GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 42

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lời vừa thốt ra, Tuyết Điêu càng đề phòng hơn nhìn chằm chằm Lục Uyển. Tuy nhiên, thân hình nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngừng run rẩy của nó đã tố cáo nỗi sợ hãi trong lòng.

Lục Uyển che giấu nụ cười nơi khóe mắt, tiếp tục "uy h**p", "Mau cút đi, nghe chưa!"

“Chít chít.” Tuyết Điêu không cam lòng, lại lùi về sau vài bước, cảnh giác nhìn Lục Uyển.

Lục Uyển giơ giơ chiếc cuốc trong tay. Tuyết Điêu "xoẹt" một cái chạy mất. “Hừ, còn sợ không trị được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiểu gia hỏa nhà ngươi!”

Lục Uyển tiếp tục tiến về phía trước. Đường càng lúc càng khó đi, nói chính xác hơn là căn bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có đường, các loại cây bụi mọc đan xen chằng chịt.

Chưa đi được mấy bước, mu bàn tay Lục Uyển đã bị cành cây cọ xước ra mấy vết máu. Nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không để tâm đến vết thương nhỏ này, chủ yếu cứ đimẫm như thế này, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm được không.

Lục Uyển thầm nghĩ, nhấc chân định bước đi, nào ngờ dưới chân hẫng một cái, cả người đổ nhào về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía trước. May mắn thay, trong khoảnh khắc ngã xuống, nàng kịp thời bảo vệ đầu nên không gặp nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểm lớn.

Nhưng khi đứng dậy, mắt chân truyền đến cơn đau dữ dội. Lục Uyển nhíu mày, xem ra đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị trẹo chân.

Lục Uyển vịn vào thân cây đứng dậy, co chân bị thương, nhảy đến một tảng đá lớn bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh ngồi xuống nghỉ ngơi chốc lát.

“Haizz.” lúc đến đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này Lục Uyển đã muốn thoái lui.

Chưa nói đến việc trên núi này rốt cuộc d.ư.ợ.c liệu hay không, những thứ quý hiếm như Nhân sâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm sao thể xuất hiệnnơi hoang vu như thế này?

Lục Uyển cởi giày vớ, xoa nhẹ mắt chân. Vừa cúi đầu xuống, ánh mắt nàng chợt liếc thấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cây "cỏ" nhỏ chỉ mọc vài chiếc bên cạnh.

Lục Uyển hái chiếc xuống kiểm tra lại lần nữa, ánh mắt bỗng sáng rực lên. Nhân sâm!

Lúc này nàng không còn để ý đến cơn đau mắt chân nữa. Lục Uyển vội vàng cầm cuốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩn thận nằm rạp xuống đất bới đất.

Đối với d.ư.ợ.c liệu Nhân sâm, điều quan trọng nhất chínhsự nguyên vẹn.

“Chít chít.” Lại một tiếng kêu sắc nhọn vang lên. Lục Uyển ngẩng đầu lên, đối diện với bộ dạng Tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Điêu đang nhe răng về phía nàng. Liên tưởng đến những chuyện vừa xảy ra, Lục Uyển lập tức bừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỉnh, thì ra tiểu gia hỏa này biết chỗ này d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, nó muốn độc chiếm! Quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiênlinh tính!

Lục Uyển chống một tay lên eo, nhướng mày, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, khẽ cười, “Tiểu gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏa, d.ư.ợ.c liệu này ngươi dùng không được, nhưng đối với ta lại đại dụng.”

“Chít chít.” Tuyết Điêu sốt ruột nhảy dựng lên.

Lục Uyển nhìn chằm chằm một hồi lâu, trong lòng chợt nghĩ ra điều đó, bèn lấy chiếc bánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thịt bọc trong vải từ giỏ sau lưng ra, tùy tiện ném xuống trước mặt Tuyết Điêu, “Cho ngươi cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này ăn, chúng ta đổi chác một chút.”

Tuyết Điêu ngửi ngửi chiếc bánh thịt, thè chiếc lưỡi nhỏ màu hồng l.i.ế.m một cái rồi ngậm lấy bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

Không còn Tuyết Điêu quấy phá, tốc độ làm việc của Lục Uyển nhanh hơn. Nàng cẩn thận bọc Nhân sâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào miếng vải, rồi đặt vào giỏ mây.

“Lục Uyển!” Đột nhiên, một tiếng gọi vang lên từ phía sau khiến Lục Uyển giật mình. Nàng còn chưa kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản ứng, Trịnh Hoành Văn đã vội xông đến trước mặt nàng.

Trịnh Hoành Văn nhìn thấy khuôn mặt Lục Uyển dính đầy bùn đất, tóc tai rượi ướt át trên trán, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y phục trên người đã bị cành cây cào rách. Hắn xác nhận nàng không sao, trái tim vốn treo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao cuối cùng cũng hạ xuống.

“Sao chàng lại đến đây?” Lục Uyển kinh ngạc nhìn Trịnh Hoành Văn. Sao hắn biết nàng đây?

Trịnh Hoành Văn lấy lại hơi, “Can đảm của nàng cũng quá lớn rồi! Nàng biết trên núi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chim dữ thú dữ không? Ngay cả nam t.ử khỏe mạnh cũng không dám lên núi một mình.”

“Ta ngheđại phu nói.” Trịnh Hoành Văn nhận ra ngữ khí mình vừa nói vẻ hơi không đúng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bèn dịu giọng đôi chút, “Nàng cần d.ư.ợ.c liệu gì?”

“Giờ còn thiếu Xà cốt.” Lục Uyển nói giọng nhàn nhạt, “Lúc ta lên núi chẳng gặp phải gì cả, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đáng sợ như chàng nói đâu.”

Trịnh Hoành Văn đỡ Lục Uyển đứng dậy, nhưng chưa kịp đứng thẳng, Lục Uyển đã nhận thấy cơn đau ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt cá chân và đau đến mức khom người.

“Chân nàng sao vậy?” Trịnh Hoành Văn nhận thấy chân nàng bị thương, ra hiệu nàng vịn vào cây, rồi cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống xem xét mắt chân nàng,đã sưng tấy lên.

Lục Uyển khẽ đẩy vai Trịnh Hoành Văn. Ngón tay hơi lạnh của nam nhân chạm vào mắt chân nàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến nàng hơi ngượng ngùng rụt chân lại, “Không sao đâu, chàng đứng lên trước đi. Ta vừaý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị trẹo chân thôi, không nặng.”

“Nàng ngồi nghỉ một lát đi!” Trịnh Hoành Văn nhìn nàng biết chắc không thể đi lại được. Nếp nhăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa lông mày hắn hơi sâu hơn, “Đợi chân nàng đỡ hơn rồi chúng ta hãy quay về.”

“Ngươi...” Lục Uyển lúc này trong lòng số nghi vấn, nhưng lại không biết nên hỏi thế nào, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ biểu hiện của Trịnh Hoành Văn hơi quá mức căng thẳng chăng?

Ánh mắt Trịnh Hoành Văn khẽ lóe lên: "Hiện tại bệnh tình của các bệnh nhân vẫn chưa được kiểm tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ, nếu như ngươi thực sự xảy ra chuyện gì, vậy thì cả huyện này sẽ đại loạn mất."

"..." Thật sự là như vậy sao? Lục Uyển cảm thấy chuyện này dường như không hề đơn giản như mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ, nàng không kìm được khẽ lẩm bẩm trong lòng.

"Chít chít."

Trịnh Hoành Văn nghe thấy âm thanh khác lạ vang lên thì cảnh giác nhìn xung quanh. Lục Uyển vỗ vai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an ủi hắn, ra hiệu hắn không cần căng thẳng đến thế: "Là một tiểu vậtcùng đáng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi."

Lời Lục Uyển vừa dứt, tuyết điêu lại xuất hiện trước mặt, chỉ bộ râu trên miệng còn dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút thịt vụn.

Lần này chẳng hề địch ý gì.

"Lại đây." Lục Uyển vẫy tay gọi nó, tuyết điêu do dự một lát rồi nhón chân nhỏ tiến về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lục Uyển.

"Hôm nay đến hơi vội vàng, ta không mang theo nhiều đồ ăn. Nếu ngươi muốn sau này thường xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đồ ngon, thể cùng ta về nhà."

Hạt Dẻ Nhỏ

"Chít chít .."

"Mỗi ngày đều thịt bánh ăn." Lục Uyển vốn xem trọng duyên phận, nàng rất thích tiểu vật này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tuyết điêu nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, dường như đang cân nhắc.

Càng lúc trời càng tối, nếu lúc này không xuống núi e rằng bọn họ sẽ bị lạc trong rừng.

Nhiệt độ trong núi khá thấp, ban đêm chắc chắn sẽ bị đông lạnh đến c.h.ế.t tại đây.

Lục Uyển đeo gùi, Trịnh Hoành Văn nửa đỡ cánh tay nàng. Ban đầu hắn muốn cõng nàng, nhưng Lục Uyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiên quyết từ chối.

Đường núi này vốn đã khó đi, một người đi đã chật vật, nếu cõng thêm một người nữa, e© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ càng thêm khó khăn.

Tục ngữ nói rất đúng, lên núi dễ, xuống núi khó.

Khi Lục Uyển Trịnh Hoành Văn trở lại Tế Thế Đường, đại phu nhìn thấy bộ dạng phong trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mệt mỏi của hai người thì vội vàng sai người chuẩn bị thang t.h.u.ố.c để làm ấm thể.

"Lý đại phu, ngài hãy cất giữ củ nhân sâm này cẩn thận." Lục Uyển thận trọng đưa gùi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại phu, dặnkỹ lưỡng: "Những ngày này ngài hãy giúp ta tìm xem có rắn cốt không, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quả thật không có, vậy đành phải nghĩ biện pháp khác để thay thế."

"A, được." đại phu gật đầu, trong lòng chợt nghĩ đến điềuđó, theo bản năng nhìn về bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng Trịnh Hoành Văn đang rời đi. Chắc do hai người cứ nói chuyện mãi, Trịnh Hoành Văn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chen lời vào được nên mới lẳng lặng rời đi.

"Lục đại phu, vị Trịnhgia này đối với quả thật rất quan tâm đấy!"

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài full, Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài online, read Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài, Đang cập nhật Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 42 — Sau Hòa Ly - Với Y Thuật Trong Tay - Ta Cải Mệnh Phát Tài

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc