GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 8: Niềm vui ngày xưa

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đêm mùa hè, trời đầy sao. Mái tóc đen dài của Giản Nhu dập dềnh trên mặt nước, thể trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốt ẩn hiện dưới làn nước nóng. Ôm thể mềm mại của cô, nghe tiếng thở hổn hển của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, Trịnh càng ra vào mạnh mẽ, như muốn chiếm lấy nơi sâu nhất của người con gái. Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khắc này, thế giới của anh như bùng nổ.

Đây lần đầu tiên anh trải qua chuyện này. Tuy nhiên anh từng thấy cảnh tượng tương tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số lần. Thậm chí từ mấy năm trước, anh đãthấy hình ảnh đứng trong nhà tắm, thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể ngọc ngà không tì vết, mái tóc dài mềm mại xõa xuống bờ vai. Anh không cách nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kìm nén dục vọng, liền xông vào ôm cô, đẩy cô vào bờ tường, ra sức chiếm đoạt. Tuy đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ giấc “tội lỗi” nhưng cũng khiến anh tận hưởng hoan ái, kể từ đó không thể dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại.

Bây giờ, giấc mơ đã trở thành hiện thực. Cuối cùng anh cũng đã cô, trải nghiệm chuyện nam nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự. Quá trình này chân thực, triền miên, khiến anh chìm đắm hơn bất cứ lần nào trong mơ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đừng nói là bị nhốt, cho bị ngồi ba năm, thậm chí mất tự do cả đời, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thấy xứng đáng.

Trịnh gần như thử một lượt các thế trong giấc mơ, bao gồm cả tư thế để Giản Nhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi trên người mình, nhìn anh bằng ánh mắtmàng. Anh đỡ thắt lưng cô, ngắm thân thể nõn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngừng lắc trước mặt. Còn nữa, cô nằm sấp trên giường, mái tóc dài xõa xuống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dải lụa lướt qua trái tim anh…

Tình cảm dồn nén bao năm được dịp bộc phát, không thể thu hồi. Đến khi dùng hết đồ khách sạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuẩn bị sẵn, đến khi người nhuộm màu phiếm hồng, anh mới mãn nguyện ôm nằm trên giường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Nhu gối đầu vào vai anh, toàn thân không còn chút sức lực, gương mặt lộ vẻ thẹn thùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

mệt mỏi nhưng hai người không hề thấy buồn ngủ. Trịnh vừa vuốt ve tấm lưng trần của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa hỏi: “Tuần sau em đi nước nào đóng phim vậy? Bao giờ mới về?”

nhướng mày, khẽ đáp: “Em đi Nhật Bản. Chắc cũng nhanh thôi.”

“Nhật Bản ư?” Đúng như đoán, Trịnh lập tức ngồi dậy, sắc mặt đầy cảnh giác.

Giản Nhu liền giải thích: “Em đóng phim điện ảnh bình thường thôi.”

“Ai biết được. Tốt nhất em đừng đi!”

Thấy vẻ ngang ngược của Trịnh Vĩ, Giản Nhu mỉm cười, tựa vào lòng anh. “Em đã hợp đồng rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể hủy bỏ. Hơn nữa, đây vai nữ chính của một tác phẩm điện ảnh. Em sẽ nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng sau một đêm cũng không biết chừng.”

“Nổi tiếng đến mức nào?bằng Ran Asakawa [1] không?”

[1] Ran Asakawa: diễn viên dòng phim AV của Nhật.

Giản Nhu trừng mắt. “Hả? Anh cũng biết Ran Asakawa sao? Không phải anh fan của chị ta đấy chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh xem bao nhiêu phim chị ta đóng rồi?”

Quả nhiên nhắc đến đề tài này, Trịnh lập tức ý thức được mình đã lỡ lời. Anh nở nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười hại. “Anh vẫn thích xem phim do em đóng hơn.”

“Thật không?”

“Em xinh hơn Ran Asakawa nhiều, thân hình cũng đẹp hơn ta.”

“Nói như vậy, anh đã từng xem Ran Asakawa rồi?”

Trịnh im lặng vài giây, hắng giọng rồi nói nghiêm túc: “Em đừng đánh trống lảng! Chúng ta hãy tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục thảo luận vấn đề em đi Nhật Bản đóng phim.”

“Em muốn đi thật mà!” nũng nịu.

Tuy nhiên Trịnh tỏ ra kiên quyết: “Không được! Anh tuyệt đối không để bạn gái anh bị bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chà đạp.”

“Em đi đóng phim tình cảm chứphải phim kia đâu!” Giản Nhu giải thích nhưng hiệu.

“Nếu bọn họ nói thẳng là phim kia, liệu em đi không? Chuyện này trước đây không phải chưa từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xảy ra. Trước khi hợp đồng đều nói phim tình cảm đơn thuần, đến lúc quay mới biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn cảnh nóng.” Trong bốn mươi tám tiếng đồng hồ bị tạm giam, Giản Nhu không dưới một lần yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầu cảnh sát trả lại di động cho cô nhưng chỉ nhận được câu trả lời trước sau như một: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bọn họ đã liên lạc với công ty quản của cô, không cho phépgọi điện cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào khác ngoài luật sư, ngay cả đọc tin nhắn cũng không được. Cảnh sát hỏi bất cứ câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, cũng chỉ đáp: “Rơi vào hoàn cảnh đó, ngoài cách phản kháng, tôi không còn sự lựa chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào khác.”

Hai ngày hai đêm hầu như không ăn không ngủ, Giản Nhu ngồi gối trong căn phòng tạm giam chật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hẹp, ngẩng đầu nhìn trần nhà, đờ đẫn hồi lâu. không biết sự việc này chỉ là sự trùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hợp hay cái bẫy của Nhạc Khải Phi, để Nomura lừađến Nhật Bản đóng phim rồi gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Uy Gia về nước, ép vào đường cùng, không thể dựa dẫm hay nhờ vả bất cứ người nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không biết mình sẽ ra sao. Liệuphải chịu trách nhiệm trước pháp luật Nhật Bản? Liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải bồi thường một khoản tiền lớn? Liệu Uy Gia đến cứu hay không?

Tuy nhiên kết quả thế nào, cũng không hối hận đã cầm kéo đâm Nomura. Ít nhất, đồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh sát khiến cảm giác an toàn hơn tay đạo diễn chỉ biết nhục mạ cưỡng ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, một cảnh sát đi vào, nói với Giản Nhu, luật sư của đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến. Sau đó anh ta dẫn đi vòng vèo tới phòng tiếp khách.

Giản Nhu tưởng người đợi trong phòng tiếp khách Uy Gia và luật sư, không ngờ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhạc Khải Phi.

Nhìn thấy anh ta, cô bất giác nở nụ cười tự giễu. Nếu vừa rồi, còn không tin Nhạc Khải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phi đê tiện đến mức ép vào đường cùng thì bây giờđã bắt đầu tin vào điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó. Tuy nhiên sắc mặt Nhạc Khải Phi không hề lộ vẻ đắc ý. Anh ta định đứng lên nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi lại ngồi im, chăm chú dõi theo Giản Nhu cho đến khi cô đi tới đối diện anh ta. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Vuốt mái tóc lòa xòa ra sau tai, Giản Nhu từ từ ngồi xuống. “Nhạc Tổng! Nếu anh đến để hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi hối hận không, e rằng anh phải thất vọng rồi.”

“Tôi đâu thời gian rảnh rỗi từ nơi xa đến Nhật Bản chỉ để hỏi em vấn đề vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này.” Câu trả lời của anh ta khiến Giản Nhu không khỏi bất ngờ.

“Lần này tôi đại diện công ty truyền thông Thế kỷ đến đây để giải quyết sự việc của em với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công ty Sangyo Nhật Bản. Tôi đã trao đổi với giám đốc công ty Sangyo. Ông ta cũng hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai bên hòa giải để tránh làm lỡ việc quay phim. Tuy nhiên đạo diễn Nomura kiên quyết không đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý. Ông ta muốn kiện em, còn bắt em bồi thường khoản tiền viện phí tổn thất tinh thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất lớn.” Ngừng vài giây, anh ta chỉ tay vào người đàn ông trung niên đi cùng. “Nhưng em cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cần sợ ông ta. Vị này luật Diêu, luật hàng đầu trong nước. Công ty mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luật Diêu sang đây giúp em giải quyết vụ kiện.”

Giản Nhu quay sang luật Diêu. còn chưa kịp lên tiếng, Nhạc Khải Phi lại hỏi: “Bọn họ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngược đãi em đấy chứ?”

Giản Nhu kinh ngạc nhìn anh ta. Gương mặt anh ta lộ vẻ lo lắng và quan tâm rất chân thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đáp: “Không.”

“Không thì tốt. A Uy làm ăn kiểu thế không biết! Phim của đạo diễn thối tha cũng nhận cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em, còn để em ở lại Nhật Bản một mình, anh ta thì về nước như không chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xảy ra.” Ngữ khí Nhạc Khải Phi đầy vẻ trách móc, tựa hồ tất cả đều do lỗi của Uy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Gia, không liên quan đến anh ta.

Nhạc Khải Phi lại trách cô: “Tuy tôi tán thưởng tính cách không khuất phục trước phú quý quyền lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của em nhưng trước khi hành sự, em cũng nên suy nghĩ một chút tới hậu quả chứ…” Nhìn gương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt nhợt nhạt của Giản Nhu, anh ta không đành lòng, liền an ủi: “Em không cần lo lắng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luật Diêuđây,ra tòa chúng ta cũng không thua.”

“Thật sao?” Giản Nhu quay sang luật Diêu.

Không hổ danh một luật lớn, luậtDiêu nói năng thận trọng hơn Nhạc Khải Phi nhiều: “Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ cố gắng hết sức.hãy kể lại tường tận chuyện xảy ra, nhớ đừng bỏ sót chi tiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào.”

Giản Nhu kể lại một lượt chuyện đã xảy ra. Luật sư Diêu chăm chú lắng nghe, còn Nhạc Khải Phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không kìm nổi, buông tiếng chửi thề: “Mẹ kiếp!”

Anh ta lại hỏi luật Diêu: “Hành động của ấy được coiphòng vệ chính đáng không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Về nguyên tắc, sự an toàn thân thể hoặc quyền lợi khác của ấy chưa bị xâm hại, càng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phảithời khắc nguy cấp, do đó hành vi đâm nguyên đơn bị thương không được coi phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vệ chính đáng.”

Luật Diêu quay sang Giản Nhu. “Cô nói, nguyên đơn bắt quay mấy cảnh hành động tính chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguy hiểm, cô còn bị thương. bị thương đâu? Đã khỏi hẳn chưa?”

“Vết thương không nặng lắm. Tôi chỉ bị ngã vài lần, bị xây xát và bầm tím thôi.” Nói xong, Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhu kéo tay áo lên. Trên cánh tay trắng nõn đầy vết bầm tím trầy xước. Vết xây xát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã đóng vảy nhưng trông vẫn đáng sợ. Nhạc Khải Phi liếc nhìn một cái rồi quay đi chỗ khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Được! Tôi biết rồi!” LuậtDiêu nói. “Tôi sẽ xin phép chụp ảnh giám định vết thương của cô. Tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc đó, hãy phối hợp một chút.”

“Được thôi.”

Tiếp tục trò chuyện, luật sư Diêu hỏi tất cả những điều cần thiết, cuối cùng nói: “Cô còn chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần tôi giúp không?”

“Có!” Giản Nhu cất giọng vẻ sốt ruột. “Tôi muốn gọi một cuộc điện thoại. Bọn họ tạm thời tịch thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 di động của tôi, bảo tôi không được liên lạc với ai ngoài luật sư. Tôi rất muốn liên lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với một người.”

“Cô gọi cho ai vậy?”

“Tôi…” Ngập ngừng vài giây, nói: “Một người bạn. Tối nào chúng tôi cũng liên lạc. Bây giờ không gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được cho tôi, chắc anh ấy sẽ rất lo lắng. Tôi chỉ muốn gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy, báo tôi vẫn bình an sự.”

Luật Diêu gật đầu, đi ra ngoài thương lượng giúp Giản Nhu. Không lâu sau, anh ta quay vào cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cảnh sát, trên tay chiếc điện thoại không dây.

LuậtDiêu nhắc nhở: “Cuộc điện thoại của sẽ được ghi âm nên cô hãy thận trọng một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt nhất đừng đề cập tới nội dung vụ án.”

“Vâng.” Giản Nhu vội vàng nhận lấy, bấm dãy số thuộc lòng. Lần này, đầu bên kia nhanh chóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt máy, giọng nói sốt ruột của Trịnh truyền tới: “Em đang đâu thế?”

“Em…” Nghe thấy giọng nói mình cùng nhớ nhung, bao nhiêu tủi nhục buồn khổ đều hóa thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước mắt trong phút chốc. Cô mím môi, cố gắng kiềm chế để không bật ra tiếng khóc.

Trịnhcất giọng dịu dàng: “Em vẫn ổn đấy chứ?”

“Em không ổn chút nào…” Giản Nhu lắc đầu, bật khóc nức nở. ràng có thể chịu đựng nhưng mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi đối diện với Trịnh Vĩ, khôngcách nào kiềm chế bản thân, hay nói đúng hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cách nào giả bộ kiên cường.

“Em đang ở đồn cảnh sát của Nhật.” Giản Nhu bất chấp tất cả, thốt ra những điều không nên tiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ. “Ông đạo diễn liêm sỉ đó muốn em đi tắm suối nước nóng cùng ông ta. Em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng ý, thế ông ta moi móc đủ kiểu, còn bắt em quay cảnh tắm và cảnh nóng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cho em mặc quần áo, còn không dẹp hiện trường… Em không chịu cởi đồ, ông ta liền ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em rồi tát em… Em tức giận nên đã cầm kéo đâm ông ta…”

“Anh biết rồi… Anh đã xem tin tức trên báo đài.” Trịnh nói.

Lúc đó Giản Nhu mới chợt nhớ ra. Lúc xảy ra sự việc, đó khá đông phóng viên. Bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ đã chụp được ảnh Nomura rên rỉ kêu đau cảnh cô bị cảnh sát dẫn đi.

“Có anh đây, em đừng sợ! Anh sẽ giải quyết giúp em.” Trịnh tiếp tục lên tiếng.

“Anh ư?”

“Ừ! Hãy tin anh! Nomura sẽ nhanh chóng rút đơn kiện đồng thời xin lỗi em. Em đồn cảnh sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hãy ăn uống, ngủ nghỉ thật tốt, đừng nghĩ ngợi lung tung, cũng đừng khóc, biết chưa?”

Biếtsự việc không đơn giản như anh nói nhưng Giản Nhu bỗng cảm thấy yên lòng. Cô lau nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt, gật đầu. “Vâng! Em biết rồi!”

Nhìn thấy bộ dạng khóc lóc sụt sùi của Giản Nhu, Nhạc Khải Phi chút bất ngờ. Vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn bình tĩnh kể lại toàn bộ quá trình xảy ra sự việc, thái độ vô cùng tỉnh táo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiên cường, tựa như đôi vai nhỏ của thể gánh chịu bất cứ khó khăn nào. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ mộtđiện thoại, một câu hỏi thăm, liền bật khóc như một đứa trẻ yếu ớt© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng thương, cần người bảo vệ, cần người an ủi.

Đối với cô, anh ta đã từng tức giận, từng oán trách, nhưng hôm nay, chứng kiến như vậy, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta thật sự đầu hàng. Đúng yêu người đàn ông đó. Từ năm hơn mười tuổi, nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13giọt nước mắt của chỉ dành cho người đàn ông đó. Ngoài anh ta, trong mắt không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể chứa bất cứ người nào khác. Đừng nói “đóng băng” cô, phong tỏa cô, e rằng ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến đường cùng, vẫn cứ yêu người đàn ông kia, chết cũng không hối hận. Nhạc Khải Phi thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thở dài, đưa chiếc khăn tay đã chuẩn bị đến trước mặt Giản Nhu…

***

Sau bốn mươi tám tiếng đồng hồ tạm giam, một chuyện Giản Nhu không ngờ tới đã xảy ra. Đúng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trịnh nói, Nomura bỗng rút đơn kiện, còn công khai xin lỗi cô, thừa nhận trong quá trình quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phim, ông ta không tôn trọng thân thể sự tôn nghiêm của nữ diễn viên đồng thời những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời lẽ quá khíchra tay đánh người. Ông ta cho biết, do tâm trạng kích động nên Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhu mới cầm vật nhọn đâm ông ta. Sự việc này do ông ta tự chuốc vạ vào thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên bằng lòng gánh chịu hậu quả.

Giản Nhu được phóng thích. Vừa ra khỏi cổng đồn cảnh sát, cô và Nhạc Khải Phi đã bị rất đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phóng viên vây quanh, trong đó không ít quan truyền thông Trung Quốc.

Nhạc Khải Phi khoác áo vest lên người cô, gạt hết ống kính để đưa cô rời khỏi đó, nhưng Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhu ngăn anh ta lại. Là một phụ nữ, đương nhiên không hy vọng nhận được sự thương hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay hỏi thăm dưới bất cứ hình thức nào, điều này chẳng khác nào xát thêm muối vào vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương của cô. Tuy nhiên vớicách một nghệ đang mong thành danh, cần phải lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dụng hội này, giữ tấm mặt nạ giả tạo để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người.

đứng yên tại chỗ, nở nụ cười tươi tắn trước ống kính, trả lời câu hỏi của phóng viên.

“Cô suy nghĩ thế nào về lời xin lỗi của đạo diễn Nomura?” Một người hỏi.

Giản Nhu đáp: “Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của Nomura. Hành vi của ông ta không xứng đáng được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tha thứ.”

“Vậy tiếp tục đóng phim điện ảnh Cuộc đời đen tối không?” Một phóng viên khác hỏi.

“Tôi vẫn sẽ tiếp tục hợp tác với đạo diễn Nomura để hoàn thành bộ phim này. Đây việc tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên làm.”

Cũng người hỏi: “Sau này còn tiếp tục đóng phim Nhật Bản nữa không?”

đáp: “Bị cua cắp một lần, bạn không dám động vào cua nữa sao? Không đâu, nếu có dịp tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn sẵn lòng hợp tác. Tôi chỉ hy vọng các bạn Nhật Bản nhớ một điều, văn hóa hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước khác nhau. Nữ nghệ Trung Quốc chúng tôi rất biết quý trọng thân thể của mình.”

Sau khi lên xe, Nhạc Khải Phi quay sang Giản Nhu. “Nữ nghệ Nhật Bản đâuđắc tội với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em, vô duyên vô cớ bị em mắng.”

“Các đạo diễn trở nên tồi tệ cũng do bọn họ nhất nhất làm theo ý đối phương.” Sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thốt ra câu này, Giản Nhu cảm thấy mình chẳng nói lẽ nên đính chính: “Bọn họ đã đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độc cánh mày râu, đặc biệt Ran Asakawa.”

Nhạc Khải Phi hỏi bằng giọng hứng thú: “Em từng xem phim ấy đóng rồi à?”

“Chưa, nhưng tôi có nghe nói.”

“Ừ. ấy đóng cũng được lắm…” Nhạc Khải Phi vỗ vai Giản Nhu. “May mà em nhắc tôi. Hiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịp đến Nhật Bản, tôi phải mời cô ấy đi ăn một bữa mới được.”

“Anh quen chị ta sao?”

“Ăn cơm quen chứ gì!”

“Anhthể giúp tôi xin một tấm ảnh chụp có chữ của Ran Asakawa không? Tôi người bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 fan của chị ta.”

“Được, không thành vấn đề.”

Đúng lúc này di động của Giản Nhu đổ chuông. Nhìn thấy cái tên nhấp nháy trên màn hình, lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức bắt máy: “Em ra ngoài rồi! Em vẫn ổn. Sao anh làm được vậy? Tại sao Nomura đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rút đơn kiện, còn công khai xin lỗi em?”

“Anh một người bạn quen biết một đại ca của bang phái Trung Quốc khu Shinjuku, Tokyo. Bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhắc nhở tay đạo diễn một chút, ông ta lập tức biết phải làm thế nào.”

Sau này, nghe tin Nomura bị gãy xương phải nằm viện, Giản Nhu mới biết nhắc nhở một chút ấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào.

Trịnhlại hỏi: “Bao giờ em về nước?”

“Em phải quay xong phim mới về được.”

“Em còn quay nữa sao?”

“Em đã hợp đồng, bây giờ bộ phim đã tiến hành được một nửa, nếu từ chối, em sẽ phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bồi thường tổn thất kinh tế cho người ta. Anh yên tâm đi! Công ty đã cử người sang bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này. Hơn nữa, họ sẽ cho em tập trung quay trước. Nếu mọi việc thuận lợi, chưa đầy một tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa em thể hoàn thành. Về cảnh tắm và hai cảnh nóng, em chỉ cần quay gương mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang tính tượng trưng, còn phần thân thể có người đóng thế.”

Nghe Giản Nhu nói vậy, Trịnh Vĩ mới yên tâm. “Em hãy cẩn thận một chút. Tay đạo diễn đó còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gây khó dễ thì em nhất định phải báo cho anh biết.”

“Vâng! Anh yên tâm đi!” Hai ngày sau, Giản Nhu trở lại phim trường, tiếp tục công việc của mình. Nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sản xuất cũng thay đạo diễn khác, một người tiếng tăm hơn Nomura. Nhạc Khải Phi ở lại Nhật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bản, thường xuyên đến phim trường thăm cô. Giản Nhu không dưới một lần ám chỉ anh ta không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lo cho nhưng Nhạc Khải Phi nói anh ta thích đất nước Nhật Bản, bởinền văn hóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác Trung Quốc, nữ nghệ không biết quý trọng thân thể nên anh chơi rất vui, quên cả đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về. Nghe do này, đành ngậm miệng.

Bận rộn hơn hai mươi ngày liền, Giản Nhu đã hoàn thành phần lớn cảnh quay. Vừa vặn đến sinh nhật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nênxin nghỉ phép hai ngày, ở khách sạn ngủ bù. Sau khi thức giấc, vừa ngâm mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong bồn tắm suối nước nóng vừa cầm di động ngẩn ngơ.

Điện thoại cuối cùng cũng đổ chuông, Giản Nhu lập tức bắt máy. Trò chuyện vài câu, phát hiện Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn không đi vào chủ đề chính nên cố ý nhắc anh: “Anh biết hôm nay là ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

“Ừ…”

“Ừ ý thế?” Cô hỏi.

Anh bình thản đáp: “Là ý em hiểu mà.”

Được rồi,quyết định không truy cứu vấn đề này hỏi thẳng: “Anh chuẩn bị tặng em điều bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ để chúc mừng sinh nhật em?”

“Hả? Hôm nay sinh nhật em sao?”

Giản Nhu nghiến răng kèn kẹt. “Rõ ràng như vậy anh còn phải hỏi sao?”

Trịnh cười khẽ một tiếng. “Em giận đấy à?”

“Nghe giọng điệu của anh, nếu em nói không tức giận, phải anh rất thất vọng không?”

“Đúng thế!”

Giản Nhu tựa người vào bồn tắm, cất giọng ngọt ngào: “Chúng ta đã bảy mươi lăm ngày không gặp nhau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em rất nhớ anh, rất muốn anh ôm em, hôn em… Em đang ngâm mình trong bồn tắm, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dễ chịu. Anh có muốn tắm cùng em không?”

Đầu bên kia điện thoại chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp.

Tắm xong, Giản Nhu quấn chiếc khăn tắm cotton rồi đi ra ngoài. Đúng lúc chuẩn bị gọi bữa tối thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhạc Khải Phi đến cửa phòng cô. Thời gian này, anh ta thường sang phòng nên Giản Nhu đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen. Thấy người mình đã được quấn khăn kín đáo, cũng không thay quần áo mà để anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào phòng.

“Hôm nay sao anh rảnh rỗi thế, không đi chơi cùng bạn gái à?” hỏi.

“Em muốn hỏi người nào?”

“Cô gái hôm qua ấy.”

Nhạc Khải Phi ngẫm nghĩ một lúc. “Hôm qua buổi sáng hay buổi tối?”

“Thôi, coi như tôi chưa hỏi.”

Nhạc Khải Phi tự nhiên như nhà mình, ngồi xuống giường của Giản Nhu rồi đưa một cái hộp cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô. “Tặng em quà sinh nhật.”

“Sao anh biết hôm nay sinh nhật tôi?”

“Hồi phỏng vấn emtrường Điện ảnh, tôi đã xem lý lịch của em.”

“Vậy à? Trí nhớ anh tốt thật đấy!” Giản Nhu vừa nói vừa mở chiếc hộp. Mắt sáng lên khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy sợi dây chuyền mặt kim cương, tựa như đột nhiên phát hiện số tiền tiết kiệm tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên sáu chữ số.

Tần ngần một lúc, Giản Nhu định lên tiếng từ chối thì Nhạc Khải Phi lại nói: “Tôi đã đặt bữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối, lát nữa nhân viên phục vụ sẽ mang lên trên này.”

“Tôi đâu nói sẽ cùng anh ăn tối…” Chưa kịp dứt lời, chuông cửa reo vang, Giản Nhu tưởng bữa tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhạc Khải Phi đặt tới nên thuận tay mở cửa. Cửa vừa mở ra, Giản Nhu chết sững khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy người đứng bên ngoàiTrịnh Vĩ.

“Không phải em nói muốn điều bất ngờ sao? Hiệu quả thế nào?” Anh cất tiếng.

Giản Nhu sờ vào tay anh. Cảm nhận được độ ấm quen thuộc, sự kinh ngạc lập tức hóa thành niềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui to lớn, lắp bắp: “Anh… anh không được phép ra nước ngoài mà?”

“Vì muốn tạo niềm vui bất ngờ cho em nên anh mới…” Trịnh đột nhiên im bặt, nhìn chằm chằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về phía sau lưng cô.

Giản Nhu lập tức quay đầu, bắt gặp Nhạc Khải Phi đứng ngay đằng sau, miệng nở nụ cười hại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đúng lúc này nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn tới. “Giản tiểu thư! Bữa tối của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhạc tiên sinh đã chuẩn bị xong rồi.”

hoàn cảnh này, bây giờ nói với Trịnh Vĩ, mình Nhạc Khải Phi trong sạch, liệu anh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin không? Nếu đổi lại cô, bắt gặp Trịnh cùng một người phụ nữ có ý với anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ở trong phòng khách sạn, chuẩn bị dùng bữa tối với nến rượu vang, đánh chết cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin.

Trịnh liếc nhìn mái tóc ướt rượt và chiếc khăn tắm trên người Giản Nhu rồi đi vào phòng. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đảo mắt một lượt, trong nhà tắm vẫn còn đầy hơi nước, quần áo thay ra củavất đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên bồn rửa mặt. Trên giường có hộp quà mở nắp, bên trong sợi dây chuyền đính kim cương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đắt giá. Ánh mắt Trịnh cuối cùng dừng lại Nhạc Khải Phi. Anh ta ràng cũng vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tắm xong, tóc còn chưa khô.

Toàn thân Trịnh như ngưng tụ khí lạnh khiến Giản Nhu bất giác rét run. Để tránh xảy ra tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 huống xấu nhất, cô lập tức đứng vào giữa hai người đàn ông, cười, nói: “Các anh vẫn chưa biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau đúng không? Để em giới thiệu hai người làm quen.”

Không đợi bọn họ lên tiếng, Giản Nhu chỉ vào Nhạc Khải Phi đồng thời nói với Trịnh Vĩ: “Đây© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhạc Tổng, “thái tử” của công ty bọn em, cũng boss của em. Anh ấy phòng bên cạnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe nói hôm nay sinh nhật em nên mới sang đây tặng quà.”

Sau khi giới thiệu Nhạc công tử, Giản Nhu cố tình khoác tay Trịnh Vĩ, thân mật ghé sát vào người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh. “Còn đây Trịnh Vĩ, bạn trai tôi.”

Trịnh tỏ ra hài lòng trước lời giới thiệu hết sức cụ thể của Giản Nhu. Anh nắm tay cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể hiện sự chiếm hữu rõ ràng đồng thời cũng không ý bắt tay đối phương. Nhạc Khải Phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉnh lại cổ áo, nói với Giản Nhu: “Nếu tôi nhớ không nhầm, trong hợp đồng em ký với công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ty một điều khoản, em không được có bạn trai, cũng không được kết hôn trong năm năm thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạn hợp đồng. Một khi vi phạm, em sẽ phải bồi thường gấp đôi.”

Đúng gian thương khác. Rơi vào hoàn cảnh này, một thừa nhận mình vi phạm hợp đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải bồi thường cho công ty, hai phủ nhận chuyện Trịnh bạn trai của ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt anh. Với tính cách kiêu ngạo của Trịnh Vĩ, nếunói hai người chỉ là bạn bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường, chắc chắn anh sẽ bỏ đi ngay lập tức. Giản Nhu nghiến răng, cất tiếng: “Được thôi! Tôi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật được chứ gì! Anh ấy không phải bạn trai… người đàn ông của tôi, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao nuôi tôi ấy. Không nói chắc anh cũng hiểu.”

Hợp đồng quy định không được có bạn trai chứ chẳng cấm chuyện bao nuôi. Hơn nữa, nếu bao nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng coi vi phạm hợp đồng thì chắc một nửa nghệ của công ty Thế kỷ phải nộp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền phạt vi phạm quy định.

mỉm cười, hỏi Nhạc Khải Phi bằng giọng đầy mờ ám: “Nhạc Tổng! Được bao nuôi không coi vi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phạm hợp đồng, đúng không? Nếu phải thì mấy nghệ mới của công ty chúng ta chắc bị nộp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phạt không ít hơn tôi.”

“Hả? Anh ta bao nuôi em sao?” Nhạc Khải Phi cố tình quan sát một lượt bộ áo phông, quần© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng logo, nhãn hiệu của Trịnh Vĩ. “Em không nói thì tôi còn tưởng em bao nuôi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đấy!”

Nghe câu nói đầy vẻ châm biếm này, Giản Nhu sợ Trịnh sẽ cảm thấy khó chịu. định giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh giải vây, nào ngờ Trịnh chẳng hề bận tâm, bình thản đáp: “Nhạc tiên sinh suốt ngày chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bời với phụ nữ, suy nghĩ thiển cận cũng là lẽ thường tình. Tôi không để ý đâu.”

mặt dày đến mấy, Nhạc Khải Phi cũng nhìn ra người ta ăn ý, ngọt ngào. Anh ta mất hứng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay sang nói với Giản Nhu: “Đãngười cùng em đón sinh nhật thì tôi không làm phiền nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bữa tối hôm nay coi như tôi mời hai người, hai người cứ hưởng thụ đi!” Nói xong, anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền đi ra ngoài.

Nhạc Khải Phi vừa rời khỏi phòng, Trịnhliền sa sầm mặt, lạnh lùng nhìn bàn tay đang ôm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cánh tay mình.

“Anh tức giận đấy à?” Giản Nhu biết rồi còn hỏi.

“Có phải anh xuất hiện không đúng lúc không?”

“Đâu có, rất đúng lúc.”nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ tội, tràn ngập hạnh phúc. “Đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em, bất cứ lúc nào anh xuất hiện cũng đúng lúc hết.”

Giọng nói ngọt ngào của người phụ nữ chính chất gây nghiện đối với đàn ông. Sắc mặt Trịnh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khá hơn một chút nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng: “Em dùng chiêu này để dụ Nhạc Khải Phi đấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à?”

“Ý anh vậy? Anh cho rằng em làm chuyện lỗi với anh sao? phải anh nghĩ em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chấp nhận Nhạc Khải Phi nên anh ta mới đến Nhật Bản giúp em giải quyết phiền phức?”

Trịnh không trả lời, coi như mặc nhận.

“Em không có!” Biết giải thích cũng ích, bởi ngay chính cũng không tin nổi nhưngvẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố gắng bộc bạch: “Trịnh Vĩ! Em chẳng làm lỗi với anh cả. Mối quan hệ giữa em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Nhạc Khải Phi hoàn toàn trong sáng. Anh ta biết hôm nay là sinh nhật em nên mới tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quà, còn tự ý đặt bữa tối. Tuy em biết anh taý khác với em nhưng em xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thề, em tuyệt đối không chấp nhận anh ta, quá khứ hay tương lai đều không thay đổi. Nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin lời em nói, anh thể kiểm tra camera giám sát ngoài hành lang. Anh ta mới vào đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài phút, ngay cả thời gian cởi quần áo còn không đủ. Em…”

“Anh tin em.”

Chỉ ba từ ngắn gọn nhưngcùng rung động lòng người. Giản Nhu ngây người. “Anh tin thật sao?”

Trịnh giơ tay ôm vào lòng. “Nghề của bọn em thật thật giả giả, thực thực chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết đâu lần. Anh thậm chí không phân biệt được lúc nào em đóng kịch, lúc nào mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật, nhưng anh tin em yêu anh, em sẽ không nói dối anh.”

Giản Nhu chưa bao giờ thấy cảm động thỏa mãn như thời khắc này. Trên đời này tồn tại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người, cho cả thế giới không tin bạn, chỉ cần người đó tin đủ.

Trịnh hôn lên trán cô. “Bất kể người khác nói gì, bất kể anh tận mắt chứng kiến điều gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh cũng không tin. Anh chỉ tin lời em nói.”

Giản Nhu tựa vào vai anh. Không từ ngữ nào thể diễn tả tâm trạng củalúc này. Cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời từng gặp nhiều bất hạnh, nhưng bây giờ lại cảm thấy mình may mắn, bởi vì cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gặp được một người đàn ông. Anh đã khiến hiểu thế nàotình yêu, thế nào sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin tưởng, thế nào hạnh phúc thật sự.

Dưới ánh đèn mông lung, người đàn ông phía đối diện cầm cái ly pha đế cao, thế rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tao nhã. Giản Nhu vốn không biết uống rượu nhưng đêm naycũng thưởng thức được vị nồng đậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của rượu vang. Uống hết gần nửa chai, vẫn chưa say nhưng người lâng lâng. đứng dậy, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra sau lưng Trịnh Vĩ, giơ hai tay ôm vai anh rồi cúi người, hỏi nhỏ: “Anh thử đoán xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ em đang nghĩ gì?”

Anh đặt ly rượu xuống bàn. “Muốn món quà sinh nhật của em.”

Giản Nhu tròn mắt nhìn gương mặt nhìn nghiêng hoàn hảo của người đàn ông.

“Nếu em muốnngay, vậy thì…” Trịnh kéo ngồi lên đùi mình. Trong tay anh xuất hiện một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếc nhẫn kim cương từ bao giờ, anh nhẹ nhàng đeo vào ngón giữa của cô. “Emthích không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhẫn kim cương đeo ngón giữa nghĩa lời hứa cả đời. Giản Nhu đâu chỉ đơn giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích, niềm vui bất ngờ khiến trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Kim cương nhỏ quá!” cố tình chê rồi tựa vào vai anh, thốt ra lời tự đáy lòng: “Nhưng em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất thích!”

“Đợi đến sinh nhật sang năm, anh sẽ tặng em chiếc lớn hơn…” Trịnh Vĩ cầm tay Giản Nhu, sờ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngón áp út. “Đeo vào ngón này.”

“Mỗi năm, anh đều tặng quà sinh nhật cho em chứ?” hỏi.

“Ừ!”

Giản Nhu rất thích nghe những lời hứa hẹn của Trịnh Vĩ. nghe mãi những câu tình cảm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chán. Thế cố tình hỏi: “Ngộ nhỡ chúng ta chia tay thì sao?”

“Chúng ta sẽ không bao giờ chia tay.”

“Đấy em nói “nếu như”.”

Anh ngẫm nghĩ rồi ôm từ phía sau. “Em hy vọng anh tặng cho em không?”

“Có chứ! Nếu chúng ta chia tay, em vẫn mong mỗi năm anh đều tặng quà sinh nhật cho em. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận quà, chắc chắn em sẽ nhớ đến anh. Cũng như lúc chọn quà cho em, nhất định anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhớ tới em. Sau này, nếu chúng ta không thể một kết cục tốt đẹp, anh thể thỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoảng nhớ đến em, còn em…”

Anh lập tức chặn miệng bằng nụ hôn nồng nàn, đến lúc cảm thấy nghẹt thở, anh mới hài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng buông tha. “Có phải em muốn “phim giả tình thật” với ngôi sao nam nào hay không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật đi chăng nữa, em cũng bỏ ngay ý định, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh cả đời đi! Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ không bao giờ rời xa em.”

“Ngoan ngoãn bên anh cả đời? Anh nuôi nổi em không?”

“Chuyện nhỏ.”

“Wow… Vậy em thích cái bàn gỗ trắc trưng bày cửa hàng hôm qua ấy, lúc nào anh mới mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho em?”

“Em đừng sốt ruột, sớm muộn cũng sẽ ngày bất kể em thích thứ gì, anh đềuthể mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho em…”

nở nụ cười ngọt ngào, dùng hai tay nâng gương mặt ngắm mãi không chán của anh. “Em yêu anh!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Anh sẽ mãi mãicủa em.” Trịnh Vĩ tiếp lời.

Giản Nhu rất thích câu nói này. Giây tiếp theo,vừa vuốt ve sống mũi bờ môi của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa lên tiếng: “Anh chàng đẹp trai! Sau này để em nuôi anh, em sẽ nuôi anh cả đời!”

“Thế à? Nhưng nuôi anh không dễ đâu.”

“Hả? Sao lại không dễ?”

“Anh thu cả “tiền tài” lẫn “sắc” đấy!” Trịnh cất giọng trầm khàn.

Thấy người nào đó nổi “sắc tâm”, Giản Nhu vội vàng đứng dậy nhưng bị anh ôm chặt. Ngọn nến lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ cháy tựa như nhóm lên dục niệm trong thân thể trái tim họ. Sau đêm ái ân tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồn đầu tiên, khao khát từ đáy sâu nội tâm hai người đã bùng cháy dữ dội, không cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào khống chế. Họ hôn nhau cuồng nhiệt, cùng thả mình xuống giường, nhanh chóng cởi quần áo. Hai cơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể trẻ trung, hừng hực chỉ mong hòa làm một.

Trong tiếng thở gấp gáp, ngón tay anh du ngoạn trên thể Giản Nhu. Cho đến khi nghe thấy tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rên người của cô, anh đột nhiên hỏi một câu: “Nhạc Khải Phi phòng bên cạnh phải không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Vâng… Sao tự nhiên anh lại hỏi vấn đề này?” Giản Nhu nhìn anh bằng ánh mắt mờ mịt. Không cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kịp phản ứng, anh đã nhấn người vào nơi sâu nhất. kêu lên một tiếng theo bản năng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “A! Đừng mà!”

Nhưng anh tiếp tục tấn công mạnh mẽ, không để cô có thời gian thích ứng với tốc độ của anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh chóng đạt tới cao trào. Sợi dây thần kinh nhạy cảm run rẩy kịch liệt, nhưng anh tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục kích thích, lại đẩy lên đỉnh cao mới, khiếnkhông thể kiềm chế, hét lên van xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh. Tuy nhiên Trịnh càng cuồng dã, không cho hội thở dốc. Đầu óc Giản Nhu trống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rỗng, sự kích thích của cảm quan khiến không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh, chỉ có tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rên ngắt quãng cho đến khi khàn cổ họng.

Cuối cùng anh cũng giải phóng trong thể cô. Sau khi bình ổn hơi thở hỗn loạn, Giản Nhu mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngộ ra một điều. Trịnh đã cố tình để kêu thành tiếng, đểcầu xin anh, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối tượng phòng bên cạnh nghe thấy. Đây đúng hành vi trả thù trắng trợn của người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông này.

Giản Nhu gối đầu lên ngực anh, hỏi nhỏ: “Sao anh có thể sang Nhật Bản? Sinh viên của trường quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đội bị quảnnghiêm ngặt về việc ra nước ngoài cơ mà?”

Trịnh đáp ngắn gọn: “Anh cách.”

“Cách gì thế?”

Anh càng không muốn nói lại càng muốn biết. Cuối cùng đành phải dùng “sắc” để hoặc. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc lâu sau, anh thỏa mãn nói cho cô biết: “Anh sử dụng hộ chiếu giả.”

“Gì cơ?” Giản Nhu không tin vào tai mình. “Ngộ nhỡ bị phát hiện thì sao? Liệu anhbị khép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tội phản đó không?”

“Có lẽ nghiêm trọng hơn ấy chứ!” Trịnh cất giọng bình thản như không liên quan đến mình.

Thấy sợ đến mức tái xanh mặt, anh mỉm cười, véo má cô. “Nói thế em cũng tin? Đúng dịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường bọn anh mấy suất đi giao lưu. Các bạn phát huy chủ nghĩa nhân đạo, nhường cho anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.”

Giản Nhu vẽ vòng tròn trên ngực anh. “Anh sẽ Nhật bao lâu?”

“Lãnh đạo chỉ cho anh một ngày phép để anh đi thăm em.” Trịnh nhìn ra ngoài cửa sổ, phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện trời đã tờ mờ sáng. “Tối nay anh phải đi Kyoto gặp lãnh đạo nên chỉ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên em một ngày thôi.”

Ba tháng mới được gặp nhau, một ngày làm sao đủ? Giản Nhu nằm sấp trên người Trịnh Vĩ, nhắm mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắng nghe nhịp tim trầm ổn của anh. Thế giới hình như chỉ còn lại tiếng đập của trái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người, hòa quyện vào nhau. Niềm hạnh phúc giản dị này phải một kiếp mới đủ. Cũng may bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ còn trẻ, tương lai còn nhiều thời gian tận hưởng hạnh phúc.

“Anh muốn dẫn em đi gặp bố mẹ anh, em bằng lòng không?” Trong lúc màng màng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chợt nghe anh hỏi.

“Gặp bố mẹ anh ư?” Giản Nhu bừng tỉnh, hết cả buồn ngủ. Cô ngẩng đầu nhìn Trịnh Vĩ. “Bao giờ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em phải học nấu nướng, học quét dọn nhà cửa sạch sẽ mới được. Bố mẹ anh thích mẫu con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái như thế nào? Hiền thục, chịu khó hay dịu dàng? Có cần em làm phẫu thuật chỉnh hình không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh ôm chặt thắt lưng cô. “Bố mẹ anh thích gái thể sinh con.”

“Thế à? Vậy em sẽ đến bệnh viện kiểm tra…”

“Khỏi cần, để anh kiểm tra giúp em được.”

“Anh biết kiểm tra sao?”

“Thử biết ngay ấy mà!”



Ngày đầu tiên của tuổi mười chín, Giản Nhu tỉnh giấc trong nụ hôn động tác vuốt ve của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đàn ông. Chưa kịp tỉnh táo hoàn toàn, lại chìm vào một cơn đắm khác. Bị anh sờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 soạng, cười khanh khách tránh nhưng không thể thoát khỏi bàn tay anh.

“A… Cứu!” Giản Nhu hét lớn.

Trịnh tỏ ra đắc ý: “Anh nghe nói nhà Nhật Bản hiệu quả cách âm không tốt lắm.”

liếc nhìn bức tường ngăn với phòng của Nhạc Khải Phi, cuối cùng từ bỏ việc phản kháng, cùng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “tập thể dục buổi sáng”.

Ở bên kia bức tường vẫn thể lờ mờ nghe thấy tiếng cười, tiếng đùa giỡn, tiếng rên la, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13âm thanh vui vẻ hạnh phúc.

Giản Nhu tiếp tục nói lẽ: “Em biết anh lo lắng quan tâm nên mới không cho em đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng nghề của bọn em không giống các nghề khác, bất cứ hội nào cũng thể thay đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số phận của mình. Em không có chỗ dựa, cũng chẳng người đỡ đầu, lại đắc tội với thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tử của công ty quản lý. Em không“vốn” chờ hội tự tìm đến tay. Uy Gia khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khăn lắm mới giành được vai diễn. Nếu em từ chối, chắc sau này anh ta sẽ mặc kệ em. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em khó thể tiếp tục hoạt động trong làng giải trí.”

“Không hoạt động thì thôi. Anh nuôi em, anh sẽ nuôi em cả đời!”

“Nếu em ý định tìm người nuôi mình thì em đã không đi theo anh.” Giản Nhu gối đầu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngực Trịnh Vĩ, cất giọng bình thản nhưng rất kiên quyết: “Em yêu anh! anh hai bàn tay trắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em cũng yêu anh, nhưng em không thể để mình trắng tay, anh hiểu ý em không?”

Trịnhim lặng, ôm chặt hơn. Thấy chiêu bài đánh vào tình cảm có tác dụng, Giản Nhu tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục thủ thỉ: “Mẹ em đã lớn tuổi, sức khỏe không tốt lắm. Em đã hứa sẽ mua căn nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn cho mẹ, để mẹ an hưởng tuổi già. Em gái em còn đang học đại học, tiền học phí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi năm hơn một trăm ngàn. Chân con lại bị thương, phải làm vật trị liệu định kỳ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốn một khoản khá lớn. Hồi đó, em từ bỏ múa ba chuyển sang học ngành diễn xuất, chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận làm diễn viên thế thân, diễn viên quần chúng, em chịu đựng khổ cực lâu như vậy cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13muốn chờ đợi mộthội đổi đời. Do đó em không thể dễ dàng từ bỏ.”

“Em có từng nghĩ ngộ nhỡ em bị người ta lừa thì sao chưa?” Trịnh vẫn không yên tâm.

“Sẽ không chuyện đó đâu.” Giản Nhu nói. “Em đã điều tra lịch của đạo diễn Nomura. Tuy ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta không nhiều phim nhưng cũng từng đoạt giải thưởng đồng thời chút danh tiếng Nhật Bản. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hơn nữa, Uy Gia sẽ cùng em đi Nhật. Anh ta sẽ thu xếp ổn thỏa mọi việc, chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em sẽ không bị người ta ức hiếp.”

“Có phải bất kể anh nói gì, em cũng không thay đổi quyết định?”

“Vâng!”

Tước thái độ kiên quyết của cô, Trịnh không ngăn cản nữa. sao mỗi người đều theo đuổi mục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiêu khác nhau, anh không quyền can thiệp.

“Được rồi, qua bên đó em hãy cẩn thận một chút. Gặp bất cứ phiền phức gì, em cũng đừng sợ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh sẽ giải quyết giúp em.” Trịnh cất giọng trầm trầm.

***

Trời tờ mờ sáng, Trịnhrời khỏi khách sạn, quay về trường. Sau đó Giản Nhu không nhận được điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoại của anh. gửi tin nhắn cũng chẳng hồi âm. Hai ngày sau, cô không kìm được, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi cho anh nhưng di động của anh ở trạng thái tắt máy.

Giản Nhu gọi liên tục trong hai ngày, di động của Trịnh cuối cùng cũng kết nối, nhưng người nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máy không phải Trịnh Trác Siêu Việt. Trác Siêu Việt báo cho biết, việc Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự động rời khỏi trường đã bị phát hiện. Bởi anh lần đầu phạm lỗi này, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc gia đình nên sau ba ngày họp bàn, nhà trường quết định khoan dung, chỉ phạt anh cấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra khỏi phòng trong mười ngày.

Giản Nhu thở phào nhẹ nhõm. “Cám ơn anh! Phiền anh giúp em chuyển lời đến anh ấy, em phải đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhật đây. Khi nào qua bên đó, thay số điện thoại mới, em sẽ nhắn tin cho anh ấy.”

“Được! Anh sẽ chuyển lời cho anh Vĩ.”

Sau khi cúp máy, Giản Nhu tắt di động, cùng Uy Gia lên máy bay sang Nhật Bản với tâm trạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấp thỏm không yên. dự cảm chuyến đi lần này sẽ không thuận lợi, nhưng không ngờ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chờ đón lại một tai ương.

Kể từ lúc đặt chân vào làng giải trí, Giản Nhu gặp không ít khó khăn trắc trở. cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng số mình không may mắn. Nhưng sau đó Nhạc Khải Phi cho biết, tất cả chỉthể trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính không biết điều của cô.

Ngày thứ hai đặt chân đến Nhật Bản, đạo diễn Nomura quay mấy đúp cho Giản Nhu, hiệu quả đạt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến ông ta cùng hài lòng. Thế hai bên chính thức hợp đồng, bộ phim cũng khởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay như kế hoạch đã định.

Ban đầu, công việc của Giản Nhu rất thuận lợi. Đạo diễn Nomura dành nhiều lời khen ngợi đối với khả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năng diễn xuất biểu hiện của cô. Ông ta còn tìm một phiên dịch riêng cho cô để tiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giao tiếp. Vài ngày sau, Uy Gia nhận được điện thoại của công ty, nói Nhạc Khải Phi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi Nhật đóng phim nên nổi trận lôi đình. Để giữ “bát cơm” của mình, Uy Gia không dám chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trễ, lập tức muamáy bay về Bắc Kinh.

Mấy ngày sau khi Uy Gia về nước, người phiên dịch đến tìm Giản Nhu, nói đạo diễn Nomura mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng đi tắm suối nước nóng đồng thời nhấn mạnh chỉ tắm suối nước nóng chứ không ý khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Người phiên dịch giải thích, Nhật Bản nam nữ tắm chung thói quen xã giao bình thường, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải ngại.

Giản Nhu từ chối một cách dứt khoát: “Thật ngại quá! Tôingười Trung Quốc, đất nước chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thói quen xã giao đó. Chúng tôi chỉ thói quen cùng dùng bữa. Khi nào đạo diễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rảnh rỗi, tôi thể mời ông ấy một bữa.”

Giản Nhu không người phiên dịch nói thế nào với đạo diễn Nomura, chỉ biết kể từ khi vụ tắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chung bất thành, ông ta thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ với cô. Trong quá trình quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phim, ông ta luôn đưa ra yêu cầu khắt khe. Ngay cả cảnh nguy hiểm cũng không tìm người đóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế cho Giản Nhu, khiến bị trầy da xước thịt.

chịu nhiều ấm ức nhưng Giản Nhu cũng chỉ thể nghiến răng chịu đựng. tưởng chỉ cần mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẫn nhịn, một người nổi tiếng như Nomura cũng sẽ không đến nỗi quá đáng. Nào ngờ, ông ta ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng khắc, thậm chí không cho phép mặc quần áo khi quay cảnh tắm cảnh giường chiếu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay cả áo lót không dây cũng không được.

Sau một đêm đấu tranh tưởng, Giản Nhu quyết định đồng ý.một diễn viên, hy sinh thân thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghệ thuật cũng việc nên làm. Nhưng khi đến phim trường, tất cả đã chuẩn bị xong xuôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô mới phát hiện đạo diễn không bảo mọi người ra ngoài.

Nghe nói hôm naycảnh nóng, nhân viên hậu trường xúm lại theo dõi. Ngoài ra còn cả phóng viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những người “có sở thích chụp ảnh” cầm máy ảnh đứng xung quanh.

Đây sự sỉ nhục Giản Nhu không thể chịu đựng nổi. lập tức cự tuyệt, rịt trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng thay đồ. Người phiên dịch Nomura đi vào, hỏi rốt cuộcmuốn thế nào. Giản nhu thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẩn yêu cầu dẹp hiện trường. Tuy nhiênchỉ nhận được câu trả lời: “Người Nhật chúng tôi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phân biệt sex xác thịt.”

Nỗi ấm ức tích tụ bao ngày được dịp bùng phát, Giản Nhu dùng thứ tiếng Anh không mấy lưu loát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phản kích: “Người Nhật các ông chỉ biết phân biệt sex tình yêu thì có.”

lẽ chưa bao giờ gặp tình huống diễn viên dám cãi lại, Nomura cùng tức giận, xổ một tràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài. Bởi vì ông ta dùng tiếng Nhật nên Giản Nhu không hiểu ông ta nói gì. Tuy nhiên qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt ái ngại của người phiên dịch, cô cũng đoán ra lời của ông ta rất khó nghe. Nomura © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói xong, người phiên dịch mới tổng kết ngắn gọn một câu: “Đạo diễn bảo cảnh này không quay không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.phải lập tức cởi quần áo đi ra ngoài. Hơn nữa, không được mặc cả.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Tôi không cởi! Đạo diễn phải bảo mọi người đi chỗ khác, tôi mới quay.”

Người phiên dịch truyền đạt lại với Nomura. Nghe xong, ông ta sa sầm mặt, vung tay tát Giản Nhu một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái. Do không đề phòng nên loạng choạng lùi hai bước, phải bám vào bàn mới đứng vững.

Ôm gương mặt tấy đỏ, cô nghe người phiên dịch thuật lại lời nói của Nomura: “Loại diễn viên hạ tiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như mà dám uy hiếp tôi! Hôm nay, không muốn cũng phải quay. Để tôi xem© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ không cho người khác nhìn.”

Bị đánh đau, Giản Nhu thể nhẫn nhịn, nhưng không chịu nổi lời nhục mạ trần trụi này. Vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúi đầu, tình nhìn thấy cái kéo của stylist để trên bàn. Giản Nhu không hề suy nghĩ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập tức cầm cái kéo nhằm thẳng vào Nomura.

Bởi phẫn nộ, Giản Nhu dùng toàn bộ sức lực của mình. Mũi kéo đâm vào vai ông ta,. Máu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chảy xuống ngón tay trong giây lát. không hề sợ hãi. Ngược lại, khi nghe thấy tiếng kêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như bị chọc tiết, nhìn gương mặt trắng bệch của đối phương, bỗng cảm giác sảng khoái khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 diễn tả.

Quay sang người phiên dịch đang sững sờ, giản Nhu bình tĩnh đưa di động đến trước mặt ta. “Hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp tôi báo cảnh sát!”

Lúc nàyphiên dịch mới bừng tỉnh, giơ bàn tay run run cầm lấy điện thoại báo cảnh sát rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi xe cấp cứu. Nhận lại di động, Giản Nhu liền bấm dãy số quen thuộc. thật sự muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe giọng nói của Trịnh Vĩ, cho dù anh chỉ thì thầm một câu: “Anh đang bận việc, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi lại cho em sau.”

Đáng tiếc, đầu bên kia không người bắt máy. đành gửi tin nhắn cho anh, chỉ vỏn vẹn ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ: “Em yêu anh!”

Giản Nhu đợi một lúc lâu nhưng chẳng hồi âm. Kết thúc màn quấn quýt triền miên, Trịnh đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Nhu ra ngoài dạo chơi. Tuy còn bên nhau chưa tới một ngày nhưng đâyquãng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian Giản Nhu cảm thấy thỏa mãn nhất. anh chính thức hẹn hơn bốn tháng nhưng hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay mới có dịp tận thưởng niềm vui như những cặp tình nhân bình thường khác.

Họ tay trong tay đi trên đường phố không lo bị chộp hình, chẳng sợ bị Uy Gia công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ty quản phát hiện. Giản Nhu gần như dán chặt vào người Trịnh Vĩ, thỉnh thoảng lén hôn lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh. Anh vờ như không để tâm nhưng mắt sáng lấp lánh.

Họ vừa đi vừa tán gẫu, mãi vẫn không hết chuyện để nói.

“Đúng rồi, người bạn nào của anh giúp em giải quyết rắc rối thế? Khi nào dịp, em phải cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ơn anh ấy mới được.”

“Là Diệp Chính Thần. Em từng gặp rồi, chính cậu mang tiền đến cho em.”

“Thế à? Sao anh ấy lại quen xã hội đen Nhật Bản?”

“Câu chuyện bắt đầu từ hai năm trước. Lúc bấy giờ, ông trùmhội đen vẫn Trung Quốc, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tên lưu manh suốt ngày chém giết. Một lần, ông ta bị chém đến trọng thương, suýt mất mạng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệp Tử tình cờ đi qua nên đã cứu ông ta. Anh quên không nói với em, Diệp Tử học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngành y.”

“Anh ấy bác sao?” Thảo nào từ người anh ta tỏa ra khí chất không bình thường. “Anh chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân với Diệp Chính Thần à? Bọn anh quen nhau kiểuvậy?”

“Bọn anh lớn lên cùng nhau, bạn nối khố.” Ngừng vài giây, Trịnh hỏi: “Sao em hỏi nhiều thế? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em hứng thú với cậu ấy à?”

“Một anh chàng đẹp trai cực phẩm như thế, liệu gái nào không hứng thú với anh ấy?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Người nào đó nổi cơn ghen, trừng mắt nhìn cô. “Em thử nói lại lần nữa xem nào!”

“Chúng ta đi dạo trung tâm thương mại kia đi!” Nói xong, Giản Nhu liền rảo bước về phía trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm thương mại cao cấp.

Đối với quần áo đẹp, Giản Nhu khó tránh khỏi bị thu hút, nhìn thấy bộ nào muốn thử bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó. Ai ngờ, chỉ cần váy áo cô thử qua, Trịnh đều quẹt thẻ mua hết. Nghĩ tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoản tiền trợ cấp hằng tháng ít đến mức đáng thương của anh, liền cảm thấy xót ruột. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy sau đó gặp bộ váy mình thích, cũng chỉ ngắm qua chứ không thử.

Hai người đi dạo một vòng. Thấy Giản Nhu không ý định mua sắm nữa, Trịnh hỏi: “Các nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghệ đều muốn lấy chồng giàu. Còn em thì sao?”

“Em cũng muốn! Làm gì có người phụ nữ nào không muốn được gả cho nhà giàu, hưởng vinh hoa phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quý cả đời, thẻ tín dụng không bao giờ hết tiền, tha hồ mặc đồ hiệu… Nhưngmấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người thật sự được đặt chân vào nhà giàu đâu. Đừng nói em, ngay cả ngôi sao hạng nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như Lâm Hi Nhi cũng thế thôi. Trong mắt đám con trai nhà giàu, bọn em chỉ là chiếc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoác hoa lệ, chỉ nhất thời yêu thích. Áo đẹp đến mấy mặc nhiều sẽ muốn đổi chiếc khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai cả đời chỉ mặc một cái áo đâu? vậy người phụ nữ xinh đẹp được trai nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giàu bao nuôi thì vô số, nhưng thật sự kết hôn thì rất ít, kết hôn rồi không bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ rơi lại càng ít.”

“Nếu cho em một cơ hội, liệu em kết hôn không?”

lắc đầu, ôm lấy cánh tay anh. “Không! Em chỉ lấy anh, làm vợ của anh thôi. Em muốn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cuộc sống bình yên bên anh trong quãng đời còn lại.”

“Em yêu anh đến thế sao?” Trịnh hỏi.

“Vâng! Tuy anh không được tự do, một tuần mới thể gặp em một lần, lúc bận rộn thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai tuần chẳng thấy mặt mũi, gọi điện thoại mười lần thì chín lần không nghe máy, nhắn tin thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đợi mấy trăm năm sau mới trả lời, còn không được ra nước ngoài rất khó hầu hạ nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em vẫn muốn lấy anh.”

Trịnhnhíu mày: “Anh khó hầu hạ sao? Anh khó hầu hạ bao giờ?”

“… Lúc trên giường ấy.” Giản Nhu cất giọng nhí.

Trịnh hết nói nổi. Nếu điều này cũng bị coikhuyết điểm vậy thì… “Anh sẽ cố gắng sửa.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Không cần sửa, em thể bỏ qua.”

“Anh nhiều khuyết điểm như thế, vậy em thích anh điểm gì?”

cười tủm tỉm, sờ mặt anh. “Anh rất đẹp trai. Còn nữa, điều em thích nhất là anh đối xử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt với em.”

“Yêu cầu của em thấp thật đấy!”

“Em cũng chẳng cách nào khác. Điều kiện của em không ra sao, chỉ diễn viên mới chưa đạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới hạng ba. Ngoài việc làm bộ làm tịch trước ống kính, em chẳng biết làmcả. Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hợp đồng “bán thân”, trong năm năm không được công khai thừa nhận mình bạn trai, càng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kết hôn. Người như em, chỉ cần đàn ông bằng lòng cưới em, chịu trách nhiệm với em cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời được. “Em không yêu cầu gì cả…”

Nói đến đây, Giản Nhu chợt phát hiện Trịnh Vĩ nhìn mình chằm chằm. liền sờ mặt, thấy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất ổn. “Sao anh lại nhìn em như vậy?”

“Trước kia anh không phát hiện ra em nhiều khuyết điểm đến thế. Bây giờ anh phải thận trọng suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ lại mới được.”

Giản Nhu vội nói: “Anh không cần suy nghĩ! Con người ai mà chẳng khuyết điểm. Bây giờ anh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người của em rồi thì bỏ qua đi!”

“Đây là chuyện cả đời, làm sao thể qua loa được?”

Giản Nhu kiễng chân, ghé sát tai anh, bờ môi vô tìnhhữu ý chạm vào vành tai người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông, thì thầm: “Em cùng anh đi tắm suối nước nóng, được không?”

“Được! Thế thì anh sẽ bỏ qua.” Trịnh Vĩ mỉm cười, ôm vào lòng. Thời khắc này anh mới hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào mới gọi thật sự yêu một người. Thì ra yêu một người không phảiyêu vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp bề ngoài, sự giàu có, trí tuệ hay tính của đối phương, cho dù người đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số khuyết điểm, mình cũng sẵn lòng bỏ qua.

***

Trịnh đã về nước hai ngày tâm hồn Giản Nhu vẫn lửng như trên mây. Chốc chốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lại ngẩn ngơ cười một mình. Lúc đi ngủ, ôm gối, trằn trọc hồi lâu. Lúc tập kịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản, ràng đối thoại bi thương, vậy lại bật cười thành tiếng.

Nhạc Khải Phi lại bay sang thăm. Giản Nhu cầm tập kịch bản, cười tủm tỉm mười mấy phút đồng hồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta tiến lại gần, cũng không biết, trong lòng anh ta dội lên cảm giác phức tạp.

“Kịch bản hài hước lắm sao?” Nhạc Khải Phi hỏi.

“Cũng tạm.”

Anh ta thong thả ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, từ tốn nói: “Bình thường quả thực nhìn không ra lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên giường em lại nhiệt tình đến thế.”

Nụ cười cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu. Gương mặthết trắng bệch lại chuyển sang ửng đỏ rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tím tái.

“Lúc nào cho tôi thử một lần xem sao!” Nhạc Khải Phi nhếch miệng.

“Tôi vào nhà vệ sinh một lát.” lập tức quay người bỏ chạy, linh hồn lửng tận phương nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suốt mấy ngày qua lập tức quay về vị trí trong giây lát.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sự Cám Dỗ Cuối Cùng, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng full, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng online, read Sự Cám Dỗ Cuối Cùng, Diệp Lạc Vô Tâm Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 8 — Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc