GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10: Khởi đầu mới

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khởi đầu mới

Nhìn không ra Bác Thần muốn nói với về chuyện bát tự, Lâm Hiểu chính đứa ngốc.cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy hơi khẩn trương nhưng lập tức cho rằng nếu mình cứ tiếp tục khẩn trương như vậy cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đứa ngốc. Nhìn Bác Thần ngồi xuống bậc cầu thang, Lâm Hiểu chút do dự.

Bác Thần quay đầu lại, nhíu mày nói: “Ngại bẩn?”

Nếu không ngồi xuống, bản thân Lâm Hiểu cũng thấy mình kệch cỡm, nên bước lên, ngồi xuống cạnh Bác Thần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cả hai đều ngồi xuống, cô lấy một bịch khoai tây chiên, “Ba” một tiếng mở ra.

Các nhà bên dưới không bật đèn ngoài hiên cho nên chỉđèn đường bên dưới chiếu đến, tuy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mức tối đen nhưng cũng không thấy thứ gì.

Bác Thần không nhìn mặt Lâm Hiểu nhưng vẫn nghe ràng tiếng mở gói khoai tây chiên, tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ăn “răng rắc răng rắc”.

Lâm Hiểu cảm thấy Bác Thần đang nhìn ăn khoai tây chiên, động tác ngừng một chút, cảm thấy ngượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngùng. Lâm Hiểu ném một gói khoai tây chiên khác trong lòng cho hắn nói: “Tự bóc.”

Bác Thần cười cười vài tiếng, phối hợp bắt lấy gói khoai tây chiên mở ra: “Vậy anh không khách khí.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hành lang yên tĩng chỉ tiếng ăn “răng rắc răng rắc” cùng với tiếng tay người cọ vào gói khoai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tây chiên sột soạt sột soạt.

Một lúc sau, Lâm Hiểu cảm thấy miệng hơi khô, mới thấy hối hận vừa rồi không mua thêm nước.

“Khát nước quá, em đi mua thêm chai nước.”

Còn chưa đứng dậy hẳn, Bác Thần đã giữ chặt Lâm Hiểu: “Không cần xuống dưới mua, để anh về mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai lon bia.”

Lâm Hiểu gật đầu, chỉ thấy Bác Thần nhanh chóng đứng dậy, lập tức không thấy bóng dáng.Chẳng bao lâu, Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần đã quay lại, trong lòng ôm bốn lon bia.

“Sao anh lấy nhiều vậy?” Lâm Hiểu nhíu mày. không thích uống nhiều bia, vừa rồi chỉ muốn uống một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút, không nghĩ sẽ uống nhiều như thế.

“Em không uống anh uống.” Bác Thần nói xong, ngồi vào vị trí cũ, đưa cho một lon, mình một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lon, còn lại đều vứt trên đất.

Hắn đã nói như vậy, Lâm Hiểu cũng không phản đối. cầm lấy bia Bác Thần đưa mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra uống một ngụm. Trời mùa nóng nực, uống một ngụm bia lạnh như băng có một loại sảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoái khó tả khiến Lâm Hiểu cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng đi.

uống một ngụm lại một ngụm, cảm thấy tâm tình đè nặng được cảm giác mát lạnh giải tỏa đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều, tùy ý nói: “Anh vừa rồi chờ em muốn ăn khoai tây chiên của em hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn chia sẻ bia cho em?”

Bác Thần không trả lời ngay, tầm mắt dừng trên người Lâm Hiểu. Dù ánh sáng không đủ nhưng hắn vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy người cô nhẹ nhàng lay động, hiển nhiên tâm trạng rất thoải mái.

Bác Thần tiếp tục uống một ngụm mới nói: “Em tiếc khoai tây chiên của mình à?”

“Bình thường.” Lâm Hiểu trả lời chút lười biếng.

Bác Thần cười cười, quay đầu nhìn Lâm Hiểu, ánh mắt sâu thẳm: “Anh là đến xem em đau lòng ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao khi nghe tin tức ngày kết hôn bị lùi lại, mẹ anh dặn anh phải cố gắng an ủi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em, nói em hiện tại đã nhận thức anh rồi, vẫn muốn chờ anh để kết hôn mới thôi. Ôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chao, anh nói chắc không phải vậy đâu mẹ anh vẫn khẳng định chắc chắn em chính mồm thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận, anh còn không dám tin.”

Lâm Hiểu chớp chớp mi, giọng nói đắc ý kia khiến giận đến cắn răng, trong đầu không nghĩ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái phản bác chỉ thể hung hăng nhéo tay hắn, xấu hổ: “Không có! Ai nhận thức anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu? Đây hoàn tòanhiểu lầm.”

Bác Thần đau đến hít vào, vội vàng ngăn tay Lâm Hiểu: “Cô nãi nãi, em cũng nhẫn tâm quá đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây tuyệt đối trả thù.”

Lâm Hiểu cũng biết vừa rồi mình nhéo hắn rất mạnh nhưng vẫn quay đầu hừ nhẹ một tiếng: “Anh xứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng.”

Bác Thần xoa xoa cánh tay, một lúc sau mới than khẽ trong đau đớn: “Vậy nghĩa là em mua đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn vặt về chúc mừng?”

Bác Thần ngữ khí tràn ngập vui đùa. Lâm Hiểu ngẩn ra, tự hỏi trong lòng mục đích vừa rồi mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống mua đồ ăn vặt , suy nghĩ vài giây cũng không bèn hỏi ngược lại: “Chẳng nhẽ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn em ở trong phòng đau lòng khóc?”

Trong đầu Bác Thần hiện ra hình ảnh Lâm Hiểu chuyện này trong phòng đau buồn khóc lớn, nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế nào cũng không ổn, không khỏi cười lớn. Nếu ngay cả cô cũng không biết đáp án vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáp án này đã không còn quan trọng.

Lâm Hiểu cảm thấy hắn cười đến kỳ quái nhưng đồng thời cảm thấy không thể hỏi hắn cười cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được. Vì thế tiếp tục ăn khoai tây chiên uống bia.

Dưới lầu, thỉnh thỏang tiếng côn trùng kêu to càng khiến xung quanh im ắng hơn. Uống xong bia, Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiểu cảm thấy chỉ thể chống đỡ đến đây, một cái rồi ôm gói khoai tây chiên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói một lời.

Tâm trạng Bác Thần rất tốt, uống hết chỗ bia còn lại sau đó nói: “Ngày mai………..”

Đợi hơn nửa ngày không thấy Bác Thần nói tiếp, Lâm Hiểu nghi hoặc quay đầu hỏi: “Sao cơ?”

Dường như Lâm Hiểu chút mệt nhọc, ánh mắt mang theo tia sáng nhợt nhạt, bộ dáng sáng sủa bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường thay bằng vẻ yên lặng, lúc này trông tựa như con cún nhỏ đáng yêu.

Con ngươi Bác Thần xẹt qua tia sáng, đột nhiên phát hiện, từ sau khi thành đối tượng của cô, dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như càng ngày càng thấy nhiều khuôn mặt khác nhau của cô. Cứ tình một lần lại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần thay thế hình ảnh vốn của trong trí nhớ, trở nên… ngày càng sống động.

Vốn tưởng mở miệng lại ngập ngừng vài giây: “Thứ bảy ngày mai buổi tối chắc em rảnh,một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ phim điện ảnh khá hay bắt đầu công chiếu, muốn đi không?”

Mấy giây sau Lâm Hiểu mới phản ứng hỏi: “Buổi công chiếu đầu tiên anh thể mua được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?”

Bác Thần cười nói: “Chỉ cần Lâm đại tiểu thư nể mặt, khó mua thế nào anh cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm cách mua được.”

Giọng nói phần đùa giỡn nhưng lời nịnh hót này Lâm Hiểu vẫn thích nghe: “Nể mặt, đương nhiên nể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt, xem phim miễn phí ai lại không đi.”

Còn muốn nói thêm với Lâm Hiểu, nào ngờ trên lầu truyền đến giọng nói của Lan: “Kỳ quái, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa lại mở ra?” Nói xong, bên trên truyền đến tiếng khóa kêu, phỏng chừng bà đang định khóa cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại.

Trên người Bác Thần không mang theo chìa khóa, nếu chậm một chút nhất định sẽ bên ngoài tới sáng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn vội vàng đứng lên gọi một tiếng: “Mẹ, đừng đóng cửa!”

Dì Lan sửng sốt, mở cửa ra, nghi hoặc gọi to: “Tiểu Thần à?”

“Con đây, con đây.” Bác Thần vội vàng lên tiếng, cúi đầu nhìn Lâm Hiểu vừa phì cười, thực ràng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị bộ dáng khẩn trương của hắn chọc cười.

Nhìn Bác Thần vẫn còn đứng đó không nhúc nhích, Lâm Hiểu đá đá chân hắn, cố gắng nhịn cười nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng nói: “Anh mau về đi.”

Còn không trở về,Lan nhìn thấy bọn họcùng nhau nhất định sẽ phóng đại mọi chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên vài lần, đắc ý khoe khoang. Bác Thần đối với chuyện này cũng mười phầnràng, nhưng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết sao, hắn cảm thấy bây giờ nhanh chóng rời đi thật đáng tiếc, đồng thời cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút buồn cười chính mình, người con gái trước mắt tất nhiên trở về sau mình nhất định sẽ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn nửa ngày.

Bác Thần quyết định nhanh chóng, nếu cứ như vậy cụp đuôi chạy đi không bằng làm chút chuyện ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩa. Hắn lập tức cúi xuống, một tay nâng mặt Lâm Hiểu không cho hội tránh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sườn mặt mịn màng của hôn một cái. Sau đó nhân dịp chưa kịp phản ứng nhanh chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy lên lầu, bị mẹ mắng một chút rồi trở về phòng.

Đợi đến khi nghe thấy tiếng “oành” từ cánh cửa phía trên phát ra, Lâm Hiểu mới nhận ra mình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị người ta chiếm tiện nghi, thở hắt ra, nhỏ giọng mắng: “Lưu manh!” Nhưng tươi cười trên mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không hề giảm xuống.

Thời điểm trở về phòng, phiền chán ban đầu đã sớm biến mất, Lâm Hiểu chuẩn bị đi ngủ thì nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy điện thoại trên giường chợt đổ chuông. vắt khăn mặt sang một bên, mới mở tin nhắn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem. Chỉ hai chữ “ngủ ngon” cũng không chấm câu cả. Trong lòng Lâm Hiểu bất chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dâng lên từng đợt ngọt ngào à không hay biết, thậm chí cũng không chú ý khóe miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình đang cong lên. Ngón tay lướt trên bàn phím, viết ra hai chữ giống tin nhắn người kia gửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến như đúc, ấn gửi.

Bên kia, Bác Thần nhìn tin nhắn gửi đến thì cười cười, thầm nghĩ, may mắn, không tức giận.

Chính hắn đã quên hỏi lại chính mình, cũng không phải lần đâu tiên hôn cô, tại sao lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại sợ cô tức giận?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới full, Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới online, read Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới, Ái Phiêu Đích Dạ Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc