GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: Kiên trì

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngữ khí của Trịnhrất điềm tĩnh nhưng Giản Nhu thấy vẻ mệt mỏi trong đôi mắt anh.

dang rộng hai tay, ôm chặt lấy anh.

nghĩ, mọi lời an ủi vào giây phút này đều không bằng một vòng ôm.

cần để anh cảm nhận được sự ấm áp của mình, cần cho anh biết, anh vẫn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong cuộc đời.

Xung quanh vang lên tiếng xào bàn tán nhưng Giản Nhu chẳng bận tâm.

“Anh vẫn ổn.” Trịnhnói vậy nhưng khôngý buông tay.

“Trước khi ông ấy nhắm mắt, anh đã đọc tin nhắn của em cho ông ấy nghe.

Ông ấy ra đi với nụ cười trên môi, còn nhờ anh chuyển lời đến em.

Ông ấy rất cám ơn em.” Cô ngẩng đầu nhìn anh.

“Ông ấy không ghét em sao?” “Không.

Ông ấy nói nếu không em, chắc anh sẽ mãi mãi không biết đến sự tồn tại của ông ấy.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh trách em không?” Trịnh Vĩ lắc đầu.

“Anh thể phân biệt rõ thị phi, đúng sai.” Hai người đang ôm nhau tình cảm, phóng viên săn tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết từ đâu chui ra, vây quanh lấy họ.

Đám phóng viên như sự chuẩn bị từ trước, giơ máy ghi âm ra trước mặt Trịnh Vĩ, hỏi toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những câu sắc bén: “Xin hỏi, hai vị yêu nhau bao lâu rồi? phải thanh mai trúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như Giản Nhu tiết lộ trên Weibo không? Nếu đúng thì tại sao bây giờ hai vị mới công khai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện tình cảm?” “Một nguồn tin tiết lộ, nhà đầu của dự án Leo caomối quan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân thiết với anh.

Có phải do anh tích cực tác động, Giản Nhu mới nhận được vai nữ chính hay không?” “Anh nghĩ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào về tin đồn tình cảm giữa Giản Nhu và Nhạc Khải Phi, ông chủ của ấy?” Trịnh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúi đầu, hỏi nhỏ: “Chẳng phải em nói giải quyết những chuyện như thế nàysở trường của em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao? Em biết làm thế nào để đối phó với bọn họ.

Rốt cuộc em đối phó kiểu vậy?” Giản Nhu nở nụ cười tội.

“Uy Gia bảo, cách đối phó với phóng viên tốt nhất gặp chuyện thì “khuấy đục nước” trước, cứ thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật giả giả để họ nhìn không thấu, đoán không ra.

Thiên hạ anh một câu, tôi một câu, bàn tán sôi nổi, mức độ chú ý sẽ được tăng cao.” Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13phì cười.

“Thảo nào em suốt ngày dính đến tin đồn, thôi để anh xửcho!” “Anh ư? Anh làm được không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó?” “Tuy đây không phải sở trường của anh nhưng chắc chắn mạnh hơn em.” Nói xong, Trịnh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay đầu về phía phóng viên, cất giọng nghiêm trang như người phát ngôn báo chí: “Không sai.

TôiGiản Nhu đã quen nhau mười lăm năm.

Chúng tôi bắt đầu hẹn từ lúc Giản Nhu mới vào nghề.

Sở chúng tôi không công khai quan hệ bởi giữa chúng tôi tồn tại mâu thuẫn về một số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vấn đề, tình cảm chưa ổn định.

Gần đây, chúng tôi đã giải quyết ổn thoả mọi mâu thuẫn khúc mắc.” Nói đến đây, anh cúi đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn Giản Nhu bằng ánh mắt thâm tình.

“Tôi rất may mắn trong thời đại bị vật chất chi phối này, chúng tôi vẫn thể giữ vững © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình yêu những mười lăm năm.” Xung quanh im lặng như tờ.

Trịnh ngừng vài giây mới nói tiếp: “Về bộ phim Leo cao, đúngtôi quen biết mấy nhà đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tư.

Tuy nhiên trước kia cũngnhiều nhà đầu của các bộ phim điện ảnh ăn khách bạn tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nếu thật sự muốn nhờ bạn lăng xê cô ấy, việc gì tôi phải chờ đến ngày hôm nay? Hơn nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đạo diễn Trần đạo diễn lớn, nổi tiếng khắt khe.

Mọi người đều biết ông ấy yêu cầu rất cao về diễn viên, không ai thể chi phối quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định của ông ấy.” Mọi người đều gật đầu.

Đạo diễn Trần ngồi sau màn hình giám sát bên cạnh xem trò vui.

Một phóng viên lại truy vấn: “Nếu hai vị yêu nhau mười lăm năm, tại sao anh lại để Giản Nhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liên tục xảy ra tin đồn tình cảm, đặc biệt là với Nhạc Khải Phi?” Trịnh mỉm cười, hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại: “Là phóng viên giải trí, lẽ nào cô không tin đồn của ngành này đáng tin cậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay không? Tôi tôn trọng nghề nghiệp của ấy, cũng biết nhiều khi ấy chỉ bất đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi.” “Trên mạng đang lan truyền thông tin hai người đã kết hôn,phảithật không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Là thật.

Chúng tôi đã đăng kết hôn rồi, đang chuẩn bị tổ chức đám cưới.

Tới lúc đó, hoan nghênh các bạn phóng viên đến chia vui.” Thấy Uy Gia trợn tròn mắt nhìn mình, Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhu âm thầm lau mồ hôi lạnh trên trán.

Sợ bị phóng viên hỏi nhiều, Trịnhnói ra chuyện mình sắp làm bố nên nhìn Uy Gia bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt cầu cứu.

Không hổ danhngười quảnhết lòng vì công việc, Uy Gia lập tức ra mặt, đứng chắn trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phóng viên.

“Tôi quản của Giản Nhu.

Còn vấn đề gì, các vị hỏi tôi được.” “Chúng ta đi thôi! Chẳng phải anh hẹn bác sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Còn lề mề nữa sẽ muộn bây giờ.” Nói xong, Giản Nhu kéo Trịnh lách qua đám đông, rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi phim trường.

Trong khoa Phụ sản của một bệnh viện quân đội nào đó, bác ngoài năm mươi chỉ vào hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảnh nhỏ xíu đang động đậy trên màn hình siêu âm.

“Cô thấy chưa? Đây con cô, phát triển rất tốt.

Tình trạng tử cung của cô cũng không có vấn đề gì.” Giản Nhu dõi mắt lên màn hình, sống mũi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cay cay.

Đây chínhcon của Trịnh Vĩ.

Trải qua nhiều thăng trầm, mối tình kéo dài mười lăm năm cũngkết tinh hoàn hảo.

“Bác sĩ! Thời gian qua tôi từng uống rượu, hút thuốc và cùng ông xã… Liệu có ảnh hưởng đến bào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thai không ạ?” “Đứa của cô khoẻ mạnh hơn bất kỳ thai nhi nào khác.” Bác đáp.

“Có điều, cũng nên chú ý, đặc biệt vận động kịch liệt, ba tháng đầu và ba tháng cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất định phải kiềm chế.” “Tôi biết rồi ạ!” Giản Nhu rời khỏi phòng siêu âm, Trịnhlập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tới, gương mặt lộ vẻ sốt ruột.

“Bác nói thế nào? Con vấn đềkhông em?” “Bác nói con rất khoẻ mạnh.” đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tờ kêt quả siêu âm cho anh xem.

“Đây con chúng ta.

Bác bảo phát triển rất tốt.

Mới bốn mươi lăm ngày còn lớn hơn những thai nhi năm mươi ngày tuổi.” “Bốn mươi lăm ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ư?” Trịnh mờ.

Thái độ của Trưởng phòng Trịnh vẻ bất thường, Giản Nhu mất một phút mới hiểu ra vấn đề.

cố nhịn cười.

“Đúng thế.

Bác bảo đã bốn mươi lăm ngày rồi.” “Bà ấy tính toán kiểuvậy?” Trịnh hỏi ngay.

Giản Nhu không kìm nổi, bật cười thành tiếng.

“Anh yên tâm đi, đứa con anh.

Tuổi của thai nhi được tính từ chu kỳ kinh cuối cùng của em chứ không phải ngày quan hệ.” Kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tra xong, hai người về nhà Trịnh Vĩ.

Anh đích thân xuống bếp nấu mì cho cô.

Đối với Giản Nhu, đây mỹ vị tuyệt vời nhất.

Sau bữa ăn, nằm gối đầu lên đùi ông chồng hợp pháp, vừa đọc cuốn Cẩm nang thời kỳ mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thai vừa ăn táo được anh đút tận miệng.

“Tối nay em không muốn về nhà.

Anh thử nói xem, em nên bịa do với mẹ bây giờ?” hỏi.

“Ăn táo xong, anh đưa em về nhà.” “Em không muốn về, em muốn ở lại đây với anh!” Trịnh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại đưa một miếng táo vào miệng cô.

“Có lẽ tin tức chúng ta kết hôn sẽ nhanh chóng ngập tràn trên báo chí.

Mẹ em sớm muộn cũng biết.

Anh sẽ đưa em về, chúng ta cùng đối mặt.” Tin cải thường lan truyền với tốc độ kinh hồn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiểu gì cũng không thể che giấu mẹ cô, thôi thì khai sớm còn hơn muộn.

“Được thôi.

Nếu mẹ em cầm dao chém anh, anh nhớ bỏ chạy đấy nhé! Em không muốn con em sinh ra không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13bố đâu.” “Dù xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ bên em.” “Ông xã!” “Gì cơ?” Trịnh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn cô bằng ánh mắtcùng dịu dàng.

“Em yêu anh…” Giản Nhu vừa kéo dài giọng nói vừa ghé sát môi Trịnh Vĩ.

nhắm mắt, chờ đợi một nụ hôn nồng nàn.

Nào ngờ anh đột nhiên nhích ra xa.

“Chúng ta đi thôi!” “Vẫn còn sớm mà?” “Anh sợ bên em thêm một phút, anh sẽ không thể kiềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chế bản thân.” Nghe anh nói vậy, Giản Nhu không do dự, ngồi dậy mặc áo rồi về nhà.

Một tiếng sau, hai người đứng trước cửa nhà Giản Nhu.

hít một hơi sâu mớidũng khí mở cửa.

Trong nhà rất yên tĩnh, mẹGiản Tiệp đang ngồi sofa xem ti vi.

Thấy con gái Trịnh đi vào, không nói một lời, vẻ mặt cũng chẳng tỏ ra ngạc nhiên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Nhu liếc nhìn ti vi.

Trên truyền hình đang phát tiết mục “Thế giới giải trí”.

“Ngồi đi!” Cuối cùng Giản cũng lên tiếng, ngữ khí bình tĩnh hơn lần đầu gặp Trịnh Vĩ.

Trịnhkéo Giản Nhu đi tới sofa rồi ngồi xuống, những ngón tay của anh đan vào tay cô.

“Tin tức trên ti vi có phải thật không? Hai đứa kết hôn rồi à?” Bà Giản hỏi.

“Vâng ạ!” Trịnh trả lời.

“Bởi đứa sao?” “Không phải đâu ạ!” Anh trả lời rất dứt khoát.

“Lúc đăng ký, chúng cháu còn chưa biết con.” Trong không khí trầm mặc, Trịnh rút một tấm ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ túi áo, đặt vào tay Giản.

Trong ảnh, Lâm Cận đứng giữa phòng tiệc trang trí xa hoa, lộng lẫy.

“Bác gái! Sáng nay, Lâm Cận đã qua đời.

Trước khi nhắm mắt, ông ấy bảo cháu đưa tấm ảnh này cho bác.” “Đây là…” Giản không hiểu.

“Bác thể xem thời giangóc tấm ảnh.

Nếu cháu nhớ không nhầm thì chínhthời điểm bác em Tiệp bị đâm xe.” “Tấm ảnh này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể chứng minh điều gì? Chứng minh người đâm chúng tôi không phải ông ta? Người như ông ta làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì có chuyện đích thân ra tay.” Trịnh nói: “Đúng không thể chứng minh, nhưng trước khi qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời, ông ấy nói với cháu, ông ấy thừa nhận mình chẳng phải người tốt nhưng tuyệt đối không mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí.

muốn che giấu sự thật đi chăng nữa, ông ấy cũng sẽ không hãm hại người tội.

Hơn nữa, nếu thật sự sai người đâm bácem Tiệp, làm sao ông ấy thể để hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống sót? Ngộ nhỡ bác tiết lộ sự thật, chẳng phải hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn sao?” Tay© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản run run.

“Thế thì tại sao ông ta lại nhận tội ở toà án?” “Bởi Giản Nhu biết nhiều mật, Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cận sợ ấy sẽ nói ra thân thế của cháu nên mới chủ động nhận tội để mọi chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh chóng kết thúc.” “Tại sao tôi phải tin lời cậu?” Ngữ khí của Giản vẫn rất cứng rắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Vậy tại sao bác lại tin vụ tai nạn do Lâm Cận gây ra? Bác nhìn thấy không ạ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Tôi…” “Bởi Lâm Cận chiếc xe tương tự ư? Cháu đã từng điều tra.

Khi ấy, mẫu xe này vừa mới tung ra thị trường nên bán rất chạy.

Riêng Bắc Kinh, một ngày tiêu thụ mười mấy chiếc, làm sao bác thể khẳng định chiếc xe gây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai nạn của Lâm Cận?” “Một ngày tiêu thụ mười mấy chiếc ư?” Giản chút dao động. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Vâng ạ!” Trịnh nói.

“Bác gái! Bác từng nghĩ năm năm trước, Lâm Cận đã tự nguyện chịu án tử hình để bảo vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cháu, vậy thì tại sao mười năm trước, ông ấy không thể nhận tội lỡ tay gây ra cái chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của bác trai?” Giản nhìn con gái út rồi lại nhìn tấm ảnh.

Những năm qua,bị nỗi thù hận làm mắt.

Trong lòng bà, Lâm Cận một ngườicùng tàn nhẫn độc ác.

vậy đã không để ý đến một vấn đề quan trọng.

Đó là sau vụ tai nạn, nếu không phải sợ con gái bị tổn thương giữ im lặng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã công khai tư liệu sẵn trong tay trước luận, Lâm Cận đã thân bại danh liệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ lâu.

Sự sống chết của Lâm Cận hoàn toàn phụ thuộc vào bà, vậy thì với sự từng trải của ông ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một khi muốn che giấu thân thế con trai, làm sao ông tathể gây ra chuyện bất chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hậu quả? Lẽ nào Lâm Cận bị hiểu nhầm như Trịnh Vĩ nói? Trịnh Vĩ cũng chẳng nhiều lời.

Anh đứng lên.

“Đã muộn rồi, cháu không làm phiền bác hai em nghỉ ngơi.

Cháu về đây.” Giản Nhu cũng đứng dậy.

“Để em tiễn anh.” “Ừ…” Choquyến luyến không nỡ rời xa nhưng buổi tối cuối hạ do thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiết hơi lạnh, Trịnh chỉ cho tiễn xuống tầng một.

“Em chuyện muốn hỏi anh đúng không?” Anh lên tiếng.

“Có thật vụ tai nạn đó không liên quan đến ông ấy?” “Ông ấy đã qua đời, sự thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn quan trọng hay sao?” “Không quan trọng, nhưng em nghĩ mãi không hiểu, tại sao ông ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không giải thích ràng với em.

Nếu sớm biết ông ấy chưa từng có ý định hãm hại người thân của em, lẽ em sẽ tha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ cho ông ấy.” Trịnh đặt hai tay lên vai cô.

“Thật ra tấm ảnh nàyluật của Lâm Cận thu thập được trong quá trình anh giúp ông ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kháng án năm năm trước.

Lúc qua đời, ông ấy không hề nhắc đến chuyện này.” “Gì hả? Anh lừa mẹ em sao?” “Cũng không gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là lừa dối.

Anh thật sự tin Lâm Cận không làm như vậy.

Với trí tuệ của ông ấy, nếu thật sự muốn hại người khác, tuyệt đối không giữ lại mạng sống, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cho em hội trả thù.” Giản Nhu không thể phản bác lời anh.

“Thật ra anh cũng chẳng muốn nói dối.

Anh chỉ hy vọng mẹem gái em thể gạt bỏ thù hận, em cũng không cần chịu nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áp lực như vậy.” Giản Nhu tựa đầu vào vai anh.

“Em hiểu rồi.” “Ngày mai, khi nào quay xong em nhớ gọi điện cho anh, để anh đến phim trường đón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em.

Ông già nhà anh muốn gặp em cháu trai ông ấy.” “Nhỡ là cháu gái thì sao?” “Bất kể© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trai hay gái cũng đều cháu của ông già.” Ngày hôm sau, Giản Nhu nhiều cảnh quay hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chút, đến khi trời tối mới kết thúc công việc.

Trịnh đưavề nhà anh, nói đúng hơn nhà của Trịnh Diệu Khang.

Khác với sự tưởng tượng của Giản Nhu, ngoài vị trí đắc địa, ngôi nhà của ông bình thường như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể bình thường hơn, đồ đạc cũng kĩ, lâu đời.

Bây giờ Giản Nhu mới hiểu tính giản dịkín đáo của Trịnhđược kế thừa từ đâu.

Vừa vào nhà, ngồi còn chưa ấm chỗ, Trịnh Diệu Khang đã viện cớ bảo Trịnh Vĩ đi mua đồ.

Sau đó ông rót cốc nước trắng đưa cho Giản Nhu.

“Con không nên căng thẳng.” Ông lên tiếng.

“Hiện tại hai đứa đã đăng kết hôn, lại emnên ta sẽ không phản đối hai đứa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ta chỉ mấy vấn đề muốn hỏi con thôi.” “Bác cứ hỏi đi ạ!” cung kính đáp.

“Thế thì ta nói thẳng nhé! Đầu tiên, ta rất muốn biết thái độ của mẹ con về cuộc hôn nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của hai đứa.” Trò chuyện với Trịnh Diệu Khang, mỗi câu, mỗi từ đều phải thận trọng.

Giản Nhu ngẫm nghĩ một lúc mới trả lời: “Mẹ cháu không phản đối.

tôn trọng sự lựa chọn của cháu.” “Ờ! Chuyện thứ hai về công việc của con.

Làng giải trí quá phức tạp, trong khi tính chất công việc của Trịnh tương đối đặc biệt.

Gần đây, trên mạng lan truyền nhiều tin về chuyện tình cảm của hai đứa, cũng đã xuất hiện luồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luận tiêu cực.

Ngộ nhỡ sau này phóng viên giải trí moi móc được tin đó, chỉ e sẽ ảnh hưởng đến tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ của nó.

Con đã suy nghĩ đến vấn đề này chưa?” Mấy ngày qua, Giản Nhu đã thận trọng suy nghĩ về vấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đề này nên trả lời ngay: “Bác trai, bác cứ yên tâm.

Sau khi lấy anh Trịnh Vĩ, cháu sẽ chú ý đến hình tượng, tuyệt đối không để ảnh hưởng tới anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, càng không để ảnh hưởng đến thanh danh của nhà họ Trịnh.

Nếu bác thấy cần thiết, cháu cũng có thể rút khỏi làng giải trí, chuyển sang công việc khác.” Trịnh Diệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Khang tỏ ra hài lòng với câu trả lời của cô: “Con cũng không cần rút hẳn khỏi làng giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí, hãy thường xuyên tham gia hoạt động từ thiện công ích, chú ý giữ gìn hình tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.

Tất nhiên, nếu con bằng lòng, ta có thể giới thiệu con với đoàn văn công quân đội.

Nơi này đỡ phức tạp hơn nhiều.” Xem ra ông đã sắp xếp đâu vào đấy, không nghĩ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do từ chối: “Vâng, cháu nghe theo lời bác.” “Tốt! Còn chuyện cuối cùng… Tình hình sức khoẻ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà ta, chắc con cũng biết rồi chứ?” “Anh Trịnh đã nói với cháu rồi.” Thấy vẻ bi thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong mắt ông, lập tức hiểu ý.

“Bà mẹ của anh Trịnh Vĩ, cũng mẹ của cháu.

Sau này bất kể bệnh của chữa khỏi hay không, cháu cũng sẽ cố gắng hết sức,hiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với bà.” Trịnh Diệu Khang nở nụ cười ôn hoà.

“Hai đứa đã đăng rồi.

Sau này đừng gọi ta bác nữa.” “Bố!” Cách xưng đã lâu không được gọi cứ thế tuôn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi miệng, Giản Nhu như nhìn thấy nụ cười của bố, cũng hiền từ dịu dàng như vậy.

Khi Trịnh về nhà, Trịnh Diệu Khang đang trò chuyện vui vẻ.

Anh ghé vào tai cô, hỏi nhỏ: “Ông già không làm khó em đấy chứ?” “Không đâu! Ông là người cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt nhất trên đời.” Khoảng thời gian tiếp theo, đoàn làm phim Leo cao đi quay ngoại cảnh nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi.

được chăm sóc đặc biệt nhưng vì là nữ chính, Giản Nhu vẫn phải đi theo đoàn làm phim.

Đám cưới của Trịnh buộc phải hoãn lại.

Phân cảnhBắc Kinh nhanh chóng hoàn thành, đoàn làm phim lại tới Nhật Bản quay ngoại cảnh.

trong kịch bản không xuất hiện tình tiết “đâm đ*o diễn bị thương” nhưng nội dung cũng rất phong phú. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

dụ, Lamgặp nhiều khó khăn khi quay phim Nhật, Dương Sâm đến thăm cô, hai người cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi du lịch, mối quan hệ dây dưa giữa nam hai Hàn Trạch Lam Vũ… Nhật hơn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tháng mới kết thúc công việc, cả đoàn làm phim cùng nhau trở về Bắc Kinh.

Máy bay vừa hạ cánh, Giản Nhu liền mở di động.

Máy lập tức báo hiệu tin nhắn của Trịnh Vĩ: “Anh đang đợi em ngoài cửa.” Rảo bước về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía đại sảnh, Giản Nhu chợt cảm thấy bầu không khí khác thường.

Rất nhiều phóng viên cầm máy ảnhcamera đứng chờ sẵn.

vừa thầm nghĩ, nhà sản xuất Leo cao đúng chơi sang, không tiếc tiền tuyên truyền vừa đảo mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm kiếm hình bóng của Trịnh trong đám đông.

Đột nhiên có người cầm lấy hành lý của Giản Nhu từ phía sau đồng thời ôm vai cô.

Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai: “Bà xã, cuối cùng em cũng trở về.

nhớ anh không?” Giản Nhu ngoảnh đầu, nở nụ cười ngọt ngào với anh.

vốn định để nam diễn viên chính Giang Dịch Thành xuất hiện trước rồi tìm hội chuồn đi trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc phóng viên vây quanh anh ta.

Nào ngờ người nhìn thấy cô, lập tức sáp lại phỏng vấn: “Nghe nói hai vị tổ chức đám cưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ thiện.

Xin hỏi thông tin nàythật hay không? Hai vị sẽ quyên toàn bộ tiền mừng đám cưới cho dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 án xây dựng trường học Hy vọng đấy à?” Đám cưới từ thiện? Dự án Hy vọng? Sao Giản Nhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa bao giờ nghe nói đến chuyện này? Phóng viên khác lại hỏi: “Theo một nguồn tin nội bộ, hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lễ của hai vị sẽ được tổ chứccùng hoành tráng, không chỉ bao trọn khách sạn bảy sao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn đặt trên một trăm bàn tiệc, mời toàn nhân vật nổi tiếng.

Xin hỏi, ai người bỏ chi phí đám cưới?” “Đám cưới cần thiết phô trương như vậy không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải tuyên truyền phim mới đâu!” Đám phóng viên nhao nhao, đưa ra nhiều câu hỏi.

Tuy nhiên Giản Nhu hoàn toàn mờ.

ghé sát tai Trịnh Vĩ, hỏi nhỏ: “Chuyện này thế nào vậy?” “Chẳng phải em muốn đám cưới hoành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tráng sao? Anh giúp em chuẩn bị đấy!” “Nhưng anh làm rầm rộ như thế, chẳng phải sẽ rước hoạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào thân sao?” Trịnh thản nhiên đáp: “Chi phí đám cưới do em chi trả, khách mời cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của em, tiền mừng quyên góp cho dự án Hy vọng.

Tất cả đều không liên quan đến anh.” “Thế cũng được sao?” “Tất nhiên, anh đã báo cáo với cấp trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.

Anh không dính dáng, cũng chẳng nhận được lợi lộc gì từ đám cưới.

Đừng nóimời trăm bàn, mời cả nghìn bàn cũng chuyện của em.” Ngữ khí của anh rất nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhõm nhưng Giản Nhu biết mọi chuyện không đơn giản như vậy.

hắng giọng, nói với đám phóng viên: “Cám ơn mọi người đã quan tâm đến đám cưới của chúng tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tuy nhiên thông tin mọi người nhận được chút khoa trương.

Tôi ông đã quyết định không tổ chức đám cưới.

Tất nhiên chúng tôi cũng sẽ mời bạn thân thiết ăn bữa cơm, cũng định đem hết tiền mừng quyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 góp cho từ thiện.” “Không tổ chức đám cưới?” Mấy phóng viên đưa mắt nhìn nhau.

Trưởng phòng Trịnh khoanh tay đứng nhìn, không ngắt lời cũng chẳng phụ hoạ.

Dưới sự truy vấn của đám phóng viên, Giản Nhu vẫn giữ nụ cười nghề nghiệp, nhẫn nại giải thích.

Cuối cùng cũng không thể nói ràng, đành hàm hồ đáp: “Vậy đi, đợi chuẩn bị xong đám cưới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng tôi sẽ công bố thời gian cụ thể trên Weibo.” “Không phải đám cưới được tổ chức vào ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mai sao? Hai vị vẫn chưa chuẩn bị xong ư?” Một phóng viên hỏi.

“Ngày mai ư?” Lần này đến lượt kinh ngạc.

Đám phóng viên nhận ra thái độ bất thường của Giản Nhu.

“Lẽ nào không biết hay sao?” Giản Nhu đương nhiên không biết bởi chẳng ai thông báo với cô chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này.

lập tức quay sang Trịnh Vĩ.

“Họ nói thật không? Ngày mai chúng ta cưới á?” “Anh xem lịch vạn sự, ngày mai ngày lành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích hợp cưới xinđi xa.

vậy anh đã định vào ngày mai.” “Sao anh không nói cho em biết? Em chẳng chuẩn bị cả.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh đã chuẩn bị xong hết rồi.

Em chỉ cần tham dự được.” Trịnh đáp.

nhân vật chính chứ có phải diễn viên quần chúng đâu bảo tuỳ tiện tham dự được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ít nhất cũng cần chuẩn bị bài phát biểu chứ! Đúng lúc này ngôi sao thần tượng Giang Dịch Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đạo diễn Trần đi ra.

Khán giả hâm mộ nữ lập tức reo, gọi tên anh ta.

Đám phóng viên cũng quay hết về bên đó.

Nhân lúc không ai để ý, Giản Nhu Trịnh nhanh chóng rời khỏi.

Ngồi lên xe của anh, cô mới hỏi: “Ngày mai chúng ta kết hôn thật sao?” “Ừ.

Không phải em hối hận đấy chứ?” “Tất nhiên là không rồi.

Em chỉ cảm thấy hơi đột ngột.” “Đột ngột hơn đăng ký kết hôn sao?” “À không… Bỗng dưng em thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình thường.” Giản Nhu toát mồ hôi lạnh.

Người đàn ông nàyràng “ăn miếng trả miếng” với đây mà.

“Tại sao em không muốn tổ chức khách sạn hạng sang?” Trịnh hỏi.

“Anh vốn định tạo cho em niềm vui bất ngờ, ai em không đón nhận.” “Em vô cùng bất ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy chứ! Nghe phóng viên nói anh thuê khách sạn bảy sao, em rất ngạc nhiên và vui mừng.

Tuy nhiên em không muốn anh gặp phiền phức.

Gần đây tình hình tương đối căng, nhiều quan chức đã bị điều tra khi tổ chức tiệc tùng rầm rộ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngay cả Diệp Chính Thần còn kết hôn âm thầm lặng lẽ, Trưởng phòng Trịnh phô trương như vậy chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ tự chuốc vạ vào thân sao?” “Nếu đã không muốn, tại sao ban đầu em lại nói với anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích đám cưới hoành tráng?” Giản Nhu chớp chớp mắt.

“Nếu bây giờ em khai thật, lúc đó em không muốn lấy anh nên nói nhăng nói cuội, liệu anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ em không?” Trịnh liếc một cái.

“Em sợ anh bỏ em à?” “Sợ chứ, bởi như vậy con trai em sẽ không có bố.” cố tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhấn mạnh từ “con trai”.

Trịnh Vĩ nhanh nhạy nắm bắt trọng điểm.

“Con trai ư?” “Vâng! Em đi khám Nhật Bản.

Bác nói, đứa trong bụng em con trai.” Trịnh phanh gấp, đỗ xe bên lề đường.

“Vậy sao? con trai thật à?” “Ừ… Trông rất giống anh.” Giản Nhu liền lấy hình siêu âm cho anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem.

“Anh thấy con giống anh không?” Anh ngắm nhìn một lúc, lại hỏi: “Đây vậy?” “Con trai anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lẽ nào không sao?” Trịnhnhìn chăm chú.

“Ồ, anh nhận ra rồi!” Anh chỉ vào điểm tròn.

“Đâycái mông, đúng không?” “Là khuôn mặt.” “Em chắc chắn con giống anh không đấy?” Giản Nhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút dao động.

Kết hôn với Trịnh giấc đẹp Giản Nhu không dám mong chờ.

Hôm nay, giấc mơ đã trở thành hiện thực.

Trong tiếng nhạc My heart will go on du dương, dưới ánh đèn lấp lánh, Giản Nhu được mẹ dẫn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên thảm đỏ tới chỗ Trịnh Vĩ.

Nhìn người đàn ông diện com đen đang chờ mình phía trước, cảm giác không chân thực. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cuối cùng cũng tới nơi, Giản đặt tay con gái vào tay Trịnh Vĩ, cất giọng dịu dàng: “Nguyện vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn nhất của bố Nhu Nhu con được hạnh phúc.

Nhu Nhu nói, nếu để mất cậu, sẽ đau buồn cả đời.” “Cô ấy sẽ mãi hạnh phúc!” Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa ra lời hứa.

“Tôi biết!” Giản buông tay, cúi đầu lau nước mắt.

Trịnh đưa chiếc nhẫn kim cương ra trước mặt Giản Nhu.

Nước mắt đột nhiên dâng tràn nơi khoé mi cô, bởiđây chính chiếc nhẫn đầu tiên anh tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm mười chín tuổi.

Giản Nhu còn nhớ, lúc đến bệnh viện thăm anh, đã trả lại chiếc nhẫn cho anh, nói câu: “Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu anh… nhưng chỉ đến đây thôi…” Chiếc nhẫn nhanh chóng được lồng vào ngón áp út của Giản Nhu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trịnh vừa ôm vừa thì thầm: “Anh sẽ không bao giờ ngừng yêu em!” Trong tiếng vỗ tay nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liệt, Giản Nhu đưa mắt qua những gương mặt thân quen trong phòng tiệc.

Trịnh Diệu Khang ngồi vị trí đầu tiên, bên cạnh Lữ Nhã Phi.

Ông nắm chặt tay vợ, ngón tay già nua như chứa đựng sức mạnhbiên,thể mãi mãi nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay bà, không bao giờ buông lỏng.

Gần đó đám bạn của Trịnh Vĩ, những cặp đôi tình cảm.

Hôm nay, cuối cùng anh cũng trở thành vợ chồng hợp pháp như họ.

Tiệc cưới kết thúc, Trịnh Vĩ đưa Giản Nhu đến đảo Hải Nam hưởng tuần trăng mật.

Nơi đó trời biển nối liền, một màu xanh biếc.

Một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm trên bãi cát trắng, ngay sát bờ biển.

Sóng đánh vào chân cầu thang, bọt nước tung trắng xóa.

Giản Nhu khoác tay Trịnh dạo bước trên bờ biển.

nói: “Chúng ta đến hơi sớm.

Mặt trời còn chưa lặn, bao giờ mới thể ngắm mặt trời mọc?” “Không sớm đâu em.

Chúng ta thể làm những việc khác… dụ việc đêm tân hôn nên làm ấy.” “Nhưng…” Giản Nhu ngập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng.

“Đã hơn ba tháng rồi, bác bảo sẽ không sao.” “Đấy nói người bình thường, còn anh chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được đâu.” “Yên tâm, lần nay anh sẽ chậm một chút.” Giản Nhu cảm thấy từ “chậm” của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải chỉ tốc độ là thời gian.

Thực tế chứng minh trực giác của rất chuẩn.

Mặt trời đã lặn, đêm tối bao phủ khắp không gian, chỉ ánh sáng ấm áp toả ra từ ngôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà gỗ.

Bên ngoài, từng đợt sóng nối tiếp đánh vào chân ngôi nhà.

Bên trong, cơn sóng tình cũng dâng cao, như nhấn chìm tất cả.

Một đêm dài đến mấy cũng sẽ qua đi.

Khi ánh bình minh nhuộm hồng mặt biển, Giản Nhu ngồi tựa vào vai Trịnh Vĩ, ngắm khung cảnh rực rỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt.

Đêm tối kết thúc cũng là sự bắt đầu của ngày mới.

Leo cao quay trong gần năm tháng, đã bước vào giai đoạn cuối cùng.

Tuy nhiên biên kịch Tiêu Thường rất đau đầu về cái kết của bộ phim.

đã viết mấy phiên bản nhưng đạo diễn Trần đều không hài lòng.

Kết cục hạnh phúc viên mãn thì đạo diễn Trần cho rằng không đủ cảm động, chẳng để lại ấn tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sâu sắc cho khán giả.

Kết cục bi thương sẽ khiến người xem cảm thấy bức bối, khiến cả bộ phim thiếu đi nét tươi đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể rung động lòng người.

Sau khi bản thứ năm bị phủ nhận, Tiêu Thường đầu bứt tai ôm tập kịch bản.

Giản Nhu ngồi xuống cạnh cô, cười, nói: “Em này, chị vừa nghĩ ra một tình tiết, có lẽ sẽ khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đạo diễn Trần hài lòng.” Tiêu Thường lập tức túm cánh tay lắc lắc.

“Sao em lại quên mất chị chứ? Chị mau nói đi!” “Chị cảm thấy đạo diễn Trần nói đúng.

Kết cục hoàn hảo thể khiến khán giả hài lòng khi rời khỏi rạp chiếu phim nhưng họ sẽ nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chóng quên câu chuyện.

Hay em thử viết kết thúc mở, tạo không gian tưởng tượng cho khán giả.” “Kết thúc mở ư?” “Ừ… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em còn nhớ lần em bảo chị Trịnh đưa Kiều Hân Vận đi thử váy cưới không? Chị đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi rất nhiều cửa hàng mới tìm ra họ.

Hôm đó, chị đứng ngoài cửa kính nhìn họ đi thử váy cưới, trong lòng cảm giác trời đất sụp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đổ.” Nhắc đến vụ thử váy cưới, Tiêu Thường tỏ ra áy náy: “Chị Tiểu Nhu! Em xin lỗi… Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không muốn lừa chị, chỉ tại em thấy anh Trịnh rất yêu chị.

Em nhớ chị từng nói, hy vọng Leo cao kết cục tốt đẹp.

Em tin, đáy sâu trong nội tâm, chị cũng mong chuyện tình của anh chị có kết thúc viên mãn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

vậy em mới giúp anh ấy…” “Chị hiểu…” Giản Nhu mỉm cười.

“Chị phải cám ơn em.

Nhờ em, chị mới tận mắt chứng kiến cảnh tượng cửa hàng áo cưới, mới biết trân trọng tình cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh ấy.

Chị nghĩ, Lam Vũ cũng cần một đòn kích động như chị để ấy thông suốt vấn đề.” Tiêu Thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chống tay lên cằm, nỗ lực phác thảo tình tiết.

Giản Nhu miêu tả: “Sau khi làm thủ tục di dân, để trốn tránh mối tình bản thân cho rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số phận đã định là bi kịch này, Lam nhìn thấy Dương Sâm một người phụ nữ khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thử váy cưới trong một cửa hàng.

Lam đứng ngoài cửa kính, dõi theo bọn họ một lúc lâu, cho đến khi Dương Sâm quay người về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía cô.” “Vâng! Hình ảnh này chắc chắn sẽ để lại ấn tượng mạnh cho khán giả.” Tiêu Thường tán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành.

“Nếu thêm một cảnh, chị nghĩ sẽ càng đi vào lòng người hơn.” “Là hả chị?” “Lam thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu Dương Sâm.

Từ đầu đến cuối ấy không hề lừa dối tình cảm của nam chính mục đích trả thù.” Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó Giản Nhu kể cho Tiêu Thường nghe câu chuyện cũ mà không ai biết.

Phim điện ảnh Leo cao ra mắt khán giả vào ngày mùng Bảy tháng Bảy âm lịch năm sau, cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lễ Tình nhân truyền thống của Trung Quốc.

Hôm đó, Giản Nhu Trịnh cùng đi xem buổi chiếu ra mắt bộ phim.

Từng hình ảnh vụt qua tựa như những câu chuyện quá khứ tái hiện trước mắt hai người.

Mỗi cảnh tượng, mỗi lời thoại như khắc sâu trong lòng họ, chưa từng bị lãng quên.

cảnh cuối cùng, Lam đứng bên ngoài cửa hàng áo cưới.

Tuyết trắng bay ngập trời, rơi xuống gương mặt cùng nước mắt.

Như linh cảm điềuđó, Dương Sâm từ từ quay đầu, nhìn thấy Lam bên ngoài.

Giây tiếp theo, các màu sắc khác nhau trên màn hình dần biến mất, chỉ còn lại hai màu đen trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như một bức tranh thuỷ mặc.

Ánh mắt hai người bộc lộ tình yêu sâu đậm dành cho nhau, chưa bao giờ phai mờ.

Bộ phim kết thúc.

Bảng phân vai diễn viên bắt đầu chạy trên màn hình.

Một số khán giả đứng dậy, chuẩn bị ra về, nhưng phần đông vẫn đang chìm đắm trong câu chuyện tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu đẹp đó.

Trịnh nắm tay Giản Nhu.

Anh vừa định lên tiếng thì màn hình vốn chỉ còn lại màu tối mờ bỗng rực sáng.

Lam tuổi mười chín đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn trường quân sự phía đối diện.

Từ khu túc vọng ra tiếng hát: “Em từng nói với tôi, tương phùng khúc nhạc…” cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngâm nga khe khẽ theo họ: “Biệt lycon đường của ngày mai, nhớ nhung ngọn lửa của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh mệnh…” Đợi đến khi lời ca chấm dứt, ánh đèn trong các ô cửa sổ tắt ngóm, cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời thoại viết sẵn, đứng trước gương quan sát vẻ mặt của mình.

“Dương sâm, chúng ta chia tay đi!” “Bởi tôi không yêu anh, chưa từng yêu anh.” “Anh cho rằng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ yêu một người đàn ông không mua nổi chiếc nhẫn tử tế hay sao? Anh nghĩ tôi muốn rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi làng giải trí, trông chờ anh nuôi tôi cả đời sao? Hay anh thật sự cho rằng tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết bố mẹ anh là ai? Anh nghĩ tôi từ bỏ Hàn Trạch, từ bỏ hội tiến thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bởi tôi yêu anh? Anh…” Nước mắt giàn dụa, cô ra sức lau không hết.

Cuối cùngngồi sụp xuống, bờ vai mảnh mai run rẩy, khuôn mặt trong gương lộ vẻ bi thương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Điện thoại bỗng nhiên đổ chuông, liền lao đi lấy di động.

Nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, Lam vuốt ve cái tên đó vài giây rồi mới đi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa sổ bắt máy.

Trong điện thoại vang lên tiếng của Dương Sâm: “Có nhớ anh không?” “Em rất nhớ… Em muốn cùng anh dạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phố, xem phim, cùng anh ngồi tàu lượn siêu tốc ăn kem một lần.” Đến đây, bộ phim thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự kết thúc.

Phòng chiếu bật đèn sáng chói mắt.

Giản Nhu ngoảnh đầu nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh.

Sắc mặt Trịnh vẫn không để lộ bất cứ biểu cảm nào nhưng biết lòng anh đang xao động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dữ dội bởi anh siết chặt tay cô như sắp bóp vụn.

Mặc ngón tay đau buốt nhưng trong lòng rất ngọt ngào.

biết trái tim anh đang đau đớn khôn cùng.

Khi hai người rời khỏi rạp chiếu phim, trời đã tối.

Trịnh Vĩ vẫn nắm tay Giản Nhu.

Anh nói: “Em muốn ngồi tàu lượn siêu tốc không?” “Có!” Tàu lượn được thắp các ngọn đèn nhiều màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lao vun vút trên không trung, để lại vệt sáng như cầu vồng.

Khi tàu lượn lao xuống dưới, mái tóc dài của Giản Nhu tung bay, che mất tầm nhìn của Trịnh Vĩ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh gạt tóc cô, đột nhiên nhoài người, trao chonụ hôn còn kích thích hơn cả ngồi tàu lượn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hai tay ôm vai anh, thể lên xuống trên không trung, máu nóng trong người sôi sục nhưng trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim lại rất bình yên, bởi đã tìm được bến đỗ an toàn.

Lúc rời khỏi khu vui chơi giải trí đãnửa đêm, bởimuốn gặp “Cục thịt nhỏ” đáng yêu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sờ gương mặt bàn tay mũm mĩm của con trai, hai vợ chồng Giản Nhu đến nhà ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nội của bé.

Sợ đánh thức ông bà, Giản Nhu rón rén đi tới phòng Cục thịt nhỏ.

đã ngủ say trong xe nôi, hơi thở đều đều.

có đôi mắt, sống mũicái miệng giống hệt Trịnh Vĩ, chỉ gương mặt giống Giản Nhu trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm mười tuổi.

Giản Nhu định vào phòng, Trịnh liền kéo tay cô.

Lúc này mới phát hiện ông bà nội của Cục thịt nhỏ đang ngồi bên xe nôi, chăm chú ngắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cháu nội.

Trịnh Diệu Khang nói: “Nhã Phi, muộn rồi, chúng ta về phòng ngủ thôi.” Lữ Nhã Phi giơ ngón tay lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môi, làm động tác “suỵt”, thì thầm: “Vĩ ngủ lâu rồi, chắc cũng sắp tỉnh.

Nếu tỉnh dậy không thấy em, sẽ thất vọng.

Tâm hồn của trẻ nhỏ rất yếu ớt, một chút thất vọngthể lưu lại bóng đen trong tính cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của con.” Trịnh Diệu Khang im lặng nhìn bằng ánh mắt dịu dàng.

“Diệu Khang! Anh thử nói xem bao giờ mới gọi một tiếng “mẹ”? Em rất muốn nghe con gọi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Em đừng sốt rột.

Con sẽ dần lớn khôn, không chỉ gọi mẹ còn ngoan ngoãn vâng lời.

Lớn lên, con sẽ bảo vệ chăm sóc em.” Lữ Nhã Phi lắc đầu.

“Em không cần con làm cho em.

Em chỉ hy vọng thể làm những việc muốn… như vậy mới không nuối tiếc.” “Anh sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để con nuối tiếc, nhưng trước đó chúng ta phải dạy con phân biệt đúng sai…” Giản Nhu nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khép cửa, quay sang Trịnh Vĩ.

“Anh nói đúng, trên đời này chẳng bố mẹ nào không yêu con cái mình.” Leo cao do đạo diễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trứ danh thực hiện, sự góp mặt của ngôi sao thần tượng Giang Dịch Thành, thêm vào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoạt động tuyên truyền rầm rộ, lại công chiếu vào đúng dịp lễ Tình nhân của Trung Quốc nên đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phá kỷ lục doanh thu phòng vé.

Nhân vật Lam với vẻ bề ngoài kiên cường, nội tâm mềm yếu, luôn tỏ ra lạnh lùng nhưng thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chất rất tình cảm, một lòng muốn leo cao nhưng không từ bỏ giới hạn cuối cùng đã đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng người, nhận không ít giọt nước mắt đồng cảm của khán giả.

Diễn xuất tinh tế của Giản Nhu đã hoàn toàn chinh phục mọi người.

Ngay cả nhà phê bình khó tính nhấtchâm chọc hiện tượng ăn khách của Leo cao nhưng vẫn thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận diễn xuất của cô.

Tại lễ khai mạc Liên hoan phim điện ảnh, Giản Nhu diện bộ váy trễ ngực màu đỏ tươi bước trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảm đỏ, đi qua số ánh đèn flash nhấp nháy.

Mấy phóng viên giơ micro về phía cô: “Cô vào nghề từ năm mười bảy tuổi, đến nay đã gần mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm, cuối cùng cũng được đề cử giải Nữ diễn viên xuất sắc.

Xin hãy phát biểu cảm nghĩ của mình!” Giản Nhu mỉm cười.

“Ngày xưa, cứ thấy ước không tương lai tôi từ bỏ.

Tôi đã từng từ bỏ môn múa ba mình yêu thích, cũng suýt từ bỏ người đàn ông tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu nhất.

Nhưngmột người đã dùng sự kiên trì suốt mười lăm năm để nói cho tôi biết rằng, hãy kiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trì làm những việc tôi muốn.” “Có người tiết lộ, nội dung của Leo cao rất giống câu chuyện cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời cô.

phải Lam trong đời sống hiện thực không?” Giản Nhu cười, hỏi lại: “Anh không cảm thấy tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 may mắn hơn Lam Vũ hay sao?” “Đúngmay mắn hơn.” Phóng viên phụ hoạ.

“Nghe nói, từ chối bộ phim của đạo diễn Triệu với mức thù lao rất cao nhưng lại nhận tác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phẩm mới của Tiêu Thường Linh hồn quân nhân với mức thù lao “từ thiện”.

Nghe nói, nhà đầu không đánh giá cao bộ phim này, dự toán sản xuất cũng rất thấp.

Tại sao lại đồng ý tham gia?” “Tin tức của các anh nhanh thật đấy! Tôi vừa mới hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng, các anh đã biết rồi.

Bởitôi thích kịch bản này, đặc biệt câu thoại: “Quân nhân những người đàn ông đáng để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ nữ dùng sinh mệnh chờ đợi” của nữ chính.

Ngoài ra, mức thù lao tôi nhận được không phải “từ thiện” “hữu nghị”.

Cám ơn sự quan tâm của mọi người!” Điện thoại rung rung, báo hiệu tin nhắn.

Giản Nhu mở ra xem, là tin nhắn của Trịnh Vĩ: “Bà xã, nhận được giải Kim thì mau về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà, con trai nhớ em rồi.

Anh cũng nhớ…” Giản Nhu không nhịn được cười.

Nụ cười rạng rỡ đó đã được ống kính máy ảnh ghi lại mãi mãi.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sự Cám Dỗ Cuối Cùng, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng full, Sự Cám Dỗ Cuối Cùng online, read Sự Cám Dỗ Cuối Cùng, Diệp Lạc Vô Tâm Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc