GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 428: Kế hoạch của Tiểu Bảo

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Nghe công chúa An Khê trả lời xong, Diệp Ly liền đứng dậy chuẩn bị đi xuống lầu, giống như thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sự không để sự sống chết của công chúa An Khê vào mắt. Phản ứng như thế, thật ra lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khiến mấy nam nhân ở tại chỗ sửng sốt. sao bọn họ biết được cũng Định Vương lãnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khốc tình nhưng Định Vương phi lại rất xem trọng mạng người, theo thuyết căn bản không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nào mặc kệ công chúa An Khê.

“Chậm đã!” Nam tử trầm giọng nói.

Một nam tử canh giữđầu cầu thang nghe thấy tiếng của thủ lĩnh, lập tức vươn tay ngăn cản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Diệp Ly. Lại thấy kiều nhan của Diệp Ly hơi trầm xuống, giơ tay lên bắt một cái, chế trụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cánh tay nam tử đang vươn ra rồi trở tay vặn một cái, chỉ nghe một tiếng “Rắc”, nam tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngăn cản đường đi kêu lên một tiếng liền bị đẩy ngã qua một bên. Diệp Ly quay đầu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mắt lạnh nhìn nam tử áo đen cầm đầu kia, nói: “Bản phi kính trọng chư vị trung nghĩa, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tốt nhất chư vị cũng phảichừng mực.”

“Chờ một chút.” Nam tử áo đen nói: “Chúng ta thể thả công chúa An Khê ra, nhưng… Làm thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nào ta thể tin tưởng trong nửa canh giờ ngươi sẽ không động tay chân gì?” Diệp Ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhướng mày hỏi: “Vậy ngươi muốn thế nào?” Nam tử áo đen nói: “Xin Định Vương phi Vương gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cùng ngồi đây chờ nửa canh giờ, sau nửa canh giờ chúng ta sẽ thả công chúa An Khê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ra. Ngoài ra, trong nửa canh giờ này, hai vị không thể gặp bất luận kẻ nào của Định Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phủ.”

Diệp Ly cúi đầu suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Có thể. Nhưng phải để Bản phi dẫn công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 An Khê đi trước. Chúng ta đi ra bên ngoài đợi.”

Nam tử áo đen cau mày, muốn cự tuyệt. Nhưng Diệp Ly lại thản nhiên nói: “Các hạ nghĩ trái lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rất đúng. Nếu Bản phi Vương gia phí hết nửa canh giờ với các ngươi, nhưng phút cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngươi lại thả một mồi lửa thiêu công chúa An Khê, thì Bản phi phải kêu oan với ai đây?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Nam tử do dự một lúc lâu, Diệp Ly nhìn bộ dáng do dự không quyết của hắn ta, lắc đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xoay người đi ra ngoài.

“Định Vương phi……”

“Đồng ý liền ra, không đồng ý liền cứ tiếp tục đây. Sau một khắc đồng hồ Bản phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không ra, thì Định Vương sẽ đích thân tiến vào.”

Nhìn thân ảnh Diệp Ly thong thả biến mất đầu cầu thang. Trên lầu, mọi người liền hai mặt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhau, “Thủ lĩnh, chúng ta làm bây giờ?” Nam tử áo đen cầm đầu trầm tư một lúc lâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rồi rốt cuộc thở dài nói: “Chúng ta đi ra ngoài.”

“Nhưng lỡ như……” Lỡ như Định Vương phi lừa bọn họ, thì bọn họ đây còn thể ôm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 căn phòng bị tưới đầy rượu mạnh này khiến bọn chúng sợ ném chuột vở đồ, một khi đi ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thì Mặc gia quân đang mai phục phía ngoài liền đủ để bắn bọn họ thành con nhím. Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử áo đen hơi bất đắccười khổ nói: “Ban nãy Định Vương phi đã vào, chúng ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 giết nàng ta ngay lập tức cũng đã thua rồi. Hơn nữa, Định Vương phi nói không sai, Nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vương Nam Chiếu sống hay chết, liên quan đến Định Vương phủ bao nhiêu chứ? Cho Nam Chiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vậy mà muốn trở mặt với Định Vương phủ, muốn gây rắc rối cho Định Vương phủ thì cũng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vượt qua Tây LăngĐại Sở trước đã.” Hơn nữa, hắn rất hoài nghi, rốt cuộc hiện tại còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207nước nào dám gây rắc rối cho Định Vương phủ.

“Chẳng lẽ, chúng ta cứ đi ra ngoài như vậy?”

Nam tử áo đen cắn răng nói: “Liền đánh cuộc một lần rằng Định Vương phi giữ lời hứa đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao cũng chết một lần, có thể kéo dài giúp bệ hạ nửa canh giờ… Coi như tận trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi.”

Những người khác đều trầm mặc im lặng, mặc kệ tận trung hay vì nguyên nhân gì khác, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi tới một bước này, tất cả bọn họ đều đã không còn đường lui nữa. Thủ lĩnh nói không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sai, sao đều chỉ chết một lần, so với bị thiêu chết, bọn họ vẫn tình nguyện bị một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mũi tên xuyên tim chết một cách dứt khoát.

Ngoài tửu lâu, Diệp Ly đứng bên cạnh Mặc Tu Nghiêu, Phổ A đứng sau hai người nhìn vào trong đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nôn nóng. Sau một lúc lâu, rốt cuộc thấy công chúa An Khê bị giải từ từ ra khỏi tửu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lâu.

“An Khê!” Phổ A lo lắng kêu lên.

Công chúa An Khê lắc đầu tỏ vẻ mình không sao.

Mặc Tu Nghiêu đễnh liếc mọi người một cái, nói: “Nếu đã đi ra ngoài, thì liền thả người đi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mấy nam tử nhìn Mặc Tu Nghiêu đầy cảnh giác cũng không nhúc nhích. Mặc Tu Nghiêu khinh thường “Hừ” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khẽ một tiếng, nói: “Vương phi đã nói với Bản vương. Nếu Bản vương muốn bội ước, thì lúc các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngươi mới ra cửa cũng đã chết rồi. Còn không thả người!”

Nam tử áo đen đang áp giải công chúa An Khê do dự một chút, rốt cuộc thả lỏng cánh tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đang giữ chặt công chúa An Khê ra. Vừa được tự do, công chúa An Khê lập tức chạy vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 qua bên này, “Phổ A……”

Phổ A kích động ôm công chúa An Khê vào lòng, “An Khê, nàng không sao chứ?”

“Ta không sao…” Công chúa An Khê kích động nói: “Nhưng… Nhưng con của chúng ta… Sóc Nhi bị Mặc Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mang theo rồi.” Vợ trở về bình an, làm cho trong lòng Phổ A an định hơn rất nhiều, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mặccũng rất lo lắng cho con trai, nhưng ánh mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 càng nhiều hơn mấy phần kính nể tin tưởng, “Đừng sợ… Đừng sợ, Sóc Nhi sẽ không sao.”

Ở bên cạnh, Mặc Tu Nghiêu đã nắm tay Diệp Ly ngồi xuống ghế mà không biết thị vệ Định Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phủ lấy từ đâu đến. Mặc Tu Nghiêu hiếm khi tuân thủ ước định với địch nhân, thong thả ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 yên dưới ánh mặt trời chờ đợi nửa canh giờ trôi qua.

đối diện, người áo đen nhìn Định Vương tóc bạc trắng đang dựa vào Định Vương phi nhắm mắt dưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thần, thần sắc trên mặt hiện lên một tia phức tạp. Trong đó bao hàm cả kính sợ, bất đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dĩ, tiếc nuối, còn sùng bái. Thật ra cho hắn, thì lúc quyết định ra cửa cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không thể xác định Định Vương sẽ chắc chắn tuân thủ lời hứa, bây giờ thể giải quyết như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vậy đã xem như rất tốt rồi. Đồng thời, một lần nữa cũng hiện ra sự khác nhau giữa Định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vương Vương. Hắn biết nếu như chuyện này đổi lại chủ tử Mặc Cảnh của hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thì Mặc Cảnh tuyệt đối sẽ không tuân thủ ước định.

“Vương gia, Vương phi.” Một ám vệ vội chạy đến đây thấp giọng nói: “Công tử Thanh Trần sai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đến, mời Vương gia về phủ ngay lập tức.”

Mặc Tu Nghiêu mở mắt, thản nhiên nói: “Chuyện gì?”

Ám vệ do dự một chút, thấp giọng nói: “Bây giờ vẫn chưa tìm được Tiểu Thế tử.”

Mặc Tu Nghiêu ngồi dậy, đễnh nhìn lướt qua một đám người áo đen đang đứng gần đó nhìn bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 họ chằm chằm đầy cảnh giác, đôi mắt bình tĩnh, nói: “Bản vương đã biết, kêu công tử Thanh Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn xem rồi làm trước đi.”

“Này……” sao cũng Tiểu Thế tử đã xảy ra chuyện, nhưng Vương gia lại khôngchút động thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nào làm cho ám vệ hơi bận tâm. Chỉ khi chống lại đôi mắt bình tĩnh của Mặc Tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Nghiêu, trong lòng ám vệ liền giật mình một cái, vội vàng nói: “Thuộc hạ hiểu, thuộc hạ cáo lui.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Nghe thấy Mặc Tiểu Bảo vẫn chưa tìm được, Diệp Ly khẽ nhíu nhíu mày, cúi đầu nhìn bàn tay đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nắm tay mình của Mặc Tu Nghiêu, khô ráo vững vàng, cũng không khỏi nhẹ nhõm rất nhiều, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 từ từ dựa vào ghế, cùng Mặc Tu Nghiêu chờ đến hết giờ.

Nửa canh giờ, người cảm thấy như thời gian qua nhanh,người cảm thấy sống một ngày bằng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 năm. Ngay vào lúc vừa hết giờ, Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Ly từ từ đứng lên, bình tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn người áo đen cầm đầu trước mắt nói: “Bản vương để lại cho ngươi một mạng, trở về nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho Mặc Cảnh Lê. Đừng quên… Con của hắn ta vẫn còn đang ở trong tay Bản vương.” Nói xong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Tu Nghiêu cũng không quay đầu lạinắm tay Diệp Ly phẩy tay áo bỏ đi.

Nhìn bóng lưng Mặc Tu Nghiêu rời đi, nam tử áo đen thở ra một hơi thật dài. Lúc mặt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mặt, áp lực Định Vương gâu ra cho người ta tuyệt đối khiến cho người ta khóthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thừa nhận. Giơ tay lên lau một cái, mồ hôi trên trán đã làm ướt hơn phân nửa mái tóc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

“Sưu sưu sưu!”

Mấy tiếng tên bay phá không vang lên, nam tử áo đen cảnh giác nhảy qua một bên, vừa rơi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đất, một mũi tên vừa đúng lúc ghim ngay tại chỗ hắn mới đứng. Quay đầu lại, toàn bộ mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nam tử đang đi theo bên cạnh hắn cũng đã ngã xuống đất. Cách đó không xa, trên nóc nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một man tử áo đen đang ngồi một tay cầm cung tên, nói một cách thản nhiên: “Đừng sợ, Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gia đã nói tha cho ngươi một mạng, chúng ta sẽ không bắn tên vào ngươi.”

Nhìn người nọ nhanh chóng biến mất sau mái hiên, nam tử áo đen chỉ cảm thấy cả người rét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 run. Thật lâu sau, mới xoay người chạy như điên đến đầu ngõ hẻm.

Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly về đến Vương phủ, Từ Thanh Trần đang lo lắng chờ trong thư phòng.

“Đại ca.”

Tuấn nhan của Từ Thanh Trần âm trầm, tức giận nói: “Sao bây giờ hai người mới về?” Mặc Tu Nghiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lạnh nhạt nói: “Xảy ra chuyện gì?” Từ Thanh Trần cầm lấy một tờ thiếp trên bàn đưa tới, nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 “Tiểu Bảo đã rơi vào trong tay Mặc Cảnh rồi. Mặc Cảnh sai người đưa thiếp tới.”

Diệp Ly nhận lấy thiếp xem, quả nhiênbút tích của Mặc Cảnh Lê. Giữa những hàng chữ đều lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ra ý ác độcđắc ý, Từ Thanh Trần ngồi xuống, tức giận hỏi hai người: “Rốt cuộc đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xảy ra chuyện gì? Phái nhiều người trông chừng Tiểu Bảo như vậy, saocòn thể rơi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trong tay Mặc Cảnh Lê chứ?”

Mặc Tu Nghiêu xem thiếp Diệp Ly đưa tới, bình tĩnh nói: “Không cần lo lắng, Tiểu Bảo không sao.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Từ Thanh Trần đánh giá Mặc Tu Nghiêu một lúc lâu, “Hừ” lạnh một tiếng nói: “Lại kế hoạch của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đệ? Cẩn thận thông minh quá sẽ bị thông minh hại, ngược lại đẩy chính mình vào.” Mặc Tu Nghiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hơi bất đắc cười khổ, “Đây cũng không phảikế hoạch của đệ.” Mặc Tu Nghiêu giương mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn Diệp Ly, sao ta lại bị trách móc đây?

Từ Thanh Trần khẽ cau mày nói: “Là Mặc Tiểu Bảo?”

Mặc Tu Nghiêu mở to hai mắt đầy vô tội, cho nên đã nói… Thật sự không liên quan đến Bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vương rồi mà.

Từ Thanh Trần nhìn nhìn Mặc Tu Nghiêu, cười lạnh một tiếng nói: “Đệ lại mặc cho nghịch ngợm, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã xảy ra chuyện gì……”

“Thanh Trần huynh.” Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nói: “Tiểu Bảo đã sắp mười một tuổi rồi, không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trẻ con nữa. Nếu chúng ta không buông tay cho tự đi làm, thì vĩnh viễn cũng sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cách nào yên tâm. Huống chi,người trông chừng, nó sẽ không xảy ra chuyện. Nếu thật sự© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chuyện gì, thì người bên cạnh không thể không trở lại bẩm báo.” Từ Thanh Trần hơi bất đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207lắc đầu, thở dài nói: “Thôi, kẻ làm cha như đệ cũng không lo lắng, huynh lo lắng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gì?”

“Đương nhiên Đại ca tốt cho Tiểu Bảo.” Diệp Ly mỉm cười nói, đôi mi thanh cau lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 “Muội cũng hơi lo lắng cho Tiểu Bảo, hai cha con bọn họ… Thật đúng không hổ cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 con!” Bình thường người này đều nhìn người kia không vừa mắt, thật sự đến khi có đại sự thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lại cùng chung chí hướng làm cho người ta sinh hận.

Bị vợ giận chó đánh mèo, Định Vương tội sờ sờ lỗ mũi, quyết định ghi khoản nợ lên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiểu quỷ cả gan làm loạn nào đó.

“Hắt xì!” Trong góc âm u nào đó, một tiểu quỷ nào đó đang mặc quần áo tầm thường khẽ hắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hơi một cái. Bên cạnh hắn ta, lập tức người che kín mũi của hắn ta, nhỏ giọng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 “Huynh sao vậy?”

Trong ánh sáng âm u, lộ ra một đôi mắt totrí, “Xin lỗi xin lỗi… Thật giống như bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cảm.”

“Huynh xui xẻo không sao, đừng liên lụy đến Tần Liệt.” Cũng mặc một bộ quần áo tầm thường, Từ Tri © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Duệ nhỏ giọng nói. Mặc Tiểu Bảo ấm ức bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn nói: “Rõ ràng huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thể tự mình đi, sao Tần Liệt cứ nhất định phải đoạt đi chứ?”

“Câm miệng!” Từ Tri Duệ không nhịn được liếc mắt, “Quân tử không dấn thân vào nguy hiểm, huynh không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao? Trở về muốn bị dượng Định Vương mắng phải không?” Mặc Tiểu Bảo nháy nháy mắt, giương mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn Từ Tri Duệ nói: “Tri Duệ biểu đệ, đệ quá nóng rồi.”

Từ Tri Duệ trực tiếp quăng cho huynh ấy một ánh mắt như đao. Cậu đúng điên rồi mới cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Tiểu Bảo đi làm chuyện nguy hiểm như vậy, rốt cuộc tên điên này biết bọn họ mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mấy tuổi hay không? Nếu không phải Tần Liệt giành đi trước một bước, Mặc Tiểu Bảo sẽ muốn tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chui đầu vào lưới đưa mình vào trong tay kẻ điên kia.

Mặc Tiểu Bảo rất ấm ức, “Rõ ràng Tần Liệt quá nóng nảy mà, người ta cũng đã quyết định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thay đổi kế hoạch rồi, hắn ta lại thương lượng cũng không thương lượng một tiếng bỏ chạy đi mất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Bây giờ chúng ta còn phải tân tân khổ khổ đi đến cứu hắn ta.”

Từ Tri Duệ im lặng liếc Mặc Tiểu Bảo một cái, một hồi lâu mới nói: “Ban đầu lúc sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hạ huynh, sao không bóp chết huynh đi?” Kẻ vong ân phụ nghĩa tàn nhẫn, hung ác, vong ân bội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nghĩa chính nói kẻ như Mặc Tiểu Bảo. Tần Liệt người ta người nào mà đi mạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hiểm chứ.

Mặc Tiểu Bảo cười ha ha hết sức đắc ý, sờ sờ lỗ mũi nói: “Vì mẹ thích huynh nhất, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nỡ chứ sao.”

Từ Tri Duệ khẽ “Hừ” một tiếng không hề để ý đến huynh ấy nữa. Chờ lúc huynh ấy trở về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bị dượng Định Vương hành hạ, thì tuyệt đối sẽ không người thương hại huynh! Trong lòng Tiểu công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử Từ gia im lặng oán thầm. điều, Từ Tiểu công tử không biết rằng, trên đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một loại người tựa như con gián đánh không chết vậy, càng bị hành hạ lại càng khả năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chịu hành hạ, càng hành hạ lại càng biến thái. Hoàn toàn không biết mình đang nằm sắp bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một tiểu biến thái đang trong quá trình tiến hóa, Từ Tri Duệ cẩn thận từng ly từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dậy, từ từ di chuyển đến phía trước dọc theo góc tường dài đầy dây leo rậm rạp, hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chuyện bọn họ cần làm nhấttìm được Tần Liệt đã bị bắt đi, mà không phải ở chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 này cãi nhau với Mặc Tiểu Bảo không tim không phổi này.

Đi theo phía sau đệ ấy, Mặc Tiểu Bảo tức giận liếc mắt nhìn lên trời, rốt cuộc Từ Tri Duệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 biết hắn mới ca ca hay không vậy?

Mặc dù Từ Tri Duệ Mặc Tiểu Bảo còn nhỏ, mặc từ nhỏ Mặc Tiểu Bảo đã được mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngườiTừ gia Định Vương phủ sủng ái, nhưng cái nên học cũng đều không qua loa chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nào. Từ Tri Duệ biểu đệ duy nhất của Mặc Tiểu Bảo, nên tất nhiên cũng bị hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hạ chung với Mặc Tiểu Thế tử. Cho nên tiểu bằng hữu Từ Tri Duệ trở thành người thứ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tập Từ gia tiếp sau Từ Thanh Phong. Mặc tuổi của hai người không lớn lắm, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thắng ở thân pháp linh hoạt do danh gia dạy dỗ, đánh không lại thì chạy, người bình thường cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không đuổi kịp.

Thật lâu sau, rốt cuộc hai người đã di chuyển đến cửa viện. Mặc Tiểu Bảo nhìn nhìn dấu hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tần Liệt để lại dưới đất gần đó, hơi nghi ngờ hỏi: “Nơi này không phảidịch quán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 của Đại Sở sao, đây nơi quỷ quái gì?”

Từ Tri Duệ vừa phiền vừa xem thường, nói: “Hình như hậu viện của Triệu gia.”

“Triệu gia?”

“Chính nhà của tên Triệu Triết Phương muốn gả con gái cho dượng Định Vương còn dẫn theo một nhóm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người đến thư viện Ly Sơn tìm ông cố Ngũ thúc nói đó.” Từ Tri Duệ nói. Mặc Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Bảo chớp mắt một cái, rốt cuộc lộ ra một nụ cười quỷ dị, “Hóa ralão ta ah.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Đừng tưởng rằng mỗi ngày Mặc Tiểu Bảo đều biết nghịch ngợm gây sự, chuyện phải biết thật sự© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một chút cũng không bỏ sót. Ít nhất chuyện kẻ nào muốn đoạt nam nhân với mẹ hắn như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 này, Mặc Tiểu Bảo vẫn nhớ rất ràng. Mặc cậu cũng chướng mắt Phụ vương đáng ghét kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhưng tạm thời vẫn chưa ý nghĩ thay đổi cha. Cho dù cũng phải xem ý của mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã. Mẹ còn chưa nói không cần, thì ai dám đoạt Mặc Tiểu Thế tử liền giết chết kẻ đó! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

“Huynh lại muốn làm gì? Chúng tatới cứu Tần Liệt.” Từ Tri Duệ cảnh giác nói.

Mặc Tiểu Bảo nhìn trời, “Ai nói chúng ta tới cứu Tần Liệt chứ? Muốn cứu Tần Liệt thì trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tiếp để cho ám vệ với Kỳ Lân tới cứu không phải dễ hơn sao? Nếu Tần Liệt bị thương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trong hai chúng ta ai có thể mang hắn ta ra ngoài chứ?” Cho dù giá trị lực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hai người họ còn kém người lớn nhiều, nhưng đến cùng thì dáng người cũng của trẻ con, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tần Liệt không đi được, thì ai cũng khiêng hắn ta về nổi.

“Đệ cảm thấy rốt cuộc cũng một ngày sẽ bị huynh hại chết!” Từ Tri Duệ thấp giọng lẩm bẩm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Mặc Tiểu Bảo cười còn giống một con mèo đang ăn vụng, “Tri Duệ biểu đệ, đệ yên tâm đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 biểu ca sẽ bảo vệ đệ. Sau khi chúng ta đi vào, đi liền đi tìm xem Tần Liệt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tiểu Hoàng đế cùng một nơi hay không, huynh đi xem xem Triệu phủcònmật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nữa hay không, tên Triệu Triết Phương kia, đệ cũng chướng mắt, lấy gan của một mình lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ta tuyệt đối không dám phản bội Phụ vương của huynh.” Lúc Mặc Tu Nghiêu muốn chỉnh người, đó quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thực cũng không phải biện pháp người ta thể nghĩ ra. Một mình Triệu Triết Phương thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chính cho lão ta một trăm gan lão ta cũng không dám phản bội Định Vương phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngay tại Ly thành. Nếu không phải lão ta bị người ta bắt được nhược điểm đó không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lộ ra, thì lão ta tuyệt đối không thể nắm chắc thể thoát thân sau chuyện này.

Từ Tri Duệ do dự một chút, vẫn gật đầu nói: “Một mình huynh phải cẩn thận.”

Nhìn Từ Tri Duệ ẩn thân rời đi, Mặc Tiểu Bảo mới đứng dậy đưa tay ra hiệu cho ám vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đang núp trong chỗ tối nhỏ giọng nói: “Bảo vệ Tri Duệ cho tốt.” Cảm thấy chỗ tối có người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rời đi, đuổi theo Từ Tri Duệ đã rời đi. Mặc Tiểu Bảo mới cười híp mắt nhảy lên tường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 rào biến mất sau tường.

Chỗ tối, thấp giọng hỏi: “Thế tử đã đi vào, chúng ta làm gì bây giờ?”

“Không cần phải để ý đến, Vương gia nói chỉ cần Tiểu Thế tử không nguy hiểm đến tính mạng, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đều không cần quản ngài ấy làm cái gì.” Tên còn lại đáp.

“Được rồi, chúng ta cũng đi vào, hy vọng thủ vệ bên trong không quá sâm nghiêm.” Muốn bảo vệ Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Thế tử thì nhất định phải đi theo bất cứ lúc nào, nhưng vừa tiến vào viên còn phải âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thầm đi theo một tấc cũng không rời thì khó khăn liền lớn hơn.

Một lát sau, chỗ nói chuyện lại khôi phục yên tĩnh.

Trong một thu phòng một góc ẩn ân u trong Triệu phủ, gia chủ Triệu gia Triệu Triết Phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đang ngồi ở sau thư án, thần sắc tối tăm không biết đang suy nghĩ viết cái gì. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đang nghĩ đến xuất thần, ngoài cửa liềnhạ nhân thấp giọng bẩm báo: “Lão gia, đại nhân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Chu đại nhânVương đại nhân tới.”

“Cho bọn họ vào!” Triệu Triết Phương đột nhiên đứng lên nói.

Chỉ chốc lát sau, cửa thư phòng bị mở ra, mấy nam tử bộ dáng trung niên nối đuôi nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi vào, người đi đầu vừa đi vừa cười nói: “Triệu huynh, lúc này huynh gọi chúng ta tới làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gì?”

Triệu Triết Phương nhìn lướt qua bọn họ một lượt, nói: “Ta muốn cho mọi người gặp một người.”

“Ai khiến cho Triệu huynh phải thận trọng như thế? Hôm nay chínhtiệc tròn một tuổi của Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Thế tử Tiểu Quận chúa Định Vương phủ, mặc chúng ta những người bình thường, nhưng nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không tới thì đến cùng cũng không tốt.” Nói đến ba chữ “Người bình thường”, trong giọng nói của nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử ý giễu cợt thật sâu.

Triệu Triết Phương trầm mặc không nói, chỉ xoay người đi vào. Ba người kia liếc nhau một cái cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi vào theo. Vào thư phòng, đi vào gian phòng trong đặc biệt dành cho người nghỉ ngơi, trên giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 êm có hai đứa bé khoảng mười tuổi đang nằm. Một người trong đó hơi ngạc nhiên nói: “Triệu huynh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đây là… ĐâyTiểu Hoàng đế Đại Sở?” Cũng không phải hắn quen thuộc với Mặc Tùy Vân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Long bào Mặc Tùy Vân mặc trên người làm cho người ta vừa thấy liền biết.

Triệu Triết Phương kéo ra một nụ cười cứng ngắc, nói: “Huynh nhìn đứakia đi.”

Ba người đồng loạt nhìn qua đứa bé đang mặc áo gấm nằm bên cạnh Mặc Tùy Vân, không khỏi đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thời kinh lên, “Tiểu Thế tử?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 428 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc