GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 448: Đôn Hoàng (7)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong dòng chảy của đại mạc, đã biết bao câu chuyện xưa về các anh hùng cuối cùng đã bị gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thổi mưa vùi. Đến thời kỳ Ngũ Hồ thập lục quốclúc khói lửa Trung Nguyên theo chiều hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phát triển, chiến loạn liên tiếp, số bách tính nho học chạy đến các vùng lân cận Đôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoàng, nhiều hơn cả đệ tử phật môn đông qua truyền đạo, tây đến cầu kinh bằng con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường Đôn Hoàng.

Trước đây hòa thượng Tần Nhạc Tôn tại lòng chảo Đại Tuyền núi Tam Nguy đã khai phá hang đá Cúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phật, nơi đây đã hưng khởi khai quật chế tạo tượng Phật, kéo dài nhiều năm.

Điều này cũng tạo nên một Đôn Hoàng phồn vinh chưa từng có, tràn ngập bầu không khí Phật giáo.

Quách Tuân ở trên ngựa nhìn dãy nũi liền nhau xa xa, thấy trong cát mạc mơ hồ như tấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bia điêu khắc cổ, dấu vết của Phật, thở dài nói:

- Còn nhớ thời Tùy Đại Nghiệp năm thứ chín, Tùy Dương Đế từng phái Nhất đại kỳ thần Bùi Củ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến Đôn Hoàng, Trương Dịch thông thương lân cận, khi đó Đại Tùy đang thịnh thế thiên hạ,hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mươi bảy nước Tây Vực đều đến triều cống, vô cùng rầm rộ. Cương thổ đại Tùy cũng theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó hưng thịnh đỉnh cao.

Địch Thanh không hiểu sao đột nhiên Quách Tuân đề cập những vấn đề này, nhìn cát vàng xa xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộn cao, trong lòng nghĩ: “Nhưng Đại Tống thì...Ngay cả Hoành Sơn cũng không thể vượt qua, chứ đừng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến Đôn Hoàng, Trương Dịch khiến Tây Vực triều cống. Từ sau loạn nhà Đường, giang sơn người Hán ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày suy đồi. Năm xưa Triệu Trinh từng nói với ta, y Hán Đế, ta chính là Hoắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Khứ Bệnh.Nhưng cuộc đời này của Địch Thanh ta thua xa những anh hùng hảo hán đó...”

Quách Tuân nhìn dãy Thường Sơn kéo dài xa xa, trong lòng cũng nghĩ như Địch Thanh, khẽ thở dài, nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

- Nhưng thiên cổ phong lưu cũng bị cát bụi che phủ. Cuộc đời con người....đánh đánh giết giết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý nghĩ cuối cùng gì?

Lúc này hồ tiếng sáo Khương theo gió truyền đến, hình như cả tiếng ca.

Địch Thanh đột nhiên nhớ khúc hát trước đây Phi Tuyết đã hát.

“Cây cỏ thương thu, thiền như lộ, mộ tuyết thần phong y trụ.

Anh hùng tự chuốc khổ, hồng nhan tuổi xế chiều, thân này khó thoát số mệnh!

Nơi Ngọc Môn thiên sơn, Hán Tần quan nguyệt, chỉ chiếu đường cát bụi...

Thiên sơn sừng sững bên ngoài Ngọc Môn quan này xanh biếc không thay đổi, cát bụi ngập đường, ánh trăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ chiếu Tần Hán quan, nhưng thiên hạ từ xưa tới nay cũng không bao giờ thấy nữa.

Đời người khổ ngắn, tương triền miên.

Nghĩ tới đây, hắn lại không kìm được quay sang nhìn Phi Tuyết, trong lòng chấn động, thì ra lúc hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa mới xuất thần thì Phi Tuyết cũng đang nhìn hắn, trên mặt tràn ngập tình cảm dịu dàng, tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tan biến rất nhanh nhưng giây phút đó lại như đã vạn năm.

Lúc mọi người đến gần Tam Nguy Sơn, Phượng Minh báo lại, nói đám người Gia Luật Hỉ Tôn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến đó, nhưng chỉ sợ rất nhanh sẽ tới. Chủng Thế Hành xác định Hương Ba Lạp ngay gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sa Châu, đã phái Phượng Minh lẻn vào Sa Châu hỏimật Hương Ba Lạp, mặclúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó không chiếm được tin tức xác thực tường tận nhưng sao cũng biết động tĩnh của quân Hạ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Quách Tuân nghe vậy khẽ thở nhẹ một hơi, dẫn ba người Địch Thanh, Phi TuyếtDiệp Tri Thu từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường tiến vào núi.

Nơi nàyquân Hạ trấn thủ, nhưng sao núi non điệp trùng, quân Hạ chỉ canh giữ đường hiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại quan ải, còn đối với hiểm cảnh thiên nhiên thì việc phòng bị yếu hơn. Sau khi Quách Tuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào núi, như sớm đã quen thuộc đi trong núi như không cần nhìn đường, y vừa di chuyển vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẩy, di chuyển qua nơi hiểm, đẩy cây mây khô ra sau, phía trước lối thoát.

Đi không xa lắm, dưới chân Diệp Tri Thu đột nhiên tiếng kẽo kẹt, như giẫm phải đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vội nhấc lên nhìn, chỉ thấy giữa đống cây cỏ khổ hiện ra một bộ xương trắng, một cú giẫm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đã giẫm nát ngực của bộ xương.

Diệp Tri Thu nhíu mày, thấy trên ngực bộ xương trắng một mũi tên trúc, mũi tên trúc này đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mục rữa, cắm thật sâu bên trong bộ xương trắng.

Quách Tuân nghe tiếng quay đầu lại nói:

- Bắt đầu từ lúc này phía trước có rất nhiều cạm bẫy, nguy hiểm trùng trùng, một số đã bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta phá hỏng, nhưng còn một số vẫn chưa phát động. Các ngươi đi theo vết chân của ta, chớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đi sai. Địch Thanh, đệ bảo vệ Phi Tuyết.

Địch Thanh gật đầu, ra hiệu Phi Tuyết đi theo sau hắn, còn hắn cẩn trọng đi theo sát sau Quách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuân, còn Diệp Tri Thu đi sau cùng.

Mọi người đi được một đoạn, thấy nhiều bộ xương trắng trên mặt đất, hoặc bị tên trúc bắn chết, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị đá đè chết, hoặc bị dây mây khô treo trên không trung, y như bị phong hóa chết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Còn một hố to, cỏ khô bên ngoài đã sụp xuống, lộ ra hố to bên dưới sâu mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trượng, trong hố kia tràn ngập gậy trúc nhọn, trên mũi trúc nhọnvết máu loang lổ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số xương trắng dưới đó.

Còn có vố số cơ quan ẩn giấu, với nhãn lực nhạy bén của Địch Thanh có thể thấy được trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây ngầm ẩn hiện hàn quang sắc bén, ràng những quan cạm bẫy này đã bày sẵn, chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người sa vào.

Địch Thanh thầm kinh hãi, mới hiểu mấy năm gần đây không biếtbao nhiêu người đến thăm Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ba Lạp đều táng thân nơi này. Hắnthể đơn giản tiến đến mà không biết Quách Tuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã đổ bao mồ hôi sự cực khổ trong đó.

Đi được hơn nửa ngày, lúc này Quách Tuân mới đến trước một vách đá dựng đứng.

Vách đá này thẳng đứng ngàn nhẫn, từ xa nhìn lên chỉ thấy ngọn núi cao chót vót trong đám mây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lúc này Địch Thanh mới phát hiện, bất giác hắn đã tiến vào một sơn cốc, bốn phía núi vây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quanh, nhìn như mất lối đi, nếu khôngQuách Tuân dẫn đường, chỉ sợ cả đời hắn cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm được đến đây.

(Nhẫn: đơn vị đo lường, một nhẫn bằng 7, hoặc 8 thước)

Quách Tuân đến trước vách đá dựng đứng, tay sờ soạng, gỡ đám cây mây ra, vách đá dựng đứng phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước bỗng hiện ra một cái khe, cái khe này không rộng, miễn cưỡng đủ một người đi qua, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới khe hở gió lạnh thổi tới, nhìn xuống dưới, chỉ thấy đen thẳm không nơi tận cùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Địch Thanh phát lạnh trong lòng, hạ thấp giọng hỏi:

- Đây là...hãm địa sao?

Cuối cùng hắn đã tiếp cận được Hương Ba Lạp, vừa nghĩthể đi vào Hương Ba Lạp, gặp được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần Hương Ba Lạp, thể quay về cứuThường, trái tim hắn đập thình thình không ngừng.

Những năm gần đây, hắn số lần nghĩ nếu thể cứu được Dương Thường, nhưng khi chuyện tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mắt, trong lòng lại sợ hãi.

Hắn không sợ chết, chỉ sợ niềm hy vọng lại thất bại!

Hắn không để ý, Phi Tuyết đứng bên yên lặng nhìn hắn, trong mắt tràn ý ưu thương. Rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao Phi Tuyết lại ưu thương?

Diệp Tri Thu nhìn cái khe kia, khó hiểu nói:

- Quách huynh, địa hình đây thật kỳ lạ, sao đột nhiên lại xuất hiện một đường đi vào Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ba Lạp?

ràng Quách Tuân đã sớm nghĩ đến vấn đề này, nói:

- Lúc trước ta cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng thấy đường khe này rất sâu, hình như địa chấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tạo nên, bởi vậy ta cứ suy nghĩ,đây vốn không đường vào. Nhưng bởi vì sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị địa chấn đã nứt ra một con đường.

Địch Thanh đột nhiên nghĩ đến lời của Triệu Minh lúc trước, do dự nói:

- Chỉ sợ đây quan của hậu nhân họ Tào và thương nhân họ Lịch kia phát động, dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến núi bị nứt ra.

Hắn kể lại một lượt chuyện lúc trước Triệu Minh, Quách Tuân gật đầu nói:

- Điều này cũng khả năng.

Diệp Tri Thu cười khổ, nói:

- Trên đời này thật sự một loại quan thể tạo thành uy lực như vậy sao?

Địch Thanh khựng lại, trong lúc nhất thời không biết nói thế nào, Quách Tuân nói:

- thể uy trời đất, Tri Thu, năm xưa tại Bạch Bích Lĩnh, ngươi cũng từng nhìn thấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hố to? Chiều sâu của cái hồ kia chẳng phải cũng khiến người ta nghe mà rợn người?

Diệp Tri Thu hồi tưởng lại chuyện năm đó, giống như mới hôm nay. Cái hố đó cực sâu, gã cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng xuống đó tìm tòi nhưng sau khi dùng hết dây thừng cũng vẫn không thấy đáy, ngẫm lại cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật kỳ lạ khó tin. Sự viện đóvẫn nhớ mãi không quên, chỉ sau khi bôn ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lao lực vẫn chưa từng đến đó, giờ ngẫm lại, hầm đó đúngthật quá quái dị. Tạm buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ suy nghĩ trong đầu, Diệp Tri Thu nói:

- Bất luận thế nào, chúng ta cũng phải đi vào xem.

định sắn tay áo đi vào, bị Quách Tuân kéo lại. Quách Tuân do dự một chút, mới nói:

- Tri Thu, ngươi ở lại đây canh chừng cho chúng ta được không? Ta chỉ sợ...có người phong tỏa nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, người thì đi vào được nhưng lại ra không được?

Diệp Tri Thu ngẩn ra, thầm nghĩ nơi này quỷ, quỷ cũng không tìm được, sao lại người phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỏa cửa đông? Thấy sự khẩn thiết trong mắt Quách Tuân, Diệp Tri Thu biết Quách Tuân nói chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nguyên nhân, lưỡng lự giây lát rồi mới nói:

- Ta có thể lại. Nhưng sau khi các ngươi ra, ta cũng muốn vào xem. Người thì ta thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều lắm rồi, nhưng chưa bao giờ gặp thần, nếu cuộc đời này bỏ qua, chẳng phải tiếc nuối sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trong mắt Quách Tuân có ý cười, vỗ vỗ bả vai Diệp Tri Thu, nói:

- Cảm tạ.

Diệp Tri Thu cười cười, rồi lại bất đắc lắc đầu, dặn dò:

- Vậy các ngươi cẩn thận.”

Quách Tuân gật đầu, trước tiên theo đường nứt đi xuống dưới, đường nứt này nhìn vẻ sâu, nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải vuông góc, mặcQuách Tuân bị thương, nhưng xuống dưới cũng không khó khăn gì. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó đến Địch Thanh đi xuống, Phi Tuyết yên lặng đi theo.

Diệp Tri Thu cố gắng kìm nén ý niệm muốn theo xuống trong đầu, thấy ba người kia biến mất,trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thấy kỳ lạ. thấy kỳ lạsao Quách Tuân kiên trì để lại mình bên ngoài, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỳ lạ sao Quách Tuân Địch Thanh lại mạo hiểm tìm Hương Ba Lạp, sao Phi Tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại chấp nhất đi theo Địch Thanh?

Tìm một chỗ khô ráo ngồi xuống, Diệp Tri Thu cảm thấy bốn phía yên tĩnh đáng sợ, cả đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của vào sinh ra tử, thể nói gặp số tình cảnh, nhưng nơi vắng vẻ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này thì chưa bao giờ tới.

Đột nhiên cảm thấy chút kỳ quái, thầm nghĩ nơi này núi hoang,cây khô cỏ dại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vốn nên động vật thường lui tới, sao sau khi cùng Quách Tuân tới đây rồi lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề bắt gặp thú lui tới? Nghĩ tới đây, Diệp Tri Thu thấy sống lưng lạnh ngắt, lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt trời đã lên cao đến đỉnh, rơi xuống đỉnh núi.

Sắc trời đã tối, toàn bộ sơn cốc càng tối hơn, khí núi lạnh lẽo, thổi đến lạnh thấu xương. Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tri Thu không ngờ nơi tĩnh lặng như này cũng thể tạo nên áp lực biên. Chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hít thở, Diệp Tri Thu cười tự giễu, nói:

- Diệp Tri Thu ơi Diệp Tri Thu, ngươi đừng tự dọa mình nữa.

đang tự giễu mình, hơi thả lỏng một chút, đột nhiên trong lòng căng thẳng, bởi nghe xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa tiếng sàn sạt...

Âm thanh đó càng lúc càng gần, giống như người giẫm lên lá khô đi đến, trong bóng tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự quý khó nói nên lời. Diệp Tri Thu rùng mình, tay cầm chuôi kiếm, lắc mình chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua tảng đá lớn bên cạnh.

Nơi ma quỷ như này, lạilúc này nữa, sao người tới đây? Lẽ nào người đến không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người? Vậy đó là ai? Là quỷ, hay thần?

Diệp Tri Thu chăm chú nhìn xa xa, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, gió thổi qua làm nội tâm càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 448 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc