còn sao cả người lại ướt sũng thế này? Tỷ……” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246

“Tỷ có thể không gả cho Kỳ Vương không?” Thiếu niên không để ý đến bộ dáng ướt đẫm của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bình tĩnh nhìn Hoa Vân Tịch chằm chằm hỏi.

Hoa Vân Tịch sửng sốt, một hồi lâu mới lắc đầu nói: “Không thể.”

Nhìn thiếu niên cắn góc môi, dung nhan tuấn mỹ không biết bởi mưa đêm hay bởi cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 khác trở nên lạnh như băng và tái nhợt, trong lòng Hoa Vân Tịch không khỏi đau nhói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Nàng không em, nên vẫn luôn yêu thương thiếu niên này như em ruột của mình. so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Mặc Nhị công tử thần thái phi dương, không chỗ nào cần người khác, thì nàng càng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thương thiếu niên không được cha coi trọng, rõ ràng cảm thấy rất đau buồn nhưng vẫn luôn quật cường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 không để ý đến này, “Đứa ngốc, cho tỷ thành thân rồi, thì cũng vẫn tỷ tỷ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 đệ mà. Sau này rãnh rỗi, thì thể cùng Tu Nghiêu đến Kỳ Vương phủ thăm tỷ.”

Phượng Chi Dao bình tĩnh nhìn Hoa Vân Tịch, một khắc này Hoa Vân Tịch gần như cho rằng đệ ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 sẽ khóc lên. Nhưng một lúc lâu sau, Phượng Chi Dao lại lấy từ trong ngực ra một viên Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Minh Châu lớn bằng một quả hạch đào. Dưới bóng đêm, Dạ Minh Châu nằm trong bàn tay của Phượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Chi Dao chiếu ra ánh sáng màu tím nhạt nhu hòa. Vừa nhìn liền biết giá trị liên thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246

“A Dao, đệ đây là?”

Phượng Chi Dao nhét Dạ Minh Châu vào trong tay Hoa Vân Tịch, giọng nói hơi khan khàn: “Hạ lễ tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 cho tỷ. Ngày tỷ thành thân đệ không đi được.” Nói xong, cũng không để ý tới phản ứng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Hoa Vân Tịch, liền trực tiếp xoay người đi mất.

Hoa Vân Tịch cầm Dạ Minh Châu trong tay, kinh ngạc nhìn bóng lưng thiếu niên đã đi xa đến xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 thần.

Dưới mái hiên trên một lầu cao cách phòng Hoa Vân Tịch không xa, Hoa quốc công đã có râu tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bạc trắng đứng dưới mái hiên nhìn xuống bóng đen đang vượt qua tường rào ra ngoài phía dưới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 bất đắcthở dài. Đứng bên cạnh ông ấy chính Nhị công tử Định Vương phủ Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Tu Nghiêu mặc một bộ áo trắng.

“Lão quốc công, đa tạ ngài.”

Hoa quốc công thở dài, hơi lo lắng nói: “Đứa kia……”

Mặc Tu Nghiêu nói: “Hắn ta không sao, Lão quốc công không trách hắn ta được rồi.”

Hoa quốc công cười khổ nói: “Hoàng mệnh làm khó… Nếu không phải như thế, bản thân ông tình nguyện Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.246 Tịch thể gả bình thường một chút.”

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười, cáo từ Hoa quốc công rồi đuổi theo hướng Phượng Chi Dao đã rời đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 449 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc