GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 439: Phiên ngoại 5: Khuynh Vân Ca (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Công chúa Tây Vực kia vọt tới trước mặt ba người mới nhìn thấy Từ Thanh Trần cũng đãđây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không khỏi kinh ngạc, “Công tử Thanh Trần, sao ngươi cũng đây?” Mặc Từ phủ không tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lớn, nhưng cũng tuyệt đối không nhỏ. Rất hiển nhiên công chúa Tây Vực đã bị lạc đường trong hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 viên, nên mới để cho công tử Thanh Trần đi sau nàng ấy lại bắt kịp Vân Ca trước một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bước.

Từ Thanh Trần mỉm cười không nói.

bên cạnh, vẻ mặt của Vân Ca cũng mờ mịt, “Vậy… Công chúa, sao ngươi lại muốn khiêu chiến với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ta? Cái này lại liên quan đến Từ Thanh Trần?” Nàng cũng không suy nghĩ đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mãnh liệt với chuyện thắng thua, nếu công chúa Tây Vực này muốn thắng như vậy, thì nàng liền nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thua xong. Nhưng mà, cái gọi nàng ấy thắng thì Từ Thanh Trần liền thuộc về nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ấy? Mặc Vân Ca hơi man khó hiểu, nhưng nhìn bộ dáng cười nói tự nhiên của công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Thanh Trần, trực giác nói cho nàng biết tuyệt đối không thể tùy tiện đồng ý hoặc nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thua.

Công chúa Tây Vực hơi khó chịu, cảm thấy Vân Ca đang cố ý giả ngu không chịu tiếp nhận lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khiêu chiến của mình, vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, nói: “Ngươi không phải vị hôn thê của công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Thanh Trần sao? Ta thích công tử Thanh Trần, ta muốn khiêu chiến với ngươi. Ngươi thua thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhường công tử Thanh Trần cho ta!”

“Cái gì?” Mai công tử kinh hãi, Trầm cô nương lại vị hôn thê của công tử Thanh Trần, tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao tin tức lớn như vậy hắn lại không biết chứ? Hắn… Hắn lại muốn cầu hôn vị hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thê của công tử Thanh Trần! Nhìn nhìn công tử Thanh Trần đang đứng bên cạnh cười như gió xuân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lại nhìn nhìn lại mình, trong lòng Mai công tử không nhịn được rơi lệ đầy mặt.

“Cái gì……” Vân Ca nháy mắt, vẻ mặt mờ mịt không biết. Lúc nào thì nàng đã biến thành vị hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thê của Từ Thanh Trần rồi? Không! Nàng mới không cần làm vị hôn thê của Từ Thanh Trần đâu! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Hiện tại đã bị huynh ấy quản rất thảm thương rồi, nếu như thành vị hôn thê của huynh ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chẳng phải cả đời đều phải chôn trong núi sách sao? Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Ca đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khổ sở lắc đầu liên tục, nàng thật sự không thích đọc sách ah.

“Ta……” Vân Ca vừa định mở miệng nói: Ta nhận thua, thì phía sau một bàn tay mềm nhẹ khoác lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vai nàng, “Vân Ca……”

Vân Ca vừa quay đầu lại, liền đối mặt với đôi mắt đầy mỉm cười của công tử Thanh Trần. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vân Ca thấyràng trong ánh mắt kia tràn ngập uy hiếp ——”Muội lại muốn chép sách sao?”

Đương nhiên Vân Ca không muốn chép sách, cho nên nàng chỉ thể khuất phục dưới sự uy hiếp của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 công tử Thanh Trần, hơi ấm ức nhìn công chúa Tây Vực, “Ngươi muốn so cái gì?” Sắc trời hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tối, cho nên công chúa Tây Vực cũng không thấy rõ thần sắc trên mặt Vân Ca, suy nghĩ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chút rồi nói: “Chúng ta tỷ thí công!” Người Tây Vực giỏi võ, nhưng con gái Trung Nguyên thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dường như ngoại trừ Định Vương phi ra, cũng không ai biếtcông. Công chúa Tây Vực nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn công tử Thanh Trần tuấn mỹ như thiên nhân đang đứng sau Vân Ca, trong lòng tràn đầy tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tin.

“Vân Ca, không được thua.” Công tử Thanh Trần nhỏ giọng cười nói.

Vân Ca run lên, hơi bi thương gật đầu với công chúa Tây Vực.

Đương nhiên công chúa Tây Vực không phải là đối thủ của Vân Ca, tuy tuổi Vân Ca nhỏ nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 công lại đứng hàng cao thủ trong cả Ly thành. Chỉ nàng ấy bề ngoài xinh xắn, tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cách lại hoạt bát hiếu động, lại Trầm Dương Từ gia chăm sóc, nên trên căn bản không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hội nào thể ra tay. vậy, cho Ly thành thì người biết nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ấy biết công cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Cho nên, trong ánh mắt khiếp sợ của Mai công tử, chỉ mới ba năm chiêu, công chúa Tây Vực đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bị Vân Ca đánh bay. Thấy thân thủ của Vân Ca như thế, khuôn mặt Mai công tử lại càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xấu hổ, vậy lúc nãy hắn còn khoác lác nói muốn bảo vệ Trầm cô nương.

Tính tình của công chúa Tây Vực cũng hào sảng, nàng ái mộ Từ Thanh Trần liền trực tiếp khiêu chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 với Vân Ca, thua cũng không tức giận, đứng dậy phủi phủi bụi bậm trên người, nhìn Vân Ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phất tay một cái rồi đi trở về, ngay cả nhìn cũng không nhìn công tử Thanh Trần lấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cái.

Trong vườn hoa liền yên tĩnh lại, Mai công tử nhìn nhìn Từ Thanh Trần Vân Ca đang đứng trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mặt đều không nói chuyện, hơi lúng túng sờ sờ lỗ mũi cũng lặng lẽ chạy trốn mất.

Vân Ca nhìn Từ Thanh Trần hơi ngây ngốc, xưa nay nàng đều không phải người giỏi tùy ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 biến, đột nhiên nhô ra chuyện vị hôn thê đó, làm cho nàng thật sự hơi lúng túng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 luống cuống, “Vậy… Từ Thanh Trần, muội đi tìm Ưu Thiên Hương tỷ tỷ. Còn có, còn huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nữa không nên nói lung tung, muội mới không phải vị hôn thê của huynh đâu.” Nói xong cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 để ý tới phản ứng của Từ Thanh Trần, trực tiếp thi triển khinh công lướt qua núi giả với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cây cối trong hoa viên, bay vọt về hướng tân phòng của Hoa Thiên Hương, bộ dáng kia giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sợ phía saungười đuổi theo nàng ấy vậy.

Công tử Thanh Trần nhìn thân ảnh đã biến mấtphía xa kia hơi bất đắckhẽ thở dài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngay tại lúc muốn xoay người rời đi, thì trên nóc nhà phía sau lại vang lên một tiếng cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vui vẻ. Công tử Thanh Trần xoay người lại, liền thấy Định Vương đã mất tích từ sau khi yến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiệc vừa mới bắt đầu đang ôm Định Vương phi lười biếng ngồi trên nóc nhà nhìn xuống phía dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cười vui vẻ. Nhìn bộ dáng hả kia của Mặc Tu Nghiêu thì cũng biết là người này tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đối đã xem hết từ đầu tới đuôi rồi.

“Lúc nào thì Định Vương cũng thích rình coi chuyện riêng của người khác rồi?” Từ Thanh Trần tức giận nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Mặc Tu Nghiêu hắng giọng cười một tiếng, một tay ôm eo Diệp Ly bay nhẹ nhàng xuống khỏi nóc nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn Thanh Trần công tử cười nói: “Bản vương luôn luôn thích xem chuyện cười của người khác, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 công tử Thanh Trần đã biết từ lâu rồi sao?”

Diệp Ly cười cười xin lỗi Từ Thanh Trần, nhẹ giọng nói: “Đại ca, phải ca đã dọa đến Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Ca rồi hay không?” Diệp Ly cũng đã lén thử xét Vân Ca mấy lần, tiểu cô nương kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bị cha muội ấy nuôi trong núi sâu cực ít khi tiếp xúc với người khác, thế cho nên tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trí đều phát triển trễ hơn các gái khác rất nhiều, căn bản không nghĩ tới chuyện tình yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nam nữ. Lúc đầu chỉ cảm thấy Từ Thanh Trần tuấn mỹ, lại muốn người làm bạn, nên liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mạo hiểm cứu người. Sau đó lại phát hiện Từ Thanh Trần thầy giáo nghiêm khắc,muội ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lại học sinh đần độn, cho nên liền trở thành học sinh sợ thầy giáo như hiện tại, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khác bộ dáng chuột thấy mèo cả. Nếu hiện tai Từ Thanh Trần đột nhiên cầu hôn muội ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thì Diệp Ly dám đánh cược rằng, điều đầu tiên Vân Ca nghĩ đến chính là: Nếu thành hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thì hai người sẽ phải vĩnh viễn sống chung với nhau, nàng sẽ bị Từ Thanh Trần dạy cả đời. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Cho nên, tỷ lệ thành công nếu hiện tại công tử Thanh Trần cầu hôn chỉ sợ còn thấp hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cả vị Mai công tử lúc nãy nữa.

“Huynhmuốn cưới vợ hay muốn tìm học sinh? Bản vương chưa từng thấy ai lại xem vợ tương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lai thành học sinh để dạy cả, hơn nữa còn nghiêm khắc hơn đối xử với học sinh nữa, huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không thấy bây giờ tiểu nương kia nhìn thấy huynh thì đã muốn chạy sao?” Mặc Tu Nghiêu miễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cưỡng cười nhạo. Ngay cả hắn cũng nhìn ra bộ dáng đáng thương ấm ức lại không dám phản kháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 của tiểunương kia khi đối mặt với Từ Thanh Trần. Cũng may cha mẹ của nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 kia đều đã mất, nếu nam nhân nào dám đối xử với bảo bối Tâm nhi của hắn như vậy… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Bản vương giết hắn ta! Định Vương điện hạ đằng đằng sát khí nghĩ.

Từ Thanh Trần như có điều suy nghĩ, Diệp Ly mỉm cười nói: “Đại ca, Vân Ca đã học cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tốt rồi. Ngay cả Tranh nhi Đại mẫu đều khen ngợi thêm, muội ấy cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hứng thú với cầm kỳ thư họa, thi từ khúc phú gì, ca cũng đừng ép muội ấy nữa.”

Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Ly, cười trên sự đau khổ của người khác, “Cẩn thận coi chừng ép buộc tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nương quá đó, huynh không đánh lại nàng ấy đâu.”

“Đa tạ Vương gia chỉ giáo.” Công tử Thanh Trần lạnh nhạt nói, phất tay với Diệp Ly một cái rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xoay người đi mất. Vừa đi, nụ cười nơi khóe môi công tử Thanh Trần dần dần phai nhạt. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thích sao… Như vậy liền nói cho muội ấy biết sau này sẽ không ép muội ấy học nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 được rồi. Thật ra thì bộ dáng ràng là không muốn học rồi lại ấm ấm ức ức giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không dám nói của tiểu nha đầu kia rất đáng yêu ah.

Nhưng Từ Thanh Trần lại không có cơ hội nói cho Vân Ca biết quyết định của hắn ta, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sáng sớm hôm sau, mọi người trong Từ gia liền phát hiện, không tìm thấy Vân Ca. Cũng không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mất tích hoặc bị bắt đi, Vân Ca để lại một bức thư, nói cho mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 biết nàng ấy muốn đi ra ngoài để hành y tế thế. Nhìn chằm chằm bức thư có những hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chữ xinh đẹp ngay ngắn trước mặt một lúc lâu, công tử Thanh Trần mới xác định được một chuyện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiểu nha đầu hắn nuôi hơn nửa năm—— đã bỏ nhà đi mất.

“Thanh Trần, con xem đi…” Từ đại phu nhân cầm bức thư Vân Ca để lại hơi bối rối, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 con trai thì lại càng lo lắng, thần sắc công tử Thanh Trần thật sự đã khiến cho Từ đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phu nhân hơi lo. Xưa nay chưa từng nhìn thấy sắc mặt con trai khổ sở như vậy, trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Từ đại phu nhân vừa vui mừng lại vừa lắng. Vui mừng chính cuối cùng đã xác định được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 con trai đúng ý khác với Vân Ca, còn lo lắng chính là, một mình Vân Ca© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bên ngoài ngộ nhỡ gặp phải nguy hiểm thì phải làm sao đây? Hơn nữa nhìn sắc mặt của con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trai lúc này, đợi khi tìm được Vân Ca chỉ sợ sẽ phạt một trận thật nặng, đến lúc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chẳng phải Vân Ca sẽ càng sợ thêm sao, vậy phải đợi đến lúc nào mới© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thể cưới được con dâu trưởng đây?

Suy nghĩ một lát, Từ đại phu nhân vẫn quyết định khuyên bảo con trai trước, “Thanh Trần, con đừng nóng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mẹ đã truyền tin cho Ly nhi rồi, nhất định sẽ tìm được Vân Ca nhanh thôi. Nhưng mà, chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vân Ca về, ngàn vạn lần con đừng dọa con nữa. Tiểu nương người ta cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đáng thương.”

Công tử Thanh Trần hơi ngơ ngác một chút, nhìn mẹ hỏi: “Mẹ, mẹ cũng cảm thấy con đối xử với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vân Ca không tốt ư?”

Từ đại phu nhân không nhịn được liếc mắt, than thở: “Mẹ đã tạo cái nghiệt gì, sao lại sinh ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một đứa con đần độn như vậy? Người ta là một tiểu nương mới hơn mười tuổi, con không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nói nhẹ nhàng an ủi quan tâm còn chưa tính, ngày ngày lại giao cho một đống bài tập, động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một chút nói người ta chỗ này không tốt chỗ kia không tốt. Con như vậy, đừng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiểu nương, ngay cả một đại nam nhân cũng không chịu được đó, con không nhìn thấy ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Thanh Viêm đều sợ con sao? Cũng may nhờ tính tình Vân Ca tốt, chứ như tiểu nương khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thì đã trở mặt từ lâu rồi, biết không?” Nói tới đây, trong lòng Từ đại phu nhân cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cảm thấy chua xót vạn phần, thế nhân đều nói phúc khí tốt sinh được mấy đứa con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trai tài giỏi, nhưng ai thể hiểu được nỗi khổ sở của khi con trai đều đã hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ba mươi tuổi rồivẫn con không lấy vợ chứ? gái tự dán lên thì cố tình Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gia bọn họ chướng mắt, nhưng dựa vào bộ dáng chậm hiểu của con trai bà, thì gái không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tự dán lên nó cũng không cưới được ah. Xem đi, bây giờ thật vất vả mới một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nương thú vị, vậychỉ chớp mắt đã bị dọa chạy mất.

Đương nhiên công tử Thanh Trần không biết trong lòng mẹ mình đang ghét bỏ mình đủ mọi kiểu, ngồi trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ghế trong đại sảnh, bộ dáng nghiêm túc trầm tư.

“Mợ cả, Đại ca, đã xảy ra chuyện gì?” Ngoài cửa, Diệp Ly chạy vội đến, đi theo phía sau còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Định Vương Mặc Tu Nghiêu với vẻ mặt không vui. Hôm quahôn lễ của Từ Thanh Phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Từ Thanh Bách, tất cả mọi người đều vui chơi đến rất khuya, cho nên lúc này trong Từ phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cũng chỉ Từ đại phu nhân với công tử Thanh Trần thôi. Sau khi nghe được tin tức do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Từ đại phu nhân phái người đưa đến, Diệp Ly liền trực tiếp kéo Mặc Tu Nghiêu chạy tới. Sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sớm đã bị quấy rầy thời gian riêng với vợ yêu, Định Vương điện hạ không vui có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nghĩ.

Nhìn Từ Thanh Trần đang ngồi trong đại sảnh, Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười một tiếng nói: “Đây không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207công tử Thanh Trần sao? Sao vậy? Đừng nóiđã thật sự dọa tiểu nương người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ta chạy mất đó? Lúc nãy hình như Bản vương nhìn thấy Trầm Dương cũng đang chạy tới đây đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đang yêu đang lành làm cho con gái của người ta chạy mất, thật đúng là……”

“Tu Nghiêu!” Diệp Ly tức giận trừng Mặc Tu Nghiêu một cái, rồi lại nhìn Từ Thanh Trần nói: “Đại ca, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ca đừng nóng ruột, muội đã phái người đi tìm rồi, sẽ tin tức nhanh thôi.”

Mặc Tu Nghiêu cũng không để ý, thấy Từ Thanh Trần đau buồn hắn liền vui vẻ. Đặc biệt công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Thanh Trần thông minh tuyệt đỉnh lạidọa gáimình yêu thích chạy mất, nhiều năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 qua Từ Thanh Trần chưa lập gia đình, đừng nói bởi huynh ấy căn bản không biết làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao để theo đuổi nương mình yêu mến đó? Trong lòng Mặc Tu Nghiêu không phúc hậu oán thầm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Từ Thanh Trần gật đầu, nhìn Diệp Ly mỉm cười nói: “Cám ơn muội.”

Diệp Ly lắc đầu nói: “Đại ca nói gì vậy, đềungười một nhà, cám ơn với không cám ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gì. Vân Ca mới vừa đi, nhất định chưa đi được xa.”

“Vậy cũng chưa chắc.” Mặc Tu Nghiêu dựa vào đầu vai của Diệp Ly cười híp mắt nói: “Võ công của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiểu nương kia rất tốt nha, hơn nữa còn tinh thông y thuật. Nếu nàng ấy không muốn trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 về, thì coi như là Kỳ Lân cũng chưa chắc có thể dưới tình huống không làm bị thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nàng ấy mang nàng ấy về được. Đúng rồi… Trong phủ của Trầm Dương đã mất một con bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tây Vực.”

Nghe đệ ấy nói, Từ Thanh Trần không khỏi nhíu mày. BảoTây Vực ngày đi ngàn dặm, Vân Ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cưỡi ngựa chạy một đêm, lúc này chỉ sợ đã không biết chạy đến đâu rồi.

bên cạnh, vẻ mặt Từ đại phu nhân cũng đầy lo lắng, “Vậy phải làm sao đây, Ly nhi, cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 kêu người ta ngàn vạn lần phải cẩn thận, đừng làm Vân Ca bị thương. Nếu con bé không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 muốn về, thì cũng đừng ép buộc nó. Để bị thương cũng không hay.”

Diệp Ly cười nói: “Mợ cả, mợ an tâm đi. Bọn họ sẽ chừng mực.”

“Khởi bẩm phu nhân, Đại công tử, Trầm tiên sinh tới.” Ngoài cửa, hạ nhân bẩm báo. Không đợi Từ đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phu nhân nói gì, thì Trầm Dương ở phía ngoài đã xông vào, nhìn chằm chằm Từ Thanh Trần hung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dữ nói: “Công tử Thanh Trần, Vân Ca đã đi đâu rồi?”

Công tử Thanh Trần lắc đầu nói: “Không biết.”

Trầm Dương giận đến không nói nên lời, chỉ vào Từ Thanh Trần nói: “Rốt cuộc ngươi đã nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vân Ca hả? Đang yên đang lành sao con lại bỏ nhà ra đi?” Mặcchỉ mới tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xúc trong một thời gian ngắn, nhưng Trầm Dương đã hiểu rấtVân Ca. Nếu không phải thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chuyện lớn thì con bé sẽ không rời khỏi Ly thành một mình. Mất đi cha mẹ, sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một mình ba năm, Vân Ca rất quý trọng gia đình mời mình vừa mớiđược.

Mặc Tu Nghiêu e sợ cho thiên hạ không loạn cười nói: “Công tử Thanh Trần nói với người ta rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Trầmnương vị hôn thê của huynh ấy. Nói không chừng Trầmnương nhất thời xấu hổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đó.”

Vị hôn thê?

Công tử Thanh Trần vị hôn thê, chuyện này tại sao không ai biết?

Trong đại sảnh, Từ đại phu nhân Trầm Dương đều giật mình, Từ đại phu nhân vui mừng, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Trầm Dương kinh sợ.

Công tử Thanh Trần đứng dậy, ngăn cản lời nói của Từ đại phu nhân Trầm Dương, nhàn nhạt cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nói: “Hiện tại chuyện cần thiếtphải tìm được Vân Ca đã. Định Vương điện hạ, công vụ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Định Vương phủ trong mấy ngày sau liền làm phiền ngài lượng thứ nhiều.”

Ách? Mặc Tu Nghiêu cảnh giác ngồi thẳng người, nghi ngờ nhìn Từ Thanh Trần chằm chằm, “Huynh muốn làm gì?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Không biết tại sao, hắnmột loại cảm giác không tốt lắm.

Từ Thanh Trần nhìn đệ ấy, nói một cách thản nhiên: “Không phải Định Vương điện hạ đã nói Vân Ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bị tadọachạy mất sao? Ta không nên đi tìm người về ư?”

“……” Có thể coi như Bản vương chưa nói được không? Ăn trộmkhông thành lại mất nắm gạo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Định Vương điện hạ hối hận vạn phần.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 439 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc