GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 71

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Type: Le Nguyen

“Vợ tôi thấy trên giày anh dính bùn, còn vấy lên tận ống quần. Cả ngày hôm qua, mãi đến đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới đổ mưa to. Qua nửa đêm thì mưa tạnh, bây giờ mặt trời lên cao, nền đất khô ráo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vết bùn trên giày anh bị bán cao như vậy, nói đêm qua anh đã đi ra ngoài. Gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây, trong giang hồ không việc lớn, tối qua cũng vậy. Tôi nghĩ tỷ lệ công việc cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lão đại Phật Thủ nửa đêm ra ngoài điều tra sẽ cực kỳ nhỏ. Khả năng cao một thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ thôi.

Huống chi xem xét từ khách sạn, đình viện bài trí các nơi, lão đại anh là một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt thẩm cao, sạch sẽ và lịch sự. Anh ta nhất định không ra gặp khách với đôi giày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dính bùn như vậy.

Trên ngón tay của anh dầu, người vẫn còn mùi thức ăn. Cần tôi nói không? Anh mới ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bánh bao, tay còn chưa kịp lau đã bị gọi ra gặp chúng tôi. Người của Phật Thủ dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử với lão đại như vậy à? Tôi nghĩ, việc ra gặp Rắn Mặt Cười tôi chẳng gấp gáp đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nỗi không để lão đại ăn cho xong bữa chứ!

Những cái khác không cần nói nhiều. Anh nói chuyện khá ngập ngừng, tôi đoán anh anh Sinh đây đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trao đổi ánh mắt, không thể tự quyết định. Anh uống trà Thiết Quan Âm cực phẩm cứ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trâu nốc nước. Tôi nghe thấy cả tiếng ừng ực đấy. Hở chút là tức giận, khiến đám thuộc hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải rút súng chĩa vào tôi, những điều này hoàn toàn không phù hợp… dáng vẻ của một lão đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng nghĩa.”

Tên Triệu Khôn kia trợn trừng mắt, Tần Sinh bật cười. Nhưng Giản Dao vẫn lo ngay ngáy trong lòng. Bạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cận Ngôn thể hiện sắc sảo như vậy, không biết phúc hay họa đây.

“Vậy cậu nói xem, một lão đại đích thực thì phải thế nào?”Một giọng nói trầm ấm, ung dung bất chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vang lên phía sau mọi người.

Triệu Khôn Tần Sinh đồng thời giật mình, những người khác đang cầm súng cũng biến sắc. Người kia xua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay, ngăn họ lên tiếng. Triệu Khôn lập tức đứng dậy nhường chỗ, người kia chậm rãi ngồi xuống, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạc Cận Ngôn phía đối diện.

Cả người Giản Dao lạnh toát, cẩn thận quan sát người vừa đến.

khoảng ba mươi hai, ba mươi ba tuổi, vóc dáng rất cao, vẻ ngoài bình thường, nhưng đôi mắt lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm trầm bất định. mặc TSmquần dài bằng vải lanh, cả người toát lên khí chất vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ung dung vừa cuồng bạo, vừa xung đột lại vừa hài hòa. Mặt mũi không hề hung ác, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chíthể nói điềm đạm. Nhưng nếu cho gã là một nhân vật dễ đối phó thì đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự ngộ nhận chết người. Rõ ràng rất bình thản, nhưng khi ánh mắt quét qua thì ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nấy đều nơm nớp sợ hãi.

Ngón tay Bạc Cận Ngôn khẽ trên bàn cờ vài cái rồi cười rộ lên: “Một lão đại chân chính, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người Rắn Mặt Cười tôi đi theo tất nhiên phải trầm tĩnh quả quyết, tâm chí kiên định, mưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kế sâu xa. Hẳn nhiên không phải kiểu người đi ra ngoài nửa đêm làm cả người dính đầy bùn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất rồi. Tâm cẩn thận, không dễ tin người, nhưng một khi đạt được sự tín nhiệm thì chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bước lên mây, đạp gió rẽ sóng. Còn nếu phản bội anh ta, đó chínhđuổi cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giết tận, chết khôngchỗ chôn.

Anh ta rất thẩm mỹ, tuy không nhìn thấy nhưng tôi nghĩ bất kể cách ăn mặc hay khí chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều khác với mấy loại lỗ mãng, nông cạn. Phật Thủ này có thể quật khởi trở thành tổ chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạnh nhất Tây Nam trong vòng mười nămhoàn toàn không bị cảnh sát tóm gáy, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lão đại phải người trí tuệ, nhạy bén, nhẫn nạinhẫn tâm hơn người thường.”

Tần Sinh cười nhạo: “Cái tên nịnh…” Còn chưa dứt lời đã bị người nọ liếc nhìn, đành phải cúi đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngậm miệng. Triệu Khôn bên cạnh không nhịn được bật cười, khẽ mắng một tiếng: “Ngu si!” Người ta đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khen lão đại đấy, mày lại đi nói người ta nịnh bợ, chẳng khác nào nói thẳng mặt lão đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cao siêu như vậy đâu. Vậy không ngu thì gì?

Người nọ chỉ mỉm cười, chìa tay ra với Bạc Cận Ngôn: “Tôi chính Phật Thủ.”

Bạc Cận Ngôn không nhìn thấy, đương nhiên tay cũng không đưa lên. Phật Thủ lại cùng kiên nhẫn: “Chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta bắt tay.”

Bạc Cận Ngôn nắm lấy tay gã, giọng nói chút kích động: “Tôi… là Rắn Mặt Cười.”

Giản Dao bên cạnh lặng lẽ quan sát. Nào ngờ Phật Thủ cũng nhìn sang cô: “Đây là…”

Bạc Cận Ngôn niềm nở choàng tay qua vai cô: “Người phụ nữ của tôi, cũng mắt của tôi. Theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi từ lúc bắt đầu lăn lộn trong giới,bảo bối tâm can duy nhất của tôi.”

Thật ra mấy lời thế này trước đây Bạc Cận Ngôn đã từng nói với cô. Nhưng Giản Dao không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, hôm nay anh mang danh “Rắn Mặt Cười” vẫnthể tự nhiên nói ra như vậy, chỉ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng điệu phần phóng túng, cợt nhả hơn thôi. Cô lạnh nhạt nhếch môi, gật đầu chào Phật Thủ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Lão đại!”, trước sau vẫn duy trì hình tượng trầm mặc lầm của mình.

Phật Thủ cười xòa: “Ồ, theo lên giường luôn à?”

Bạc Cận Ngôn vui vẻ bóp eo Giản Dao, vừa yêu thương vừa đùa giỡn.

Phật Thủ hỏi: “Đồ đâu?”

Bạc Cận Ngôn đáp: “Trong khoảnh sâncăn nhà tối qua chúng tôi ở, thẳng hướng phía Tây, đào chừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai thước rưỡi thể tìm được.”

Phật Thủ nhìn sang Triệu Khôn, hắn lập tức dẫn người đi. tươi cười hỏi: “Anh đã mang đến vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi cần tìm, Phật thủ Phật tâm, tôi luôn thưởng phạt phân minh, ân oán ràng. Anh muốn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đền đáp gì?”

Bạc Cận Ngôn lặng thinh chốc lát mới từ từ nở nụ cười. Giản Dao cũng phối hợp rất hài hòa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Tôi muốn…” Anh thẳng thắn. “Ở lại Phật Thủ, một bước lên mây, thỏa ý tung hoành.”

***

Giản Dao Bạc Cận Ngôn trở về căn phòng kia.lo lắng không yên, chút gấp gáp hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Hắn sẽ tin tưởng chúng ta sao?”

Bạc Cận Ngôn ung dung đáp: “Nếu hắn không tin, bây giờ chúng ta đã chết rồi. Thật ra kể từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi chúng ta bước vào khách sạn này, nếu khiến họ sinh nghi chỉ một chút thôi thì đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chết vài lần rồi.”

Giản Dao nhớ lại quá trình anh giao thiệp với đám người giang hồ khi nãy, cảm thấy mình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang nằm mơ vậy. Người này thật sự đi đến đâu cũng không sợ hãi, “thỏa ý tung hoành” mà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nào ngờ lời nói của Bạc Cận Ngôn lại đột ngột xoay chuyển: “Có điều, với sự cẩn thận nghiêm ngặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Phật Thủ, giờ phút này hắn đã cử người rời khỏi đảo, đi thăm tất cả tin tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về “Rắn Mặt Cười” anh đây rồi.”

Giản Dao khiếp đảm: “Vậy phải làm sao?”

“Hà…” Bạc Cận Ngôn khẽ cười. “Hai chúng ta mất tích, hiện tại cảnh sát nhất định đang tìm kiếm sục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sôi. Còn băng đảng của Rắn Mặt Cười đã bị tóm hết, thuyền tên Duyệt bị đánh chìm, cảnh sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc chắn sẽ giữ kín chuyện này, tránh bứt dây động rừng. Lúc này đột ngột người hỏi thăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin tức Rắn Mặt Cười khắp nơi, nếu Chu Thao đã khả năng lấy được tài liệu quý báu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia thì hiển nhiên một người đầu óc. Đám lâu la trên thuyền còn chưa chết hết, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tên bị cảnh sát giam giữ. Chu Thao khẳng định biết được tin anh giả làm Rắn Mặt Cười. Bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ lạingười đến thăm mọi chuyện về hắn ta, vậy chứng tỏ điều gì? Chu Thao ắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hẳn sẽ tương kế tựu kế, lấy giả tráo thật, tìm hội tập kích tới đây. Bà Bạc, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta được cứu rồi.”

Hả? Giản Dao chớp mắt, theo như anh nói, đây không phải chuyện xấu còn là chuyện tốt sao?© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải việc này bản cũng nằm trong kế hoạch của anh không? Anh chồng này giở trò bày mưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính kế quả đúng bản chất một tên đàn ông thâm hiểm đây mà. Tâm trạng thả lỏng, nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay anh nũng nịu: “Vậy xin hỏi ông Bạc, bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Bạc Cận Ngôn nhàn hạ đáp lời: “Thưa Bạc, chúng ta vẫn phải tiếp tục ẩn núp với thân phận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Rắn Mặt Cười, trở thành một thành viên của Phật Thủ, tìm ra tên sát thủ mặt nạ đang trốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong tổ chức này trước khi bọn họ phát hiện ra thân phận thật sự của chúng ta. Tên sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thủ mặt nạ biết mặt chúng ta,lẽ giờ phút này đã nhận ra chúng ta rồi. Nhưng hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc chắn sẽ không thật sự tình nguyện làm thuộc hạ cho bất cứ kẻ nào. Thân một sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thủ liên hoàn đẳng cấp cao lại biến thái tinh thần, hắn chỉ xem đám tội phạm như Phật Thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngốc thôi. Cho nên, hắn tất nhiên không tiết lộ thân phận thật sự của bản thân, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể vạch trần thân phận của chúng ta. Vậy nên, chúng ta lợi dụng những tính toán ngầm của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phật Thủ lẫn sát thủ mặt nạ, đi nước cờ may rủi trên mũi dao của ba bên, đây chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13con đường sinh tồn của chúng ta đấy.”

***

Cùng lúc đó, cũng có người đang bàn tán về họ. Trong một căn phòng cùng mật trong trấn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phật Thủ ngồi yên lặng hút thuốc sau bàn làm việc. Bốn người đàn ông ngồi trên pha cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó. Căn phòng này chính là phòng họp mật của lãnh đạo tổ chức Phật Thủ, người bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được phép tiến vào.

Triệu Khôn lên tiếng: “A Sinh, hai người chúng ta gặp, ông thấy thế nào?”

Tần Sinh trầm ngâm: “Người đàn ông rất thông minh, tâm cơ, tàn nhẫn, nhưng mà…”

“Nhưng cái gì?”

Tần Sinh phì cười: “Tôi thấy hắn quá trẻ con, nói chuyện vừa ngông nghênh vừa háo thắng, thật ngây thơ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ha ha.”

Triệu Khôn cũng cười, nhìn về phía Phật Thủ, thấy khóe môi cũng nhếch lên.

“Triệu Khôn, tối qua chú trở về liền đề nghị giết hắn. Bây giờ thì sao, chú thấy thế nào?” Phật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thủ hỏi.

Triệu Khôn vốn ngồi trên tay vịn pha, hai tay đưa ra lót sau đầu, tựa vào tường đáp: “Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần thiết, hắn không phải cảnh sát.”

Một người nãy giờ vốn im lặng đột ngột cười khẩy: “Sao dám chắc?” Hắn tên Cố An, hơn ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mươi tuổi, mặc áo da, tóc nhuộm vàng, mặt mũi sáng sủa, phong thái kiêu căng. Hắn Triệu Khôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngạo mạn nhất nhóm nên hai bên luôn xách lẫn nhau.

Người còn lại trong phòng khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, vóc dáng cao gầy, tên Trịnh Thần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trong những người ngồi đây chỉ Trịnh Thần đeo súng, ngồi gần Phật Thủ nhất. Bất kể mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói gì, cậu ta chỉ im lặng nhìn chằm chằm mặt bàn, mắt khép hờ như đang ngủ gật.

Đối với lời chất vấn của Cố An, Triệu Khôn chỉ cười xòa: “Nói mày cũng không hiểu đâu. Lẽ nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày không tin khả năng phán đoán của lão đại?”

Cố An lườm Triệu Khôn rồi nhìn về phía Phật Thủ.

Phật Thủ biệt danh trên giang hồ, tên thật của gã là Tống Khôn. Gã dụi tàn thuốc, lên tiếng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Triệu Khôn nói không sai, họ không phải cảnh sát. Mấy năm qua, những tên nằm vùng mà chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gặp kẻ nào không phải cúp đuôi sống khúm núm? Tuy rằng một lòng muốn lên cao nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuyệt đối sẽ không để lộ tài năng. Trong khi Rắn Mặt Cười tham lam, tàn nhẫn, ngông cuồng,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt nhưng vẫn thông minh hơn các người nhiều. tính quá nổi trội.” Rồi cười ha hả: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “A Sinh nói đúng, hắn có chút trẻ con ngông nghênh hợm hĩnh. Thế nhưng, chính điều này nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi mới dám dùng hắn. Nếu không khuyết điểm nào, tính khiến người ta khó đoán, vậy kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó sẽ không chân thực. Tôi thà giết chết cũng không giữ lại bên cạnh.”

Tần Sinh, Triệu Khôn và Trịnh Thần đều gật đầu.

Cố An cười cười: “Vẫn lão đại nhìn người chuẩn xác.”

“Tuy nhiên…” Tần Sinh nghi ngờ. “Đôi mắt của hắn thật không?”

Cố An hất hàm đề xuất: “Gọi Ôn Dung đến hỏi chẳng phải sẽ biết sao.”

Ôn Dung nhanh chóng mặt.

Mấy năm qua, điều đắc ý nhất của Tống Khôn chính mấy tên đàn em được giang hồ xưng tụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Ngũ La Hán” của Phật Thủ này.

Ôn Dung đi vào, lịch sự cười chào mọi người, sau đó ngồi xuống chiếc ghế trống còn lại trong phòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tống Khôn nhìn Ôn Dung, hỏi: “Tên Rắn Mặt Cười kia đã đến phòng khám bệnh của chú. Hắn thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị mù sao?”

Ôn Dung nhận điếu thuốc Triệu Khôn đưa đến, rít một hơi, ngẩng đầu đáp: “Tôi không kiểm tra tỉ mỉ, nhưng chắc là thật. Tôi đã cẩn thận quan sát lời nói và cử chỉ của hắn, không thể nào giả mù giống đến vậy được.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến), Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) full, Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) online, read Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến), Đinh Mặc Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến)

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 71 — Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến)

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc