GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 594

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Đoàn trưởng, trước đây cô đâu có nghĩ như vậy,” Khương Du Mạn nhướng mày, trêu chọc, “Lúc ấy chúng ta chỉ mong giành được vé dự hội diễn của Quân khu thôi.”

Lời này vừa nói ra, mấy người bao gồm Trang Uyển Bạch Dương Vận đều bật cười.

“Đúng thế,” Văn Tranh cảm khái, “Con người ai cũng tham lam, bất tri bất giác, chúng ta đã đạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến độ cao này rồi.”

Đoàn trưởng nghiêm túc nhìn Khương Du Mạn, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng, “Nhưng ở đây, về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau chúng ta nhất định sẽ hội đó.”

Khương Du Mạn chợt nhận ra, cô có thể chịu đựng mọi lời giễu cợt hay xem thường từ người khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng lại không thể giữ được cảm xúc bình thản trước sự công nhận đánh giá cao chân thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thế này.

Đoàn trưởngVăn Tranhmọi người sẽ phải trở về đơn vị vào ngày mai, họ đã trò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện rất lâu trước khi Khương Du Mạn lên đường về nhà.

Vừa đến cổng Đại viện Tây khu, đụng phải một người không ngờ tới.

Chính An Hiểu.

An Hiểu vẻ như đã cố tình chờ cô. Vừa thấy Khương Du Mạn, ta đã bước nhanh từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên cạnh đến.

“Cô là đồng chí Khương đúng không?” Vừa nói, An Hiểu vừa cẩn thận đánh giá Khương Du Mạn một lượt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hôm xảy ra chuyện, lúc Ân Ân vừa được vớt lên, An Hiểu căn bản không tâm trí chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý đối phương ai, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn. Lần này nhìn kỹ, ta mới nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra điều kiện nhân của Khương Du Mạn ưu việt đến mức nào. An Hiểu hơi cụp mắt xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thẳng vào cánh tay của Khương Du Mạn.

Nơi đó một vết thương đã kết vảy, chính vết xước cô tatình gây ra hôm đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

An Hiểu chăm chăm nhìn cánh tay cô. Nếu không vết thương đó, có lẽ ta đã thành công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khiến vợ chồng Đường phu nhân tin tưởng.

“Cô tìm tôi chuyện gì?” Khương Du Mạn không hềthiện cảm với người này, cùng phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm với cách ta tìm thẳng đến tận nhà người khác.

“Tôi đến chỉ muốn nói, đúng đã vớt Ân Ân lên, nhưng người đưa đến bệnh viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chính tôi, rất nhiều người đã chứng kiến,” An Hiểu nói với vẻ bình thản, như muốn tuyên bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một sự thật hiển nhiên.

Khương Du Mạn suýt bật cười sự này, “Vậy nên, đến để tranh luận xem ai mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người cứu thằng sao?”

An Hiểu nghẹn lời, ngẩng mặt đối diện với người trước mặt. Đôi mắt đẹp của Khương Du Mạn chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự tĩnh lặng, tự chủ, điều đó khiến An Hiểu đang nóng nảy phải dịu lại.

“Tôi không tranh công, chỉ muốn nói chobiết, những điều nói với Đường phu nhân không hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự thật.” An Hiểu nhìn cô, giọng điệu nhàn nhạt, “Nghe nói đồng chí Khương con gái của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tổng Tham mưu trưởng, hẳn phải người khả năng phân biệt đúng sai.”

Khương Du Mạn cất đồ vật trong tay vào túi xách, thái độ kiên quyết, “Đồng chí An Hiểu,không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cần dùng đạo đức hay thân phận ra làm điều kiện với tôi.”

“Người không phải vớt từ hồ lên. Tôi không hề nhận bất cứ lợi ích nào từ mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ân Ân, và chuyện của với Đường gia cũng không liên quan gì đến tôi.”

“Nếu không phải tôi tình cờ vớt Ân Ân ra khỏi hồ cá, đã không thời gian đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây để tranh công với tôi.”

Nói xong,dứt khoát bước thẳng vào cổng Đại viện.

An Hiểu định theo vào nhưng bị cảnh vệ viên ngăn lại, “Người không thuộc Đại viện, ra vào cần phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giấy phép xin trước.”

ta đâu xin phép trước? Chỉ còn cách lủi thủi quay lưng đi.

Trên đường về, đầu óc An Hiểu rối như vò.

Sau khi biết được Ân Ân không phải do cô ta cứu, thái độ của Đường phu nhân đã thay đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hẳn. Ngay cả lời hứa về vai nữ chính trước đây cũng trở nên mập mờ, nước đôi. Giấc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dựa vào Đường gia để nổi tiếng của ta đã thất bại. Giờ đây, ta không thể đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết hy vọng vào cửa đó nữa.

Từ sự kiện Ân Ân thể thấy, An Hiểu một người khôn khéolanh lợi. Bộ Ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giao lâu như vậy, ta đâu chỉ một con đường duy nhất để tiến thân.

Cuối cùng, ta quay đầu lại nhìn về phía Đại viện Tây khu, thần sắc nặng nề rồi dần dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khuất bóng.

Ngày hôm sau, Cao Phi nghe Khương Du Mạn kể lại chuyện này, liền không tiếc lời mắng An Hiểu mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 câu.

“Cái đầu ta chắc chắnvấn đề, đến tìm nói những thứ này ích lợi gì? Thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự nghĩ rằng mình chút danh tiếng thì mọi người đều phải nịnh bợ sao?”

Khương Du Mạn cười khẩy, “Chắc là muốn tôi đến nói tốt vài câu trước mặt mẹ Ân Ân?”

“Nhưng nếu nói, thì cũng phải nói những lời chê bai ta nói bậy, ai rỗi hơi đi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện khác?” Cao Phi cùng khó chịu, “Nghĩ đến tối nay phải gặp cô ta, tôi đã thấy tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trạng không tốt rồi.”

Tối nay, buổi chiêu đãi khách quý tại lễ đường, Cao Phibiên kịch của vởNữ Dân Binh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cách Mạng 》,nhiên phải tham gia.

“Cô cũng biên kịch của hội diễn Tổng Quân khu lần này, lẽ ra cũng phải đến chứ?” Cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phi nhìn Khương Du Mạn.

“Không đi được,” Khương Du Mạn lắc đầu, “Ngày mai Đoàn Văn công đoàn 22 phải trở về đơn vị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tối nay tôi muốnlại cùng họ.”

Cao Phi không tình nguyện gật đầu.

Một buổi tiệc trang trọng như thế, mọi người đều quá nghiêm túc. Không có Khương Du Mạn ở bên để cùng cô ấy "trút bầu tâm sự", cô ấy không dám tưởng tượng nó sẽ nhàm chán đến mức nào.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều full, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều online, read Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Ngưu Nạm Cục Phạn Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 594 — Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc