GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20: Đều bởi nhân sinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp



Buổi sáng, Bác Thần bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh dậy, cảm giác bên người mềm mại, Bác Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phút chốc cứng đờ người. Sau khi thấy rõ người ấy Lâm Hiểu, hắn mới nhớ ra chuyện tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua. Tay Bác Thần sờ lên trán Lâm Hiểu, chỉ còn chút sốt nhẹ cũng không cần quá lo nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hắn cố gắng đứng dậy, đánh thức Lâm Hiểu nằm bên cạnh.

Lâm Hiểu mơ mơ màng màng, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên giường thì hoảng sợ sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trợn mắt nhìn một lúc lâu, cuối cùng thoải mái chui vào trong chăn ngủ tiếp.

Bác Thần bất đắc nhưng cũngvài phần cao hứng, hắn vỗ vỗ Lâm Hiểu nói: “Nếu không dậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ anh bắt gian trên giường, sau đó nhất định cả ngày sẽ nhìn chằm chằm bụng em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chờ ôm cháu trai đó.”

Lâm Hiểu “Ba” một tiếng bật dậy, thể còn nghiêng ngả vài lần mới ổn định, hỏi Bác Thần: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Em làm sao về được?”

Bác Thần vuốt mái tóc rối tung của rồi mới nói: “Bây giờ chỉ một cách, em gọi điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xin bệnh viện nghỉ một ngày, thuận tiện nghỉ ngơi cho khỏe sau đó ngoan ngoãn ở trong phòng anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đợi đến khoảng hơn 9 giờ lúc mẹ em đi chợ, anh sẽ tìm cớ đến nhà em rồi giục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ em đi ra trước, nhân lúc đó em vào nhà.”

Lâm Hiểu cũng biết đây cách duy nhất khả thi, đột nhiên nhớ ra còn gia bên này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì sao, nên hỏi tiếp: “Vậy còn Lan đâu? Em muốn ra ngoài còn phải tránh Lan nữa!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bác Thần đáp: “Không việc gì, anh cách khiến cho mẹ anh mẹ em cùng đi chợ.”

“Ừ.” Lâm Hiểu gật đầu, lại chần chờ nói tiếp, “Nếu thế anh cũng phải xin nghỉ à?”

“Xin nghỉ nửa ngày, không sao.” Bác Thần tỏ vẻ không việc gì. Lại nói tiếp, công việc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do ba hắn móc nối quan hệ mà có, bằng không, hắn cũng lười dựa vào quan hệ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa sau.

Lâm Hiểu không biết nhiều chuyện như vậy, trong lòng rất cảm động. Sau đó cô lại nghe Bác Thần nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp: “Thừa dịp mẹ anh chưa dậy, em ra ngoài đánh răng rửa mặt luôn đi, chờ một lúc anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ đem bữa sáng vào phòng cho em.”

Lâm Hiểu cảm thấy đầu óc mình cháy hỏng mất rồi, bằng không tại sao lại cảm thấy kích thích như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy. cầm lấy bàn chải đánh răng mới Bác Thần đưa cho sau đó chạy nhanh đi vệ sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân rồi lập tức “bay” về phòng.

Chờ cô ngồi vào giường, Bác Thần vỗ vỗ đầu cô nói: “Em ngủ tiếp đi, anh đi ra ngoài, đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho mẹ anh phải vào phòng gọi.”

Khó gặp được Lâm Hiểu nhu thuận gật đầu.

Bác thần chỉnh lại chăn cho rồi mới đóng cửa phòng đi ra ngoài.

Một lát sau, Lâm Hiểu ở trong phòng nghe thấy giọng nói của dì Lan truyền đến, cảm giác cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không an toàn nhưng lại rất… kích thích.

Cả người Lâm Hiểu vùi vào trong chăn, muốn ngủ tiếp nhưng thế nào cũng không ngủ được.

Độ khoảng 20 phút sau, Bác Thần cầm đồ ăn sáng đi vào. Lâm Hiểu đầu tiên là vén lên một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khe hở, nhìn thấy người đến Bác Thần thì thở phào nhẹ nhõm rồi lấy một cái bánh bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thịt lên ăn.

Bác Thần cảm thấy hành động kéo chăn ngó ra bên ngoài của Lâm Hiểu thực sự rất buồn cười, hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không che giấu ý cười, nhìn tướng ăn của cô phát biểu cảm tưởng: “Đầu óc em đúng càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày càng ẩm, càng ngày càng ngốc, nếu thật mẹ anh tiến vào thì không cần em lật chăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, mẹ anh sẽ tự mình trực tiếp xốc lên trước rồi.”

Lâm Hiểu trừng mắt nhìn hắn, tuy biết lời hắn nói thật nhưng vẫn khó chịu, không tìm thấy lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào phản bác, đành đem bánh bao thịt trở thành Bác Thần, hung hăng cắn.

Bác Thần quả là liệu sự như thần, không biết hắn làm cách nào thể dỗ hai mẹ cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ra ngoài sau đó trở về kéo Lâm Hiểu, rất nhanh đã đưa về nhà.

Cuối cùng cũng được trở về phòng của mình, Lâm HIểu thở phào nhẹ nhõm, lên giường quấn lấy chăn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình.

“Anh nói thế nào với mẹ em?”

“Anh bảo em không thoải mái, muốn anh giúp em về nhà lấy áo khoác đem đến bệnh viện.” Bác Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chậm nói.

Lâm Hiểu ngập ngừng, liếc mắt nhìn hắn: “Lợi hại nhỉ?!” Nói như thế, không cần nghĩ cũng thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tùy ý bịa ra cớ vì sao mình xuất hiện nhà.

“Đương nhiên.” Bác Thần tự đắc cười, dặn Lâm Hiểu: “Vậy em nhà nghỉ ngơi cho tốt.”

Lâm Hiểu bĩu môi nhưng cũng không nói cái gì, nằm lên chiếc giường quen thuộc của mình tiếp tục nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngơi.

Đến khi Bác Thần ra khỏi cửa mới nhắm mắt lại,ban đầu nghĩ lâu sau mới thể ngủ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng chẳng bao lâu sau đã chìm vào mộng đẹp.

Hôm sau, cơn sốt của Lâm Hiểu đã lui bảy tám phần, không thể so với Bác Thần, chiều hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua thể đi làm ngay, cũng may hôm nay đi làm lãnh đạo nhìn thấy cô mệt mỏi suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yếu hiền lành cho nghỉ thêm vài ngày. Đương nhiên, câu này cũng đồng nghĩa với việc tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thưởng chuyên cần cuối tháng của xong rồi.

Lâm Hiểu nhớ tới chỗ tiền lương gầy còm của mình, chợt nảy sinh cảm giác chán ghét với cái công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc ngồi một chỗ chờ chết này của mình. Nhưng tốt nghiệp hai năm rồi, bằng đại học của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hệ tiếng Trungdụng nhất, kiếm việc ở thành phố mình sống đã khó rồi đừng nghĩ tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc xin nơi khác. Kỳ thật, nêu nhiều do như vậy cũng chỉ để bào chữa cho một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự thật nhát gan thôi.

Vừa khỏi bệnh, nghĩ tới một số chuyện xảy ra trước khi mình sinh bệnh nên sau khi tan tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền chạy tới nhà Trần Oánh.

Cửa nhà Trần Oánh không khóa nhưng lại chất đống lớn đống nhỏ đồ ngoài hành lang. Lâm Hiểu giật mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chần chờ gọi: “Trần Oánh?”

Nghe thấy tiếng gọi, Trần Oánh từ trong phòng đi ra, trên người cô nàng còn đang mặc tạp dề, đeo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 găng tay cao su, chắc hẳn đang dọn nhà. Nhìn qua thấy tâm trạng cô nàng tốt hơn nhiều, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười nói: “Hiểu Hiểu ~ sao bây giờ cậu mới đến thăm tớ, nếu cậu không đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa thì bọn mình không kịp gặp nhau rồi.”

Lâm Hiểu trừng mắt: “Mấy ngày không đến nhà cậu đã không khác với chó là bao rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nói chuyện mình vừa bị bệnh tay chỉ vào đống đồ ngoài cửa hỏi, “Cậu chuyện gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à, chuyển nhà sao?”

“Thông minh đấy ~ bị cậu đoán trúng rồi~!” Trần Oánh cởi găng tay, kéo Lâm Hiểu ngồi vào cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 pha sạch sẽ nhất.

“Muốn uống nước không?” Trần Oánh hỏi.

“Ở chỗ bẩn như thế này chỉ có uống bụi chứ uống nước gì, cậu mau nói cho mình biết chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xảy ra đi.” Hai hàng lông mày Lâm Hiểu đều nhíu lại.

Trần Oánh vỗ lên tay cô, thoải mái nói: “Mình xin nghỉ việc, mình định đến thành phố khác phát triển.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thấy Lâm Hiểu đang định nói, mở miệng nói trước, “Lâm Hiểu, cậu nghe mình nói, mình không phải© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện kia đâu, ách, được rồi, thực ra đấy cũng một trong những nguyên nhân. Hai tháng trước, chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ mình ở thành phố S mở một trung tâm thẩm mỹ, chị ấy muốn mình đến đấy hỗ trợ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ đầu mình định không đi, tuy thành phố A không tốt lắm nhưng chỗ này cách nhà mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không xa. Nhưng bây giờ mình quyết định buông tay, xa hay không xa cũng chỉ hơn hai giờ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe, khác nhau đâu. Lâm Hiểu, cậu biết không, người như mình bây giờ, muốn gả cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt thật khó. Mấy ngày nay mình luôn nghĩ, nếu cứ làm y mãi, cùng lắm thì lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được chức ytrưởng, nếu không xuất sắc thì cả đời chỉ làm y vậy thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Một khi đã vậy, không bằng đến thành phố S, thế nào mình cũng chỗ để phát triển, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị họ mình nói, chị ấy muốn mở nhiều chi nhánh nữa, chờ mình thạo việc sẽ đem trung tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới mở được cho mình quản lí. Đây thật sựmột hội hiếm có. Lâm Hiểu, mình nghĩ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khổ sở đau đớn mình cũng đã chịu, khổ có mệt hơn nữa cũng không tính cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì.”

Lâm Hiểu giật giật môi, đáy mắt đầy phức tạp. Trên thực tế, cũng nghĩ Trần Oánh nên tới thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phố S nhưng khi nghĩ tới bạn tốt hai năm của mình sẽ rời đi, trong lòng vẫn không thoải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mái nổi.

Trần Oánh nghĩ Lâm Hiểu lo lắng cho mình, cười nói: “Cậu yên tâm, chị họ mình rất tốt,bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó cũng coi như có người quan tâm, sẽ không khổ đâu, trăm ngàn lần đừng bị mình dọa.”

Lâm Hiểu gật đầu, trong lòng vẫn khó chịu.

Trần Oánh vỗ vỗ lên bả vai Lâm Hiểu: “Ôi chao, nhìn mặt cậu này, cũng không phải không gặp nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, tiền đồ của mình xán lạn cậu phải vui mới đúng chứ.”

“Làm sao vui được, bạn của mình đã không nhiều, hiện tại lại đi thêm một người nữa.” Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiểu nửa giả nửa thật uể oải nói.

“Thật đáng thương~~” Trần Oánh chà đạp hai Lâm Hiểu một trận, sau đó vỗ vỗ đầu cô nói: “Tiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mục an ủi đã xong, giúp chị dọn dẹp mấy đống đồ này, dọn xong chị mời ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bữa ngon!”

Lâm Hiểu cau mày nói: “Không được! Nếu mai mới dọn xong không phải mai mình mới được ăn cơm à?!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Cô này! So đo như vậy cẩn thận gả không được đấy.”

Tuy ngoài miệng nhăn nhó nhưng Lâm Hiểu vẫn cầm lấy bao tay cao su Trần Oánh đưa cho, giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy chuyển đồ.

Trần Oánh bình thường cùng “kiệt xỉn” nhưng bây giờ lại cùng hào phóng, đặc biệt mời Lâm Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến một nhà hàng cơm tây sa hoa.

Hai gái cùng ngồi ăn cơm tối khiến mọi người xung quanh khá chú ý nhưng các cô cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để ý, vừa ăn vừa trò chuyện.

Trần Oánh thuận miệng nói: “Ngày kia mình đi, đồ đạc sắp xếp xong rồi thì chuyển về nhà bố mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ còn hai túi hành của mình phải bắt xe thì thực phiền toái.”

Lâm Hiểu ngẫm nghĩ rồi nói: “Ngày kia mấy giờ cậu đi?”

“Một giờ trưa xe chạy, sao hả?”

“Vừa vặn thời gian nghỉ trưa, hôm đấy mình nhờ bạn đưa cậu đến nhà ga, như vậy cậu sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần mang theo đống hành ra ngoài đợi xe nữa.” Lâm Hiểu nói.

“Ôi chao! Bạn yêu của mình.” Trần Oánh không khách khí, vui vẻ đáp ứng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc