GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 61: Trạm Vương trở về

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lễ hội săn bắn mùa thu đã được định vào giữa tháng chín, thế nhưng mấy ngày nay mưa dầm liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục nên phải lùi đến tận đầu tháng mười.

Tất cả quan lại đều đến núi Tây Lệ để tham gia lễ hội săn bắn, vì thế đội ngũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng hoành tráng.

Phương Duệ cũng cho người lại để canh giữ thành Kim Đô, còn riêng hoàng cung đối với Phương Duệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói nếu như Thái hậu ngu ngốc đến nỗi muốn tranh thủ lúc này để khống chế hoàng cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng toàn bộ thành Kim Đô thì hắn lại càng do quang minh chính đại ra tay với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thái hậukhông sợ người lên án.

Mặc dù chút mong đợi điều này sẽ xảy ra nhưng Phương Duệ cũng dự đoán được Thái hậu sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngu ngốc đến mức ấy.

Đội ngũ săn bắn tầng tầng lớp lớp hướng về hướng núi Tây Lệ, nhưng điều khiến Phương Duệ không cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi đóba vị phi tần trong hậu cung cũng đi theo. Lệnh cấm túc của Hạ phi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được tạm thời huỷ bỏ, đến lúc trở lại hoàng cung sau khi lễ hội săn bắn kết thúc thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng ta vẫn sẽ bị cấm túc như cũ.

Phương Duệ thật sự không thể cười nổi ngoài ba phi tần đi theo thì còn thêm một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đuôi nhỏ phiền toái đó công chúa muội muội của hắn Đức An.

“Cuối cùng cũng có thể ra ngoài hít thở không khí, một tháng nàytrong hoàng cung thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắp nghẹn chết muội.” Trên xe ngựa lúc này ngoại trừ Phương Duệ thì không còn người nào khác, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên Đức An không hềbộ dáng của một công chúa, nàng thoải mái nằm nhoài ra cửa sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hưng phấn nhìn cảnh sắc bên đường.

Sau khi ra khỏi thành thì Đức An giống hệt như con chuột nhỏ được thả ra khỏi lồng, muội ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hưng phấn đến nỗi xe ngựa của mình cũng không chịu ngồi nhảy lên chen lấn cùng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe với hắn.

Phương Duệ thở dài một hơi rồi cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn nhìn về phía sau nơi xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngựa của Thẩm Ngọc đang đi. Phương Duệ vốn định để cho Thẩm Ngọc ngồi chung một xe ngựa với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn nhưng giữa đường lại nhảy ra một con chuột nhỏ phiền toái nên hắn đành từ bỏ ý định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình.

Điều duy nhất hắn cảm thấy an ủi đó kể từ khi trở về từ núi Tây Lệ thì Đức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 An dường như đã tiếp nhận sự thật hắn cùng Thẩm Ngọc qua lại, trước khi đến núi Tây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lệ duyệt binh thì Đức An hầu như ngày nào cũng chạy đến phủ Thái Bảo, hơn nữa còn thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuyên ngẫu nhiên gặp được Thẩm Ngọc. Hiện tại thì đã tốt hơn nhiều, trừ lần Thẩm Ngọc đổ bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do vết thương nhiễm trùng khi bị ám sát trên núi Bách Tử thì Đức An đến phủ Thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bảo để tặng lễ một lần, sau lần đó hắn cũng chưa từng thấy hoàng muội ngẫu nhiên gặp gỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Ngọc.

Chẳng qua là sau khi trở về từ núi Tây Lệ thì Phương Duệ lại thường xuyên nghe thấy cung nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói rằng bọn họ hay nghe thấy âm thanh đập đồ phát ra từ phủ công chúa.

Hoàng thất những thứ khác tuy không nhiều nhưng riêng vật phẩm thì nhiều kể, cho hoàng muội của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn có đập đến già cũng không hết đồ, chủ yếu muội ấy đừng đặt tâm lên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 A Ngọc nhà hắnđược.

Vài canh giờ sau mới lên đến núi Tây Lệ, Phương Duệ để mọi người tự thu thập đồ đạc rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dựng lều trại theo kế hoạch đã định trước.

Mấy tháng gần đây Lôi Thanh Đại đều doanh trại Hổ Khiếu nên cũng chịu không ít khổ cực. Đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi vừa mới trở về kinh thành được mấy ngày thì hắn lại phải đi theo bệ hạ đến núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tây Lệ nên chưa kịp uống cùngThẩm Ngọc chén rượu, nhưng nghĩ đến lễ hội săn bắn sẽ diễn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong nửa tháng thì lẽ hắn sẽnhiều hội rủ Thẩm Ngọc uống rượu…Thế nhưng dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lôi Thanh Đại đã nghĩ quá đơn giản…

Sau khi dựng xong lều trại, Phương Duệ liền hạ lệnh nghỉ ngơi một đêm để sáng mai bắt đầu săn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắn.

Hắn cho người mời Thẩm Ngọc đến vương trướng, Thẩm Ngọc vừa đếnPhương Duệ khoát tay với đám cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân cùng thái dám, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Đều lui xuống hết đi.”

Thẩm Ngọc mới đi vào đã nghe thấy Phương Duệ cho tất cả mọi người lui ra ngoài, nàng lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ đến thời điểm ở tửu lâu rõ ràng không chuyệnnhưng hắn vẫn để Cố Trường Khanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về trước rồi nóichuyện cần dặn nàng… cuối cùng hắn làm dặn dò mà chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi nàng thích lễ vậthắn tặng hay không. Ban ngày đã gặp cũng coi như thôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi nhưng đến nửa đêm hắn còn ôm theo Cục bột nhỏ xông vào phủ Thái Bảo…

Thẩm Ngọc thật sự lo lắng một ngày hắn sẽ bị phát hiện, lúc ấy nàng biết giải thích thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào chuyện bệ hạ xuất hiện phủ Thái Bảo… đã thế còn xuất hiện trong phòng ngủ của nàng? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhóm tài đều đã lui ra ngoài Phương Duệ lập tức thay đổi sắc mặt, hắn đứng dậy khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghế, trên mặt cũng không còn vẻ lạnh lùng như vừa nãy dáng vẻ tươi cười ấm áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như gió xuân.

Thẩm Ngọc một lần nữa cảm thấy trước kia mắt mình thật sự bị mù.

Lúc Phương Duệ đứng dậy khỏi ghế thì Thẩm Ngọc bèn hơi lui về phía sau, nhưng Phương Duệ lại nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy tay nàng rồi hướng về phía sau tấm bình phong thêu hoa văn non sông vạn dặm…Thẩm Ngọc chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ chẳng lẽ phía sau này giường ngủ!

“A Ngọc, kỳ nghệ của nàng từ trước đến giờ đều giỏi. Nàng cùng trẫm đánh ván cờ được không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Ngọc nhìn tay mình bị người trước mặt dắt đi thì thật sự chỉ muốn vung tay thoát khỏi, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi nhìn kỹ lại nơi được dắt đến thì nàng liền uyển chuyển nói:

“Bệ hạ, thật ra thần kỳ nghệ không tinh thông. Cố đại nhân mới người tài nghệ hơn thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay bệ hạ cho người mời Cố đại nhân đến đây đánh cờ cùng bệ hạ.” Lúc bị nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phát hiện ra thân phận thì Phương Duệ còn liên tục cẩn thận, nhưng kể từ lần nàng cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào phòng ngủngười này bắt đầu được voi đòi tiên.

Thẩm Ngọc cảm thấy… nếu nàng còn nhượng bộ thì đừng nói tiếp tục làm quan, cứ phát triển theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xu hướng này ràng bệ hạ muốn đem nàng từ quân thần thành đế phi.

Phương Duệ nghe thấy thế thì hơi dừng bước chân, hắn quay đầu nhìn về phía Thẩm Ngọc rồi nheo mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi:

“Làm sao A Ngọc lại biết tài nghệ đánh cờ của Cố khanh còn cao hơn mình, chẳng lẽ hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường xuyên hẹn nhau đánh cờ sao?”

Thẩm Ngọc: “………” Cho Thẩm Ngọc còn chưa nhìn thấy bình giấm trông như thế nào nhưng nàng đều biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13giấm vị chua,lần này dường như nàng còn ngửi thấy được cả mùi chua của giấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quanh quẩn trong đây.

Thẩm Ngọc rút tay khỏi tay Phương Duệ nhưng Phương Duệ lại ngay lập tức nắm lấy tay nàng, cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng đành phải cúi thấp đầu xuống, trong giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ: “Cũng chỉ có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần.”

Phương Duệ đang muốn nói tiếp thì rèm cửa đột nhiên bị người mạnh mẽ vén lên.

“Hoàng huynh, hoàng huynh! Muội thể mang theo tên thị vệ lần trước cứu muội để cùng lên…núi…đi săn…” Đức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 An vốn còn cực kỳ kích động nhưng sau khi xông vào trong lều thì ánh mắt nàng liền rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của Phương Duệ cùng Thẩm Ngọc, nàng thật sự không biết chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình đã làm thế nào để nói xong câu kế tiếp.

Ánh mắt Đức An nhìn vẻ mặt Thẩm Ngọc rồi lại chuyển sang Phương Duệ, sau đó lại chuyển qua vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí tay của hai người, cuối cùng nhìn chỗ hai người bọn họ đứng thì nàng cảm thấy dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình đã hiểu thêm vài chuyện, nghĩ đến đấy cả người nàng lập tức có cảm giác không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt.

Phương Duệ là người phản ứng trước, hắn nhanh chóng buông tay Thẩm Ngọc ra, vẻ mặt giận giữ bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạy bảo Đức An:

“Đức An, đến lúc nào muội mới chịu sửa đổi tính tình lỗ mãng này của mình! Nếu cứ như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không sớm thì muộn cũng sẽ gặp rắc rối!”

Khoé miệng Đức An giựt giựt, nàng nhìn hoàng huynh nhà mình với ánh mắt ghét bỏ rồi thầm nghĩ cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm muộn cũng gây hoạ? Ý của hoàng huynh không phải là muốn nói nàng đang phá hỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện tốt của hắn hay sao!

Thẩm Ngọc cũng thu tay về và rất nhanh ổn định lại tâm tình, vẻ mặt nàng không hề hoảng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị bắt gian, sống lưng vẫn thẳng tắp, nàng cung kính hô một tiếng: “Công chúa điện hạ.”

Đức An nhìn Thẩm Ngọc rồi lại liếc mắt nhìn hoàng huynh, sau nàng quay ngoắt mặt sang một bên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ mặt ghét bỏ nói:

“Hoàng huynh, chính hoàng huynh không biết thu liễm tính tình vậy còn mắng Đức An lỗ mãng.”

Vẻ mặt Thẩm Ngọc cứng đờ, giọng nói của công chúa Đức An… chẳng lẽ đã biết chuyện gì rồi?!

“Hoàng huynh, Thẩm đại nhân chỉđại thần của hoàng huynh. Huynh còn ba phi tần đẹp như hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chờ bên ngoài để còn hầu hạ hoàng huynh đấy.” Từ trước đến nay Đức An luôn kính trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàng huynh, chỉ lúc này giữa lại thêm Thẩm Ngọc nên những lời này của nàng mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo vị oán trách nồng đậm.

Thẩm Ngọc nghe thấy vậy liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm, mặc lời nói của công chúa nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ không thích hợp nhưng đã xác nhận công chúa không phát hiện thân phận nữ nhân của nàng.

Đức An trước mặt Thẩm Ngọc lại nhắc nhở Phương Duệ còn đến ba phi tần đẹp như hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như ngọc nên khiến Phương Duệ lập tức mất hứng, hắn nghiêm mặt nói:

“Đức An, không phải muội muốn tên thị vệ từng cứu muội đi cùng muội vào núi săn bắn hay sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vậy thì đi đi, nhớ mang theo nhiều người một chút.”

Đức An bĩu môi, tiếp đó nàng hành lễ cho lệ: “Đức An tạ ơn hoàng huynh, Đức An lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức đi ngay.” Lúc xoay người thì nàng còn lầm bầm thêm một câu cùng nhỏ, “Còn không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàng huynh chê người ta vướng víu hay sao!”

Thanh âm này mặc nhỏ nhưng đứng trong lều trại lại nghe thấy đặc biệt ràng.

Phương Duệ vốn còn muốn cùng Thẩm Ngọc đánh cờ cả buổi chiều để tiêu tốn thời gian nhưngbị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đức An ầm ĩ một trận nên đừng nói Thẩm Ngọc không hào hứng đánh cờ ngay đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn cũng mất cả hứng.

Phương Duệ hướng về phía ngoàimọt tiếng:

“Gọi Lôi Thanh Đại đến đây.”

Sau đó hắn nhìn về phía Thẩm Ngọc, khoé miệng khẽ nở nụ cười:

“A ngọc, nàng hãy về nghỉ ngời trước đi. Ngày mai còn cùng trẫm vào núi đi săn.”

Vừa nghe ngày mai phải vào núi săn bắn thì Thẩm Ngọc rất quyết đoán nói:

“Bệ hạ, thần nghĩ chúng ta vẫn nên đánh cờ đi.”

Phương Duệ lại lắc đầu:

“Lát nữa trẫm còn muốn thương lượng với Lôi Thanh Đại trận săn đấu ngày mai, vậy A Ngọc muốn cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trẫm đánh cờ hay ngày mai muốn cùng trẫm vào núi đi săn?!”

Thẩm Ngọc: “…….”

Một lúc sau nàng mới ngượng nghịu nói: “Bệ hạ, người cảm thấy đôi tay mảnh khảnh này của thần cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi chân yếu ớt này liệu thể đi săn được sao?” Để cho nàng đuổi theo con mồi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ rằng nàng chưa kịp nhấc chân thì con mồi đã chạy mất dạng.

Phương Duệ cực kì nghiêm túc nhìn vào chân tay mảnh khảnh theo lời Thẩm Ngọc, nhìn đến nỗi toàn thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thẩm Ngọc đều không được tự nhiên.

Lúc mới biết Cổ Minh thì thân phận giả này khiến nàng cảm giác lúc nào hắn cũng thể xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động muốn cởi bỏ toàn bộ y phục của nàng, thế nên từ đó trở đi nàng buộc ngực lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng chặt hơn, nhiều lần buộc chặt đến nỗi chính nàng cũng hít thở không thông.

Ánh mắt Phương Duệ dừng trên áo choàng rộng thùng thình của Thẩm Ngọc, tuy nhiên chiếc áo này lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấn át được đôi chân thon dài của nàng. Lúc này trong đầu hắn liền hiện lên hình ảnh lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước Đại Tự, một thân y phục mỏng manh ướt đẫm trên người Thẩm Ngọc quả thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người không nói nên lời.

Nghĩ đi nghĩ lại mũi Phương Duệ lại bắt đầu nóng lên, hắn rất tự giác dùng tay che kín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mũi rồi thu hồi ánh mắt, sau đó hắn khoát tay áo với Thẩm Ngọc:

“Cứ quyết định như vậy đi, ngày mai nàng theo trẫm vào núi, còn bây giờ thì đi về nghỉ ngơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.”

Thẩm Ngọc biết chính mình nói cũng ích nên chỉ có thể chắp tay cáo lui:

“Thần xin cáo lui.”

Phương Duệ “ừm” một tiếng rồi lập tức xoay người, sau khi Thẩm Ngọc ra khỏi lều trại Phương Duệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền yên lặng lau máu đang chảy ra từ trong mũi, hắn nhìn thoáng qua vết máu trên tay mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi tự nhủ:

“Nghẹn quá lâu nên hoả khí trong người quá lớn.”

***

Thẩm Ngọc cúi đầu đi ra khỏi lều của Phương Duệ, quan đi săn đã đành sao còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn cả quan văn tham dự!

Thật là nhức đầu!

Thẩm Ngọc thở dài một hơi, lúc vừa ngẩng đầu lên thì trước mắt nàng đột nhiên xuất hiện một bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người cao lớn khiến nàng không kịp đề phòng.

Chủ nhân của bóng người cao lớn kia ôm lấy Thẩm Ngọc trong nháy mắt, giọng nói hắn mang theo vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ: “Thẩm đại nhân, đã lâu không gặp!!!”

Nghe được giọng nói này thì Thẩm Ngọc sững sờ đến nỗi quên mất đẩy người ra.

“Trạm Vương điện hạ?”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tâm Trẫm Thật Là Mệt, Tâm Trẫm Thật Là Mệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tâm Trẫm Thật Là Mệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Tâm Trẫm Thật Là Mệt full, Tâm Trẫm Thật Là Mệt online, read Tâm Trẫm Thật Là Mệt, Đang cập nhật Tâm Trẫm Thật Là Mệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 61 — Tâm Trẫm Thật Là Mệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc