GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 129

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Việc nộp lương diễn ra ở công xã Hồng Kỳ. Phó Cảnh Thần giao lương xong là có thể ra hội họp cùng mọi người. Khương Du Mạn thật sự thèm bánh kẹp thịt ở tiệm cơm quốc doanh, nên cô gật đầu đồng ý: “Dạ, được ạ.”

Vợ chồng Phó Vọng SơnPhó Hải Đường trước đây đều bận rộn đi làm công điểm, lần này cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà cùng nhau ra công xã, cũng tiện thể mua sắm thêm một ít đồ dùng cho mùa đông.

Nhắc đến đây, Khương Du Mạn lại hơi trầm ngâm. Ớt trong không gian của đã chín rồi. Nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hái trong hai ngày nữa, không chừng chúng sẽ bị thối rữa trên đất. Gần đây cần phải tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cái cớ hợp lý để mang chúng ra ngoài mới được…

nghĩ đến nỗi thẫn thờ, nửa chén vẫn còn nguyên.

“Sao em không ăn nữa?” Phó Cảnh Thần nghiêng đầu nhìn Khương Du Man, lo lắng hỏi.

Khương Du Mạn đương nhiên không thể nói thật. đang suy nghĩ xem nên tìm do gì.

Chưa kịp nghĩ ra, đã thấy Phó Cảnh Thần vô cùng tự nhiên đón lấy bát, ăn sạch phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mì cô còn bỏ dở.

Ăn xong, anh nói: “Chờ lát anh làm ăn mày cho em nhé.”

Chiều nay nói rất muốn ăn ăn mày.

Ba người nhà Phó gia chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều tròn mắt hốc mồm. Đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phó Hải Đường, nhìn Phó Cảnh Thần cứ như nhìn người xa lạ.

“Anh… Anh còn anh trai em không đó? Cái nguyên tắc của anh bay đi đâu hết rồi?” không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kìm được phải lên tiếng.

Phó Cảnh Thần hơi nhướng mắt, ánh mắt kiên định, dứt khoát: “Đây vợ anh.”

Ngụ ý: Với vợ, anh chẳng bất kỳ nguyên tắc nào cả.

Phó Hải Đường: “……”

Mẹ Phó phản ứng lại, đáy mắt tràn ngập nụ cười hạnh phúc, vội nói: “Mạn Mạn muốn ăn ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mày hả? Mẹ đi bắt ngay một con béo tốt cho con.”

thể ăn được phúc, ngày trước lúc m.a.n.g t.h.a.ichẳng nuốt nổi thứ gì. Nghe Khương Du Mạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn, rất mừng, nói xong liền đứng lên.

Khương Du Mạn muốn cản cũng không kịp.

Trời vừa tối đen, Khương Du Mạn đã được thưởng thức món thịt thơm nức mũi.

Sau bữa tối mọi người nghỉ ngơi một lúc, rồi rửa mặt lên giường đi ngủ.

Thế nhưng, nhà họ Diêu lại không ngủ, mặc áo khoác, cùng nhau ngồi nhà chính. Chờ bên ngoài đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàn toàn chìm vào yên tĩnh, Diêu Manh mới vẫy tay ra hiệu, dẫn theo anh trai chị dâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lặng lẽ rời khỏi nhà…

Diêu Manh bị mất mặt trước bao nhiêu người, trong lòng uất nghẹn không thôi. Lúc đeo sọt đi về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía sau núi, ta mím chặt môi, ánh mắt kiên định.

Cứ chờ xem! ta nhất định sẽ dẫm đạp lên những kẻ đã cười nhạo mình!

Lúc này bọn họ thể cười cợt ta! Nhưng phong thủy rồi sẽ xoay chuyển thôi! Thời buổi này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiền mới là vua !

Con dâu cảcon dâu thứ hai nhà họ Diêu theo sát phía sau. Việc kiếm được “mật ngọt” ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau núi không chỉ Diêu Manh,cả hai nhà họ cũng được hưởng lợi. Tối nay không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cần Diêu Manh rủ rê, họ đã tự giác đi theo.

Nghĩ đến mười mấy đồng bạc đang được cất dưới gầm giường, trong lòng mấy người họ lúc này nóng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lửa đốt. Nhìn con đường núi đen kịt, đáy mắt họ ánh lên mong chờ.

Hôm nay họ đi sớm hơn một chút, đào được nhiều hơn một chút, không chừng có thể bán được nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiền hơn nữa.

lẽ vận may thực sự đang mỉm cười với họ. Sau khi đào hết chỗ thạch hộc còn sót lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm qua, họ lại phát hiện thêm một đống lớn ở khe đá dưới sườn núi, đào được thêm hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sọt đầy ắp. thể nóithắng lợi trở về.

Lúc xuống núi, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng côn trùng kêu vang trong bãi cỏ, trên đường đi không một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bóng người. Lén lút trở về nhà họ Diêu, mấy người vào phòng Diêu Manh, cất giấu đồ vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào trong túi da rắn rồi lẻn ra khỏi cửa, đi thẳng đến chợ đen.

Lúc này, trong phòng của tam phòng, Diêu Chấn Giang đang thaycho con gái, hắn nghemồn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mọi động tĩnh bên ngoài, nét mặt hắn hiện vẻ châm biếm.

Quả nhiên giống như hắn đã đoán. Việc này không phải chỉ mình DiêuManh làm,ngay cả hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà anh cả, anh hai cũng đã tham gia vào. Xem ra thứ họ đào được sau núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bán được khá nhiều tiền, nếu không họ đã chẳng tích cực đến mức nửa đêm không ngủ cũng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra sau núi.

“Đi đêm lắm thì sẽ ngày gặp ma”. Nhiều người cùng nhau đi như vậy, một hai lầnthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không bị ai phát hiện, nhưng đi lại nhiều lần, không chừng sẽ người đi tiểu đêm nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động tĩnh.

Diêu Chấn Giang nghĩ đến đó, thay xong cho con rồi tiếp tục lên giường ngủ. Lòng hắn sáng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gương. Cách tốt nhất để xử chuyện này là chờ người khác phát hiện ra điều bất thường.

Trước mặt người ngoài, anh em họ gãy xương cũng vẫn dính liền gân cốt. Nếu chính hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người vạch trần chuyện này, lúc đó thể không ai nói gì, nhưng sau lưng thế nào cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 truyền ra những lời khó nghe. Hắn không muốn bị người khác đàm tiếu, không cần thiết xen vào bãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước đục này..

Vợ Diêu Chấn Giang chỉ tỉnh giấc khi con đòi uống sữa đêm. Lúc không đói thìấy ngủ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 say, không hề nghe thấy động tĩnh bên ngoài. thế, sáng hôm sau nghe Diêu Chấn Giang kể lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy vô cùng kinh ngạc.

“Bọn họ gan to đến vậy sao? Lần trước chưa đủ, tối qua nhiều người cùng đi thế ư?”

Diêu Chấn Giang cười lạnh: “Lòng người không đủ rắn nuốt voi. Đã nếm được mật ngọt rồi, làm sao dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dàng buông tay được.”

“Cha mẹ có quản không?” Vợ hắn nhìn thoáng ra ngoài cửa, hạ giọng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều full, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều online, read Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Ngưu Nạm Cục Phạn Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 129 — Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc