GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 78

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ông cùng Chu Cẩm đi mua rau.

Thấy cứ hay đi vào buổi chiều, ông hỏi: “Buổi sáng rau tươi hơn mà.”

Chu Cẩm nhìn ông lão trước khi bị đưa đi, lương ông rất cao, nuôi cả nhà không thành vấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đề.

đáp: “Tôi không có thu nhập, toàn nhờ vợ của Nguyên Tông lén lút đưa cho chút ít. Buổi chiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rau không còn tươi, nhưng rẻ hơn. Mấy năm nay tôi đều ăn như vậy.”

Ăn liền mấy ngày, ông Diệp hiểu cả rồi.

Những năm qua, Chu Cẩm sống khổ chẳng khác nào ông chuồng trâu.

Ông tin chắc, Chu Cẩm không phải mấy hôm nay làm ra vẻ khổ sở.

Vợ chồng mấy chục năm, ông quá hiểu tính tình rồi.

Tối hôm đó, Chu Cẩm nói đau họng muốn uống nước.

Ông liền dậy rót nước.

Nhưng bình giữ nhiệt đã chẳng còn giữ ấm.

Thời tiết thế này, bà mà uống nước lạnh thì chắc chắn đau bụng.

Ông nghĩ một lát, cầm theo cái cốc, định qua phòng con trai xin ly nước nóng.

Vừa đi đến cửa phòng con trai cả, Diệp Văn Thanh đã nghe thấy vợ chồng đang nói chuyện bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong:

“Cha ý vậy chứ? Cứ ở lì trong nhà sau vớigià ấy mãi, người ngoài nhìn vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ nghĩ về hai anh em anh đây? Ông ấy chẳng chịu nghĩ cho con cái chút nào.”

Giờ đây, bên ngoài vẫn có người chỉ trỏ, nói hai anh em bọn họ bất hiếu, nếu trước đây đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử với mẹ kế tốt hơn một chút, thì ông cụ đâu nỡ lạnh lùng đến mức không nói giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ lấy một câu.

Diệp Tiêu Long nói: “Cha mềm lòng lắm, mưa dầm thấm lâu. Mình cứ giả vờ đáng thương, tỏ vẻ hối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hận cho thật nhiều, cha sẽ nhìn thấy thôi. Hiện tại già đó bị ấm ức, cha chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ nghiêng về phíata.”

“Vậy phải chờ đến bao giờ nữa?”

Quý Mặc Liên nói: “Chú hai đi la rồi. Cha đúng được giải oan, nhưng không còn việc làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, sao cũng đến tuổi nghỉ hưu rồi. Nhưng mấy năm qua bồi thường tiền lương cũng không ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu, mấy ngàn tệ đó. Còn căn nhà ba gian trước kia bị tịch thu cũng sẽ được trả lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn to đẹp hơn chỗ này nhiều. Vậy căn nhà ấy tính cho ai?”

Diệp Tiêu Long không hề biết cha mình đang đứng ngoài cửa, liền nói: “Đương nhiên của anh em anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi. Cái thằng con hoangLão Tam để lại ấy, chờ cha c.h.ế.t rồi, tụi mình nhất quyết không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận thì cũng chẳng giành được hết.”

Ngực Diệp Văn Thanh như bị bóp nghẹt.

Trước khi bị đưa đi cải tạo, ông quá bận công việc, việc dạy dỗ con cái.

Không ngờ con trai cả thứ hai của ông lại thành ra những kẻlương tâm như thế này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lúc này, người con trai thứ hai đang sống đối diện mở cửa ra, định sang bàn chuyện với vợ chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh cả.

Nhìn thấy cha đang đứng cửa phòng anh cả, run lêngiận, ông ta sợ đến mức lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lùi lại vào phòng mình.

Quay sang thì thào với vợ: “Chắc anh cả chị dâu đang nói gì đó trong phòng, cha nghe thấy rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bây giờtuyệt đối đừng ra ngoài đó!”

Diệp Văn Thanh lại quay về với cái cốc rỗng trong tay.

Chu Cẩm vừa đứng dậy đã thấy trong cốc không nước, thầm nghĩ ông cụ ra ngoài không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào xin không được nước, chắc nghe thấy chuyện rồi.

nói: “Ra xin nước cũng bị làm khó à? Thôi, ông đưa cái nước nguội kia cho tôi uống cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, trước đây tôi cũng toàn uống vậy.”

Diệp Văn Thanh xót xa: “Không thể mua cái bình giữ nhiệt mới à?”

Chu Cẩm bật cười: “Không mất tiền chắc?”

Diệp Văn Thanh vừa nghe thấy đoạn đối thoại của con trai cả con dâu, ông cũng hiểutính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách của Chu Cẩm thà đói c.h.ế.t cũng không mở miệng xin tiền từ hai người đó.

Ông nói: “Con cả với con thứ thì tôi không nói nữa, nhưng còn Nguyên Tông? Nguyên Tông sao lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăm sóc bà? Từ nhỏ lớn lên trong nhà mình, tuy em trai, nhưng cũng nuôi như con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trai. Sao thể để chịu khổ?”

Chu Cẩm tức giận: “Nguyên Tông làm sao? cònlương tâm hơn hai đứa con ông nhiều! Ông bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa đi cái nơi khổ sở như thế, không phải Nguyên Tông lo liệu khắp nơi, ông nghĩ ông còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống trở về được à?tôi không cho Nguyên Tông tới nhà, là tôi không nhận tiền của nó! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đó em ruột tôi, tôi sao thể liên lụy nó? Con ông bất hiếu ông không trách, giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay sang trách Nguyên Tông?”

Diệp Văn Thanh lúc đó chỉ lo cho bà, sốt ruột nên buột miệng nói vậy.

Ông vội vàng nói: “Tôi thươngnên mới nói nặng lời, đừng giận. Tôi đi nấu nước nóng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bà.”

Diệp Văn Thanh sau mấy năm cải tạo cũng đã quen với việc nấu cơm giặt giũ.

Ông đun nước nóng, pha ra một cốc nước ấm đưa cho Chu Cẩm.

Nghĩ một lúc, ông nói: “Vài hôm nữa căn nhà bị tịch thu sẽ được trả lại, chúng ta chuyển qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó sống, khôngcùng chúng nữa.”

Chu Cẩm nghĩ, mấy ngày nay ông lão cũng đã cảm nhận được đủ hết những đã trải qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy năm nay.

May lòng ông vẫn chưa nghiêng lệch.

nói: “Đócăn nhà ba gian, nếu hai đứa con ông lấy cớ hiếu thuận rồi đòi dọn vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để tiện chăm sóc ông thì sao? sao tôi cũng không chung với họ đâu, tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu được cái cảnh tức nghẹn đó.”

Diệp Văn Thanh nói: “Năm xưa chính bọn chúng lên báo cắt đứt quan hệ, trên pháp luật cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn con trai tôi nữa. Tôi không cần họ hiếu thuận. Tiền bồi thường mấy nghìn tệ kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đủ để chúng ta dưỡng già. Nếu sau này không đủ chi tiêu, căn nhà bên kia rộng, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuê vài phòng cũng đủ cơm ăn áo mặc rồi.”

Chu Cẩm im lặng một lúc, rồi quay lưng về phía Diệp Văn Thanh, nằm xuống:

“Ông làm được rồi hãy nói.”

Diệp Văn Thanh thở dài.

Mấy năm bị đưa đi cải tạo, ông đã nhìn thấu lòng người ấm lạnh.

Chỉ em vợ Hàn Nguyên Tông vẫn luôn chạy vạy giúp ông được giải oan.

Sau khi trở về, ông lại càng nhìn rõ bản chất của hai đứa con trai.

Ông đã tính toán từ trước.

Không nói với hai đứa con, ông tự mình đi lĩnh tiền bồi thường trong mấy năm qua, mở một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sổ tiết kiệm đứng tên Chu Cẩm và đưa cho giữ.

Ông cũng tự mình đi nhận lại căn nhà ba gian từng bị thu hồi.

Đến ngày chuyển nhà, hai đứa con mới phát hiện ra thì ra ông cụ đã lặng lẽ giữ toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ tiền bồi thườngcăn nhà trả lại trong tay mình.

Không thể chấp nhận nổi!

Con cả quỳ gối trước mặt Diệp Văn Thanh, trong lòng đầy oán khí:

“Cha, cha chuyển đi rồi, con với thằng hai đơn vị còn mặt mũi nào nữa? con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì phải phụng dưỡng cha mẹ. Cha ra ngoài riêng, phải bị mẹ kế xúi giục không?”

Diệp Văn Thanh tức giận, vung tay tát cho một cái: “Đồ súc sinh! Chính mày người đầu tiên lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 báo đoạn tuyệt quan hệ cha con. Giờ nhớ ra chuyện phụng dưỡng, tao đây không nhận nổi đâu!”

Ngày chuyển nhà, Chu Cẩm cố ý chọn vào thứ Hai, khi tiết học, hơn nữa còn không báo trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho Tạ Tiểu NgọcPhúc Sinh, chính không muốn hai đứa đến.

Cảnh tượng náo loạn trong ngày hôm đó, sau này Tạ Tiểu Ngọc mới nghe Hàn Tích kể lại.

Hàn Tích nói hôm đó rối loạn đến mức cả trưởng đồn Triệu cũng phải tới.

Thực ra chẳng có gì nhiều để chuyển, chỉhai chiếc chăn bông cũ, vài bộ quần áo cũ, chậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rửa mặt, cốc nước đó.

Diệp Văn Thanh tức đến mức chẳng thèm mang gì, dắt tay Chu Cẩm đến thẳng cửa hàng hợp tác xã. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ông vừa mới lĩnh được tiền bồi thường, trên người tiền, liền mua sắm đồ đạc mới hết, tiêu luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai ba trăm tệ để sắm sửa cho căn nhà mới.

Đến thứ Sáu, Chu Cẩm nhờ Hàn Tích mang lời nhắn, bảo Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh cuối tuần đến nhà mới ăn cơm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến full, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến online, read Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Khương Ti Chử Tửu Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 78 — Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc