GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32: Cuộc hẹn (hạ)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lâm Hiểu giật mình, thất thần nghe Ngô Tuấn Hạo kể hết câu chuyện của Bác Thần. Trong lòng tràn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngập cảm giác khổ sở, thầm nghĩ đến gia gặp hắn, cẩn thận kiểm tra xem trên mặt hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hay không còn lưu lại chút bi thương nào.

Ngô Tuấn Hạo chưa bao giờ nói dài đến thế, vậy mà cũng chỉ thể kể ràng từng việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xảy ra chứ chưa đề cập đến cảm xúc của những người trong cuộc, nhưng trong đầu Lâm Hiểu vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hiện lên hình ảnh của Bác Thần khi ấy.

Từ một con người hăng hái, tràn đầy tham vọng bị chụp xuống đáy cốc, điều này rốt cuộc phải thống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khổ đến mức nào? nhân viên của Bác Thần, thậm chí đó rấtthể bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh em của hắn thiếu chút nữa vì hắn bị liệt, điều đó rốt cuộc khiến hắn phải áy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 náy biết bao nhiêu?

Cô còn nhớ hai năm trước dì Lan bị ung thư tử cung nên đã một thời gian dài điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trị bệnh viện. Cái gọi là ung thư, chính đáng sợ ở chỗ tùy thời đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thể cướp lấy sinh mạng của một người. trong đoạn thời gian gian nan ấy, Bác Thần lại phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chịu đựng thêm thông tin như vậy về mẹ mình…

Lâm Hiểu nhớ tới bộ dáng tâm phế bình thường của Bác Thần, lại còn cả không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xấu hổ nữa. Khikhông bên cạnh hắn đã gặp phải đủ loại suy sụp cùng khó khăn,điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đó khiến cho trái tim ê ẩm, chưa bao giờ từng đau lòng đến vậy. Nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trí ngăn cản, đã hận không thể chạy thật nhanh trở về ôm chặt hắn, hôn hắn.

“Em khỏe không?” Ngô Tuấn Hạo nhìn Lâm Hiểu thất thần trước mặt, cả nửa ngày không nói gì, hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đành chủ động mở miệng hỏi.

Hoàn cảnh xung quanh lạ lẫm khiến Lâm Hiểu dễ hoàn hồn hơn, miễn cưỡng cười nói: “Không sao, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128lúc trước anh ấy vẫn chưa nói cho em biết, những chuyện này lại khá lớn khiến em nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thời không kịp phản ứng.”

“Nghe xong em cảm thấy A Thần rất giỏi không?” Ngô Tuấn Hạo cười nói.

Trong mắt Lâm Hiểu hiện lộ một thứ ánh sáng nhu hòa: “Quả thật rất giỏi.”

Ngô Tuấn Hạo không biết cảm xúc của Lâm Hiểu hiện giờ, tiếp tục chủ đề của mình: “Năng lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 của A Thần rất mạnh, tôi cũng không hy vọng chuyện quá khứ cậu ấy không thể gượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dậy, lẽ hiện giờ cậu ấy đã đi vào ngõ cụt không bước ra được. Tôi hy vọng em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128thể giúp tôi khuyên nhủ A Thần, khiến cậu ấy biến trở lại thành A Thần tự tin trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 kia.”

“Tự tin?” Lâm Hiểu nghe thấy từ này thì không nhịn được nhắc lại rồi cười lắc đầu. Sau đó, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mắtmở to, hỏi thẳng: “Anh ấy đã từ chối anh mấy lần?”

Ngô Tuấn Hạo ngẩn người: “2 lần?”

“Giữa hai lần cách nhau bao lâu?” Lâm Hiểu hỏi tiếp.

“Khoảng chừng vài tuần lễ thì phải? Tôi cũng không nhớ rõ.”

Ngô Tuấn Hạo trả lời xong, Lâm Hiểu cười nhẹ.

“Hai lần cách nhau lâu đến vậy, xem ra anh ấy thật sự quyết tâm không muốn làm rồi!”

Ngô Tuấn Hạo cũng cười, thở dài: “Cho nên muốn nhờ em giúp đỡ, cậu ấy cố chấp thì tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng phải chịu.”

Lâm Hiểu ngừng một chút, hai mắt nhìn thẳng nói: “Ngô đại ca, em rất vui khi anh thể coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trọng anh Bác Thần như vậy nhưng anh vẫn luôn nói bởi vì nguyên nhân quá khứ thất bại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khiến anh Bác Thần buông bỏ cơ hội lần này, anh khẳng định chắc chắn như vậy sao?”

Ngữ khí Lâm Hiểu mang theo ý cười nhưng nội dung lời nói lại khiến Ngô Tuấn Hạo không cười nổi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 “Ý của emgì?”

Lâm Hiểu lắc đầu nói: “Đây chỉ ý kiến của bản thân em thôi, kỳ thực cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 để tham khảo nhưng nếu anh đã muốn em hỗ trợ vậy em cũng không ngại đem ý kiến bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thân nói ra.”

Lâm Hiểu ngừng một lúc lâu mới nói tiếp, “Nếu tương lai anh Bác Thần có thể tiếp nhận công ty © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 của anh, vậy khả năng công ty đó phát triển vẻ rất khả quan nhưng anh đâu? Anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 toàn tâm toàn ý làm việc, giúp anh phát triển công ty, nhưng nếu một ngày anh lại ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đầu thì sao? Nếu vậy anh ấy làm sao bây giờ? Hay nói cách khác nếu một ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh lại lưu lại một cái xác không cho anh ấy thì sao?”

“Đương nhiên sẽ không! Lần này với trước đây không giống nhau.” Ngô Tuấn Hạo vội vàng ngắt lời Lâm Hiểu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

“Làm sao không đây? Phía sau anh còn một đại tập đoàn đang chờ anh thừa kế công ty © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhỏ ấy chỉ để anh vui đùa một thời gian nhưng anh Bác Thần lại không biện pháp nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vui đùa cùng với anh được. Một khi đã toàn tâm toàn ý cố gắng, ai cũng đều mong muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một kết quả tốt, thậm chí thể nổi lên đứng đầu. Nhưng nếu công ty của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thì khả năng này sẽ vĩnh viễn bị bỏ qua, ngày nào đó tập đoàn nhà anh gặp phải sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cố, công sức anh Bác Thần khổ sở dựng nên sẽ tùy thờithể xóa sạch.”

Lâm Hiểu nói xong, sắc mặt Ngô Tuấn Hạo cùng khó coi. Hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tới Lâm Hiểu sẽ từ chối quyết liệt như thế thậm chí còn phản bác khiến cho hắn không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nói lại một câu. Mà trên thực tế, đúngvợ chồng đồng tâm, lo lắng của Bác Thần đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bị Lâm Hiểu đoán trúng bảy tám phần.

“Ngô đại ca, em tin rằng tình cảm của anh anh Bác Thần tốt lắm, tình nghĩ anh em của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đàn ông các anh phụ nữ bọn em không hiểu rõ. Nếu anh khó khăn, lấy tính cách xưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giờ của anh Bác Thần nhất định anh ấy sẽ giúp đỡ anh ngay nhưng công ty này, nói trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ra anh mở chỉ để vui đùa, đùa lớn như vậy, bọn em thật sự đùa không nổi.”

Ngô Tuấn Hạo hít sâu một hơi mới nói: “Anh nghĩ anh phải làm một điều, lần đó đầu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh quả thật mang tâm làm cho vui nhưng lúc này, anh thật sự.”

Lâm Hiểu lại nói thẳng: “Nói thật, mặc kệ anh thật sự hay không thật, em đều không muốn anh Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thần làm người phụ trách công ty của anh. Cuộc sống bây giờ của anh ấy, mỗi ngày đều thản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhiên không tưởng, đối với các anh nói cùng uất ức nhưng trong mắt em đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một loại hạnh phúc. Chỉ cần anh ấy không phải lặp lại những biến cố trong quá khứ, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đứngmột nơi em chỉ thể nghe thấy, nhìn thấy nhưng không thể chạm tới, chẳng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngày sau nghèo đói em cũng cam nguyện.”

Ngô Tuấn Hạo không nỏi gì.

Đúng vậy! Lâm Hiểuchínhmột người con gái vừa dụng vừa hẹp hòi như thế đấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không muốn nhiều, chỉ cần một người đàn ông thật tâm yêu cô, người ấy cũng không cần địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vị hay một công việc nghe thật to tát, chỉ cần luônbên cô thì đã tốt lắm rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Nói cái phụ trách công ty, nghe thì rất oai nhưng Lâm Hiểu càng sợ hắn sẽ đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cách quá xa, thậm chí vĩnh viễn không thể đuổi kịp theo bước chân của hắn. Như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cho hắn kiếm được bao nhiêu tiền, đối với vẫn yêu nhưng cô cũng sẽ quá mệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mỏi. Cái muốn là một cuộc sống ổn định chân thật, không phảicâu chuyện giữa tổng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tài và cô vợ nhỏ.

Nếu trước đây, Bác Thần lấy thân phận kim cuơng vương lão ngũ(*) đến cùng yêu đương. nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ không thể nhận lấy tình cảm này. Người đàn ông kia càng đại,sẽ càng hiểu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sự chênh lệch của cả hai. Cuộc sống không phải tiểu thuyết, một khi hai người trong mối quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hệ đó quá mức chênh lệch, tình cảm có cố giữ cũng sẽ vỡ tan bởi nguyên nhân từ tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cả mọi điều xung quanh. Trừ phi một bên trong đó tự làm hai mắt mình, không để ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đến xung quanh. Nếu thế thì cuộc sống mỗi ngày đều phải thật cẩn thận tính toán…như vậy sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 còn ý nghĩa gì? Hiện tại Bác Thần từ chối cơ hội này, Lâm Hiểu ngược lại có cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhẹ nhàng thở ra. Đương nhiên nếu hắn đồng ý cũng sẽ toàn lực ủng hộ hắn. sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đã coi trọng rồi thì phải nỗ lực, tình cảm hai người không thể chỉ bởi một nhân tố không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 biết sẽ xảy ra hay không mà cứ thế buông tay.

Từ khi lấy kết hôn làm mục đích thân cận tới nay, Bác Thần mặc kệ vĩ đại hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 suy sụp, hắn mỗi ngày đều bên cạnh cô, đôi khi cái miệng thối của hắn chọc chán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ghét nhưng mỗi hành động của hắn đều chân thật, chưa bao giờ giống như Bác Thần đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một nơi cao không thể với Ngô Tuấn Hạo vẫn ca ngợi. Hắn rất tài giỏi, tốt lắm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Điều đó chứng minh vợ con hắn sẽ không bao giờ phải chịu cảnh đói nghèo nhưng bây giờ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phải thời điểm cần hắn thi triển tài năng, cứ như vậy khiêm tốn sâu sắc, cùng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhà yên yên ổn ổn sống, thế lại càng tốt hơn.

Lần nói chuyện này không đạt kết quả như Ngô Tuấn Hạo mong muốn nhưng hắn đã hiểu được một việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quan trọng. Vốn định đưa Lâm Hiểu về nhà nhưng lại bị cự tuyệt.

Trước khi tạm biệt, Ngô Tuấn Hạo cười nói: “Cuối cùng tôi cũng biết tại sao A Thần lại thích em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đến thế.”

Mặt Lâm Hiểu hơi hơi đỏ, đáp lại hắn bằng một nụ cười tươi trong trẻo.

Lâm Hiểu mở cửa kính xe, gió đêm thổi tóc bay lên, ngồi trên đường về nhà, ý nghĩ Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hiểu trôi thật xa. đột nhiên phát hiện, càng biếtvề Bác Thần cả cuộc sống trước đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lẫn bây giờ, càng muốn gả cho hắn…

Đúng vậy, càng hiểu hắn, càng muốn gả cho hắn.

Gả cho người đàn ông từng nhận biết bao ánh mắt hâm mộ ngưỡng vọng của mọi người nay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thể chịu đựng ánh mắt chế giễu của những người xung quanh, người đàn ông thẳng lưng chịu đựng tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cả nhưng trong chớp mắt cũng thể cúi người xuống nhẫn nhục.

Gả cho hắn, quan tâm hắn yêu thương hắn, người đàn ông giữ vị trí quá quan trọng trong lòng cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Lâm Hiểu xuống xe, cố đè nén trái tim đang đập mãnh liệt của mình, ràng nghĩ đã khống chế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 được bước chân của mình khiến nó chậm lại nhưng vẫn không kìm lòng được bước nhanh về nhà.

Ánh trăng chiếu tỏ, Lâm Hiểu ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng hắn, lúc này cũng sáng lên rực rỡ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

___

(*) Kim cương vương lão ngũ chỉ những người đàn ông độc thân đạt đủ 5 tiêu chí: đẹp trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giàu – học thức cao khiêm tốn giỏi giang.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc