GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 481

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nhưng sau khi Nguyễn Trường Phú về hưu, cô vẫn sẽ định kỳ gửi cho họ phí phụng dưỡng.

Nguyễn Khê nhìn Phùng Anh, ánh mắt và giọng nói đều rất bình thường, không cảm xúc gì đặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biệt, cũng không lộ ra vẻ xúc động, chỉ bình tĩnh hỏi ta: “Nếu như tôi không tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đồ như này, sau khi tôi từ nông thôn lên thành phố cái cũng không biết, một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhóc quê mùa chỉ biết lo lắng sợ hãi, không có được sự yêu mến của mọi người, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thi đỗ đại học thậm chí càng ngày càng tồi tệ, bà sẽ cảm thấy lỗi với tôi sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Tuy đã biết đáp án nhưng Nguyễn Khê vẫn không nhịn được muốn hỏi ta.

Đáp án đương nhiên đã trước mắt, Phùng Anh sẽ không cảm thấy lỗi, sẽ chỉ càng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 càng chán ghét “cô”, càng ngày càng cảm thấy “cô” phiền, sau đó rơi vào kết cục bi thảm thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nào, “cô” đã biết hết.

Nghĩ thể thay “cô” tha thứ cho họ sao?

“Cô” muốn tình thương của ba mẹ như này sao?

Không phải “cô” muốn nửa đời còn lại họ sẽ phải sống trong sự áy náyân hận sao?

phải sống lóa mắt như mặt trời, vĩnh viễn sáng lấp lánh trong thế giới này, lúc đó sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải là họ tránh né cô mãi không thể chạm tới. Ban đêm sẽ đi vào giấc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của họ để lúc nào họ cũng phải nhớ chính tay họ đã phá hủy cuộc đời của “cô”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Phùng Anh nhìn vào mắt Nguyễn Khê, trong lòng ta thật sự rất ngột ngạt, một lát sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta nói tiếp: “Khê, con muốn hận ba mẹ cả đời sao? Đã bao nhiêu năm rồi, mẹ và ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con cũng già rồi, không thể sống thêm mấy năm, nói không chừng một ngày nào đó cũng sẽ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi đột ngột như bà con. Đến giờ con vẫn chưa thể buông bỏ, không thể tha thứ cho ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mẹ sao?”

Nguyễn Khê đứng đối diện ta, nói không hề do dự, âm thanh cũng không lên xuống chút nào: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Không thể.”

Môi Phùng Anh run nhè nhẹ: “Khê, rốt cuộc con muốn ba mẹ phải làm đây?”

Nguyễn Khê nhìn ta, giọng nói của vẫn như vậy: “Không cần, cho làm thì cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muộn.”

Nói xong không muốn dây dưa thêm với PhùngAnh, xoay người quay về linh đường.

Phùng Tú Anh đứng im một chỗ một lúc, Nguyễn Trường Phú đi đến hỏi ta: “Bà không mắng con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao?”

Đôi mắt Phùng Tú Anh đỏ hoe, bà ta hít mũi, nghẹn ngào nói: “Tôi có thể mắng con sao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tôi dám mắng sao, tôi thấy có lỗi với con bé, tôi muốn nhận lỗi với nó, tôi muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói bản thân đã làm sai, tôi muốn con bé tha thứ cho tôi...”

Nói xong ta bắt đầu khóc, vừa khóc nức nở vừa nói tiếp: “Con luôn đối xử tốt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tất cả mọi người, cho ông nội, bà nội, chú năm, thím năm, ba hay bác ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con đều coi họ như người thân mà đối đãi, nhưng sao lại đối xử với ba mẹ ruột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177chúng ta như vậy…”

DTV

ta hơi nghẹn lại nhưng vẫn tiếp tục nói: “Đã qua lâu như vậy rồi, con muốn hận chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta cả đời sao? Đến khi chúng ta c.h.ế.t con bé cũng không muốn chúng ta cảm thấy thoải mái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao? Tôi sinh ra con mà, tôi mẹ ruột của mà...”

Ánh mắt Nguyễn Trường Phú mờ mịt, ông ta nhẹ nhàng hít một hơi, cũng không nói thêm gì nữa.

Đám tang bao nhiêu ngày thì trong nhà cũng ồn ào bấy nhiêu ngày.

Nhà Nguyễn Trường Quý nghẹn một bụng tức không tìm được hội trút ra, cuối cùng vẫn phải giữ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lòng. Lúc đivẻ cũng không tình nguyện, gần đây sắc mặt càng ngày càng đen giống như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đống than.

từ đầu đến cuối không nói một câu nào chỉ một mình Nguyễn Chí Cao.

Sau khi Lưu Hạnh Hoa được chôn cất, cả người Nguyễn Chí Cao gầy đi một vòng, cũng càng ngày càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lộ ra vẻ già nua, thắt lưng vốn không thẳng cung hoàn toàn cong xuống giống như bị vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trọng lượng nghìn cân đè trên lưng.

Buổi tối nằm trên giường ông cũng ngủ không yên, buổi sáng thì dậy rất sớm. Nhưng cũng không làm gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ ngồi trên hành lang ngẩn người, cũng không biết đang nhìn cái khi cả ngày không cử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 động.

Lúc ông ăn cơm cũng không ăn nhiều, chỉ ăn hai miếng cho có, khi dứt khoát không ăn uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gì.

Trong lòng Nguyễn Thúy Chi lo lắng liên tục gắp đồ ăn cho ông để ông ăn nhiều một chút nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 căn bản ông không nghe.

Biết tình trạng của Nguyễn Chí Cao không tốt, đương nhiên Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Trường Sinh sẽ kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mọi người trong nhà nhấttrẻ nhỏ đến chơi với ông, muốn để ông thấy cảnh tượng náo nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một chút. Ông nhìn đám cháu chắtcả trai lẫn gái thì tình trạng sẽ tốt hơn chút, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mặt ông cũng sẽ cảm xúc.

Tối nay Nguyễn Khê, Lăng Hào đưa Nhạc Nhạc và Khả Khả đến ăn cơm, Lăng Trí Viễn Chu Tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Vân cũng tới. Chỉ mới nửa tháng nhưng Nguyễn Chí Cao đã già hơn rất nhiều, khi đi đường thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loạng choạng, chỉ lấy đôi đũa tay ông cũng run rẩy.

Ăn cơm tối xong thì về nhà, lúc ngồi trên xe Lăng Trí Viễn và Chu Tuyết Vân cũng không nói gì.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 481 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc