GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 672

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Không sao đâu, chắc hôm nay đã làm thằng bé sợ hãi rồi. Cứ để nó ở phòng với con, có Cảnh Thần đây mà.”

Khương Du Mạn thương con, đợi ba mẹ Phó đi ra ngoài, ôn tồn nói: “Tiểu Diệp, phải hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nay con bị dọa không? Sao nhìn mẹ không nói lời nào?”

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Diệp tràn đầy vẻ nghiêm túc: “Vì mẹ gạt con, không phải bị sâu cắn.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Khi cậu nhóc nghịch ngợm bắt sâu đã từng bị cắn, lúc ấy chỉ thấy đau nhói nhẹ thôi. Còn bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giờ, đôi môi vốn hồng hào của mẹ lại trắng bệch đi.

Khương Du Mạn hiểu ra ngay. Thì ra lời nói đùa trước đó, sinh em gái sẽ đau như bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sâu cắn, hoàn toàn trái ngược với tình hình khi sinh con gái đã khiến cậu lo lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 và tủi thân đến mức sinh hờn dỗi.

vừa cảm thấy ấm áp lại vừacùng cảm động, dịu dàng hỏi: “Vậy con thể tha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thứ cho mẹ không?”

Tiểu Diệp sụt sịt mũi, chỉ muốn rúc sâu vào lòng mẹ: “Mẹ, con xin lỗi.”

ràng Khương Du Mạn người hỏi xin sự tha thứ, nhưng kết quả người nói lời xin lỗi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cậu bé.

“Nghĩ đến có con và em gái, mẹ rất vui hạnh phúc. Cho nên, con đừng bao giờ cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mình làm mẹ phải thiệt thòi nhé,” Khương Du Mạn cố gắng gượng dậy sau cơn mệt nhọc để nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Phó Diệp nhìn cô, ánh mắt hơi khó hiểu. cậu không nói thẳng ra sự nghi hoặc, Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Cảnh Thần vẫn nhận ra.

Anh bế con trai lên, giọng nói trầm ấmkiên định: “Đềncho mẹ chuyện của ba, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phải chuyện của các con.”

Ba chưa bao giờ lừa mình… Phó Diệp ngây thơ, màng gật đầu.

Cuối cùng cậu cũng chỉ một đứa trẻ, thức khuya đã mệt lả. Được đặt sang một chiếc giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khác, nhưng vẫn chung phòng với ba mẹ, cậu nhanh chóng nhắm mắt lại ngủ ngon lành.

Chỉ Phó Cảnh Thần chẳng thể chợp mắt. Anh ngồi lặng lẽ bên cạnh Khương Du Mạn.

Hai vợ chồng cứ thế nhìn nhau. không nói một lời nào, sự dịu dàng tình yêu vẫn lan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tỏa ấm áp trong lòng cả hai.

Đột nhiên, ánh mắt Khương Du Mạn dừng lại, chăm chú nhìn vào n.g.ự.c Phó Cảnh Thần.

Nơi đó, trên lớp áo,vài vệt nước nho nhỏ, hệt như những giọt nước mắt.

Lúc này, cảm thấy mọi chuyện bản thân đã trải qua, hết thảy đều đáng giá.

“Em mệt rồi,” Khương Du Mạn chớp mắt, cố ngăn dòng nước mắt muốn trào ra, “Anh nghĩ kỹ tên con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gái đi nhé.”

Phó Cảnh Thần nắm lấy tay cô, khẽ gật đầu: “Em ngủ đi, anh sẽ trông chừng em.”

Đêm đó, Khương Du Mạn ngủ một giấc thật sâu, thật say.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh cô không chỉ ba mẹ chồng, cònba cô.

Tình huống nửa đêm hôm qua quá gấp gáp, không ai kịp thông báo cho ông, nhưng sáng sớm nay họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã đặc biệt qua nhà họ Tần báo tin vui.

“Tiểu Mạn, con thấy đỡ hơn chưa?” Tần Đông Lăng nhìn đầy xót xa.

“Con đỡ hơn nhiều rồi ạ,” Khương Du Mạn ra hiệu cho ba đi xem cháu gái, “Ba ơi, ba đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xem em chưa?”

“Xem rồi,” nhắc đến cháu ngoại gái, khuôn mặt Tần Đông Lăng hiện lên nụ cười hiền hậu, “Ba thấy con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đáng yêu hơn cháu nội của lão Trác nhiều, giống con, cũng giống mẹ con.”

Có con gái bên, Tần Đông Lăng cũng sẵn lòng nhắc đến chuyện của Hứa Mi nhiều hơn. Trên đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 này, người nhớ về không còn nhiều, ông hy vọng Khương Du Mạn thể khắc sâu thêm ấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tượng về mẹ mình.

Khương Du Mạn hiểu tâm ý của ba. Nghe ông nhắc đến con trai của Trác Thanh Hoài Điền Mẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tĩnh, cũng không nén được tiếng cười.

“Con này chưa ra đời đã lười biếng, tự nuôi mình trắng trẻo mập mạp rồi mới chịu chui ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quả nhiên khác biệt.”

đang nằm yên trong vòng tay ba, dường như cảm nhận được mẹ đang "nói xấu" mình lười, lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tức "oe oe" khóc lên.

Tiếng khóc của tiểu nương nghe "anh anh anh", mềm mạinhỏ xíu, khiến cả phòng ai nấy đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bật cười, đôi mắt cong lên.

“Bà nội,” Tiểu Diệp kéo tay bà, “Em gái khóc, sao mọi người lại cười ạ?”

Mẹ Phó giải thích: “Hồi con còn nhỏ, khóc lên khác hẳn so với em gái.”

Nói qua nói lại, mọi người cuối cùng vẫn thương xót cháu gái nhỏ. ôm lên, dỗ dành cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thận, liền nín khóc.

Thấy Tần Đông Lăng vẫn đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, còn chủ động đưa cho ông bế.

“Cái này… tôi… tôi không biết bế đâu.” Tần Đông Lăng lúng túng, tay chân không biết để đâu cho phải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Súng ống trong quân đội thì ông thể thuần thục, nhưng với một em bé, lại cháu ngoại mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sinh ra một ngày, ông không dám vươn tay.

Mọi người xung quanh khuyên nhủ, cộng thêm sự khao khát nội tâm mãnh liệt, cuối cùng ông cũng rụt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đưa tay đón lấy.

Vừa vào lòng ông, cháu ngoại gái liền mở đôi mắt một chút.

sinh ra lúc rạng sáng có tính cách riêng. Từ lúc lọt lòng đến giờ, đây là lần đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tiên mở mắt.

Nhìn đôi mắt xinh xắn, tròn xoe như hạt nhãn đen, Tần Đông Lăng thậm chí không dám thở quá mạnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Đây là lần đầu tiên ngoan mở mắt đấy,phải biết ông ngoại đến thăm không?” Mẹ Phó cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bên cạnh.

Tần Đông Lăng cũng không kìm được nở nụ cười rạng rỡ.

Phó Tư Diệp lại vội vàng nói: “Ông ngoại, con cũng phải nhìn, con cũng phải nhìn!”

Đáng tiếc Tần Đông Lăng dường như không nghe thấy, trái tim ông đã hoàn toàn bị sinh linh bỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 này làm cho tan chảy.

Hai ngày nằm viện sau đó, cứ có thời gian rảnh là ông lại đến bệnh viện thăm cháu gái. Thậm chí ông còn kín đáo khoe khoang một phen trước mặt Chính ủy Trác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều full, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều online, read Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Ngưu Nạm Cục Phạn Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 672 — Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc