GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26: Nước đục

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngoài tiếng động cơ ô tô, trong xe vô cùng yên lặng.

Tay Bác Thần đặt trên lăng, mắt lại không nhịn được nhìn Lâm Hiểu. một loại im lặng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói chính bởi muốn giải thích nhưng không thể nào mở miệng.

Sự việc xảy ra ngay trước mắt, kỳ thực cũng chẳng còn để giải thích, càng giải thích càng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giả dối không đáng tin.

Thật ra Lâm Hiểu rất bình tĩnh, trong lòngđã tự phân tích tình hình lúc đó vài lần. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vấn đề rất ràng nhữnggái ngồi bên Bác Thần lúc ấy đều nhữnggái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quán bar,một điều ràng hơn nữa đó hắn cũng thường xuyên làm loại chuyện này.

Tức giận sao? Không phải. So với tức giận, phản cảm ghê tởm của Lâm Hiểu càng nhiều hơn.

từng nghe rất nhiều người kể lể về thói trăng hoa chơi bời của đàn ông. Hơn nữa không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hai người nói vậy.

Đối với Lâm Hiểu, thà rằng người đàn ông của mình đi tìm tiểu tam cũng không thể chấp nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn nhu cầu bẩn của mình tìm gái bar. Lời nàyvẻ như đang cố tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm trọng hóa vấn đề, không phải phục vụ nào trong bar cũng vui vẻ cùng người khác lên giường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất nhiều người trong số họ đều chỉ bồi rượu thôi, không hơn. Nhưng gọi vài phục vụ cùng bồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rượu một người đàn ông thì kẻ đó đúng một tên háo sắc.

rượu cũng đã bồi rồi, giường còn có thể xa sao? Hai mày Lâm Hiểu khẽ nhếch lên tựa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang chăm chú nhìn vào cảnh vật phía trước. đã chuẩn bị tâm trước đó nên đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tận mắt nhìn thấy hắn ngồi bên những gái trang điểm rực rỡ lòe loẹt kia, cô vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể giữ cho mình chút bình tĩnh. Cứ như thế, Lâm Hiểu đem người đàn ông này liệt vào sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen, ý nghĩ muốn tách biệt vĩnh viễn làm người qua đường với nhau hiện lên mãnh liệt.

Lâm Hiểu cảm thấy thực mỏi mệt, so với việc đem người đàn ông này vĩnh viễn khóa vào sổ đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13càng muốn đem tất cả đàn ông trên đời này đều nhốt hết vào trong đó. Gặp gỡ nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy, cô đã cố gắng buộc mình chấp nhận một người khác. Thật vất vả mới tìm được người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiếncảm thấy mình hẳn đã nguyện ý với người đó, giống như thật sự động tâm muốn gả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho hắn nhưng kết quả thế này, không khỏi quá tàn nhẫn.

Nói như vậy nhưng mặc hôm nay nhìn thấy hắn làm chuyện đó nhưng không thể phủ nhận Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần rất nhiều ưu điểm so với người khác. Nếu thật sự chia tay hắn, có thể sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ chẳng tìm được ai thể so với hắn.

Nhưng chỉ sợ không tìm được người khác thể coi như chuyện này không phát sinh tha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ cho hắn ư?Nếu bảo Lâm Hiểu làm, làm được nhưng cả trí trái tim đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cho phép. Cũng bởiđã động lòng nên yêu cầu của cô với hắn càng thêm khắt khe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn, thậm chí còn sinh ra dục vọng chiếm hữu hắn.

Nếu người đàn ông nào cũng đều thích bên ngoài hái hoa ngắt cỏ vậy thà lấy một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình không yêu, như vậy sẽ ít đau đớn hơn.

Phải thật sự chia tay với hắn sao? Trong đầu Lâm Hiểu luôn suy nghĩ vấn đề này, lại cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu hỏi này thật quái. Hai người bọn họ mấy ngày nay được coi người yêu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau không?

Lâm Hiểu càng ngày càng không biết nên làm gì, đối phương giờ đã không còn một ý chung nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàn hảo nữa nhưngBác Thần vẫn hàng xóm ngẩng đầu không thấy cúi đầu liền gặp của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô. Nếu hai người chia tay, hai nhà Lâm khi gặp nhau sẽ thật xấu hổ. Nhưng mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kệ xấu hổ thế nào cũng không nghĩ mình phải nhẫn nại chịu đựng. sao phải chịu đựng? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cả đờisống một mình vẫn khỏe hơn cố chấp sống với một người đàn ông không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên người mang bệnh sinh dục hay không.

Sau khi quyết định như vậy, trong lòng Lâm Hiểu lại tràn ngập trống rỗng mất mát. Lâm Hiểu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kìm lòng được nhớ lại quãng thời gian vừa rồi hai người bên nhau, từng cảm thấy ngọt ngào, từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy thỏa mãn cho nên hiện tại càng thêm đau đớn, càng thêm khổ sở.

Đến khi hốc mắt trở nên ửng đỏ, Lâm Hiểu mới buộc chính mình không được nhớ lại nữa. Chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Bác Thần, còn phải để ý đến mối giao hảo lâu năm giữa hai nhà cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng không thể xử bốc đồng. So với thu buồn thương nguyệt còn không bằng lấy lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí suy nghĩ biện pháp xem có thể đem mối quan hệ này buông ra một cách êm thấm.

Lâm Hiểu nghĩ chỉ cần mình đưa ra phương pháp giải quyết thì mọi chuyện sẽ chấm dứt nhưng chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ tới Bác Thần nguyện ý chấp nhận quyết định của mình hay không.

Chiếc xe không biết tự lúc nào đã dừng lại trước khu nhà họ ở, Bác Thần mới vừa dừng xe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai tay Lâm Hiểu đã nhanh chóng đẩy cửa xe ra nhưng Lâm Hiểu kéo một lúc lại phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể mở được cửa.

Hai tay cô ngừng lại, bây giờ mới quay đầu nhìn Bác Thần, liền phát hiện hai tay người phía sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn chưa rời khỏi tay lái.

Đèn trong xe không biết sáng lên từ lúc nào, ngọc đèn ấm áp cũng không làm cho sắc mặt hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người ấm lại. Cuối cùng Bác Thần cũng động đậy, hắn mở cửa kính xe, rút một điếu thuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ trong túi.

Tình hình này thực ràng là hắn chuyện muốn nói, nhưng thời gian đợi hắn nói thì thật lâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thấy hắn vẫn chưa lên tiếng, Lâm Hiểu chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, liệt ngã xuống giường cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, xửchuyện của Lâm mẹ cũng được, cái nào cũng tốt hơn gặp hắn.

Đúng vậy, mặc kệ đã quyết định như thế nào, phụ nữ vẫn mãi phụ nữ, luôn là một loài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiên về cảm tính.

Tức giận rồi, phẫn nộ rồi, thất vọng rồi lại không thể nào giả như không việc gì, chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng không muốn gặp hắn.

“Anh còn chuyện muốn nói nữa, em mệt mỏi, chỉ muốn về nghỉ ngơi thôi.” Giọng nói Lâm Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không che dấu vẻ mệt mỏi.

Ánh mắt Bác Thần dừng trên khuôn mặt cô, ràng trong ánh đèn vàng nhưng hắn vẫn nhìn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được sắc mặt tái nhợt của cô. Lòng Bác Thần tựa như bị một cái gai sắc nhọn đâm thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào nhưng lại không biết nên nói sao. Hắn thấy bàn tay đang nắm chặt của cô khẽ run rẩy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kìm lòng không được nắm lấy: “Lâm Hiểu.”

Lâm Hiểu ngay cả nhìn hắn cũng không muốn lại càng không thể chịu đựng nổi sự động chạm của hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng sức rút tay khỏi. Trong đầu Lâm Hiểu lại hiện lên hình ảnh gái phục vụ lôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lôi kéo kéo hắn, thần kinh căng thẳng bị hình ảnh này kích thích, càng thêm giãy dụa kịch liệt: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh buông tay!”

Lời này kháng cự quá mức rõ ràng khiến cả người Bác Thần trong phút chốc cứng đờ, cũng trong nháy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ấy, Lâm Hiểu hoàn toàn đem bàn tay mình rút khỏi tay hắn.

Lâm Hiểu cảm thấy cảm xúc của mình bị kích động, ngay cả hấp cũng rất khó khăn: “Lý Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần, em hiện tại không đủ sức cùng anh tranh cãi cái gì, chuyện của chúng ta chờ đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả hai bình tĩnh sẽ giải quyết bình ổn. Anh không cần thấy lỗi với em, cũng không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suy nghĩ nên giải thích thế nào. Em về đây, cảm ơn anh đã đưa em về.”

Lâm Hiểu ấn lung tung mở cửa xe, cuối cùng cũng tìm được nút bấm chính xác. nhanh chóng mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa xuống xe chạy về nhà mình.

Bước chân thực vội, gió đêm khiến mái tóckhẽ bay lên. Bác Thần nhìn theo bóng dáng cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở cửa xe định đuổi theo nhưng vừa đi được hai bước đột nhiên dừng lại. Cho đến khi bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng Lâm Hiểu hoàn toàn biến mất nơi hàng hiên, hắn mới dùng sức tóc mình, hung hăng ném © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tàn thuốc đi.

Lâm Hiểu vội vàng chạy về nhà, thật sự không muốn dây dưa với Bác Thần lúc này. Lấy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chìa khóa định mở cửa nhưng không biết bởi hai bàn tay run rẩy hay tầm mắt mơ hồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài lần tra chìa khóa vào cũng không trúng lấy một lần.

Lâm mẹ đã sớm vào phòng ngủ, Lâm Hiểu nhìn phòng khách tối đen cũng không để ý cánh cửa đóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sập lại. Chờ đến khi phản ứng, Lâm mẹ đã ra khỏi phòng, phòng khách “lạch cạch” một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng rồi sáng bừng lên.

Lâm Hiểu giật mình quay lại nhìn thấy mẹ mình mặc áo ngủ đứng phía sau, nước mắt kìm nén từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu chợt rơi xuống. Lâm mẹ sợ tới mức vốn đang định trách mắng con gái lại mất hết phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ứng.

Lâm Hiểu cảm thấy hai mình ướt át, giật mình, giơ tay lau đi.

“Hiểu nha đầu, con làm sao vậy?” Lâm mẹ vội vàng đi tới, nhìn hốc mắt đỏ ửng của con gái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng rất đau nhưng bà không biết nên an ủi từ đâu.

Đầu óc Lâm Hiểu đã rất mệt mỏi, tâm tình bi ai mất mát nhưngkhông muốn thừa nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng mình đang bị một người đàn ông ảnh hưởng. Ngoại trừ chuyện của hắncòn rất nhiều việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần xử lí, so với tất cả, chuyện của mẹvẫn quan trọng hơn.

Ngạo khí trong người lúc này mới chợt bùng phát, càng chật vật thì lại càng không cam lòng.

Lâm Hiểu ngẩng đầu nhìn về phía Lâm mẹ, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt khiến trông thật thảm hại: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Mẹ, mẹ vẫn còn thương con chứ?”

“Con ngốc à?! Mẹ chỉmình con, từ nhỏ đến lớn đều là tâm can của mẹ, mẹ không thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con thì thương ai?!” Lâm mẹ vội vàng nói.

“Vậy… mẹ, con còn ba nữa, chỉ cần ba chúng ta bên nhau thể hạnh phúc phải không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Đương nhiên, cho tiền cũng phải kém nhà ta.” Lâm mẹ vỗ về lưng Lâm Hiểu, không chút do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dự nói.

Lâm Hiểu nhấp miệng môi, đôi mắt ướt át như mang theo vài phần run rẩy, Lâm mẹ nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng càng đau thêm vài phần: “Vậy…mẹ, nếu gia đình chúng ta tốt như thế thì Dương Văn Tùng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sao? Chẳng lẽ mẹ yêu ông ta?”

Thanh âm Lâm Hiểu không lớn, chất chứa bi thương. Một câu này không báo trước khiến toàn thân Lâm mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứng đờ, đầu óc vang lên một tiếng nổ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc