GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 436: Phiên ngoại 2: Khuynh Vân Ca (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Từ nhỏ Vân Ca lớn lên trong núi với cha, mẹ qua đời quá sớm khiến cho nàng không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ấn tượng quá lớn với mẹ, trong trí nhớ chỉ một phần mộ tràn đầy cỏ xanh hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tươi, cha thường xuyên dẫn nàng đến trước mộ phần nói chuyện với mẹ.

Vân Ca đã chocuộc sống vẫn sẽ cứ tiếp tục như vậy, cho đến một ngày cha qua đời. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Trước khi cha qua đời đã chuẩn bị hết tất cả chuyện hậu sự của mình, Vân Ca chỉ phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 làm một việc chính khóc lớn một trận sau đó đưa cha đến chôn bên cạnh mộ phần của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mẹ, rồi nhận ra cõi đời này không ai thể vĩnh viễn bên cạnh mình. Ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chuyện tương lai của mình cha cũng đã tính toán chu toàn. Cho nên Vân Ca cũng yên tâm chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người tới đón mình như cha đã nói. Chỉ không nghĩ tới, một lần chờ này lại phải chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 suốt ba năm.

Mặcqua ba năm cũng không đợi được người tới đón mình như cha đã nói, nhưng Vân Ca cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không nóng ruột. Mười mấy năm qua nàng vẫn sống như vậy, cho sau này tiếp tục sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 như vậy thì cũng không tệ. Nàng biết săn thú, biết hái thuốc, biết trồng thảo dược biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 làm các loại thuốc viên để cầm xuống núi đổi lấy đồ mình cần. Chỉ một thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vân Ca bắt đầu thích leo lên vách núi cao để nhìn khói bếp trong thôn xóm gần dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chân núi, đôi khi trong lòng sẽ có một loại cảm giác lạ đang chảy qua. Vân Ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không biết, đó tịch mịch.

Cho đến một ngày, Vân Ca lên núi hái thuốc như thường ngày, sau đó nghe được tiếng nhạc du dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 loáng thoáng truyền đến từ trong núi, Vân Ca biết, đótiếng đàn. Nàng cũng một cây đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngọc, trước kia thường xuyên thấy cha đàn, sau khi cha qua đời dần dần cũng không ai động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đến. Người này đàn thật hay, còn hay hơn cả cha đàn nữa. Vân Ca hơi vui mừng chạy đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nơi tiếng đàn phát ra, muốn nhìn xem người đánh đàn trông như thế nào.

Tìm một lúc lâu, rốt cuộc Vân Ca mới phát hiện tiếng đàn truyền đến từ phía sau vách núi. Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nên nàng thi triển khinh công leo lên vách núi, đứng trên vách núi nhìn xuống mới phát hiện không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 biết lúc nào trong sơn cốc phía dưới lại thêm một ngôi nhà không nhỏ, trong căn phòng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cạnh bờ suốimột nam tử mặc áo trắng đang ngồi đánh đàn. Khi còn nàng vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chơi đùa đây, ràng không có phòng ốc cũng khôngnhà của ai cả mà?

Chỉ thấy nam tử kia mặc một bộ áo trắng như tuyết, tóc dài đen nhánh được tùy ý búi lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phía sau, mặc chỉ thấy một bên sườn mặt, nhưng Vân Ca thề đây người tuấn mỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhấtnàng nhìn thấy. Giống như là… Thần tiên trên trời vậy! Suy nghĩ một lúc lâu, Vân Ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mới từ từ nghĩ ra được một câu miêu tả về nam tử trong sơn cốc đó —— tuấn mỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 như thần tiên trên trời vậy.

Trong sơn cốc cũng không phải chỉ có một mình nam tử tuấn mỹ như thần tiên kia, còn mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người khác bề ngoài rất xấu nữa.

“Những người xấu kia không giống người nhà của thần tiên chút nào!” Vân Ca ngồi trên vách núi nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiếng đàn du dương có chút rầu tức giận nghĩ tới. Người kia giống thần tiên thì sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phải cùng với mấy người xấu xí kia chứ? Nếu như thể chơi đùa với nàng thì thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tốt. Những người xấu xí kia luôn không cho phép huynh ấy làm cái này không cho phép huynh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 làm cái kia, nếu nàng thì nhất định sẽ không như vậy.

Vân Ca ngồi trên vách núi suốt hai ngày, nhìn nam tử áo trắng như thần tiên kia thỉnh thoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đánh đàn, thỉnh thoảng ngồi bên bờ suối đọc sách,đôi khi cái cũng không làm chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngồi bên bờ suối xuất thần. Rốt cuộc tìm mộthội, Vân Ca thừa dịp những người xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 kia không đây trực tiếp nhảy từ trên vách núi xuống trước mặt huynh ấy.

Thấy thiếu nữ từ trên trời giáng xuống, nam tử áo trắng lại không kinh ngạc, chỉ mỉm cười.

“Huynh thật tuấn mỹ.” Lần đầu tiên Vân Ca được nhìn thấy gương mặt thật của nam tử áo trắng, quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhiên… Còn tuấn mỹ hơn trong tưởng tượng của nàng nữa. Nam tử áo trắng cười khẽ, nhẹ giọng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 “Muội cũng rất xinh đẹp, sao muội lại đây?”

Không biết tại sao, Vân Ca cảm thấy mặt hơi nóng. Mặc lễ nghinàng biết đến không nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lắm, nhưng trước mặt nam tử này khen ngợi huynh ấy tuấn mỹ hơn phân nửa là có chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không quá lễ phép. Vân Ca vặn ngón tay nháy nháy mắt hơi luống cuống nhìn nam tử áo trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trước mắt.

Dường như cảm thấy thiếu nữ trước mắt đang khẩn trương luống cuống, nam tử áo trắng hơi mỉm cười, nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 giọng nói: “Nơi này rất nguy hiểm, sao nương lại chạy đến đây một mình?”

Nguy hiểm? Vân Ca hơi mờ mịt nhìn bốn phía một lượt, nàng sống trong ngọn núi này từ nhỏ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lớn, cha cũng chưa từng nói với nàng nơi này nguy hiểm nha. Nhìn bộ dáng hơi mờ mịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 của nàng, nam tử áo trắng cười một tiếng nói: “Đúng rồi, nương thể nhảy từ vách đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dựng đứng cao như thế này xuống đây, chắc công không tầm thường. Nhưng mà, trên đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rất nhiều nguy hiểm cũng không phải công thể giải quyết được, con gái vẫn không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chạy lung tung mới tốt.”

“A… Ta biết rồi, cha ta cũng từng nói như vậy. Huynh thật một người tốt.” Vân Ca vui mừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cười nói.

Nam tử áo trắng nhìn nụ cười thuần khiết khôngmột tia tạp chất của thiếu nữ trước mắt hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 kinh ngạc, đáy mắt hiện lên một tia cổ quái.

Vân Ca đứng bên cạnh huynh ấy, hơi rầukhông vui nói: “Ta nghe thấy tiếng đàn của huynh ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đây, nên mới muốn tới đây xem thử. Đã lâu khôngai nói chuyện với ta, ta ở đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một lát rồi đi liền được không?”

Nam tử áo trắng mỉm cười lắc lắc đầu nói: “Nơi này rất nguy hiểm.”

Vân Ca nháy nháy mắt nói: “Ta biết, những người xấu kia đúng không? Ta đánh ngã bọn chúng giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 huynh được không?”

“Không được, quá nguy hiểm.” Nam tử áo trắng nhẹ giọng từ chối.

“Võ công của ta rất tốt, đánh thắng được bọn chúng.” Vân Ca hơi nóng vội chứng minh.

Nam tử áo trắng vẫn lắc đầu, nói: “Bọn chúng rất nhiều người, hơn nữa cho dù muội đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngã bọn chúng, thì cũng không cách nào dẫn ta ra ngoài.” Ánh mắt Vân Ca sáng lên, vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mừng nói: “Nếu như ta chỉ dẫn mỗi huynh ra ngoài thì sao?”

Nam tử áo trắng mỉm cười nhíu mày, nhìn thoáng qua vách đá dựng đứng gần đó. Vân Ca vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vàng khoát tay nói: “Không phải, ta còn biết một con đường khác. Khi còn bé ta thường chơi đùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đây, chắc chắn thể đi ra ngoài. Huynh tin tưởng ta được không?”

Nhìn thấy sự khẩn cầu trong mắt thiếu nữ, nam tử áo trắng đột nhiên cúi đầu nở nụ cười, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một thoáng ấm áp làm người ta say như cả vùng đất hồi xuân, Vân Ca không khỏi ngẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngơ. Phục hồi tinh thần lại, hơi ảo não giơ tay lên tự vỗ vào đầu mình, sao nàng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cảm thấy nam tử giống như thần tiên trước mắt này thật thơm ngon, muốn cắn một miếng đây? Nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 định đã quá lâu nàng chưa tiếp xúc với người khác rồi.

“Được, ta tin tưởng muội. Làm phiền cô nương rồi. Tại hạ là Từ Thanh Trần, xin hỏi phương danh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nương?” Nam tử áo trắng mỉm cười hỏi.

“Từ Thanh Trần? Tên của huynh thật hay, tên ta Trầm Vân Ca.” Ánh mắt Vân Ca sáng lên, cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 híp mắt nói.

Tên hay sao? Nam tử áo trắng, đôi lông mày anh tuấn của công tử Thanh Trần danh chấn thiên hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chau lên, cười khẽ một tiếng.

Vân Ca lấy từ trong lồng ngực ra một viên thuốc ý bảo Từ Thanh Trần uống vào, mặc không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 biết tiểu nương trước mắt tính làm sao mang mình ra ngoài, nhưng lần đầu tiên trong đời công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Thanh Trần lại giao an nguy của mình cho một tiểunương mới quen biết lần đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thoạt nhìn không chút tâmnào. Sau khi uống viên thuốc vào, trước mắt rất nhanh liền bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bao phủ trong bóng tối. Đến cuối cùng khi cảm giác được một tia lạnh như băng quỷ dị, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 công tử Thanh Trần vẫn cảm thấy mình cũng không hối hận. lẽ bởi vì… Đôi mắt sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rỡ như sao tiểu nương này. Lần đầu tiên công tử Thanh Trần lại… Tùy hứng giao tính mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho một người vừa mới vừa quen như thế.

Lúc tỉnh lại một lần nữa, công tử Thanh Trần không khỏi cười khổ. Làm người quả nhiên không thể quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tùy hứng quá mạo hiểm rồi, ít nhất… Hắn nên lên tiếng hỏi tiểu nương kia rốt cuộc tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 làm sao mang mình ra ngoài mới đúng.

Cả người ướt nhẹp làm cho người ta khó chịu không nói, ngực đầu vai truyền đến sự đau đớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khiến cho hơn phân nửa cơ thể của hắn hầu như không thể nhúc nhích. Xưa nay được gọi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 công tử thần tiên, lần đầu tiên trong đời Đại công tử Từ gia chật vật đến như vậy.

“Hu hu, Từ Thanh Trần, huynh không sao chứ?” Phía sau vang lên tiếng nói còn hơi xa lạ, Từ Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Trần hơi khó khăn nghiêng đầu, liền nhìn thấy một tiểu nương cũng ướt nhẹp cả người đang mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 theo vẻ mặt xấu hổ nhìn mình, trong đôi mắt to sáng rỡ tràn đầy nước mắt trong suốt. Ho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khẽ một tiếng, Từ Thanh Trần lắc đầu miễn cưỡng cười nói: “Ta không sao, chúng ta đã đi ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Muội… Muội mang ta ra ngoài từ dưới cái đầm nước kia ư?”

“Ừ, thật xin lỗi… Cũng tại ta quá không cẩn thận, hại huynh bị đụng phải.” Vân Ca giương mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Từ Thanh Trần, áy náy nói.

Từ Thanh Trần hơi mỉm cười, lắc đầu. Thân hình của tiểunương này nhỏ nhắn, muốn mang một nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử trưởng thành thân hình cao hơn mình rất nhiều ra từ đáy nước, đã phải tốn bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khí lực thì cho Từ Thanh Trần không trải qua nhưng cũng thể tưởng tượng ra được. So © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 với như vậy, thì chút vết thương không cẩn thận bị đụng này thật sự không đáng giá nhắc tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Nhưng mà… Thật rất đau ah. Công tử Thanh Trần không phải người tập võ, cả đời cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ít khi bị thương, bị thương nặng như vậy lại càng lần đầu tiên trong đời, không khỏi cũng đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đến mặt mày tái nhợt.

Thấy huynh ấy đau đến như vậy, Vân Ca cũng không khỏi bị dọa đến mặt trắng bệch, vội vàng lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một bình thuốc nhỏ đổ ra một viên thuốc rồi nhét vào trong miệng huynh ấy, “Huynh đừng sợ… Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sẽ trị lành cho huynh. Rất nhanh, rất nhanh liền không sao.” Nói xong, cũng không quản thần sắc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Từ Thanh Trần, trực tiếp một phát ôm lấy công tử Thanh Trần còn cao hơn mình chạy nhanh về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hướng nhà mình.

Lần đầu tiên trong đời được hưởng thụ đến đãi ngộ như vậy, cho dù là công tử Thanh Trần luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bình tĩnh ung dung núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mặt cũng không biến sắc cũng không nhịn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 được thần sắc co quắp. Nhưng trên người truyền đến sự đau đớn lại ràng nhắc nhở hắn trừ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phi hắn tính vẫn nằm đây, nếu không chỉ thể chấp nhận tình trạng hiện tại.

Nhà của Vân Ca nằm trong một sơn cốc ẩn sâu trong dãy núi, Từ Thanh Trần chỉ nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 qua một cái lúc vào cốc liền biết cửa cốc này bố trí một vài trận pháp rất cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 siêu, không phải người tinh thông trận pháp thì trên căn bản sẽ rất khó tìm tới đây được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Khi biết từ sau khi cha qua đời vào ba năm trước tiểu nương vẫn luôn sống một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trong sơn cốc, nhìn bộ dáng vui vẻ nhìn mình đầy lấp lánh của tiểu nương, trong lòng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Thanh Trần không khỏi khẽ thở dài. Cả đời công tử Thanh Trần đã gặp qua số người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhưng tiểu nương hồn nhiên ngây thơ như vậy vẫn mới thấy lần đầu tiên. Thật sự rất khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hiểu, làm sao cha của Vân Ca lại yên tâm để lại một mình con gái còn nhỏ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngây thơ như thế trong núi sâu này. Mặc công của Vân Ca khá tốt, nhưng trên đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 này công không thể quyết định tất cả. So vớicông cao, thì lòng người hiểm ác mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 càng nguy hiểm hơn.

Vân Ca một nương rất đơn thuần, giống như chim non mới nở theo bản năng tin tưởng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đầu tiên mình nhìn thấy. Sau khi cha qua đời, công tử Thanh Trần là người đầu tiên tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xúc gần với Vân Ca, cho nên đương nhiên công tử Thanh Trần cũng trở thành ngườiVân Ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tin tưởng nhất. thế, sau khi biết được sự sắp xếp của cha Vân Ca, công tử Thanh Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gần như không phí bất kỳ khí lực nào đã thuyết phục được tiểu nương đi theo mình rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khỏi sơn cốc, sau khi xác định Mộc gia không ý định chăm sóc Vân Ca, thì lại càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đương nhiên dẫn tiểu nương về Ly thành.

“Từ Thanh Trần……” Ly thành phồn hoa khiến cho Vân Ca hơi lúng túng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tràn đầy bất an và lo lắng, khi đã nhìn thấy Từ phủ xa xa thì lại càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 làm cho nàng ngừng chân không dám bước tiếp. Mặc Từ Thanh Trần nói sau này Từ gia chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 là nhà của nàng, nhưng cho Vân Ca không hiểu sự đời nhưng vẫn hiểu rằng, Từ gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhà của Từ Thanh Trần cũng không phải nhà mình. Nàng… Đã không nhà.

“Đừng sợ, mọi người trong nhà chúng ta rất tốt, cũng sẽ thích muội, tựa như Ly nhi vậy. Không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 muội cũng rất thích muội ấy sao?” Công tử Thanh Trần nhẹ giọng an ủi.

“Ly nhi tỷ tỷ?” Nhắc tới Ly nhi tỷ tỷ, ánh mắt Vân Ca không khỏi sáng lên, Ly nhi tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tỷ người người bạn tốt đầu tiên trừ Từ Thanh Trần ra, hơn nữa Ly nhi tỷ tỷ thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xinh đẹp thật dịu dàng. Đoạn đường đi lên phía Bắc này, nàng cũng nghe rất nhiều người nói Ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhi tỷ tỷ gái xuất sắc nhất trên đời này nhất, không chỉ xinh đẹp, công tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 còn thể mang binh đánh giặc. Đáng tiếc Ly nhi tỷ tỷ đi đánh giặc rồi nàng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thể đi theo để thêm phiền toái.

Từ Thanh Trần gật đầu cười nói: “Đúng, Ly nhi biểu muội của huynh, chúng ta cũng người một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhà. Chẳng lẽ Vân Ca không thích Từ phủ sao? Vậy cũng thể Định Vương phủ, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bây giờ Định Vương phủ khôngai, một mình Vân Ca ở……”

“Không, không cần, muội… Sẽ Từ phủ.” Vân Ca vội vàng lắc đầu nói.

Khóe môi công tử Thanh Trần câu lên một nụ cười thản nhiên, “Vậy thì tốt, chúng ta đi thôi, mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người đã tới đón chúng ta rồi.”

Công tử Thanh Trần vượt qua kiếp nạn trở về, hơn nữa còn mang về một nương xinh đẹp. Đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhận được tin tức trước, trên dưới Từ gia huy động tất cả mọi người ra cửa nghênh đón. Vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn thấy hai người xuất hiện, hầu như ánh mắt của mọi người đều bị thiếu nữ áo vàng xinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đẹp mỹ lệ bên cạnh công tử Thanh Trần hấp dẫn. Từ đại phu nhân lại càng liên tục khen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngợi, vui mừng tiến lên nắm tay Vân Ca vừa đánh giá tỉ mỉ, vừa cười hỏi, “Tiểu nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chính Vân Ca sao? Đi đường có mệt không?”

Bị phu nhân mới nhìn qua ôn hòa lại quý khí trước mắt này nắm tay thân thiết, Vân Ca hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lúng túng nhưng vẫn gật đầu nói: “Dạ, con Trầm Vân Ca. Con….”

“Đây mẹ Nhị thẩm của huynh, Vân Ca gọi mẫu được rồi.” Bên cạnh, Từ Thanh Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mỉm cười nói.

“Bá mẫu… Chào mẫu ạ.” Vân ca nhẹ giọng kêu.

“Tốt, ngoan.” Từ đại phu nhân gật đầu liên tục, ánh mắt nhìn thiếu nữ trước mắtthể nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hài lòngcùng. Đây cũng lần đầu tiên con trai tự mình dẫn nương về, hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nữa vừa nhìn cũng biết đó mộtnương tốt vừa ngoan ngoan lại khôn khéo. Ngay cả trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thư cháu gái cũng khen ngợi liên tục, Từ đại phu nhân cũng rất tin tưởng ánh mắt của Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Ly.

Nhìn gương mặt Vân Ca ửng đỏ bộ dáng luống cuống, Tần Tranh bên cạnh che miệng cười nói: “Bá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mẫu, mẹ, chúng ta vẫn nên vào trước đi. Vân Ca muội muội đi đường xa nói vậy cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mệt mỏi rồi. Vân Ca muội muội, tỷ tên là Tần Tranh, muội cứ gọi tỷ Tranh nhi tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tỷ được, Ly nhinhắc tới tỷ không?”

Vân Ca vội vàng gật đầu, “Ly nhi tỷ tỷ nói Tranh nhi tỷ tỷ người tốt, cám ơn Tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhi tỷ tỷ, Vân Ca không mệt, công của muội rất tốt.” Nhìn bộ dáng thẳng thắng của thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nữ, mọi người không khỏi cùng nở nụ cười tươi. Từ nhị phu nhân mím môi cười nói: “Được rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tranh nhi nói đúng, chúng ta đi vào trước đi. Vân Ca, sau này cứ xem Từ gia như nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 của cháu được.”

Từ đại phu nhân gật đầu nói: “Nhị mẫu của cháu nói đúng, sau này cứ xem như nhà mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 được, chúng ta đi vào nghỉ ngơi đi.”

“Nhà của mình?” Trong lòng Vân Ca ấm áp, nhìn mọi người đang mỉm cười trước mắt không khỏi mở to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hai mắt, thật giống như có chút thấy hơi ê ẩm.

“Vân Ca, chúng ta vào thôi.” Tần Tranh cầm tay Vân Ca nhẹ giọng cười nói.

“Dạ, cám ơn Tranh nhi tỷ tỷ.” Vân Ca nghiêm túc gật đầu, người nhà của Từ Thanh Trần cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người tốt giống như Ly nhi tỷ tỷ, trái tim lo lắng không yên suốt cả đoạn đường đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Từ Thanh Trần đến phương Bắc này rốt cuộc nhẹ nhàng rơi xuống, Vân Ca không khỏi lộ ra nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cười tươi tắn với Tần Tranh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 436 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc