GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 69

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Type: Le Nguyen

Mưa bụi như giăng kín không trung. Con đường lát đá mang đậm hương vị cổ xưa không có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bóng người. Trên tường những căn nhà ảm đạm, xám xịt hai bên đường dán mấy bức hình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vàng rách nát, loáng thoáng thể nhận ra mấy chữ “Người gan dạ cỡ nào, đất rộng lớn cỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy”, “Chuyên chính sản vạn tuế”…

Quá nửa nhà cửa đều bị bỏ hoang, có vẻ đã lâu khôngai ở. Thỉnh thoảng trong một, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 căn nhà bóng người thấp thoáng lướt qua tựa như một bóng ma. Giản Dao dìu Bạc Cận Ngôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi trên con đường ngỡ rằng mình đang nằm mơ. Cô tuyệt đối không ngờ đến họ lại trôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạt tới nơi quái gở này.

Bạc Cận Ngôn nghe tả lại cảnh sắc dọc đường, đưa ra lời đánh giá: “Thế giới to lớn, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể. Với lại tổ chức Phật Thủ ẩn náu đây, nói không chừng tất cả những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13chúng ta nhìn thấy chỉ là biểu hiện bên ngoài thôi.”

Một câu nói của anh khiến lòng Giản Dao thêm kinh hãi. Nhưng rốt cuộc cô đã thấy được hơi thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của sự sống lẩn khuất nơi đây. Ngay khúc cua phía cuối đường một cửa hàng tạp hóa thắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đèn sáng rực, trong tủ bày bánh kẹo, thuốc lá, gói, giấy vệ sinh giá rẻ…

Giản Dao nắm tay Bạc Cận Ngôn đi đến phía trước, hỏi dò: “Xin hỏi có ai không?”

tiếng bước chân truyền đến từ bên trong. Giản Dao liếc mắt quan sát một vòng. Nơi này rất đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sơ, sau quầy hàng đặt một cái bát vừa ăn xong một chiếc ghế nhựa màu đỏ. Trên khung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa sổ khép hờ,người dùng cọ nguệch ngoạc viết số chữ cái tiếng Anh A, B, C, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 D, E, F, G, H, I, J… một vài chữ Hán đơn giản, trông giống như trẻ con đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học viết vậy.

Một đi ra, nhìn không rốt cuộc mười lăm, mười sáu hay mười tám, mười chín tuổi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vóc dáng cô bé không cao, khuôn mặt xinh xắn, chút ngây thơ nhưng ăn mặc rất chững chạc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Áo mi vải sợi tổng hợp từng được ưa chuộng những năm 70, 80, quần thun màu đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân đi giày vải. Quả thật giống như cô mặc đồ của cụ vậy. Nhưng trang phục của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ấy lại rất phù hợp với khung cảnh kỹ lạc hậu xung quanh. Đôi mắt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất trong trẻo, linh hoạt, nhìn chằm chằm hai vợ chồng họ với ánh mắt mò: “Hai người từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu đến đây?”

Trong giây phút ngắn ngủi, Giản Dao đã kịp quan sát thêm lần nữa. Tóc buộc đuôi ngựa, da © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngăm đen khỏe mạnh, trên mắt cá chân còn chút bùn đất vết cắn nho nhỏ, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người làm việc đồng áng suốt thời gian dài.lịch sự mỉm cười: “Chào em, bọn chị đi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoại, thuyền bất ngờ bị chìm, lạc đường đến chỗ này. Xin hỏi đây đâu vậy?”

chớp mắt: “Đây Tri Tử Châu ạ.” Hoàn toàn đúng như A Hồng đã nói.

lại nhìn về phía Bạc Cận Ngôn đứng sau Giản Dao: “Anh ấy bị sao thế?”

Ánh mắt Giản Dao cũng nhìn xuống ống quần nhuốm máu của Bạc Cận Ngôn. Vụ sạt lở khi nãy, tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người phản ứng nhanh nên thoát nạn, chỉ bị thương nhẹ, nhưng Bạc Cận Ngôn thì thương tích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khá nặng. Một mắt chân của anh đã sưng vù, hai chân trầy trụa máu me. Mặc suốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quãng đường, anh không hề rên rỉ lấy một tiếng, nhưng sắc mặt rất khó coi. sợ vết thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh bị nhiễm trùng bèn vội vàng bắt chuyện: “Bọn chị gặp sạt lở, anh ấy bị thương. Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái, ở đây em di động hay điện thoại bàn không? Chị muốn gọi cho bạn xin giúp đỡ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

tựa vào khung cửa, lắc đầu: “Ở chỗ này không điện thoại, cũng không di động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó chị nói. Em cũng chưa từng thấy nó bao giờ. Mẹ em bảo vì trên không trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không sóng.” chỉ lên bầu trời âm u.

Giản Dao không ngờ kết quả lại như vậy, thoáng sửng sốt. Bạc Cận Ngôn từ tốn vuốt nhẹ tay cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý bảo đừng nóng lòng. Hành động này của hai người bị cô bắt gặp, liền “òa” lên một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng: “Hai anh chị người yêu à? Tình cảm tốt ghê!”

Lời nói này rất hồn nhiên, Giản Dao miễn cưỡng cười, xốc lại tinh thần hỏi: “Em tên gì?”

“Em tên Khưu Tự Cẩm. “Cẩm” của gấm hoa rực rỡ ấy.”

“Vậy Tự Cẩm, chị muốn hỏi một chút, đây bác không? Chị muốn tìm người trị thương cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy.”

Câu hỏi này không làm khó Tự Cẩm. Cô bé nhảy ra khỏi cửa, xởi lởi đáp: “Ở đây một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bác sĩ, chỉ một người thôi. Giống như anh chị, cũng người từ nơi khác đến. Bác ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt lắm, để em dẫn anh chị đi.”

Đi chừng nửa con phố, rốt cuộc họ thấy thêm vài người, đều dân bản xứ, ăn mặc kiểu dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỹ hệt như Khưu Tự Cẩm. Cònmột người gánh hai thùng nước băng qua đường. Theo Khưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tự Cẩm cho hay, trấn nhỏ không hệ thống nước máy, mọi người muốn dùng đều phải ra giếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chung lấy nước. Nước giếng rất sạch, thể uống trực tiếp.

Mấy dân làng thấy Bạc Cận Ngôn Giản Dao đều kinh ngạc, dừng bước nhòm ngó.thể thấy được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi đây bình thường hiếm khi người ngoài lui tới. Sắc mặt Giản Dao vẫn như thường, tiếp tục đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạc Cận Ngôn đi về phía trước. Khưu Tự Cẩm lon ton đi phía trước, chào hỏi mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người qua lại trên đường.

Hơn nữa, không biết đám người Phật Thủ núp trong trấn nhỏ này không?

Phía trước có một căn nhà nhỏ, trước cửa đặt vài chậu cây xanh, trên cửa sổ treo một cây cờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chữ thập đỏ màu. Tuy nhà cửa kỹ nhưng vẫn sáng sủa, sạch sẽ, sắc xuân ngập tràn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đây căn nhà sức sống nhất kể từ lúc Giản Dao bước vào thị trấn này đến giờ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đó chính nhà của vị bác được nói đến lúc nãy.

Khưu Tự Cẩm chạy vào trước, lớn: “Bác sĩ, bác Ôn, có người bệnh này!”

Giản Dao dìu Bạc Cận Ngôn bước vào nhà.

Bác Ôn một người đàn ông cao gần 1m8, vóc dáng gầy gầy, mặc áo blouse trắng, vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phần phong thái thanh nhã không nhiễm bụi trần. Anh ta nghe thấyngười gọi liền quay đầu lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên gương mặt nở nụ cười ấm áp: “Tự Cẩm, lại đến trêu anh…”, nhưng khi thấy Bạc Cận Ngôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Dao thì thoáng ngẩn ngơ.

Giản Dao không ngờ trấn nhỏ trầm lặng quái dị này lại gặp được một vị bác như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tướng mạo tuấn tú, khí chất nhã nhặn, nói cười ôn hòa, mặt mày sáng sủa. Cho dù đứng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 căn phòng đơn cũng không thể giấu đi hào quang rực rỡ của anh ta.

Lòng bỗng nhớ đến Phó Tử Ngộ. Tuy hai người dáng vẻ khác nhau nhưng khí chất lại tương đồng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Họng bỗng khô ran, trong đầu chợt nảy ra ý nghĩ: May Bạc Cận Ngôn không nhìn thấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bác Ôn lên tiếng: “Hai người là…”

Lúc này, Giản Dao mới kín đáo dời mắt khỏi khuôn mặt anh ta, mỉm cười giới thiệu: “Chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dân du lịch, giữa đường thuyền chìm nên bị dạt đến đây. Chồng tôi bị thương chân. Bác sĩ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh có thể khám cho anh ấy được không?”

“Được.” BácÔn ngồi xổm xuống trước mặt hai người, Giản Dao dìu Bạc Cận Ngôn ngồi yên vị trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghế, Khưu Tự Cẩm thì bên cạnh xem. Giản Dao nhìn thủ pháp của bác Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hết sức chuyên nghiệp, thành thạo nên cũng yên lòng.

“Sao lại bị thương thế này?” Bác Ôn hỏi thăm.

Giản Dao thành thật đáp: “Chúng tôi gặp sạt lở trên núi.”

Bác Ôn gật đầu, chỉ huy Tự Cẩm lấy dụng cụ chữa bệnh, bắt đầu xử vết thương cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạc Cận Ngôn. Còn Bạc Cận Ngôn từ đầu đến cuối không nói một lời, không biết đang suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì.

May không bị tổn thương đến xương. Bác Ôn cẩn thận băngcho anh, sau đó dặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những việc cần chú ý toa thuốc, cuối cùng còn khuyên họ: “Xem ra hai người phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tri Tử Châu một thời gian rồi, dưỡng lành vết thương rồi hãy đi.”

Trong lúc trò chuyện với nhau, Giản Dao Bạc Cận Ngôn đã biết được tên họ đầy đủ của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta Ôn Dung, một cái tên rất nho nhã. Trước đây, Ôn Dung làm bác ở thành phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn, thu nhập rất cao, cũng rất bận rộn. Giống như đa số thanh niên rời khỏi Bắc Kinh, Thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hải, Quảng Châu, anh ta ghét nhịp điệu cuộc sống hối hả, xô bồ như vậy. Một hội bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ đưa anh ta đến trấn nhỏ này, bị dáng vẻ thời gian ngưng đọng của nơi đây thu hút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rung động sâu sắc. Cuối cùng, anh ta quyết định lại mở một phòng khám bệnh. Dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong trấn không nhiều lắm, gần như mỗi ngày anh ta đều nhàn nhã, nhưng đủ nuôi sống bản thân. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Dao từng gặp không ít người như anh ta thành phố cổ hoặc thị trấn nhỏ, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể hiểu được.

Nhưng Giản Dao không hề chủ động hỏi về sự tồn tại của tổ chức Phật Thủ. Ôn Dung cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đề cập. Về phần điện thoại Internet, Ôn Dung cũng tiếc nuối than rằng, quả thật ngọn núi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không có.

Lúc họ rời khỏi phòng khám của Ôn Dung, trời đã sầm tối. Giản Dao dìu Bạc Cận Ngôn ra ngoài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình quay đầu lại liền thấy Ôn Dung đã cởi áo blouse, chỉ mặc áo mi trắng và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quần âu màu đen, đứng tựa bên cửa, mỉm cười tiễn họ. Còn Khưu Tự Cẩm khoác tay anh ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bám dính lấy vị bác sĩ.

Lòng Giản Dao chút bùi ngùi khó hiểu. Có điều, chuyện gấp rút trước mắt tìm được một chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghỉ chân rồi nghĩ cách thoát khỏi trấn nhỏ này hoặc liên lạc với tổng bộ.

Trấn nhỏ đâu đâu cũng có nhà hoang, họ không tốn nhiều thời gian đã tìm được một ngôi nhà tương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối sạch sẽ. Tuy rằng nát nhưng trong nhà vẫn đầy đủ tủ giường, bàn ghế. Ngoài cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoảnh sân nhỏ, cây mọc thấp thoáng, cỏ dại um tùm. Giản Dao dìu Bạc Cận Ngôn rảo bước băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua giao lộ, mua thức ăn một quán nhỏ ven đường. Chủ quán vừa ngượng ngùng vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: “Hai người chính khách du lịch bị thương đó hả?” Xem ra trấn này cùng nhỏ, sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất hiện hai người họ chẳng mấy chốc đã truyền khắp nơi, cũng không biếtphúc hay họa.

Trời tối đen như mực, từng giọt mưa tách vào cửa kính. Bạc Cận Ngôn nằm trên chiếc giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mộc mạc, Giản Dao tìm được một tấm chăn trong tủ, giũ rất lâu mới miễn cưỡng đắp lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh. Sắc mặt anh không tốt lắm, có lẽ do vết thương đau nhức, cũng thể do hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh nơi này quá tệ. Lòng cũng thấy mông lung, thầm nghĩ, từ khi hai người điều tra đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ vẫn chưa từng trải qua hoàn cảnh lâm nạn chốn hẻo lánh thế này.

Trong nhà không có điện,lục tìm được một chiếc đèn dầu. Lần này thì Bạc Cận Ngôn bật cười: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Em là Doraemonkhả năng biến ra mọi thứ sao?”

Lời nói đùa của anh khiến lòng Giản Dao thư thái hơn đôi chút: “Bây giờ biết được ích lợi khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dẫn em theo rồi chứ?” Rồi leo lên giường, tựa sát vào anh.

Ánh đèn leo lét soi sáng cả căn nhà như trong ảo ảnh. Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, như thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “những người còn sót lại” trong trấn này đều ngủ say khi màn đêm buông xuống, khiến cảm giác cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quái lại trào dâng mãnh liệt.

Một tay Bạc Cận Ngôn ôm lấy cô, một tay khác đeo máy đọc, tìm hiểu phần tài liệu quý báu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà đội trưởng Chu Thao đưa cho họ. Trong vầng sáng lờ mờ, ngay cả Giản Dao cũng không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13chữ, vậy máy đọc của anh vẫn nhận rõ từng nét, đọc từng hàng chữ thật lưu loát. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chẳng qua thỉnh thoảng sẽ chút tạp âm “xoẹt, xoẹt”.

Một giờ sau, Bạc Cận Ngôn đã “xem” hết tất cả các tài liệu. Nội dung chú trọng ghi chép mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc giao dịch gần đây của tổ chức Phật Thủ, kết cấu hoạt động nội bộ quan hệ hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tác. Nhưng còn cấu thành viên cốt lõi, bao gồm cả căn cứ địa thì không hề nhắc đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Xem ra…” Bạc Cận Ngôn suy đoán: “Thông tin của người cung cấp tài liệu này cho Chu Thao chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạn. Hoặc là… phần tài liệu này không phải bản hoàn chỉnh.”

Giản Dao gật gù, xấp tài liệu máy đọc vào ba lô, đưa thuốcÔn Dung đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh.

Bạc Cận Ngôn lại nói: “Trong túi của chúng ta không phải mang theo thuốc kháng sinh sao? Anh muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uống thuốc của mình.”

Giản Dao hơi giật mình: “Tại sao?”

Bạc Cận Ngôn giải: “Nếu nơi này hang của Phật Thủ, bốn người chúng ta từng tiếp xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm nay, emthể xác định được ai không phải sát thủ mặt nạ không? Người của Phật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thủlẽ không nhận ra chúng ta, nhưng sát thủ mặt nạ nhất định biết.”

Giản Dao chợt hốt hoảng, vội vàng vứt thuốc của Ôn Dung vào góc tường, lấy thuốc kháng sinh của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra.

Chờ Bạc Cận Ngôn uống thuốc xong, cầm một cây gậy gỗ gần giường, đứng dậy nói: “Tối nay, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ canh gác.”

Nhưng Bạc Cận Ngôn lại đưa tay kéo trở về giường: “Không cần đâu. Đấu với kẻ địch, quan trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất xem xét thời thế, bỏ ra ít nhất nhưng gặt hái thành quả lớn nhất. Tối nay, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta cứ ngủ một giấc thật ngon đi. Nếu bọn họ không ràng thân phận của chúng ta, tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay chắc chắn sẽ không manh động. Còn nếu biết rõ rồi, hai người chúng ta chẳng phải như ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba trong rọ sao? Vậy họ sớm đã động thủ rồi, còn để chúng ta đi khám bệnh, dạo phố, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn cơm sao? Cho nên Bạc à, em cứ xem như đang nhà. Tối nay, chúng ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nguy hiểm đâu, hãy ngủ một giấc đi.”

Giản Dao dở khóc dở cười, nhưng ngẫm nghĩ thấy cũng phải. Đã vào hang của kẻ địch, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhạy bén cỡ nào cũng khó lấy một địch trăm, chi bằng ngủ một giấc thì hơn. Nghĩ vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên đặt gậy gỗ bên giường, nghe lời anh nằm xuống ngủ.

Đêm khuya càng thêm yên ắng, tay chân Giản Daođã đắp kín chăn vẫn lạnh buốt. Bạc Cận Ngôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay trong lòng bàn tay mình, lại nhấc hai chân đặt vào bắp đùi nóng hực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh. Giản Dao không chịu, đau lòng nói: “Như vậy anh sẽ bị lạnh.”

Bạc Cận Ngôn chỉ cười trêu: “Ồ, nói cứ như trước kia, mỗi đêm đông em không hề thư thái làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy ấy.”

Giản Dao phì cười: “Nhưng bây giờ, anh đang bị thương mà.”

“Vì có em nên thân nhiệt của anh không hề giảm.”

Khóe môi Giản Dao khẽ cong lên.gối đầu trên tay anh, nhanh chóng thiếp đi. Ban đầu, hơi thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Bạc Cận Ngôn còn đều đặn, lát sau phát hiện Giản Dao đã ngủ say, anh từ từ mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ra trong đêm tối, lẳng lặng nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, hồi lâu vẫn không chợp mắt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đến rạng sáng thì mưa đã tạnh. Ánh mặt trời le lói soi rọi khoảnh sân nhỏ lầy lội và những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phiếnlong lanh ánh nước. Một đôi boot quân nhân hơi giẫm trên đất bùn. Người nọ mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo jacket đen, chậm rãi nhả ra một làn khói thuốc. Không ít người loáng thoáng đứng sau lưng hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lát sau, hắn ném nửa điếu thuốc còn đang cháy dở xuống đất rồi phủ bùn lên, gằn giọng: “Hai người mới đến rất kỳ quặc. Thuyền A Duyệt lại bị cảnh sát đánh úp. Chắc chắn là cảnh sát rồi. Ngày mai báo cáo với lão đại, giết họ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến), Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) full, Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến) online, read Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến), Đinh Mặc Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến)

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 69 — Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến)

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc