GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 362: Tai Hoạ Ngầm (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Yến Thù nói:

- Trên đời người không như ý đến tám chín phần, trên triều, chẳng lẽ chỉ mấy người các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi làm chủ sự?Di Giản đã trong triều nhiều năm, cân bằng mọi việc, há chuyện dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?

Dứt lời liền lắc đầu, ông ta đối với Phạm Trọng Yêm càng thêm tán thưởng, nhưng đối với đám người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóng nảy Thái Tương, lại không tán thành.

Tĩnh, Thái Tương tuy khúm núm, nhưng trong lòng nghĩ:

- Cho đắc tội Hạ Tủng thì sao? Người này đã ra khỏi Lưỡng phủ, nghĩ lại thì thế nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn thể làm được gì?

Âu Dương Tu vốn luôn trầm lặng, thấy vậy nói:

- Kỳ thật Thái Gián chỉ phụ hoạ theo Vương Củng Thần thôi, nếu không phải Vương Củng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần tham tấu Hạ Tủng, sự việc sẽ không biến thành thế này. Nhưng lạ Vương Củng Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vốn thuộc phái Di Giản, tại sao lại chỉ trích Hạ Tủng?

Yến Thù nói:

- khó giải? Vương Củng Thần vốn kẻ danh cầu mưu lợi, thấy Di Giản tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao thất thế, chỉ sợ không thể lại tái khởi Đông Sơn, do đó y tham tấu Hạ Tủng, dụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý muốn lấy lòng chúng ta.

Mấy người Âu Dương Tu liếc mắt nhìn nhau một cái, cùng đồng thanh:

- Đềudo kẻ này mà hết đại sự.

Tĩnh nóng lòng cứu chữa, hỏi:

- Phạm công, trước mắt xử thế nào?

Phạm Trọng Yêm thầm nghĩ, cải cách vừa mới bắt đầu, các ngươi liền đắc tội với hai ngườiDi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản, Hạ Tủng, tự tạo cường địch, dẫn đến kết quả không tốt. Nhưng những người này quả thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ cho cuộc cải cách, ông ta không tiện trách cứ, trầm ngâm một hồi mới nói:

- Ta một lát đi diện thánh, xem thử tâm ý của thánh thượng.

Ông ta một mặt muốn nói về việc của Hạ Tủng, một mặt muốn xem cách nhìn của Triệu Trinh đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Địch Thanh.

Sau khi Phạm Trọng Yêm phân phó xong, vội vàng đi vào trong cung, mấy người Âu Dương Tuxào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như đang nghiên cứuđó, Yến Thù lắc đầu, tự mình rời đi.

Địch Thanh không tâm như những người trong cung, điều duy nhất nghĩ là:

- Ta hôm nay trên triều không thể nhịn, lại tuyên chiến với Nguyên Hạo, chỉ sợ thánh thượng không vui. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lẽ chức quan này của ta đã làm đủ rồi, Biện Kinh cuối cùng cũng không phải nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Địch Thanh ta lâu, cho đại quân không thể công phá Sa Châu, chẳng lẽ tự Địch Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta không thể đi sao?

Nghĩ đến đây, trong lúc thê lương, Địch Thanh lại cảm thấy phấn chấn, ngay lúc đang đi, đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người cản trước mặt hắn.

Địch Thanh hơi giật mình, đã thấy rõ người chặn đường, Một Tàng Ngoa Bàng cái người tay như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhặt hoa.

Hai người này tìm hắn làm gì? Trong lòng Địch Thanh chút hoang mang, ngừng bước chân, nhìn hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó không nói.

Một Tàng Ngoa Bàng nhìn Địch Thanh, đột nhiên cười ha ha nói:

- Đều nói Địch tướng quân đệ nhất dũng tướng của Đại Tống, hôm nay được gặp, quả nhiên danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất truyền.

Y đột nhiên đổi chiều gió, cùng tán thưởng Địch Thanh, làm cho người ta cùng bất ngờ.

Lúc này dòng người trên phố qua lại như nước, lúc nghe thấy hai chữ “Địch Thanh”, từ từ chậm lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Địch Thanh ác chiến Tây Bắc nhiều năm, nước trấn thủ biên cương, cho tánh của Biện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kinh đều biết đến việc này, nhưng rất ít người gặp qua Địch Thanh. Lúc này nghe Địch đại tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân đang trên đường, nhịn không được ghìm chân lại nhìn xem.

Thấy Địch Thanh trầm mặc không nói, Một Tàng Ngoa Bàng lặng lẽ cười nói:

- Địch tướng quân, ngươi đừng cho rằng ta quỷ kế gì, thật Đại Hạ ta rất trọng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hùng. Ta lần này đến Biện Kinh, sớm đã ý định, cho không gặp được thiên tử của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các ngươi cũng phải thấy được ngươi.

Địch Thanh thản nhiên nói:

- Bây giờ ngươi đã thấy, có thể đi được rồi?

Hắn dời bước định đi, Một Tàng Ngoa Bàng đưa tay ra cản:

- Địch tướng quân, xin dừng bước, ta còn lời chưa nói hết.

Địch Thanh híp mắt, ánh mắt sắc như kim:

- Ngươi muốn nói nhưng ta không muốn nghe, chỉ dựa vào người bên cạnh này của ngươi, sợ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm được.

Người hắn để ý nhất vẫn là người luôn mỉm cười bên cạnh Một Tàng Ngoa Bàng.

Người đó thấy Địch Thanh nhìn đến, mỉm cười nói:

- Địch tướng quân, tại hạ Thác Bạt Danh. Muốn giữ Địch tướng quân sợkhông dám, nhưng Địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tướng quân nghe Một Tàng sứ giả nói vài ba câu cũng không không tốt.

Thần sắc Địch Thanh không đổi, chau mày nói:

- Long Bộ Cửu Vương, mạnh nhất Bát Bộ. Niêm Hoa Già Diệp, chân thuỷ hương. Nếu nói trên đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này còn việc Già Diệp vương không dám, ta thật khó tin.

Nụ cười người nọ không giảm, nhẹ giọng nói:

- Địch tướng quân đúng là Địch tướng quân, không ngờ đã nghe qua danh của tại hạ, chân thuỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hương, chân dũng vô uý. Chẳng lẽ nói….Địch tướng quân uy danh hiển hách, trí dũng song, vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không dám nghe vài câu của bọn ta sao?

Người đó chính Già Diệp vương.

Long Bộ Cửu Vương, mạnh nhất bát bộ. Niêm Hoa Già Diệp, chân thuỷ hương.

Già Diệp vương tên Thác Bạt Danh, trong Long Bộ Cửu Vương, đa số đều tại nước Hạ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiển đại quyền, chỉ ba người A Nan, Già Diệp Mục Liên hình như vẫn luôn thần bí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khó gặp. Tin tức của Địch Thanh tuy nhanh nhạy, nhưng cũng chỉ biết việc Thác Bạt Danh vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luôn tại Phiên học viện ở Hạ quốc tiến hành nghiên cứu kinh điển, không nghĩ người này lại âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thầm cùng với Một Tàng Ngoa Bàng đến Biện Kinh.

Nghe Già Diệp vương kích tướng, Địch Thanh nói:

-Ta không phải không dám, mà không muốn. Giữa ta các ngươi, vốn không chuyện để nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Xin nhường đường.

Dứt lời, chậm rãi đi về phía trước…

Nụ cười của Già Diệp vương càng sâu hơn, cánh tay nhón hoa đột nhiên cản lại, như không mang theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khói bụi vịn cánh tay Địch Thanh lại nói:

- Xin, dừng, bước!

Năm ngón tay của y nhẹ nhàng, khéo léo, như chậm nhưng thật ra nhanh cùng, chớp mắt đã sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nắm được cánh tay trái của Địch Thanh.

Nhanh hơn chính một cái vỏ đao.

Một tiếng “cộp” vang lên, ngón tay như nhón hoa đó đã chặn vỏ đao lại. Vỏ đao rắn chắc kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dường như đỡ không nổi cái chặn nhè nhẹ kia, như vết nứt.

Lúc này nắng ấm diễm lệ, trời xanh biếc. Trong lúc đó, một tia sáng loé qua, toạc cảnh xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lửng lờ.

Trong không gian, một vệt hàn khí của binh qua liếm qua.

Sau tia sáng, “Xoạt” một tiếng, đao vẫn trong vỏ, Địch Thanh nắm chặt vỏ đao trong tay, Già Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vương thoái lui ba bước, nụ cười trên mặt cùng gượng ép.

Tay phải y không còn trạng thái như niêm hoa nữa,ngược lại nắm chặt thành quyền.

Địch Thanh hừ lạnh một tiếng, sải bước rời đi. Trong mắt Già Diệp vương vài phần khiếp sợ, đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên giương giọng gọi lớn:

- Địch tướng quân, chủ ta rất ngưỡng mộ ngươi, nếu ngươi đến giúp, nhất định sẽ đứng vào hàng ngũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cửu vương! Nếu ngươi thấy không đủ, cứ đưa ra điều kiện. Trên đời này…không không thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.

Địch Thanh dừng bước, con phố tiêu tịch, mọi người đều đang nhìn Địch Thanh.

Khoé miệng Già Diệp vương lộ ra nụ cười đắc ý, Một Tàng Ngoa Bàng cũng nhếch miệng cười, bất luận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào, chỉ cần nói ra câu này, Địch Thanh không thể khônglại giải thích.

Đường phố phồn hoa, mang vẻ hiu quạnh khó nói, Địch Thanh từ từ xoay người lại, ngưng nhìn Già Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vương nói:

- Trên thế gian này ít nhất hai việc không thể thực hiện được. Một trái tim chính trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của đàn ông Đại Tống ta, một lương tâm của các ngươi, không mua được lương tâm của các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi là bởi vì các ngươi không có.muốn mua trái tim của bọn ta, các ngươi không xứng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Sau khi hắn nói xong, thản nhiên cười một tiếng, sải bước rời đi.

Hắn biết Già Diệp vương đang khích bác li gián, hắn biết bất luận người khác tin hay không, nhưng Già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệp vương nói ra câu này, đã gieo xuống đất mối nghi ngờ, nhưng hắn đã không cần giải thích, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn chẳng thèm nói nữa.

tánh trên đường nhìn bóng lưng đi xa xa kia, tâm trạng kích động. Lúc đó, không có bất cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nào lại nghi ngờ tấm lòng của Địch Thanh.

Nụ cười của Già Diệp vương chút khổ sở, Một Tàng Ngoa Bàng còn có thể hét lớn:

- Địch Thanh, ngươi không nghe lời khuyên của bọn ta, rất nhanh sẽ hối hận!

Địch Thanh lần này căn bản không dừng lại, thân ảnh rất nhanh biết mất cuối con phố.

Già Diệp vương lúc này mới chậm rãi mở tay phải ra, nhìn vệt máu nhàn nhạt trong lòng bàn tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong mắt lộ ra ý kính sợ. Vừa nãy tuy chỉ giao thủ một chiêu, nhưng y đã thua.

Lúc y chặn vỏ đao của Địch Thanh, Địch Thanh rút đao chém lên lòng bàn tay y, Tốc độ cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh, như tia nắng bình minh rọi xuống mặt đất, ybản không kịptránh. Thậm chí người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi trên đường không kịp nhìn thấy Địch Thanh xuất đao.

Khoái đao như vậy, tựa như nước không một kẽ hở, cho Già Diệp vương gặp phải, cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu thua quay về. Nhìn vết máu trong lòng bàn tay, trong lòng Già Diệp vương chỉ có một ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niệm, công của Địch Thanh so với truyền thuyết còn đáng sợ hơn, đến nay,thể cản được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoái đao đó, chẳng lẽ chỉ mũi tên ngũ sắc đó?

Địch Thanh vừa về đến Quách phủ, Quách Quỳ đã chạy ra nghênh đón, nói:

- Nhị ca, huynh làm sao giờ mới về vậy. Vừa nãy người tìm huynh, là một gái….

- ai?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 362 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc