GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 431: Trận đánh cược của Tiểu Bảo

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Mặc Tu Nghiêu hài lòng gật đầu cười nói: “Đa tạ. Mấy vị đã hào phóng như thế, vậy Bản vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 liền nhận.”

“Mặc Tu Nghiêu!” Mặc Cảnh không nhịn được rống giận. Đến bây giờ hắn cònchỗ nào không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nữa, mình căn bản đã bị Mặc Tu Nghiêu đùa giỡn, còn bị lấy ra làm điều kiện đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cược với Tây Lăng, Bắc Nhung Nam Chiếu. Mối nhục nhã như vậy gần như khiến cho Mặc Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207đánh mất trí.

bên cạnh, Mặc Cảnh Du đang nằm dưới đất, sắc mặt đã trắng bệch, ánh mắt tan rã. Xong rồi…… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Mặc Tu Nghiêu nói một cách thản nhiên: “Cảnh Lê, mười mấy năm trước Bản vương đã nói với ngươi rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ít làm mấy chuyện cần động não đi, không thích hợp với ngươi. Lấy tính cách của ngươi, nếu chiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thế thượng phong, không nhục nhã Bản vương một phen thì sao chịu chấp nhận buông tay chứ? Nếu Bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vương ngươi, thì ngay cả cánh cửa điện này Bản vương cũng sẽ không bước vào, trực tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho vạn tên cùng bắn từ ngoài vào được.”

“Ngươi cho rằng, trẫm cũng chỉ những lợi thế này thôi sao?” Mặc Cảnh cười lạnh nói. Mặc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã tức giận cực độ, nhưng đến cùng thì cũng không phải đứa bé mới mười mấy tuổi, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rất nhanh Mặc Cảnh liền khống chế được lửa giận của mình.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Ngươi còn muốn nói điều gì? A, đúng rồi, Tiểu Vương tử Nam Chiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trong tay ngươi đi?” Mặc Cảnh cười lạnh không nói, Mặc Tu Nghiêu cũng không thèm để ý, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nói một cách thản nhiên: “Cho dù ở trong tay ngươi thì thế nào? Bây giờ đứa đó đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207trong Ly thành đi? Ngươi giấu trong nhà ai hả? Bản vương không tin ngươi thể bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhiêu cứ điểm trong Ly thành này. Các ngươi… Ai có thể nói cho Bản vương, Tiểu Vương tử Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Chiếu đã bị Mặc Cảnh giấu đâu rồi?” Mặc Tu Nghiêu ngồi trên cao nhìn đám người phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dưới, nói.

Một hồi lâu cũng không ai lên tiếng, Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nói: “Không ai chịu nói sao? Không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người nhà của các ngươi chịu nói hay không đây?” Sắc mặt mọi người lập tức đại biến, phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lớn trong số họ đềugia chủ hoặc nhân vật quan trọng của thế gia danh môn, gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tộc của họ tuyệt đối sẽ không chỉ mười mấy miệng ăn đơn giản như gia đình bình thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một khi bị liên lụy thì chính hơn trăm người. Họa diệt tộc… Tất cả mọi người đều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rét run.

Mặc Cảnh cười lạnh nói: “Ngươi cảm thấy bọn họ sẽ biết cái gì?”

Mặc Tu Nghiêu thản nhiên dựa vào ghế, vừa vuốt ve bàn tay thon nhỏ của Diệp Ly, vừa cười nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 “Cảnh Lê, ngươi đã ăn thiệt thòi mấy lần, nhưng vẫn không nhớ lâu. Ngươi cho rằng… Trong tay ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhược điểm của bọn họ, thì bọn họ sẽ phục phục thiếp thiếp ngoan ngoãn nghe lời ngươi sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Ngươi cho rằng lúc bọn họ làm việc cho ngươi sẽ không tự giấu riêng ư?”

Thần sắc trên mặt Mặc Cảnh cứng ngắc, đột nhiên liếc nhìn qua mọi người đang nằm trên mặt đất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Rất nhiều người đều lúng túngtránh tầm mắt của hắn, trong lòng Mặc Cảnh liền trầm xuống. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Trên điện, Mặc Tu Nghiêu vỗ vỗ tay nói: “Hiện tại, ai nói cho Bản vương, tung tích của Tiểu Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Nam Chiếu nào?”

Trong đại điện trầm mặc một hồi lâu, rốt cuộc một người run rẩydậy, “Vương gia… Vương gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tha mạng. Vi thần… Vi thần nói… A?” Hắn ta còn chưa nói hết, thì đã bị Mặc Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đang đứng bên cạnh đá một cước. Người nói chuyện chỉ là một người đọc sách tay trói không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chặt, còn Mặc Cảnh thì mặc dù không tínhcao thủ công tuyệt đỉnh nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không kém, nên đá hắn ta cũng không khácchơi đùa, bay lên đá một cước đá người bay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thẳng trúng vào cây cột bên cạnh phun một ngụm máu, Mặc Cảnh Lê cười lạnh nói: “Ngu xuẩn! Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho rằng ngươi nói thì Mặc Tu Nghiêu sẽ bỏ qua cho các ngươi sao?””

Mặc Tu Nghiêu nhún vai, hiếm khi thành khẩn, “Bản vương thể cho các ngươi chết thoải mái một chút.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Nói cách khác, luận nói hay không đều phải chết, chỉ là xem muốn chết như thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thôi.

Cho nên, những người đang lục tục muốn động lại trầm mặc lại.

Mặc Tu Nghiêu cũng không nóng vội, từ từ đứng dậy đi từ trên điện xuống. Bước chân không nhanh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chậm, nhưng trong hình chung lai khiến cho người ta một loại cảm giác bị áp bách khó tả, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngay cả Mặc Cảnh hùng hổ cũng không nhịn đượcphải lui ra sau hai bước, đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khi phục hồi tinh thần lại phát hiện hành động của mình, thì sắc mặt Mặc Cảnh Lê lại càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một hồi xanh một hồi tím.

“Triệu đại nhân?” Mặc Tu Nghiêu đi tới trước mặt Triệu Triết Phương, lại cười nói.

“Vương… Vương gia?” Sắc mặt Triệu Triết Phương trắng bệch, nơm nớp lo sợ đáp.

“Tiểu Vương tử Nam Chiếu ở đâu?” Mặc Tu Nghiêu hỏi. Triệu Triết Phương lắc đầu nói: “Cựu thần… Cựu thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không biết.”

“Không biết?” Mặc Tu Nghiêu không vui nhướng mày nói: “Vậy ngươi biết cái gì?” Ánh mắt Triệu Triết Phương liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 qua liếc lại, trong giây lát cũng không dám nhìn Mặc Tu Nghiêu, chỉ đau khổ cầu khẩn: “Cựu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thần… Cựu thần không biết gì cả, xin Vương gia tha mạng! Cựu thần nhất thời hồ đồ, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dám nữa, cũng không dám nữa.” Mặc Tu Nghiêu nhìn kỹ lão ta, thở dài thườn thượt, nói một cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thản nhiên: “Cả nhà Triệu gia, giam vào đại lao, tùy ý vấn trảm.” Nói xong, Mặc Tu Nghiêu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn Triệu Triết Phương nữa, dường như đã không còn chút hứng thú nào với lão ta nữa.

Tất cả mọi người đang nằm gục trên mặt đất đều sửng sốt, hiển nhiên cũng không nghĩ đến Định Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thẩm vấn lại nhanh gọn lẹ đến như thế. Hay nói, Định Vương căn bản không cần kết quả.

“Không! Vương gia, cựu thần biết sai rồi, Vương gia tha mạng ah……” Triệu Triết Phương than khóc, thấy không nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 được một cái ánh mắt của Mặc Tu Nghiêu, liền chuyển ánh mắt qua Diệp Ly đang ngồi trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 điện, “Vương phi, cựu thần sai rồi. Xin Vương phi tha cho cựu thần già trẻ cả nhà đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Bọn họ đều tội, xin Vương phi tha mạng!” Diệp Ly khẽ thở dài một tiếng, nghiêng người nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 qua Thanh Vân tiên sinh mỉm cười nói: “Ông ngoại, nơi này ồn ào lộn xộn, để cho Ngũ đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dìu ông về phòng nghỉ trước đi, được không ạ?”

Thanh Vân tiên sinh lớn tuổi, cũng không muốn nhìn thấy quá nhiều máu tanh. Nhưng cũng biết chỉ sợ hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nay ván cờ này không phải dễ thu dọn như vậy, đành phải thở dài gật gật đầu nói: “Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Viêm, đi theo ông thôi.”

Đang mở to hai mắt xem kịch vui, Từ Ngũ công tử nhìn Diệp Ly đầy uất ức, nhưng lệnh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ông nội không thể trái, nên chỉ đành phải đứng dậy đỡ Thanh Vân tiên sinh đi xuống. Đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sau khi bóng người của Thanh Vân tiên sinh biến mất sau điện, Diệp Ly mới quay đầu lại nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Triệu Triết Phương vẫn còn đang đau khổ cầu khẩn, hỏi một cách lạnh nhạt: “Triệu đại nhân nói già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trẻ cả nhà của ngươi tội, vậy có biết nếu lúc này mưu kế của các ngươi thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 công thì sẽ bao nhiêu người phải chết không? Lúc Triệu đại nhân làm điều này, trong nháy mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nghĩ tới những người này tội không? Chỉ sợ chỉ nghĩ đến những lợi ích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mình đạt được sau khi thành công nhiều hơn đi?”

Triệu Triết Phương á khẩu không trả lời được, Diệp Ly lấy từ trong ống tay áo ra một tờ giấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thật mỏng, mỉm cười nói: “Ở chỗ Bản phi một thứ, Triệu đại nhân không ngại thì xem một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chút đi.” Thị vệ đứng gần Diệp Ly tiến lên muốn nhận lấy tờ giấy, liền bị Diệp Ly khoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khoát tay, tự mình đứng dậy, đi xuống điện tận tay đưa tờ giấy cho Triệu Triết Phương.

Chỉ nhìn một cái, Triệu Triết Phương liền không nhịn được bắt đầu run rẩy lên. Diệp Ly đưa cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lão chỉ một tờ giấy thật mỏng, nhưng lão lại nhận ra đượcxa từ trong một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 quyển sách mình đã giấu trong ngăn tửmật trong thư phòng. ghi trong này đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207những chuyện mình không thể nói cho ai khác.

Trong này có rất nhiều chuyệnmột khi công bố ra, thì cho Định Vương có tha cho lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một mạng, lão cũng không sống không nữa, “Ta… Ta nói. Tiểu… Thế tử, Tiểu Thế tử bị bắt. Đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bị nhốt trong… Đang bị nhốt trong một căn biệt viện ngoại thành của ta. Tiểu Vương tử Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Chiếu… Cựu thần thật sự không biết tung tích của ngài ấy……”

Lời này vừa ra, cả sảnh đường đều sợ hãi. Mặc dù cả ngày Tiểu Thế tử Định Vương phủ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không xuất hiện đã sớm đưa tới không ít người suy đoán, nhưng lại không nghĩ tới lại thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã bị Mặc Cảnh bắt lại.

Nghe Triệu Triết Phương nói, Mặc Cảnh cũng không tức giận, ngược lại cười lên ha hả, “Triệu Triết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Phương, ngươi cho rằng bây giờ Mặc Ngự Thần vẫn còn trong biệt viện kia của ngươi sao? Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thật sự cho rằng trẫm tin tưởng ngươi đến như vậy ư?” Triệu Triết Phương trầm mặc không nói, Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Cảnh đa nghi, sau khi hắn ta chuyển Mặc Tiểu Bảo đi rồi lại phái người âm thầm chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi nữa cũng không phải không thể nào.

“Sao? Mặc Tu Nghiêu, trận này ngươi thắng hay trẫm thắng?” Nhìn Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly, Mặc Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cười lạnh nói.

Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Ly, thần sắc lạnh nhạt không kiêu ngạo không nóng nảy nhìn Mặc Cảnh Lê. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Cảnh cũng biết hôm nay mình không chiếm được tiện nghi ở trong này, nhìn chằm chằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Tu Nghiêu đầy oán hận nói: “Cút ngay, thả trẫm đi. Nếu không… Liền đợi nhặt xác cho con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trai của ngươi đi?”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu, nói một cách lạnh nhạt: “Lúc trước Bản vương cho người truyền lời cho ngươi, bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 giờ xem ra, ngươi cũng không nghe được?”

Mặc Cảnh sửng sốt, rốt cuộc nghĩ ra Mặc Tu Nghiêuý gì, cười lạnh một tiếng nói: “Chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Trẫm mình không sống được, thì còn quảnlàm khỉ gì?” Mặc Tu Nghiêu nhíu nhíu mày, rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gật gật đầu nói: “Cũng được, Bản vương đã nói… Ngươi sống càng lâu, thì cũng chỉ càng thống khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hơn. Nếu ngươi không tin, thì liền đi ra ngoài đi. Bản vương bảo đảm trong một khắc đồng hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 từ ngươi bước ra khỏi Định Vương phủ, sẽ không ai động tới ngươi.”

Mặc Cảnh nhìn chằm chằm Mặc Tu Nghiêu đầy cảnh giác, hiển nhiên không tin lời cam kết của hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Tu Nghiêu cũng không để ý, nắm tay Diệp Ly quay về trên điện.

“Ngươi thật sự không sợ ta sẽ giết con trai của ngươi sao?” Mặc Cảnh hỏi. Hắn căn bản không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tin Mặc Tu Nghiêu thể thả hắn dễ dàng như vậy. Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Ngươi có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thể thử xem.”

“Ngươi cho rằng ta không dám?” Mặc Cảnhcắn răng nói. Thần sắc Mặc Tu Nghiêu vẫn lạnh nhạt, “Bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vương nói, ngươi thể thử xem.” Có thể giết được hay không.

Mặc Cảnhdo dự một chút, rốt cuộc vẫn phải bỏ lại những thuộc hạ đã bị trúng độc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người đi theo hắn tới đây, xoay người xông ra ngoài. Thấy hắn ta rời đi, Mặc Tu Nghiêu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không thèm để ý, vung tay lên ngay lập tức liền người đến dọn dẹp đại điện, rồi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bày trái cây, điểm tâm rượu ngon lên. Những người áo đen đi theo Mặc Cảnh đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 những người đã đi theo Mặc Cảnh phản bội Định Vương phủ kia, tất nhiên đều bị đưa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngoài. Chưa tới nửa khắc, trên đại điện liền khôi phục bộ dáng lúc nãy, giống như chưa từng xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ra chuyện gì.

“Chỉ đùa với chư vị một chút thôi, đã để cho mọi người bị sợ hãi. Bản vương tự phạt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ly tạ lỗi với chư vị khách quý.” Trên đại điện, Mặc Tu Nghiêu bưng ly rượu lên mỉm cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nói với những người dưới điện. Tân khách cả điện nhìn lên nam nhân tóc trắng như tuyết mặc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trắng ở trên điện, chỉ cảm thấy đỉnh đang có đầu gió lạnh gào thét, cũng u u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đứng dậy uống cùng với Mặc Tu Nghiêu một ly.

Nhìn Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh trò chuyện vui vẻ với mọi người như bình thường, ngay cả Vương phi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mang theo mỉm cười nhợt nhạt ngồibên cạnh Định Vương, giống như hoàn toàn không bị tin tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tiểu Thế tử bị bắt ảnh hưởng. Điều này không khỏi làm cho mọi người bắt đầu hoài nghi tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chân thật của tin tức Tiểu Thế tử bị bắt. Nhưng nếu như đây giả, thì Định Vương cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phải để Mặc Cảnhchạy thoát vào lúc này?

“Vương gia, ngài nói… Định Vương đang muốn làm cái gì?” Quan viên ngồi phía sau Lôi Đằng Phong nhìn lướt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 qua Tiểu Hoàng đế Mặc Tùy Vân đang ngồi lẻ loi đối diện, thấp giọng hỏi.

Lôi Đằng Phong cười khẽ một tiếng nói: “Dọn dẹp, lập uy, thuận tiện… Đùa giỡn Mặc Cảnh một trận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chứ sao. Không liên quan đến chúng ta, đừng để ý tới.” Tình huống bây giờ của Tây Lăng tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 toánmạo hiểm nhiều, bọn họ chỉ cần an ổn thôi. Chỉ cầnthể ổn định thế cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trước mắt, giữ được nguyên khí của Tây Lăng, thì những thứ khác đều không quan trọng nữa.

“Đùa giỡn… Đùa giỡn Mặc Cảnh Lê?” Quan viên nói hơi lắp bắp, hiển nhiên không cách nào tiếp nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 được kết luận của Lôi Đằng Phong. Ngay trong lúc các nước tới chúc mừng lại gây ra loại chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 này, thấy thế nào cũng đềuđánh mặt Định Vương phủ, thật sự sẽ người lấy loại chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 này ra chơi sao?

Lôi Đằng Phong thở dài, hơi bất đắc nói: “Thật sự bởi Mặc Tu Nghiêu biến chuyện này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thành trò đùa, cho nên mới… Càng trở nên đáng sợ.” Ngay cả trong trường hợp và chuyện quan trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 như vậy cũng thể biến thành trò đùa, nếu không phải ngu ngốc năng thì chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 căn bản không đặt kẻ địch vào mắt.rất rõ ràng, Mặc Tu Nghiêu chính người sau.

Quan viên này suy nghĩ cẩn thận ý tứ trong lời nói của Lôi Đằng Phong xong, cũng không nhịn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hít một ngụm khí lạnh, nhìn Tu Nghiêu đang ngồi trên điện một cách đầy kính sợ, “Hắn ta… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Định Vương liền chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy ư?” Những người đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tham dự bữa tiệc tối nay, vô luận ai trong số họ bị thương cũng không phải một việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhỏ, huống chi trong đó còn Tiểu Thế tử Định Vương phủ?

Lôi Đằng Phong lắc đầu, về Mặc Tu Nghiêu, hắn chưa bao giờ cảm thấy mình hiểu rõ, lẽ vĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 viễn cũng sẽ không hiểu rõ.

Trên điện, Từ Thanh Trần liếc Mặc Tu Nghiêu một cái nói một cách thản nhiên: “Hai người không đi xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao ư?” Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Không cần gấp gáp, cứ để cho hắn ta nhảy nhót một lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã.” ràng đã xem Mặc Cảnhthành con chó hoang.

“Đừng chơi quá trớn.” Từ Thanh Trần lạnh nhạt nhắc nhở. Mặc dù Mặc Tiểu Bảo rất thông minh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người âm thầm bảo vệ, nhưng đến cùng vẫn còn nhỏ. Lỡ như Mặc Cảnh chó cùng rứt giậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 làm ra chuyện khiến cho Tiểu Bảo bị thương thì cũng cái được không được cái mất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Mặc Tu Nghiêu bất đắc nắm tay Diệp Ly đứng dậy cười nói: “Vậy cũng tốt, chúng ta đi xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao. Nơi này làm phiền Thanh Trần huynh.”

Thấy Mặc Tu Nghiêu đứng lên, mọi người còn đang nghị luận ồn ào phía dưới liền dừng lại, chỉ nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Chư vị, Bản vươngVương phi còn có việc bây giờ xin lỗi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiếp được. Kế tiếp liền làm phiền công tử Thanh Trần tiếp khách, các vị cứ việc tận hứng.” Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tu Nghiêu nói rất khách khí, ý tứ cũng rất uyển chuyển. Nhưng lại tuyệt đối không gây trở ngại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 để mọi người hiểu rằng: Bản vương muốn đi xử Mặc Cảnh Lê, không muốn chết thì ngoan ngoãn ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 yên đây.

Nhìn Định Vương mang theo Vương phi rời đi một cách thản nhiên, mọi người liền đưa mắt nhìn sang công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Thanh Trần. Công tử Thanh Trần cười khẽ một tiếng, tuấn xuất trần, “Chư vị tùy ý, tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hạ kính chư vị một ly trước. Mời.”

“Mời công tử Thanh Trần.”

Trong Ly thành, tối nay cũngcùng nhộn nhịp. Tiệc sinh nhật tròn một tuổi của Tiểu Thế tử© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tiểu Quận chúa của Định Vương phủ, tất cả dân chúng cũng cùng chung vui chúc mừng. Mặc sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trời đã tối, nhưng trên mấy con đường chính trong Ly thành lại vẫn người người tấp nập như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đón tết. Còn rất nhiều dân chúng dùng đủ mọi việc nhằm để cầu phúc cho Tiểu Thế tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tiểu Quận chúa cầu phúc. Chỉ dựa vào điểm này đãthể nhìn ra được địa vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 danh vọng của Định Vương phủ trong suy nghĩ của dân chúngLy thành, thậm chí cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tây Bắc.

Mặc Cảnh đi xuyên qua những con hẻm nhỏ âm u trong Ly thành thật nhanh. Long bào hoa lệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chói mắt trên người đã sớm ném đi, chỉ mặc một bộ áo trong màu tối. Nếu như nói Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Cảnh yến tiệc lúc trước giống như một Đế vương đang đắc chí thỏa mãn, thì hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Cảnhchính một người lôi thôi lếch thếch như chó nhà tang. Mặc Tu Nghiêu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tuân thủ cam kết, trong khoảng cách nhất định tính từ Định Vương phủ sẽ khôngbất kỳ ngăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trở nào, nhưng điều này cũng không thể làm cho Mặc Cảnh an tâm. Hắn luôn cảm thấy phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sau số Mặc gia quân, ám vệ Kỳ Lân đang âm thầm đi theo, chuẩn bị đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho hắn trở tay không kịp bất cứ lúc nào.

May lúc này đã tháng năm, nên chỉ mặc áo trong cũng không cảm thấy rét lạnh chút nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Cảnh Lê đều đi vào các con hẻm nhỏ tối nhất trong Ly thành, nên thật sự cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khiến cho ai chú ý. Đi vòng vèo trong mấy con hẻm nhỏ dài hẹp hơn nửa canh giờ, Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Cảnh cho rằng đã bỏ rơi người theo dõi của Định Vương phủ, nên mới thở phào nhẹ nhõm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thi triển khinh công bay về một phương hướng khác.

Trong một mật thất kín đáo, hai đứagiống nhau như đúc đang ngồi trên một chiếc giường đơn sơ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trong tay còn ôm một đứa đang ngủ say trong tã lót. Mặc Tiểu Bảo duỗi đầu nhìn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 con trong lòng Tần Liệt, không nhịn được đưa tay chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, nói: “Thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xấu.”

Tần Liệt nói một cách thản nhiên: “Hồi ngươi còn bé cũng vậy thôi.”

Mặc Tiểu Bảo không tin, “Điều này không đúng. Khi Lân nhi và Tâm nhi còn rất đáng yêu.” Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Liệt nói: “Điều đó chỉ thể chứng minh Nhị Thế tử Tiểu Quận chúa đáng yêu hơn ngươi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Tiểu Bảo “Hừ” khẽ một tiếng, kiêu ngạo liếc qua khuôn mặt nhỏ nhắn này, nói: “Ngươi đừng ghen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tỵ với sự tuấn mỹ bất phàm của Bản Thế tử, chẳng phải bây giờ ngươi cũng giống như Bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Thế tử sao?” Tần Liệt liếc nhìn trần mật thất.

Mặc Tiểu Bảo nhìn ra ngoài, cau mày nói: “Mặc Cảnh sắp về rồi, chúng ta nhanh mang theo tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 quỷ này đi thôi.” Sai lầm lớn nhất của tên nào đó chính là không biết thỏ khôn ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hang, lại đặt tấ cả lợi thế cùng một chỗ, cho nên Mặc Tiểu Bảo mang người đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tần Liệt, một đường tới đây liền trùng hợp tìm được Tiểu Vương tử của Nam Chiếu quốc đã mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tích mấy ngày nay.

Rời khỏi công chúa An Khê, Tiểu Vương tử quả thật chịu không ít khổ. Mặc Cảnh thì tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không biết chăm sóc trẻ con, cũng sẽ không đối xử với con của người khác tốt đến cỡ nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nên cũng chỉ duy trì mức độ không đói chết thôi. Lúc Mặc Tiểu Bảo tìm tới, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tần Liệt đang luống cuống tay chân dỗ em bé. Sự thật chứng minh, mặc từ nhỏ Tần Liệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã tiếp nhận sự huấn luyện đặc biệt của Định Vương phủ, nhưng loại chuyện dỗ em này vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không bằng Mặc Tiểu Bảo, ít nhất Mặc Tiểu Bảo còn hai đứa em để thể tập luyện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Thuận lợi dỗ Tiểu Vương tử đã khóc đến khàn tiếng ngủ, Mặc Tiểu Bảo mới thương lượng với Tần Liệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nên làm cách nào để thoát ra.

Tần Liệt nói một cách thản nhiên: “Khắp nơi xung quang tiểu viện này đều người của Mặc Cảnh Lê, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngươi vào được không nghĩa thể đi ra được. Huống chi còn mang theo một đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nữa.” Con nít mới nửa tuổi chính thời kỳ cái cũng đều không hiểu được, một khi thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dậy chắc chắn sẽ khóc lóc không ngừng. Hơn nữa… Đứa này quá nhỏ quá yếu ớt. Tần Liệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cũng không dám ômđi mạo hiểm.

Mặc Tiểu Bảo hơi cúi đầu, “Ta đánh cược với Phụ vương rằng ta có thể không sử dụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ám vệ và Kỳ Lân.”

Tần Liệt nhịn xuống xúc động muốn trợn trắng, “Chuyện quan trọng như vậy ngươi cũng lấy ra đánh cược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao?” Mặc Tiểu Bảo chột dạ chỉ hai ngón tay vào như, “Chính là quan trọng nên mớithể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đánh cược chứ.” Chuyện nhỏ bình thường thì Phụ vương mới khinh thường đánh cược với cậu đó.

“Ngươi cược gì?”

“Ta thắng thì không bị cấm túc nữa.” Cho nên, Mặc Tiểu Thế tử mới phí tâm không tiếc lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chính mình làm mồi để tìm kiếm tung tích của Mặc Cảnh Lê, chết sống cũng không chịu điều động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ám vệ đi theo phía sau hỗ trợ ah. Cấm túc đó thật sựquá đáng sợ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 quá tàn nhẫn, quá không có thiên lý.

“Ta liền biết thể như vậy. Bây giờ ngươi muốn làm gì? Xin hỏi tại sao Thế tử ngươi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cảm thấy hai chúng ta thể giết chết Mặc Cảnh Lê?” Tần Liệt lành lạnh hỏi. Mặc Tiểu Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 do dự một chút, “Hạ độc?”

“Ngươi ư?” Tần Liệt hỏi.

“Ta độc làm cho người ta tiêu chảy.” Mặc Tiểu Bảo nói, Trầm tiên sinh không chịu cho hắn độc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lấy mạng người ah.

Tần Liệt nghiêm trang gật đầu nói: “Ngươi thể cầu nguyện để hắn ta bị tiêu chảy đến chết.”

Mặc Tiểu Bảo chỉ thể trợn trắng, chờ Mặc Cảnhtiêu chảy đến chết thì rau cúc vàng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lạnh rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 431 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc