GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 471: Phong Tướng (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Đúng vậy, ta xưa nay nhìn đại cuộc, đây Phạm công dạy ta. Ông ấy nói ta không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sách, bảo ta đọc nhiều sách, nhưng sách đọc nhiều rồi, trải qua nhiều rồi, rất nhiều chuyện ngược lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng ngày càng không hiểu. Ta lấy đại cuộc làm trọng, năm đó ta không giết cha con Hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia, khiến hơn mười ngàn anh linh quân Tống chết sạch Tam Xuyên Khẩu. Ta lấy đại cuộc làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng, cứ cố nhẫn nhịn Hàn Kỳ, Nhâm Phúc, kết quả làm cho mười mấy ngàn quân Tống chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hảo Thủy Xuyên. Ta lấy đại cuộc làm trọng, đi sứ Khiết Đan, trấn thủ Bắc, bỏ lại chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc Tây Bắc, kết quả trại Định Xuyên, lại chết mười mấy vạn quân Tống. Chủng Thế Hành chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành Tế Yếu. Phạm Trọng Yêm lấy đại cuộc làm trọng đã bị đuổi ra kinh thành. Bỗng nhiên xoay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người, ánh mặt trời chiều tàn rơi lên hai tròng mắt Địch Thanh, ánh sáng như lửa:

- Bàng đại nhân, ngài nói cho ta biết, gần trăm ngàn quân Tống chết đó, một đám anh hùng hảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hán chết biên thùy, tội bị giáng chức, nên lấy cái làm trọng?

Sắc mặt Bàng Tịch ảm đạm, gục đầu xuống, không có lời nào để nói.

- Đúng vậy, Địch Thanh ta là mãng phu, xuất thân binh nghiệp, ta hiểu không nhiều. Nhưng ta biết ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng tính mạngcũng chỉ một, ai cũng không cách xem thường người khác. Câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói này năm đó ta nói với Hàn Kỳ, mấy năm nay qua rồi, ta vẫn nói câu này. Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy đại cuộc làm trọng, sau khi thoát mạng trong cái chết, biết Lĩnh Namnạn, thì vội tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh thành hy vọng đóng góp sức lực. Nhưng bọn họ phảilấy đại cuộc làm trọng? Địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh ta nhiều năm liều mạng, vết đao xông cửa, hiểu nguy khó của tính. Một xích lão hèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọn, sao xứng nở mày mở mặt như vậy? Địch Thanh ta không xứng, bọn họthể xứng?

Bàng Tịch thân hình run rẩy, muốn nói gì, nhưng cuối cùng trở thành một tiếng thở dài.

Địch Thanh càng nói càng xúc động phẫn nộ, nhìn chằm chằm Bàng Tịch nói:

- Bàng đại nhân, ta nghe nói lần này Lĩnh Nam loạn, đầu tiên ngài tiến cử Địch Thanh ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất chiến, ta đa tạ coi trọng của ngài. Nhưng nếu ta dẫn binh xuất chiến, nhưng binh lính đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu hỏi ta, Địch Thanh, ngươi chothânvị trí cao, trong mắt người khác, cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một xích lão, vậy bọn họ quên cả sống chết, chuyến đi này có thể sẽ không quay về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, cũng không gặp được cha mẹ nữa, cũng không gặp được vợ con nữa, cũng không gặp được huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đệ nữa. Bọn họ trong mắt người khác, cái gì, chẳng lẽ vì danh hiệu xích lão? Bàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại nhân, ngài đọc sách nhiều, ngài nói mới tốt, ngài có thể nói cho bọn họ biết, rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ cái không?

Bàng Tịch chậm rãi đứng lên, thân hình run rẩy, sắc mặt áy náy nói:

- Ngài nói đúng, ta lần này không nên đến.

Địch Thanh thở dài một tiếng nói:

- Đúng vậy, ngài thật sự không nên đến, trong mắt những người không phải xích lão kia, Địch Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta không biết đối nhân xử thế, không thể lấy đại cuộc làm trọng. Nhưng ta muốn hỏi bọn họ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ cần diện, chẳng lẽ Địch Thanh ta thì không cần mặt? Được rồi, lần này, ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết đối nhân xử thế, đại cuộc của bọn họ bảo vệ vinh hoa phú quý, giữ giang sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiên cố, nếu bọn họ thích, tự mình đi bình loạn. Đại cuộc của Địch Thanh chính một người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó chính Dương Thường. Năm đó ấy nói với ta, Địch Thanh không nên chịu khinh thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của những người đó. Địch Thanh ta thể không cả, Địch Thanh ta thể chết, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đã hứa với Dương Thường, đời này sẽ không bị khinh thường của người khác. Cho ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày mai bị giáng chức, cho ta bị xâm chữ ba ngàn dặm, cho đao kề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên cổ ta, nếu ta không thấy Hạ Tủng nhận lỗi với ta, ta sẽ không lĩnh quân.

Bàng Tịch gật đầu, thắt lưng hơi uốn lượn, tựa hồ cũng không chịu nổi gánh nặng, sau một hồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lão mới nói:

- Ta biết rồi, ngài nói đúng, sai thì sai rồi, tìm bao nhiêndo cũngsai rồi. Sai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì sai rồi, sai lầm nhất định muốn người phạm saiđắp lại mới được.

Lão nhìn Địch Thanh rất lâu, vừa gật đầu, vừa chậm rãi đóng cửa.

Địch Thanh một lời phẫn nộ phát tiết ra ngoài, cả người đột nhiên trống rỗng, chậm rãi ngoài xuống, khóe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miệng mỉm cười:

- Nhưng ai chịu nhận mình sai rồi chứ?

Địch Thanh ngơ ngẩn trong phòng, Quách Quỳ đẩy cửa đi tới, trong tay còn cầm hai rượu. Lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quách Quỳ ngoài phòng, đã nghe thấy tất cả, y giống như ngàn lời muốn nói, nhưng y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ là nói:

- Địch đại ca, đệ uống với đại ca được chứ?

Địch Thanh gật đầu, cầm lấy vò rượu đó uống mấy ngụm, chỉ cảm giác trong miệng đầy mùi vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chua xót đau khổ.

Hai người uống rượu buồn, tới lúc tối khuya, Quách Quỳ lại mắt say đờ, đột nhiên ngoài phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người gõ cửa.

Quách phủ cũng không đồ để trộm, hơn nữa tính láng giềng đều rất kính trọng Quách gia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quách Quỳ sơ ý khinh suất, cửa sân xưa nay khép hờ, người đến ràng từ cửa sân thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào tới trước phòng.

Địch Thanh, Quách Quỳ nhìn nhau, đều nhận ra nghi hoặc của đôi bên.

Bàn Tịch đều đến rồi, lúc này, cònthể ai đến đây? Chẳng lẽ Hạ Tủng đến nhận sai? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng con người Hạ Tủng như vậy, chỉ sợ đánh chết cũng sẽ không nhận sai với Địch Thanh, bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không sau này lão làm saothể ngẩng đầu trước mặt quan văn võ?

Địch Thanh thấy Quách Quỳ đã tám phần say, chỉ thể tự mình đứng lên tới trước cửa, mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa phòng ra.

Một vệt ánh trăng chiếu xuống, rơi lên mặt người đó trước phòng, Địch Thanh thấy rồi, giật mình kinh hãi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thất thanh nói:

- Thánh Thượng?

Người trước mặt đó, trong thần sắc nghiêm trang lo lắng, ẩnuy nghiêm thượng, ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triệu Trinh Thiên tử Đại Tống.

Địch Thanh chưa từng nghĩ tới, Triệu Trinh lại đích thân tới Quách phủ!

Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, như ngân chân trời rơi vào giữa hai người.

Thần sắc Triệu Trinh phức tạp, thấy Địch Thanh định thi lễ, nói:

- Miễn đi.

Y thấy trong phòng đầymùi rượu, chau mày nói:

- Địch Thanh, khanh tới trong viện nói chuyện với trẫm, không biết ý khanh thế nào.

Triệu Trinh khách khí như vậy, Địch Thanh ngược lại nhiều năm chưa từng nghe thấy, gật đầu, theo sau Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trinh tới viện đình. Thấy Diêm Lương đứng chỗ cửa viện, còn cẩn thận nghe, thì cảm giác ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tường viện không ít tiếng hít thở rất nhỏ.

Địch Thanh biết Triệu Trinh không còn giống như ngày trước, thễ dễ dàng mạo hiểm. Lần này đến Quách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phủ, không hỏi cũng biết, nhất định dẫn rất nhiều cấm quân đi theo.

Triệu Trinh thấy giữa viện địnhcái bàn đá, bên cạnh ghế, đi tới ngồi xuống, ra hiệuĐịch Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng ngồi.

Địch Thanh vốn đang nhún nhường, suy nghĩ, giây lát cũng ngồi trước mặt Triệu Trinh.

Trong mắt Triệu Trinh phần cảm thán, chậm rãi nói:

- Địch Thanh, chúng ta đã rất lâu không gặp rồi. Từ lần trước về kinh, Trương mỹ nhân bỗng dưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trúng độc, Địch Thanh đi sứ Khiết Đan, trong nháy mắt, đã qua mấy năm rồi.

Địch Thanh ngược lại biết, Trương mỹ nhân không chết, nhưng vẫn bệnh nặng không khỏi. Hắn hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng không thẹn, đối với chuyện Trương mỹ nhân trúng độc, cũng chút khó mà tưởng tượng. Hắn càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khó tưởng tượng hắnTrương mỹ nhân vốn không quen biết, tại sao Trương mỹ nhân muốn ám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hại hắn?

Thấy Địch Thanh trầm lặng, Triệu Trinh trầm ngâm hồi lâu mới nói:

- Thật ra trẫm... vẫn luôn xem khanh huynh đệ. Giữa chúng ta, tuy không minh thề uống máu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng ta trẫm thấy, rất nhiền minh thệ, chỉ quý thành tâm, mà không hình thức.

Giọng nói của y rất thấp, lại không chú ý tới Quách Quỳ trong phòng lẳng lặng xuyên qua cửa sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn bọn họ, nghe thấy Triệu Trinh nói lời này, trong mắt Quách Quỳ phần cổ quái.

Địch Thanh muốn nói chút gì, nhưng thấy Triệu Trinh không nhìn hắn, cuối cùng vẫn không nói lời nào.

- Trẫm luôn muốn làm một hoàng đế tốt, cũng luôn đang tận lực làm hoàng đế tốt.

Triệu Trinh lẩm bẩm nói:

- Nhưng trước Thái hậu, sau Nguyên Hạo, ngay sau đó lại đến Chí Thư, trẫm tâm lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suy cạn.

Lúc y nói chuyện, đang nghĩ tình hình chiến tranh Đại Tống, lòng nóng như lửa đốt.

Chỉ thời gian mấy ngày này, thư cầu cứu của Lĩnh Nam bay tới như tuyết rơi.

Lúc thì hai châu bị vây, khi thìmột châu bị vây, lại lãnh tướng bị giết, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tri châu đầu hàng.

Chí Thư liên tiếp chiến báo thắng lợi, quân Tống mỗi lần chiến đều thua.

Nếu nói quân Tống Tây Bắc Bắc Cương, nói thế nào cũng trải qua khảo nghiệm khói lửa chiến tranh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quân Tống phía nam, mấy chục năm hòa bình, hoàn toàn đã quên đánh giặc như thế nào.

Khuyết điểm yếu kém của quy tắc quân đội Đại Tống sớm đã hiện ra. Cái này quả thật một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạo phát phát ra. Đại Tống không có cấm quân trăm vạn, binh lực đều Bắc Cương, Tây Bắc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân đội vùng ven phía Nam hoàn toàn không thể chống lại Chí Thư.

Hiện giờ quân đội của Chí Thư thế như chẻ tre, thấy tình hình, rất thể dẹp yên lưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quảng, nuốt chửng, tư thế Kinh Hồ.

Nếu tiếp tục như vậy, không tới mấy tháng, phía nam Trường Giang phải cắm cờ của Chí Thư. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chẳng lẽ, Đại Tống bị Khiết Đan cắt đi Yến Vân mười sáu châu, bị nước Hạ cướp đi phía tây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoành Sơn, bây giờ lại phải bị Chí Thư chia giang sơn cai trị?

Triệu Trinh không cam lòng, nhưng không cam lòng tác dụng gì? Quần thần tay, kế khả thi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Mỗi lần nghĩ tới đây, Triệu Trinh đều tức giận trong lòng. Khiết Đan hiếp bức, quần thầntay, Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạo xuất binh, quần thần bó tay. Bây giờ Chí Thư xuất binh, quần thần vẫn bó tay. Những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13quan này trung thần, trung thần có thể chết cùng Triệu gia y, nhưng không nghĩ làm thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào cứu vãn.

Sau khi Di Giản chết, Phạm Trọng Yêm bị trục xuất, Đại Tống lại trở lại cảnh tượng ao tù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước đọng.

Cho tới bây giờ, y vẫn chỉ thể tin Địch Thanh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 471 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc