GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 240

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tay Lâm Khê bỗng siết chặt.

Môi mím chặt nhìn Hạ Hướng Viễn, dùng sức nên tay đều run lên.

Hạ Hướng Viễn đương nhiên nhìn ra bỗng căng thẳng, vốnanh ấy cho rằng lúc anh ấy nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tin tức này mình hẳn người ăn trên ngồi trước, nhưng thấy căng thẳng, anh ấy phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện anh ấy vốn không như vậy, ngược lại trong lòng như đột nhiên bị người ta mạnh mẽ bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy, hít thở không thông lại còn đau đớn.

“Bởi em rời bỏ anh, gả cho anh ấy, cho dù sau này hai người ly hôn, anh cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể nào không quan tâm đến anh ấy.”

Anh nhìn rồi dời đi ánh mắt, uống một ngụm nước lạnh trên tay, nặng nề thở ra một hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới tiếp tục nói: “Sau khi anh ấy ly hôn với em thì vốn không hề tái hôn, hoặc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói, anh ấy còn chưa kịp tái hôn, sau khi em qua đời mấy năm, anh ấy gặp tai nạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máy bay rồi qua đời. Nếu anh nhớ không sai thì năm 1995, nhưng tình huống cụ thể thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh không rõ, bởi vì lúc anh về Tân An thì anh ấy đã qua đời, anh cũng chỉ kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tra một chút, lúc ấy công ty anh ấy đã đứng tên Tiểu Dã.”

Tiểu Dã, sao lại Tiểu Dã? Gia thế nhà họ Lương lớn, công ty của anh sao lại vào tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Dã?

nhìn anh ấy, anh ấy lại cười khổ, nói: “Anh không biết, anh cũng không tình hình cụ thể. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh đoán Tiểu đã giao dịch với nhà họ Lương, kiếp trước Tiểu không giống bây giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau khi em anh Lương ly hôn thì vẫn luôn anh Lương nuôi nó, không ai dám chọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nó. Em biết sao sau đó Trương Mai nhà họ Chu lại c.h.ế.t không?”

Bao gồm em gái anh ấy.

“Bọn họ toàn bộ chôn thân trong biển lửa, thiêu đến cả tro cốt cũng không còn.”

Đời này, mặc kệTrương Mai hoặc cả nhà Chu Lai Căn, hay gia đình nhà họ Trần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuy nghèo túng nhưng kỳ thật đã tốt hơn kết cục kiếp trước nhiều.

anh ấy, sau đó cũng đã vật lộn với cậu mấy lần.

Ai dám xem thường cậu, xem cậu con nít sao?

“Xin lỗi, Tiểu Khê.”

Anh ấy nhắm mắt, lúc mở mắt ra thì thấy đã đứng dậy, anh ấy nhìn vạt áo của cô: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh không cố gắng hết sức, kiếp trước anh không thể dùng hết sức mình để bảo vệ em, xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lỗi, nhưng đời này ngay từ đầu đã quá muộn, hy vọng đời này em thể bình yên.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lâm Khê nhìn anh ấy.

Tâm trạng của thật sự quá phức tạp, cảm xúc cuộn trào không dễmới thể miễn cưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiềm chế, cho nên cũng không thể chỉnh đốn cảm xúc khác để thấy sựđơn của anh ấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cuối cùng chỉ nói một câu “cảm ơn” rồi xoay người rời đi.

Hạ Hướng Viễn nhìn cô rời đi, nhìn vội vàng đi đến trước mặt Lương Triệu Thành, đưa tay nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy tay anh, nhìn hai người ôm nhau rời đi, nhìn đến mức gần như c.h.ế.t lặng, như một bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng.

Anh ấy lại rót một ly nước lạnh, uống một ngụm.

Nhưng nhiều nước hơn nữa cũng không trấn tĩnh được trái tim buồn đau.

Thật ra ràng anh ấy thể chờ, chờ Lương Triệu Thành xảy ra chuyện, khi đó anh ấy sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trăm ngàn cách chậm rãi đến gần cô, nhưng rốt cuộc anh ấy vẫn không làm vậy.

Lương Triệu Thành ràng nhìn thấy Lâm Khê hoảng loạn đi đến.

Trước giờ anh chưa từng thấy hoảng loạn như vậy.

Anh kéo tay cô, quan tâm mà nhìn cô, hỏi: “Sao vậy?”

Lâm Khê lắc đầu, anh bèn không nóinữa, mãi cho đến khi ra ngoài, lên xe, anh mới đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay ôm cô, trấn an vỗ về cô: “Dùchuyện gì, anh đều đây. chuyện© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì nói với anh, anh sẽ xử lý.”

Hiện tại anh cảm thấy mình thật sự quá mức nhân từ.

lẽ ngay từ khi bắt đầu, biết được người kia người sống lại một đời thì không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để anh ấy lại hội mở miệng làm loạn.

Anh không nói như vậy thì cũng thôi đi, nhưng anh nói như vậy, nước mắt của lập tức tuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra.

Đúng vậy, từ khiđến thế giới này, anh vẫn luônđây.

Lúc Nhạc Khê, rất độc lập, cảm thấy cô đã qua tuổi dựa dẫmlại vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một người, mất đi một người sẽ thấp thỏm lo âu.

Nhưng giờ mới phát hiện, hoá ra là bởi không yêu một người như thế.

Nếu thực sự yêu một người, nghe thấy anh sẽ xảy ra chuyện, sẽ vĩnh viễn rời khỏi mình thì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ hãi như vậy.

Lúc này Lương Triệu Thành đã thầm lăng trì Hạ Hướng Viễn đến hàng ngàn lần.

Vốn định về nhà rồi mới nói, nhưng lúc này cũng không thèm quản, đưa tay ôm chặt hơn nữa: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Em biết cậu ta trăm phương nghìn kế, chẳng qua chỉ muốn khiến chúng ta không thoải mái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc kệ cậu ta nóiđều không cần tin cậu ta.”

Lâm Khê lắc đầu.

Chuyện khác thể không tin anh ấy, nhưng chuyện này thì tuyệt đối phải đề phòng với chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa xảy ra.

Cho giả.

Hiện tại năm 1992, anh ấy nói năm 1995.

Không, ai biết anh ấy có nhớ nhầm hay không, sao người thời nay rất ít đi máy bay, cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định mười năm tới sẽ không cho anh đi máy bay!

Máy bay, máy bay trực thăng, khinh khí cầu cũng không được đi!

Lương Triệu Thành dỗ cô, trong lòng chán ghét Hạ Hướng Viễncùng, lại hoàn toàn không biết nhiều năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới mình đi ra ngoài đều phải bị Lâm Khê nghiêm khắc quản lý.

Nếu biết, chỉ sợtrong lòng anh sẽ lăng trì Hạ Hướng Viễn thêm vài lần.

Lương Triệu Thành hỏi Lâm Khê, nhưng Lâm Khê lại không chịu nói gì, anh đành phải vỗ về cô, lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe về nhà.

Dọc đường đi, Lâm Khê đều túm lấy quần áo anh, dường như sợ quấy rầy anh lái xe nên mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không dựa vào người anh, Lương Triệu Thành thỉnh thoảng quay đầu lại, thấy dáng vẻ đó của thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng chua xót mềm lòng, chỉ hận không thể lập tức ôm cô, trấn anmột hồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên lại thầm mắng Hạ Hướng Viễn trăm ngàn lần.

Chỉđến khi tới nhà, anh kéo xuống xe mới nhìn thấy trạng thái của đã tốt hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất nhiều.

Anh cũng yên tâm, vậy thì không phải chuyện lớn gì.

Hai người về đến nhà, thím Ngô Tiểu đã ăn cơm tối xong.

Tiểu đang chuẩn bị ra ngoài, lại bị Lâm Khê một tay túm chặt.

Giờ chiều cao Tiểuchỉ thấp hơn Lâm Khê một chút, cậu bị chị cậu túm như vậy thì ngây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngốc, sau đó lẩm bẩm: “Chị, chị dặt một chút, dặt một chút, em thì thôi đi,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài đừng có túm bậy lấy người đàn ông khác.”

Đàn ông?

Lâm Khê đưa tay đánh mạnh một cái lên đầu cậu, với thân thủ của Tiểu Dã, muốn tránh ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên thể tránh được, có điều chị cậu muốn đánh cậu, cậu cũng để thỏa mãn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường, chịuđược, dù sao chút sức lực cái tay mềm oặt kia của quả thực chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như gãi ngứa.

Sau đó cậu nghe thấy chị cậu hỏi: “Chị hỏi em, Tiểu Dã, nếu chị anh rể em ly hôn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em theo ai, theo chị, hay theo anh rể em?”

Tiểu những người khác trong phòng:???

thể thấy mặt Lương Triệu Thành đen đi.

thím Ngô đang lau bàn cũng lập tức quay đầu nhìn Lâm Khê, nhìn Lâm Khê xong lại nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chóng nhìn Lương Triệu Thành, nhìn qua nhìn lại, như đang xác nhận có phải hai người này đã xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra mâu thuẫn không.

Tiểugiơ tay, nhìn chị cậu, lại nhìn Lương Triệu Thành, rồi lại nhìn chị cậu, nói: “Chị, chị lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm khổ anh Lương?”

Lâm Khê làm mặt dữ: “Hỏi em đấy, em không cần thay đổi trọng điểm!”

Tiểu “xùy” một tiếng, nói: “Chị, chị càng ngày càng trẻ con.”

Nói xong lập tức xoay người đi ra ngoài, bóng dáng muốnbao nhiêu dứt khoát thì bấy nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dứt khoát.

Lâm Khê:

thím Ngô nhìn không ra manh mốicũng mặc kệ chuyện ly hôn hay không ly hôn, quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu hỏi Lương Triệu Thành: “Triệu Thành, các cháu giờ này mới về, ăn cơm chưa? Thím nấu cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các cháu nhé?”

Lương Triệu Thành đồng ý, cảm ơn thím Ngô rồi đưa tay dắt Lâm Khê lên lầu.

Lên lầu, anh lạnh mặt hỏi cô: “Rốt cuộc tên họ Hạ kia nói với em?”

Đầu tiên hoảng sợ bất an, sau đó lại nói ly hôn.

Nói một látđã muốn ly hôn với anh?

Lâm Khê nhìn sắc mặt anh, lúc này mới nhớ tới lời mình hỏi Tiểu trước đólẽ khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh hiểu lầm.

Nhưng đâu hiểu lầm, sao cô thể ly hôn với anh?

điều lời Hạ Hướng Viễn nói, quả thật phải nói với anh đàng hoàng.

nói: “Là một vài chuyện về anh đời trước.”

hít một hơi thật sâu, đưa tay nắm lấy anh tay: “Anh còn nhớ em đã nói với anh, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng thấy Lâm Khê kia chuyện của ấy chứ? Tuy hai người đã đăng kết hôn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng sau khi anh từ thành phố Bắc trở về, bởi vì tính cách không hợp, cuối cùng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ly hôn cho xong. Hạ Hướng Viễn nói, sau khi hai người ly hôn, Tiểu Dã cũng không theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy anh nuôi nó, em đãgiấc đó, vốn không chuyện liên quan đến anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó. Hạ Hướng Viễn còn nói, năm 1995, anh ấy cũng không nhớ lắm, đại khái trước hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau năm đó đi, anh gặp tai nạn máy bay, sau đó công ty anh lại do Tiểu kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thừa.”

“Anh Lương, anh nói với em xem, chuyện tai nạn máy bay này trước đây nàothể đoán trước được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang êm đẹp, anh cũng sẽ không lập di chúc sớm như vậy, hơn nữa cha anh, anh cả anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều còn, công ty anh sao lại vào tay Tiểu Dã. Năm 1995, Tiểu Dã mới mười lăm tuổi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

nghĩ không thông.

Nhưng trực giác của lại nói với cô, Hạ Hướng Viễn vốn không lừa cô.

Lương Triệu Thành nhìn cô chằm chằm.

Anh cũng vô cùng bất ngờ, Hạ Hướng Viễn lại nói với điều này.

Anh hơi mở miệng, nhưng không nói với cô.

Anh sẽ làm.

Sau khi anh bàn chuyện với phòng pháp vụ của công ty nửa năm trước thì cũng đã lập di chúc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Toàn bộ tài sản của anh, người duy nhất được lợi.

Nếu nói, trong tình huống như trong giấc kia, Tiểu Dã do anh nuôi nấng, sau đóbị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người ta hại chết, anh để lại tài sảncông ty cho Tiểu thì vốn cũng không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì ngạc nhiên.

điều anh không nói những việc này với cô, chỉtrấn an vỗ về cô: “Cậu ta còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóinữa?”

Lâm Khê ngẩng đầu nhìn anh, sắc mặt anh bình tĩnh hờ hững, hình như nghe thấy lờivừa nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không để ý chút nào.

thấy anh như vậy, tim đều treo trên người anh, nào còn muốn nói việc Hạ Hướng Viễn nói gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa?

Trừ việc sống c.h.ế.t của anh, trong lòng cô, những việc khác đều là thứ linh tinh, nhỏ nhặt thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

nói: “Sau này anh không được đi máy bay.”

Lương Triệu Thành:

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 240 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc