GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 459: . Ngoại Truyện: Nguyên Đản Vào Đại Học 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nguyên Đản bật cười: "Vậy có thể đã làm Quải Quải sợ rồi phải không?"

Vốn tưởng rằng có thể chặt đứt đi sự nhớ nhung của người em trai này, kết quả là nhiều năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trôi qua như vậy rồi, thằng nhãi này vẫn nhớ đến kia.

Lúc này, Quải Quải cũng chưa người yêu, con ngoại hình ưa nhìn lại còn tốt nghiệp đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 học một công việc tốt, nhưng mặc kệ cậu Lưu mọi người có lo lắng như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nào đi chăng nữa thì Quải Quải vẫn không muốn nói đến chuyện người yêu.

Thật ra Lưu Phân cảm thấy không duyên phận cũng không sao, ấy thà để Quải Quải gặp đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người muộn một chút còn hơn để con đi theo con đường trước kia của bản thân.

"Ừm." Tần Lưu Hải gật đầu, điều khiển ngón tay thon dài của mình, rất nhanh người đối diện đã bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hạ gục: "Tớ sẽ không từ bỏ, tớ chỉ thích em ấy."

Từ lần gặp đầu tiên là đã thích.

Nhưng khi đó cậu ấy còn quá nhỏ nên Quải Quải không tin cậu ấy, bây giờ cậu ấy đã học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đại học rồi, vậy thì càng không thể từ bỏ.

"Vậy thì cậu cố lên." Nguyên Đản nhún vai, cậu thể tin tưởng vào phẩm chất được bộc lộ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 con người này, bằng không cậu nhất định sẽ ngăn cản đối phương lại: "Đừng dọa em ấy sợ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gan của em ấy rất nhỏ."

"Tớ biết rồi."

Tần Lưu Hải gật đầu: "Bầu không khí của ngày hôm đó rất tốt, khiến tớ còn tưởng rằng..."

"Đừng tưởng hay nghĩ đến như vậy nữa." Nguyên Đản không khách khí cười một tiếng: "Cái gì cậu cũng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rằng, cũng tưởng rằng, cậu làm bao nhiêu chuyện sai trái như vậy đều đã quên hết rồi sao?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Tần Lưu Hải ngay lập tức im lặng, sau đó thì đánh quân địch thành một con chó.

"Anh Vĩnh Bình đang dõi theo đấy, cậu cứ yên tâm đi."

Vĩnh Bình vừa mới bắt đầu làm việc, còn đang trong thời gian thực tập, cuối cùng cậu cũng theo đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 được gái cùng ngõ, tình cảm giữa hai người rất tốt, còn tốt hơn anh cả Lâm đang độc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thân bây giờ, con đường tình yêu của Vĩnh Bình khiến cho hai vợ chồng thím Lâm rất hài lòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

"Tớ biết rồi, mỗi ngày tớ đều gọi điện thoại cho anh Vĩnh Bình cả mà."

Tần Lưu Hải nở một nụ cười, nhìn dòng chữ chiến thắng màu đỏ phía trên màn hình, lại phát động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lần nữa: "Lại tới đây."

Nguyên Đản khẽ hừ một tiếng: "Ai sợ ai!"

Thiết Đản bên kia cũng to: "Thêm em nữa, thêm em nữa!"

"Đến đây!"

Ba người chơi đến gần mười một giờ mới rời khỏi phòng trò chơi, đều xuống lầu phụ nấu cơm, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chơi trò chơi rất chừng mực, sẽ không thật sự trầm vào đó, khi đến lúc nên làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128đấy thì họ sẽ lập tức buông trò chơi xuống.

Mẹ Tần cũng là vì biết khả năng tự kiểm soát của bọn họ nên mới sắp xếp một phòng trò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chơi như vậy.

“Thiết Đản, con ra ngoài chơi đi, để hai anh của con bận rộnđược rồi.” Mẹ Tần thấy Thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Đản bị mấy người anh trai của mình sai vặt quay vòng vòng như vậy thì lập tức đau lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nói.

Mặt của Thiết Đản tuy đã nóng cả lên, nhưng thằng vẫn rất phấn chấn: "Không cần đâu ạ, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng muốn giúp!"

Một tay của thằng vẫn cầm túi tỏi, còn tay kia thì cầm một cái bát lớn, có vẻ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128đang chuẩn bị bóc tỏi.

Đường Văn Sinh im lặng đi tới giúp thằng bé, nhưng Thiết Đản còn ghét bỏ anh bóc vỏ không đẹp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128vậy thằng chút chán ghét nói: "Cha đi tìm mẹ chơi đi, con tự làm được."

"Con đang ghét bỏ cha sao?"

Đường Văn Sinh giả vờ kinh ngạc: "Cha bóc tỏi không tốt hơn con à? Tốc độ cũng không nhanh hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 con sao? Sao con dám ghét bỏ cha như vậy chứ?"

con không phải vậy mà, con không có, cha không được nói hươu nói vượn như vậy!"

Thiết Đản vội vàng giải thích.

Nhìn dáng vẻ nhỏ đó sợ Đường Văn Sinh sẽ thật sự nghĩ nó ghét bỏ cha nó.

Phong Ánh Nguyệt đi tới vỗ vào bả vai của Đường Văn Sinh một cái rồi trấn an Thiết Đản một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chút, sau đó thì nhỏ giọng nói với Đường Văn Sinh: "Anh đừng trêu chọc nó nữa, nếu khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khóc thì anh phải tự dỗ đấy."

Đường Văn Sinh lập tức giơ tay, lên: "Cha đi rửa tay đây, Thiết Đản cứ từ từ bóc đi."

"Con không ghét cha mà."

Thiết Đản nhìn chằm chằm anh rồi lại nói.

"Cha biết rồi, cha chỉ nói giỡn với con thôi." Đường Văn Sinh gật đầu.

Cuối cùng, Thiết Đản cũng thả lỏng tâm của mìnhcúi đầu chuyên tâm bóc tỏi.

Trong phòng bếp, cha Tần đang cười nói với Nguyên Đản: “Cha con cứ luôn thích trêu chọc Thiết Đản nhỉ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

"Đúng rồi ạ." Nguyên Đản gật đầu: "Khi Thiết Đản khóc đều phải để mẹ hoặcnội dỗ dành, rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phiền."

Tần Lưu Hải bật cười, đưa rau cần tây qua: "Sau này lớn rồi thì sẽ không còn thể trêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chọc vui vẻ như vậy nữa."

“Quả thật vậy.” Cha Trần đồng ý sâu sắc, thầm nghĩ Tần Lưu Hải khi còn bé rất dễ trêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chọc giống như vậy, nhưng hiện tại lại không thể trêu ghẹo nữa, muốn làm cho cậu ấy cười một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cái thì đó đều là giả bộ cười thôi: “Nhóc con, vẫn lúc còn nhỏ đáng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhất."

Tần Lưu Hải lại lộ ra nụ cười giả bộ của mình: "Con không nghe."

Nguyên Đản cũng giả bộ cười theo: "Con cũng không nghe."

Cậu hồi còn nhỏ cũng không ít lần bị Đường Văn Sinh chọc ghẹo đến nỗi phát khóc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm full, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm online, read Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm, Tả Mộc Trà Trà Quân Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 459 — Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc