GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23: Một kích đánh thẳng (thượng)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vài ngày sau, Bác Thần suýt chút nữa quên nói cho Ngô Tuấn Hạo nghe quyết định của mình. sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho tới bây giờ hắn cũng không muốn vào làm trong công ty của Ngô Tuấn Hạo, đúng vậy, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới bây giờ chưa bao giờ nghĩ tới. Lúc trước do dự chẳng qua chỉ không biết nên tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập một công ty không. Làm quản đócông ty Ngô Tuấn Hạo, hắn không hề tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến.

Thấy điện thoại của Lý Bác Thần thì Ngô Tuấn Hạo hiểu ngay hắn sẽ từ chối. Tuy vậy Ngô Tuấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạo vẫn hẹn hắn cùng tới một bar mới khai trương uống rượu. Bác Thần nghĩ mình cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện nên đồng ý.

***

Bên này, Lâm Hiểu ăn xong cơm trưa tự mang, nhìn số điện thoại trên di động đã trùng khớp với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dãy số ghi trên danh thiếp, ấn nút gọi. Nếu còn không gọi được nữa sẽ trực tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến trụ sở tạp chí kia tìm hắn.

Những ngày vừa qua, mẹ vẫn ứng xử như thường khiến không nghĩ tới việc này nhưng tối hôm qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc mẹ tránh để nhận một cuộc điện thoại làm cho không thể không chú ý. Nêu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoán không sai, người gọi điện thoại tới hẳn đàn ông kia.

Điện thoại vang lên mấy hồi chuông, Lâm Hiểu chút mất kiên nhẫn, đợi đến khi đầu bên kia truyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến tiếng trả lời “Alo”, Lâm Hiểu mới thở ra đồng thời lại cảm giác mâu thuẫn.

“Xin chào, xin hỏi chúphải Dương Văn Tùng không?”

“Đúng vậy, là?”

“Cháucon gái của Vương Cầm.”

Đầu bên kia điện thoại yên lặng thật lâu mới có tiếng trả lời: “Xin chào.”

Không thể tiếp tục kiên nhẫn chào hỏi nữa, Lâm Hiểu nói thẳng: “Cháu liên lạc với chú nhưng vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói với mẹ cháu, hy vọng chú cũng đừng nói chuyện này với ấy. Đương nhiên, nếu chú nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không sao, cháu tin rằng cháu hàng ngàn phương pháp khiến chú với mẹ cháu tuyệt giao. Chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua, làm như vậy, mẹ cháu sẽ không thoải mái, cháu cũng không hy vọng như thế, cho nên… Chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có thời gian không? Chúng ta cần phải gặp mặt nói chuyện.”

“…Có thể.”

Màn hình máy tính màu đen phản chiếu sắc mặt cùng lãnh đạm của Lâm Hiểu. Nghe được câu trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời đồng ý, Lâm Hiểu nói thời gian địa điểm hẹn, rồi nhanh chóng ngắt điện thoại.

Lâm Hiểu cầm di động thở dài.ấn vào dãy số quen thuộc, muốn tìm sự an ủi bên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đàn ôngvẫn luôn lại đó. Nhưng tay Lâm Hiểu dừng trên màn hình thật lâu, cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không làm cả.

một số việc phải tự mình giải quyết, đặc biệt chuyện liên quan đến mẹ cô. Nói cách khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính cũng không thích mình quá dựa dẫm vào một người đàn ông.

Trời sẩm tối, Lâm Hiểu hẹn Dương Văn Tùng một quán phê cách nhà không quá xa lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảy rưỡi.

Thời điểm khi Lâm Hiểu vào cửa, rất nhanh tìm được chỗ Dương Văn Tùng đang ngồi. thở phào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoải mái tiến lại gần, ngồi đối diện ông ta.

Dương Văn Tùng vẫn y như lần đầu gặp. Mái tóc hoa râm kiểu cách, áo sơ mi nhiều màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên trong cùng một bộ tây trang khoác bên ngoài không đeo caravat.

Ông ta thấy người đếnLâm Hiểu thì giật mình, yên lặng một lúc rồi nói: “Cháu gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày đó bị ngã?”

Lâm Hiểu ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Trí nhớ của chú thật tốt, đúng chuyện này.”

“…Thì ra thế.” Dương Văn Tùng đã nghi ngờ từ trước, thì thào lẩm bẩm.

Đúng lúc này, nhân viên phục vụ đi tới, Lâm Hiểu tùy tiện chọn một ly Latte, đến khi người phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụ đi rồi mới thực sự nhìn thẳng vào Dương Văn Tùng.

“Cháu đến đây không chuyện nhiều, chỉ muốn hỏi chú một vấn đề, rốt cuộc mẹ cháu quấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy chú haychú quấn lấy mẹ cháu?”

Đại khái bởi vấn đề này quá mức thẳng thừng, bị Lâm Hiểu hỏi như vậy, khuôn mặt Dương Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tùng cứng ngắc: “Cháu, đứa nhỏ này nói chuyện thực thẳng.”

“Chuyện này đối với cháu cùng quan trọng, trên thực tế, cháu không tin mẹ cháu thể rời bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia đình được. Đâynguyên tắc của bà ấy. so với điều này, cháu càng tin tưởng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc chú với mẹ cháu quen biết từ trước. Cháu cũng không biết chú lợi dụng được điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến ấy mềm lòng, liên tục hẹn được ra ngoài.”

Lâm Hiểu không nhanh không chậm nói xong, nhìn sắc mặt Dương Văn Tùng liên tục thay đổi. Cô biết mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoán đúng rồi, trong lòng Lâm Hiểu nhẹ nhàng thở ra. không sợ cái cả, chỉ sợ mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình thật sự dành tình cảm cho người đàn ông không thể tin trước mắt.

Một lúc sau, Dương Văn Tùng mới chầm chậm nói: “Mẹ cháu mối tình đầu của chú.”

Lời này làm cho một hơi vừa thở ra của Lâm Hiểu nghẹn lại ngực, cố gắng điều hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi thở, khuôn mặt khẽ giật giật: “Vậy ư? Mẹ cháu chưa bao giờ kể về chú.”

“…Chú, chú lại gần mẹ cháu không phải ý xấu, chú chỉ muốn nhìn ấy sống tốt không.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đáy mắt Dương Văn Tùng mang theo vài phần u buồn xa xăm khiến Lâm Hiểu ngồi đối diện cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người không được tự nhiên.

“Số lần chú đến nhìn thật đúng là nhiều. Mẹ cháu sống rất tốt, không phải chú nhìn qua thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay sao?” Lâm Hiểu nói.

Lời này làm cho Dương Văn Tùng ngẩng mạnh đầu nhìn về phía Lâm Hiểu: “Không, mẹ cháu sống không tốt!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đầu Lâm Hiểu như bị một cái chày gỗ đánh cho choáng váng, trong lòng cô rét lạnh : “Chú đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đem ý nghĩ chủ quan của mình áp đặt lên người khác, mẹ cháu sống cùng tốt.”

Ngay cả cháu con gái mà cũng không biết mẹ mình sống thế nào thì thể thấy được mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cháu sống khổ đến đâu.

Ba cháu năm bữa nửa tháng mới về nhà một lần, cháu thì đi làm cả ngày. Mẹ cháu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc gì, cả ngày trừ bỏ làm việc nhà, nấu cơm thì chỉ thể ngồi một chỗ. ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao nhiêu đơn, bao nhiêu khổ sở, cháu cái cũng không biết. Đừng đem ý nghĩ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản thân áp đặt lên người khác, phải cháu mới đúng.” Dương Văn Tùng chút kích động, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí còn dùng đến tay để biểu cảm.

Mặt Lâm Hiểu cứng lại nói: “Là mẹ cháu tự mình nói với chú bà ấy sống không tốt?”

“Việc này còn cần ấy nói sao, chú vừa nhìn có thể nhận ra. A Cầm cho tới nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều người như vậy, trong lòng đau khổ đều tự mình nuốt vào. ấy trả giá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho gia đình nhiều năm như vậy, các người chẳng ai hay biết. Chú muốn đưa ấy đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh mình, để chú tự chăm sócấy, thế này sai sao?!”

“Mẹ cháu vất vả không cần người ngoài đến thương hại, thậm chí còn nói sẽ đemđi rồi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạnh phúc. Điều này thật buồn cười. Chú, chú năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã gia đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay vẫn còn chưa kết hôn? Haynói sau khi kết hôn vợ chú bị chú dọa chạy? Chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự nhiên xuất hiện, tự tiện muốn phá hoại gia đình người khác, đều đã tuổi rồi còn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loại trò này , chú có thấy xấu hổ không? Nói cái mối tình đầu, đã qua bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiêu năm rồi? Nếu chú thật sự yêu mẹ cháu nhiều như vậy sao lúc đó không gạt bỏ mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cản trở để đến với ấy? Những lời này cháu mong chú hiểu được, thu lại tâm xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa của chú đi. Tất cả những gì mẹ cháu đối với chú chỉ xuất phát từ lòng thương thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu chú coi đây trở thành ám chỉ thì chú sai rồi đấy.” Lâm Hiểu một hơi nói xong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Dương Văn Tùng, mỗi một lời nói ra đều đánh thẳng vào ngực ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy.

Khuôn mặt Dương Văn Tùng đỏ lên, ông ta ngẩng cao đầu nhìn Lâm Hiểu nói: “Tình cảm giữa chú© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ cháu, một đứa nhỏ như cháu không hiểu được đâu. Tất cả những gì chú muốn làm khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho tuổi già của A Cầm được hạnh phúc.”

“Mẹ cháu hiện tại cũng rất hạnh phúc, sự xuất hiện của chú chỉ gây phiền toái cho ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi.” Lâm Hiểu từng chữ từng chữ nói rõ.

“Không, cháu không hiểu.”

Lâm Hiểu nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Dương Văn Tùng yên lặng thật lâu.

Dương Văn Tùng tuyệt đối một kẻ cực phẩm, tự cho mình một người đàn ông đầy trách nhiệm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự cho rằng người phụ nữ mình yêu phải bên mình mới quyết định đúng đắn, đem chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩa lãng mạn của mình áp đặt hoàn toàn vào cuộc sống. Lâm Hiểu nói chuyện với ông ta, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày càng không thể thốt ra lời nào.

Nói như thế nào cũng không thông, Lâm Hiểu đứng lên, nói: “Hành vi này của chú cuối cùng cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến cho mẹ cháu phải xấu hổ, bị mọi người chỉ trích phỉ nhổ. Chú đừng nghĩ là mình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm được việc tốt gì. Chú yêu ấy ư? Nói thật, cháu thấy chú càng giống đao phủ hơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện chú làm chính phá hoại gia đình người khác, phá hỏng cuộc sống của mẹ cháu.”

Lâm Hiểu chỉ còn kém nước đem phê hắt lên mặt ông ta, cố gắng nhẫn nhịn bước ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi quán cà phê. cảm thấy mắt nhìn người của mẹ mình thật tệ, tại sao thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 coi trọng một người như thế?! Lâm Hiểu không thể nào thở nổi, mỗi bước đi vừa nhanh vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vội càng hốt hoảng thì càng dễ gặp chuyện không may.

Lâm Hiểu không chú ý tới viên gạch nằm trên đường, dưới chân còn đi giày cao gót khiến không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể giữ thăng bằng. Một dập ngã, đầu gối bên phải đập mạnh vào nền xi măng, quỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rạp trên mặt đường. Trên đường, người qua lại rất nhiều nhưng không ai chú ý tới.

Lâm Hiểu nhận thấy tư thế của mình bây giờ rất bất nhã, cô vội vàng điều chỉnh thế rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng lên.

cúi người nhìn miệng vết thương trên đầu gối, tuy không sâu nhưng máu chảy ra nhiều, đau đớn nhè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ xông thẳng lên đầu cô. Lâm Hiểu cuối cùng cũng bình tĩnh hơn.

ngây ngốc đứng tại chỗ một lúc, nhìn các cửa hàng xung quanh. Nhìn vài lần mới phát hiện một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quầy thuốc cách không xa. Lâm Hiểu tự hỏi nên cởi giày cao gót không, nhưng cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn quyết định từ bỏ, tập tễnh đi đến chỗ quầy thuốc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc