GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 468: Phong Tướng (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hoàng viễn thượng bạch vân gian

Nhất phiến thành vạn nhận sơn

(Bài thơ: Xuất Tái của Vương Chi Hoán. Dịch thơ:

Dòng sông như chảy lên trời thẳm

Treo giữa trùng sơn một ải quan )

Ngược lại tiếng sáo Khương truyền về Ngọc Môn, Địch Thanh thuận theo nước Hoàng ngựa dẫm quan sơn. Hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay, lại về tới Biện Kinh.

Ngàn dặm đắng phong trần, kinh thành phồn hoa như trước. Sau khi Địch Thanh tới kinh thành, đúng lúc gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trời lạnh gió rét, thở ra thành khói. Thái dương hắn cũng sớm trắng như sương, thấy kinh thành mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy năm thịnh vượng như ngày nào, chỉ kéo thấp mềm, lẳng lặng tới Quách Phủ.

Trước cửa Quách phủ cùng yên tĩnh, rất vắng vẻ.

Địch Thanh thầm nghĩ

“Theo tin tức, Quách Quỳ chắc còn trong kinh thành chờ lệnh. Ta sớm bảo Hàn Tiếu cho bồ câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 truyền tin trước, thông báo cho đệ biết ta sẽ trở về, thể đệ ấy trong phủ đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta không? Ôi, ta, Quách đại ca tiểu Quỳ ba người cả đời bôn ba bên ngoài, Quách phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này sớm đã phủ đầy tro bụi rồi à?”

Cửa lớn khép hờ, Địch Thanh đẩy cửa vào, tìm một hồi, phát hiện được chỗ nào cũng bụi bậm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng phòng của Quách Quỳ, mìnhphòng của Quách Tuân, vẫn thu dọn ngăn nắp sạch sẽ.

Địch Thanh thấy vậy, hơi giật mình một lát, khóe miệng lộ ra nụ cười chua xót, biết nhất định© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quách Quỳ thu dọn,lẽ trong suy nghĩ Quách Quỳ, Địch Thanh Quách Tuân chưa từng rời xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 y.

Ngồi trong phòng Quách Quỳ, Địch Thanh chờ tới lúc hoàng hôn mặt trời lặn vẫn không thấy Quách Quỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay về, trong lòng hơi có lấy làm lạ. Nghĩ ngợi một lát, nhấc bút nhắn lại, nói mình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về, đi ra ngoài một chút, nếu sau khi Quách Quỳ về đến, không được ra ngoài, đợi hắn quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về.

Địch Thanh ra Quách phủ, mặc quần áo bá tính bình thường, vẫn độimềm, không muốn bị người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận ra.

Bước đi lững thững, cảm thấy trong bụng vừa đói vừa khát, nhớ tới tửu quán của ông già Lưu chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần đây, nhắm hướng đi. Tới trước tửu quán, nhìn thấy bên trong một chiếc đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quạnh, trong tửu quán chỉ ngồi một người, người đó đối lưng với Địch Thanh, đang bưng ly rượu đổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào miệng.

Địch Thanh thấy người đó tóc hoa râm, giống như ông già Lưu, nhẹ đi tới, thì nghe người đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẩm bẩm nói:

- Tỷ tỷ... tỷ tỷ vẫn khỏe không, tỷ tỷ bên đó, chắc lãnh lẽo lắm?

Âm thanh đó nghẹn ngào, đầy bi ai, trong còn lẫn chứa ý ưu buồn căm phẫn. Địch Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chau mày, cảm giác người đó không phải ông già Lưu, vòng qua nhìn, giật mình nói:

- Ông là...

Hắn ràng thấy khuôn mặt của người đó, biết mình nhận nhầm người, người đó màu da ngăm đen, gầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến hai hãm sâu, thần sắc tiều tụy.

Địch Thanh chợt nhìn người đó, cho rằng mình không quen, nhưng không biết tại sao, luôn cảm giác chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen mặt.

Người đó ngẩng đầu nhìn thấy Địch Thanh, đột nhiên nhảy dựng lên, bình rượu cũng quăng xuống đất, “binh” một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng vang lên, y nhìn Địch Thanh, cắn chặc răng, trong mắt lộ ra ý cực kỳ kinh hãi.

Lúc Địch Thanh nhìn khuôn mặt đó, cố gắng tìm tòi người này rốt cuộc ai, thì nghe thấy người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó kêu to một tiếng, lật ngược cái bàn, xoay người xông ra khỏi tửu quán.

Địch Thanh giơ tay, kéo giữ người đó gọi:

- quốc cữu, sao ngài?

Lúc hắn thấy người đó xoay người, ngược lại cảm giác chút ấn tượng, suy nghĩ một hồi, đã nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra người đóai.

Người đó chính Dụng Hòa, đệ đệ củaThuận Dung, cũng chínhcậu của đương kim Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tử Triệu Trinh.

Người đó bị Địch Thanh bắt lấy, dùng sức giẫy giụa, hô:

- Ngươi buông tay ra, ngươi nhận nhầm người rồi. Y ra sức giãy giụa, trên trán cũng mồ hôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chảy xuống. Địch Thanh thấy người đó chỉ ra sức phủ nhận, khuôn mặt tiều tụy sợ hãi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đành lòng nắm mạnh, buông lỏng tay.

Người đó lảo đảo một vòng, thiếu chút nữa ngã nhào lên đất, nhưng nhanh chóng chạy đi, không thấy bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng.

Địch Thanh rất quái dị, thầm nghĩ người đó ràng chính Dụng Hòa, mình chắc chắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận nhầm. Nhưng tại sao người đó vội vàng phủ nhận như vậy, hơn nữa hoảng hốt nhiều như vậy? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Địch Thanh đứng đó, tràn đầy khó hiểu, nghe sau lưng tiếng bước chân vang lên, quay đầu nhìn qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy từ hậu đường đi ra chính ông già Lưu.

Ông già Lưu nhìn thấy Địch Thanh, vừa mừng vừa lo, ân cần thăm hỏi một phen, lại nhanh nhẹn bưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới rượu thức ăn, nói:

- Địch tướng quân, bọn họ đều nói ngài chết rồi, lão nói người như ngài, làm saothể chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứ?

Lời nói lão chân thành, trên mặt già nua đầyvẻ vang.

Địch Thanh lòng thấy cảm kích, chỉ nói:

- Ta quả thật gặp nạn, nhưng sau đó sự.

Hắn biết ông già Lưu rất nhớ Quách Tuân, nhưng cũng hiểu Quách Tuân không muốn lộ diện, do đó cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nói tới chuyện này.

Vẻ mặt ông già Lưu đầy vui mừng, cùng Địch Thanh uống hai chén rượu, sau đó hỏi:

- Địch tướng quân, lần này ngài về kinh, phụng chỉ muốn đánh Mã Trí Thư Lĩnh Nam hả? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Địch Thanh do dự một chút mới nói:

- Nước nạn ngập đầu, nếu cần tới Địch Thanh ta, thì ta ra trận.

Ông già Lưu kinh ngạc nói:

- Bọn họ không cần Địch tướng quân, còn cần ai chứ?

Địch Thanh trong lòng cười khổ, thầm nghĩ ta lòng báo quốc, nhưng triều Tống chưa hẳn hy vọng cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta. Mấy năm nay, ta lên chức rất nhanh, đắc tội không ít văn thần, những người này cho© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước nạn ngập đầu, chỉ sợ ôm lòng bài trừ dị kỷ, ngay cả Phạm đại nhân cũng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ ép ra khỏi kinh thành, huống hồ Địch Thanh ta chứ? Lần này loạn Lĩnh Nam, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thanh thế kinh người, quấy nhiễu giang sơn Đại Tống, bọn họ mới không thể không cần ta. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thanh thế dần tắt, cái này đối với đám người đó mà nói, là hội lập công, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định sẽ không cần Địch Thanh ta lãnh quân rồi.

Nhưng hắn Địch Thanh, loạn Lĩnh Nam lần này đã quấy nhiễu thiên hạ, hắn không chết, thì hắn nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định phải trở về.

Nhưng những lời nói này, Địch Thanh lại không muốn nói với ông già Lưu, không ngờ ông già Lưu nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

- Địch tướng quân, phải trong triều gian thần nói xấu ngài. Lúc này triều định không trọng dụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngài nữa phải không?

Địch Thanh ngẩn ra, hỏi:

- Tại sao nói như vậy?

Ông già Lưu thở dài nói:

- Triều đình này biến pháp vốn tốt, nhưng nghe nói kẻ gian không quan tâm tới lợi ích thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ, ép Phạm công, đám người Phú Bật trung thànhnước, phá hoại biến pháp. Địch tướng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngài Phạm công qua lại, nổi tiếng thiên hạ. Bọn họ nếu thể ép Phạm công, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng tiến hành chèn ép ngài.

Địch Thanh ngược lại không ngờ ông già Lưu nhìn lại thấy đáo, trong lòng thầm nghĩ:

“Có đại thần nhìn ta chướng mắt cũng không sao, chỉ không biết Triệu Trinh nghĩ thế nào thôi?”

Hắn dùng qua rượu và thức ăn, nhớ tới Quách Quỳ, cáo biệt ông già Lưu. Sau khi tới con phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài, thấy pháo hoa bộn bề, xuyên qua màn đêm nhìn về hướngDụng Hòa bỏ đi, đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy bóng người.

Địch Thanh trong lòng chút kỳ quái, thầm nghĩ Dụng Hòa nói thế nào cũng quốc cữu, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao thể sa sút như vậy? Thuận Dung đã chết nhiều năm rồi, cho Dụng Hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỷ tỷ tỷ đệ tình thâm, theo nói thương tâm cũng nên nhạt rồi. Nhưng hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa gặp, hình như y đối với cái chết của Thuận Dung chút... canh cánh trong lòng?

Lắc đầu, Địch Thanh quay lại Quách phủ, thấy Quách Quỳ vẫn chưa trở về, hơi chau mày, lúc chờ nghiêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tựa vào cạnh giường, ngủ đi lúc nào không hay.

Một đêm không nói, ngày hôm sau khi Địch Thanh mở mắt, thấy sắc trời trắng bệch, Quách Quỳ vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở về, ngược lại chút lo lắng. Quách Quỳ nếu đã biết hắn muốn đến, không không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đợi hắn. Lúc này Quách Quỳ thủy chung chưa về, chẳng lẽ xảy ra chuyện. Nhưng Quách Quỳ xưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay qua lại một mình, Quách phủ này cô tịch không người, duy nhất một quản gia già cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết đi đâu, hắn muốn hỏi, cũng không biết đi đâu hỏi.

Chậm rãi đứng dậy, Địch Thanh lại đi ra Quách phủ, lững thững đầu đường Biện Kinh.

Biện Kinh an bình nhiều năm, vẫn như thành thị không bóng tối, lúc sáng sớm đãngười buôn bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức dậy mua bán la hét, thật náo nhiệt. Địch Thanh đi tới đầu phố, trong lòng thầm nghĩ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Ta lần này về kinh thành, xem như khôngthánh chỉ, tự về kinh thành, nếu muốn truy cứu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ lỗi, nhưng ta từ lâu không để trong lòng. Ta vốn muốn tìm Quách Quỳ hỏi chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lĩnh Nam, nếu cấp bách lại cần Địch Thanh ta, Địch Thanh ta lãnh binh giải cứu tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng nghĩa bất dung từ. Nhưng nếu không cấp bách, ta thể sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ quan, từ nay về sau không bao giờ quay về kinh thành nữa. Thiên hạsự, Địch Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta lại kinh thành cũng không tác dụng gì? Bây giờ ta chỉmột nguyện vọng, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là Quách đại ca bọn họ thể trở lại Hương Ba Lạp, nếu thể cứu đượcThường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Địch Thanh ta cùng với ấy, không lo trần thế nữa. Nhưng...

Nghĩ đến đây, cứng rắn không nghĩ thêm nữa.

Hắn căn bản không dám nghĩ nếu như không cứu được Thường thì sẽ thế nào.

Lúc này một tiếng chiêng vang lên, đánh thức một giấc mộng nhiều năm của Địch Thanh, thì nghe phía xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính kêu ầm:

- Môn sinh Thiên tử dạo phố.

Nhanh theo sau chính tiếng “phần phật” vang lên, vô số tính đi tới xem náo nhiệt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 468 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc