GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 12: Người con trai mình muốn xuất hiện đúng lúc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Người con trai mình muốn xuất hiện đúng lúc

“Reng reng reng…”

Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Lâm Hiểu ngồi thẳng dậy, cầm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua tên người gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi nhận máy.

“Uy.” Lâm Hiểu một tay gạt tóc một tay cầm máy nói.

“Còn nhớ buổi tối xem phim không?” Giọng nói của Bác Thần từ đầu bên kia điện thoại truyền đến. Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiểu gãi đầu, được rồi, quả thật đã quên.

“…nhớ rõ.” Lâm Hiểu chột dạ, nhìn ra bên ngoài ánh nắng rực rỡ, cuối cùng cũng nghĩ ra câu trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời:

“Không phải nói buổi tối sao? Bây giờ vẫn còn sớm mà.”

Bác Thần nhíu mày. Theo trực giác của hắn vừa rồi Lâm Hiểu chắc chắn đã quên cuộc hẹn của bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ, trong lòngchút không thoải máu nhưng hắn vẫn tiếp tục nói: “Định cùng em ăn cơm chiều…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nói xong, Lâm Hiểu không lập tức trả lời, ràng đối với lời mời ăn cơm chiều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiệt tình. Trong mắt hắn hiện lên cảm xúc thất vọng: “Không rảnh sao?”

Tâm trạng Lâm Hiểu rất thấp nhưng nghe thấy giọng nói Bác Thần vẻ không thoải mái, không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn hiểu lầm, vội vàng nói: “Có rảnh, chỉ hiện giờ em không có ở nhà.”

“Vậy em đang đâu?”

Lâm Hiểu đưa mắt nhìn xung quanh, nói: “Quán phê trước khu nhà chúng ta ở.”

“Sao lại đến đó, đi cùng bạn?” Bác Thần khẽ nhíu mày.

Lâm Hiểu ngừng một chút: “Không có, em đi một người.”

“…” Bác Thần cũng nghe ra giọng nói của Lâm Hiểu không giống bình thường. Bình thường, co này tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối sẽ không một mình chẳng việc tự nhiên chạy tới quán phê khu nhà bên cạnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó tập trung nhiều học sinh trung học, chắc chắn không phải một nơi thích hợp uốngphê. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bác Thần vừa đứng dậy vừa nói vào điện thoại: “Em chờ anh, anh đi tìm em.”

Lâm Hiểu nhìn điện thoại ngây ngốc lại bắt đầu trông ra ngoài cửa chờ Bác Thần đến.

Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng chuông gió, cửa kính được mở ra, Bác Thần xuất hiện trong tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt cô. Hắn mặc áo mi trắng, cổ áo còn vài nút không cài, nhìn khá thoải mái.

Hắn nhìn xung quanh quán phê một lượt, rất nhanh khóa chặt tầm mắt, bước tới bàn Lâm Hiểu đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi.

“Sao lại tới đây uống phê?” Bác Thần nhìn Lâm Hiểu cảm thấy dường như không tinh thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay cả sắc mặt cũng tái nhợt.

“Khát nước, nơi này điều hòa miễn phí.” Lâm Hiểu cười cười nhưng tươi cười này nhìn qua đã thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực.

Bác Thần nhíu mày, chợt để ý thấy cánh tay trái đặt dưới bàn của lộ ra miếng vải màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng, chú ý nhìn kỹ thì phát hiện đó băng gạc.

Hắn ngồi xuống bên cạnh Lâm Hiểu, hỏi:

“Tay em làm sao vậy?”

Lâm Hiểu còn chưa kịp hiểu chuyện xảy ra, Bác Thần đã cầm lấy tay trái xem xét kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng, nghiêm túc nói: “Bị thương à? Tai sao lại bị thương?” Nhìn khoảng tay được băng rất rộng, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết ngay miệng vết thương không hề nhỏ.

Lâm Hiểu nhìn cánh tay trái của mình được hắn giữ chặt, muốn rụt tay lại nhưng hắn không cho đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải buông tha ý định. điểm không được tự nhiên nhưng cố gắng bỏ qua nó, quanh co © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nửa ngày mới nói: “Buổi sáng em cùng bạn đi xem nhà, không chú ý khu nhà bên cạnh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thanh sắt, không cẩn thận va vào rồi bị thương…Ách, buổi sáng đã đi khám bác sĩ, không việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì.”

Bác Thần nhìn túi thuốc đặt bên cạnh cô, tuy cảm thấy vẫn chưa nói hết tòan bộ sự việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng hắn cũng hiểu được bây giờ không phải thời điểm hỏi ràng. Lúc này hắn lại thấy cốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phê còn một nửa trên bàn, không nhịn được mắng cô: “Em bị thương còn dám dùng đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uống có màu, muốn về sau chỉ thể mặc áo dài tay sao?”

Lâm Hiểu cả kinh, giờ mới nhớ tới việc này. nhìn Bác Thần, cảm thấy khuôn mặt của hắn bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ thật đáng sợ, nhưng vẫn biết mình đuối lí trước nên chỉ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Em quên…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Sau khi nói xong Bác Thần cũng cảm thấy mình chút nặng lời, nhìn gái trước mặt cúi đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ dáng đáng thương, hắn bất đắc thở dài. Bác Thần một tay cầm túi thuốc của Lâm Hiểu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tay nắm tay phải không bị thương của cô, đứng dậy: “Đi thôi, về nhà trước.”

Lâm Hiểu không phản kháng, kỳ thực bởi không do phản đốicũng không có khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực làm việc đó.khó khi nào nhu thuận như vậy để Bác Thần kéo đi, cùng hắn rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi quán rồi cùng đi vào khu nhà của bọn họ.

Lâm Hiểu lấy chìa khóa mở cửa, quả nhiên không ai nhà. Đáy mắt Lâm Hiểu xẹt qua tia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 u ám, cứ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Bác Thần cảm thấy Lâm Hiểu điểm kỳ lạ nhưng hắn đi vào trong phòng rồi đặt túi thuốc lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn làm như không chuyện hỏi: “Thuốc này một ngày uống mấy lần?”

“…hai lần.” Lâm Hiểu chậm rãi lấy lại tinh thần, thay giầy rồi ngồi xuống pha.

“Hôm nay Cầm không có nhà sao? Đến chiều kịp về làm cơm tối không?”

“Không biết.” Lâm Hiểu mệt mỏi nói.

Bác Thần nhìn quyết định: “Tối nay đến nhà anh ăn cơm đi?”

“Thế không ăn bên ngoài sao?”

“Tay em như vậy đừng đi ăn bên ngoài, đồ ăn bên ngoài cho nhiều nước tương.” Bác Thần đứng, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ngồi bên dưới.

“Nga.” Lâm Hiểu đáp, xem như đã đồng ý.

Bác Thần lấy tay xoa đầu cô: “Anh đi trước nói với mẹ một tiếng.”

“Ừ.” Lâm Hiểu ngẩng đầu hất mạnh tay hắn.

Bác Thần cười cười, xoay người đi khỏi Lâm gia.

Một lát sau Lâm Hiểu trong phòng cũng nghe thấy tiếng Lam gọi cô đi qua. vội vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng lên, một bên đáp ứng một bên bước nhanh đi sang.

“Tiểu Thần nói con bị thương? nghiêm trọng không?” Chắc hẳn Lan lúc trước vừa mới nấu ăn trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bếp, tay vẫn còn ẩm ướt. kéo tay Lâm Hiểu, nâng cánh tay trái lên nhìn chăm chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng cũng không nhìn ra được gì.

Lâm Hiểu cười nói: “Không việc gì, Lan, anh Bác Thần phóng đại đó, cháu chỉ xước da thôi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lan nghe xong mặt mày hớn hở, nhìn con nhà mình tỏ vẻ tán thưởng: “Phóng đại cái , © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm da con gái rất quan trọng. còn sợ Tiểu Thần đứa nhỏ này không biết chăm sóc người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác, bây giờ cũng an tâm phần nào.”

Bác Thần vội vàng nói: “Mẹ, được rồi, mẹ nhanh đi làm việc của mình đi.”

“A, tiểu tử, con còn biết thẹn thùng, được rồi, mẹ đi làm cơm chiều đây.” Lan cười tủm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỉm xoay người.

Lâm Hiểu vội vàng nói: “Dì Lan, để cháu giúp dì.”

“Không giúp cả, con đang bị thương, bây giờ cứ để dì làm, về sau vẫn còn nhiều dịp giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà.”

Bị Lan từ chối hơn nữa trong lời nói của còn có thâm ý khác, Lâm Hiểu điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xấu hổ, không dám tiến vào phòng bếp.

“Ngồi đi, anh rót cho em cốc nước.” Bác Thần nói với Lâm Hiểu.

Lâm Hiểu gật đầu ngoan ngõan ngồi vào ghê pha. Bác Thần nhanh chóng đưa chomột cốc nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lâm Hiểu uống một ngụm, ngẩng đầu hỏi: “Chúng ta còn đi xem phim nữa không?”

“Đi chứ, bằng không mẹ anh cần làm cơm sớm như vậy, mẹ làm để chúng ta đi xem phim.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bác Thần dựa vào pha, lại cởi bỏ một cúc áo trên áomi.

Lâm Hiểu nhìn hắn lộ ra một phần xương quai xanh, nhập ngừng vài giây mới nói: “Dì Lan thật nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình…”

Bác Thần cười lắc đầu, đối với lão mẹ liều mạng bắt con mình lấy vợ cũng không thể giải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lúc ăn cơm, Lan dụng tâm nấu cho Lâm Hiểu cháo sườn, hơn nữa chú về sớm, nên bốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người vui vẻ hòa thuận ăn cơm.

Tuy không thể tự do như khi ănnhà nhưng không khí vẫn tốt lắm, Lâm Hiểu thầm nghĩ, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về sau đều thể ăn cơm chiều như vậy cũng không sao.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 12 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc