GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 97

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trịnh Hoành Văn không nhanh không chậm rót một chén nước: "Chờ."

Lục Uyển nhấc chân bước tới bàn ngồi xuống: "Vậy bây giờcách nào để hỏi tình hình ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ca ta không?"

Trịnh Hoành Văn đẩy chén nước về phía Lục Uyển: "Lát nữa ta sẽ xuống lầuhỏi một chút."

Dứt lời, căn phòng lại chìm vào yên lặng. Mấy ngày nay nàngTrịnh Hoành Văn luôn ngủ riêng phòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ban ngày phải gấp rút lên đường, nội dung giao tiếp không ngoài chuyện ăn uống, chỗ nghỉ. Lúc này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không khí lại khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Đột nhiên, một tiếng "Chát." vang lên, xen lẫn tiếng đồ sứ vỡ tan.

"Hỗn xược! Ngươitin Bổn quận chúa phái người niêm phong khách đ**m này của ngươi không!"

"Khách, khách quan, thật sự xin lỗi, trong quán thực sự không còn phòng trống nào ạ."

"Không thì đi đuổi những người khác ra ngoài cho ta!"

"Cái này, cái này sao được..."

"Ngươi nói gì?"

"..."

Trịnh Hoành Văn cẩn thận bước đến bên cửa, nhìn tình hình bên ngoài. Vừacửa ra một khe nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền tiểu nhị tiến lêncửa.

"Chuyện gì?"

"Khách quan xin lỗi, hôm nay quán chúng ta đã bị người ta bao trọn rồi. Xin phiền các vị tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khách đ**m khác, tiền bạc sẽ được hoàn trả đầy đủ."

Tiểu nhị với khuôn mặt sưng đỏ, áy náy nói.

Trịnh Hoành Văn khẽ nhíu mày, chưa kịp mở lời, tiểu nhị đã bị một người đẩy sang một bên. Tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại hán mặc đồ gia phó mặt mày hung tợn, hành động thô bạo đạp tung cửa phòng.

Nhưng trước khi hắn ta ra tay, Trịnh Hoành Văn đã nhanh mắt nghiêng người sang bên cạnh.

"Rầm!" Cánh cửa phòng bị đạp đến lung lay sắp đổ.

"Cút ra ngoài!"

Người bị đuổi ra ngoài không chỉTrịnh Hoành Văn Lục Uyển,còncả những vị khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 các phòng khác. Đa số đều oán hận trong lòng, nhưng khi nhìn thấy hơn chục tên đả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủ kia, không ai dám lên tiếng.

Thiếu nữ đứng giữa đại sảnh lầu dưới phóng túng kiêu ngạo, thỉnh thoảng lại vung chiếc roi da trong tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiêu căng ngẩng đầu: "Hừ!"

Hạt Dẻ Nhỏ

"Quận, Quận chúa, mời người." Chủ quán sợ đến mức mồ hôi đầm đìa. Dưới chân Kinh đô, đại nhân vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều vô số, nhưng không ngờ vị này lại Lan Nguyệt Quận chúa.

ấu nữ của người huynh đệ duy nhất của Thiên t.ử đương triều, nàng từ nhỏ đã được cưng chiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết mực, Kinh đô càng tồn tại không ai dám chọc.

Nhưng vị tiểu Quận chúa này tại sao lại xuất hiện đây?

Cách Vương phủ chỉ một canh giờ đi xe ngựa, nàng không về phủ thì đây làm gì?

Đương nhiên, chủ quán không gan hỏi, giữ được mạng nhỏ quan trọng.

Lương Lan Nguyệt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên người Trịnh Hoành Văn, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay cầm roi tùy ý chỉ về phía hắn: "Ngươi, đi ra đây!"

Ánh mắt Trịnh Hoành Văn tối lại, nhấc chân bước tới vài bước: "Quận chúa."

"Bổn quận chúa hỏi ngươi, gần đây trong thành phải đã xảy ra chuyện lớnkhông?" Lương Lan Nguyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiêu sái ngồi xuống, vắt một chân lên hỏi Trịnh Hoành Văn.

Trịnh Hoành Văn quy củ trả lời: "Bẩm Quận chúa, thảo dân không phải là người Kinh đô, hôm nay mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa đến. Cụ thể xảy ra chuyện gì, thảo dân không rõ."

Trên mặt Lương Lan Nguyệt hiện lên vẻ bực bội, nàng thiếu kiên nhẫn vẫy tay: "Không biết thì thôi."

Trịnh Hoành Văn đang định lui xuống, Lương Lan Nguyệt lại gọi hắn lại: "Khoan đã."

Lương Lan Nguyệt ra hiệu hắn lại gần hơn một chút. Nam nhân này dáng vẻ tuấn tú, giữa đôi mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại toát ra khí chất hào sảng, nhìn thế nào cũng không giống người tầm thường.

"Ngươi têngì?"

"Trịnh Hoành Văn."

Lương Lan Nguyệt vắt óc suy nghĩ một hồi, quả nhiên Kinh đô khôngnhân vật nào tên như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Xem ra nàng đã nhìn lầm rồi.

Nhưng, thật đáng tiếc cho dung mạo tốt đẹp này.

Vẻ thất vọng trên mặt Lương Lan Nguyệt, Lục Uyển thấy mồn một. Chẳng lẽ nàng ta đã để ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn rồi sao?

Tuy nóivậy, nhưng Trịnh Hoành Văn quả thực không tệ. Nếu hắn thểmột chỗ đứng vững © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắc Kinh đô, e rằng không biết sẽ có bao nhiêu thiếu nữ chưa gả phải lòng hắn.

"Quận chúa, Lão Vương gia gửi thư nói người mau chóng quay về." Lão giả cúi người nói nhỏ vào tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lương Lan Nguyệt: "Lão Vương gia lần này đã thực sự nổi giận rồi, nếu người không quay về, e © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rằng..."

"Lượng thúc, ta chẳng phải đã đến cửa thành rồi sao?" Lương Lan Nguyệt tỏ vẻ không vui: "Ông ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện thể sai người đến truyền lời mà."

"Quận chúa, người đừng giận dỗi Lão Vương gia nữa."

"Được rồi, ta biết rồi, bây giờ ta sẽ quay về!" Lương Lan Nguyệt thiếu kiên nhẫn phất tay, sải bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra cửa lên ngựa rời đi.

Khi những đả thủ của Vương phủ đi hết, chủ quán mới thở phào nhẹ nhõm, vị Quận chúa này cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng cũng đã đi rồi.

"Xin lỗi các vị, mọi người cứ quay về phòng đi!"

Vô cớ gặp phải một màn náo động như vậy, sau khi trở lại phòng, mọi người đều không dám ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài nữa. Nhìn tình hình trước mắt, Kinh thành quả thực nơi thị phi.

Về phía Lục Uyển, nàng mỉa mai liếc nhìn Trịnh Hoành Văn: "Vừa nãy nếu ngươi chịu khó cố gắng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút, e rằng bây giờ đã phu quân của Quận chúa rồi!"

Nghe nàng nói vậy, Trịnh Hoành Văn thở dài bất lực: "Uyển Uyển, nói hồ đồ vậy."

Lục Uyển nhướng mày: "Sao ta thể xem nói hồ đồ chứ, vị Quận chúa kia ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã để mắt đến ngươi."

Trịnh Hoành Văn: "..."

Nửa ngày không thấy hắn có phản ứng gì, Lục Uyển bĩu môi, nam nhân này thậtvị.

Buổi tối, tiểu nhị mang thức ăn đến. Lục Uyển không có khẩu vị, chỉ ăn qua loa vài miếng rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nuốt nổi nữa.

Nàng càng thêm lo lắng cho hai vị ca ca.

Trịnh Hoành Văn không cho tiểu nhị dọn đi, hắn nghĩ để đó lỡ Lục Uyển đói thì còn thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn được chút.

"Nàng đừng quá lo lắng. Hiện giờ chúng ta đã đến Kinh đô rồi, ngày mai sẽ nghĩ cách làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để vào thành. Nếu thực sự không được, chỉ thể nhờ người khác đưa vào."

"Haizz." Lục Uyển biết Trịnh Hoành Văn đang an ủi nàng, nhưng triều đại này, mạng người như cỏ rác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai quan lớn thì người đó mới quyền lên tiếng.

Lục Uyển lo lắng hai vị ca ca sẽ cớ bị người ta đẩy ra làm vật thế thân.

Nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, Trịnh Hoành Văn ở dưới đất cũng khó chợp mắt.

Lương Vương phủ.

Sau khi Lương Lan Nguyệt trở về phủ, không ngờ người đầu tiên nàng gặp lại chính Lương Hằng. Nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhanh chân bước tới: "Hằng đường ca, sao huynh lại đây?"

"Ngươi còn hỏi tado? Đều tại nha đầu ngươi bên ngoài không để người khác yên tâm. Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói nếu ngươi không quay về, thì sẽ phái ta tự mình ra ngoài thành bắt người!"

Lương Hằng giả vờ tức giận, đưa tay chọc vào trán Lương Lan Nguyệt, lắc đầu: "Bây giờ Kinh đô đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạn, ngươi tốt nhất ngoan ngoãn trong Vương phủ cho ta, không được đi đâu hết, nghe chưa?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Ta biết rồi." Lương Lan Nguyệt tinh nghịch lè lưỡi: "Những lời đồn ta nghe được trên đường đều thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao?"

"Nghiêm trọng hơn những ngươi nghe được nhiều. Lão thất phu kia đã bắt đầu ra tay với những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên cạnh ta. Việc gấp rút gọi ngươi về không muốn ngươi trở thành nhược điểm của ta!"

Sắc mặt Lương Lan Nguyệt dần trở nên nghiêm trọng: "Hừ, hồi trước khi rời Kinh, ta đã biết tiện nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó chắc chắn không ý tốt với huynh, ta nói muốn dạy dỗ nàng ta, huynh còn cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngăn cản không cho!"

"Chuyện triều đình không liên quan đến nàng ấy." Lương Hằng không muốn nói nhiều thêm nữa, dặn Lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lan Nguyệt nhiều lần phải ngoan ngoãn ở nhà, đợi qua giai đoạn sóng gió này, nàng muốn đi đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng được.

"Được rồi, ta đâunói gì. Ta thật sự không hiểu tại sao huynh lại bao che cho Phụ nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó như vậy!"

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài full, Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài online, read Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài, Đang cập nhật Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 97 — Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc