GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: Kinh Diễm (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Xuân đi xuân đến, mai rụng tuyết tàn.

Thời gian như nước tẩy sạch những dấu vết còn sót lại của tháng năm. Tuy trận đánh thung lũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phi Long trời long đất lở, quỷ dị khó lường, nhưng thời gian cũng đã qua lâu, ngoại trừ những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người trong cuộc ra thì đã không còn mấy ai nhớ được tình cảnh thảm liệt quỷ dị lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

Nhưng chỉ cầnngười đã từng trải qua thì cả đời này sẽ không quên được hết thảy những việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã xảy ra lúc ấy!

Cuối xuân năm nay là mùa cỏ cây sinh sôi, đàn chim oanh bay hót, trong ngoài Anh lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phủ Khai Phong ồn ào náo nhiệt không ngớt, cấm quân qua lại nhộn nhịp như những chú kiến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bởi mấy ngày này lúc tổ chức Ma Khám cấm quân rất lớn, cho nên cấm quân kinh thành đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tham gia sát hạch rất đông.

Đại Tống trọng văn khinh võ, khoa cử thường xuyên được tổ chức nhưng nếu không phải thời đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì rất ít khi tổ chức cử. Quân nhân nếu không lai lịch xuất thân, trong triều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nói giúp, để được từ sương quân được bổ sung vào cấm quân, con đường thăng chức duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất chính tham gia Ma Khám. Người thể đi vào trong Anh lâu thi diễnnghệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức vị thấp nhất cũng phải Phó Đô Đầu trở lên,phần lớn quan quân cấp thấp nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn thăng chức, cũng chỉ thể tiến hành sát hạch Bát Đại doanh bên ngoài Anh lâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trong Kiêu doanh thuộc Bát Đại doanh, quan giám thị to:

- Vương Khuê thi tiễn.

Một người ra khỏi hàng. Mọi người thấy người này mặt đen như than, tuổi tác cũng không lớn lắm, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước lên đứng ở trên trường thì cả người đã tỏa ra một luồng khí tức lẫm liệt dũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mãnh. Lúc này có người đưa cho một chiếc cung cứng, hai tay Vương Khuê dùng sức đã kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 căng cung cứng khiến cho mọi người phấn khích ủng hộ không ngớt.

Đám cấm quân chỉ trỏ, một người nói:

- Nếu lần này Vương Khuê vượt qua được khảo hạch thì sẽ trở thành Phó Đô Đầu rồi. Sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng ta sẽ không còn nhìn thấy hắn đây nữa.

- Đương nhiên rồi, ngươi cho là ai cũng giống như ngươi sao? Nhìn ngươi xem, mấy năm nay chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiến bộ một tí gì, chín năm qua chưa vượt qua được một cuộc khảo hạch nào, đến bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chỉ một Thừa Cụcthôi. Người nhà Vương Khuê không có ai trong triều hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại được chí khí như vậy, mỗi một cuộc khảo hạch đều vượt qua, một hội nhỏ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không bỏ lỡ, từ một quân nhân tầm thường đã tiến lên được Quân Đầu, thoắt cái lại sắp trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành Phó Đô Đầu rồi, thật đúng một hán tử.

Người bị chất vấn kia bất mãn nói:

- Vậy thì sao chứ? Cũng chỉ một Đô Đầu thôi, bên trên cònĐô Ngu Hầu và Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Huy Sứ. Chỉ Huy Sứ trong kinh thành thì được coi cái gì? Nếu như ngươi không vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được Tam Ban thì cả đời này cũng chỉquân nhân thấp kém. Chỉ gia nhập vào Tam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ban sứ thần thì mới thật sự có triển vọng.Vương Khuê dũng mãnh đi chăng nữa, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn tiến nhập vào Tam Ban sứ thần thì sợ rằng râu cũng đã bạc trắng rồi? Nỗ lực như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế để 'chui' vào Tam Ban thì cũng đã sắp về trời rồi, tội chứ?

Người lúc trước thở dài, lại nói tiếp:

- Nói thì nói thế, nhưng được thăng chức bao giờ cũng chuyện tốt, giống như làm Tương Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hầu sao cũng tốt hơn so với Thừa Cục.

Nói xong gã cười đắc ý. Vốn gã chính là quan cấp bậc Tương Ngu Hầu, cao hơn Thừa Cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bậc, nói vậy chính để châm chọc đối phương.

Người kia bị châm chọc đỏ mặt, phẫn nộ nói:

- Lão tử Thừa Cục thì sao nào?sao lão tử cũng dựa vào năng lực của bản thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thăng chức, chứ không giống với một số người, chỉ biết khoác lác, bưng bít vượt qua kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tra. Đúng năm nào lão tử cũng dậm chân tại chỗ, nhưng ngược lạinhững người năm nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thụt lui. Tuy nhiên người ta vẫn Thập Tương, còn cao hơn môt bậc so với Tương Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hầu ngươi đó.

Người lúc trước cười nói:

- Người ngươi muốn nóiĐịch Thanh?

- Không phải sao, tên khoác lác từ trên trời rơi xuống kia không làm không được, nghe nói giết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tên Tăng Trưởng Thiên Vương đó. Vốn tưởng rằng Quách Tuân trong cấm quân cũng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người không đến nỗi nào, không ngờ rốt cuộc cũng chỉ hạng người dùng người theo cảm tính. Địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh này vốn ngay cả sương quân cũng không được xếp vào, thế Quách Tuân lại xin công cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Địch Thanh, để hắn vào thẳng cấm quân, hơn nữa còn một bước lên làm Thập Tương... Nhưng tên Địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh này bản lĩnh cái rắmcũng không có, thật khiến cho người ta tức chết mà.

Thừa Cục kia căm giận nói.

Tương Ngu Hầu kia nói:

- Ngươi tức giận bởi Quách Tuân không phải người thân thích của ngươi sao? Hắc hắc, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy Tăng Trưởng Thiên Vương kia chỉ là Bồ Tát làm từ đất sét, nên mới thể để cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn ta một chiêu thành công nhỉ?

Hai đều cười hắc hắc.

Lúc này, trong doanh truyền đến một tràng hò reo ủng hộ, thì ra Vương Khuê đã bắt đầu tiến tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khảo hạch cưỡi ngựa bắn cung, gã phi thân lên ngựa, tay kéo trường cung, bắn một tên trúng hồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm, khiến cho mọi người trầm trồ khen ngợi ầm ầm.

- Đây mới bản lĩnh thật sự!

Tương Ngu Hầu khen ngợi.

- Đương nhiên rồi, nào như tên Địch Thanh kia, thựclàm mất mặt đồng đội.

Thừa Cục tiếp lời.

Lúc này quan giám thị xướng:

- Vương Khuê loại tốt, Địch Thanh thi tiễn.

Hai Thừa Cục Tương Ngu Hầu nhìn quanh bốn phía, cùng nói:

- Không biết hôm nay hắn còn mặt mũiđi ra ngoài không?

Đang ngó nghiêng một hồi thì bỗng nghe tiếng người nói từ phía sau:

- Tránh đường.

Hai người quay đầu lại nhìn, liền lộ vẻ xấu hổ, cuống quýt tránh sang một bên, hóa ra người lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng chính là Địch Thanh, vừa nãy hắn đứng ở sau bọn họ.

Thời gian đã qua vài năm, Địch Thanh đã cao lên nhiều nhưng cũng gầy đi nhiều. Trên cái trán hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một vết sẹo nhỏ giống như nốt ruồi đỏ, bêntrái xăm hai chữ "Kiêu Vũ", râu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới cằm mọc lởm chởm, dung mạo rất tiều tụy.

Thấy hai người tránh ra, Địch Thanh chậm rãi đi tới phía trước quan giám thị, đưa lệnh bài thắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lưng ra. Quan giám thị kiểm tra tỉ mỉ, xác nhận là thật, liền gật đầu nói:

- Địch Thanh thi tiễn.

người đưa cung tên tới, Địch Thanh chậm rãi nhận lấy, nhìn trường cung, vẻ mặt phức tạp, tay khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 run rẩy.

Quan quân cấp bậc thấp muốn thăng chức, cần phải thi bốn loại thuật bộ bắn, cưỡi ngựa bắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghệ bắn nỏ. Nếu Địch Thanh muốn từ Thập Tương thăng lên làm Quân Đầu, nhất định phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ bắn cung sáu đấu lực, bắn nỏ một tạ bảy đấu lực, cưỡi ngựa bắn ba mũi tên trúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đích, thi diễn nghệ, lúc này mới do quan giám thị xét duyệt, quyết định xem được thăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức hay không.

Bộ bắn cung sáu đấu lực đối với Địch Thanh lúc trước nói, không khó chút nào. Mặc hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghệ không cao, nhưng ngày ngày đi tới cửa hàng rèn giúp đập sắt, cơ bắp rất khỏe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước đây dù cho Quách Tuân bất ngờ ra tay cũng không tóm được tay hắn. Tuy nhiên, hiện giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo cung sáu đấu lực đối hắn nói vấn đề vô cùng khó khăn.

- Địch Thanh thi tiễn!

Quan giám thị thấy Địch Thanh còn chưa kéo cung, nên không kiên nhẫn được nữa. Mọi người thấy thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13xào nổi lên, người kêu lên:

- Không được thì trở về ôm con đi, đừng làm lãng phí thời gian của mọi người. Phía sau còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người chờ đó!

Địch Thanh âm thầm cắn răng, hét lớn một tiếng, hai tay dùng sức, chỉ nghe "Răng rắc" một tiếng, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cánh trường cung đã bị hắn kéo gãy làm đôi. Mọi người cảm thấy kính nể, mặt mang vẻ sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hãi. Nhưng sau đó Địch Thanh lảo đảo, mềm nhũn ngã xuống đất. Hai tay nắm chặt lại, móng tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắm vào thịt, vẻ mặt rất đau đớn.

Mọi người đều xôn xao, không biết chuyện đã xảy ra. Thừa Cục than thở:

- Kéo cung lại có thể làm cho mình ngất xỉu, đây đúngchuyện chưa bao giờ xảy ra.

- Nếu ngươi không nói, không ai bảo ngươi câm đâu.

Một người lạnh lùng nói.

Thừa Cục vừa quay đầu lại nhìn, thấy phía sau một người mũi to như mũi tử, để ria © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngắn, dung mạo rấtuy thế. Thừa Cục cuống quít thi lễ nói:

- Chỉ Huy Sứ, sao người lại đến đây?

Người này không đếm xỉa tới Thừa Cục, đi tới bên người Địch Thanh, gật đầu với quan giám thị rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự mình cõng Địch Thanh ra khỏi đại doanh.

Tương Ngu Hầu thấy người lỗ mũi tử đã đi xa, không nhịn được hỏi:

- Người đó là ai vậy, cuồng ngạo ghê nhỉ?

Thừa Cục lau mồ hôi lạnh, nói:

- Người này tên Vương Tín, chính Chỉ Huy Sứ của Thần Vệ quân, cũng là bằng hữu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quách Tuân. Ngươi biết Chỉ Huy Sứ không? So với Tương Ngu Hầu ngươi thì không thể sánh nổi.

Tương Ngu Hầu hít một hơi khí lạnh, chỉ thể lắc đầu nói:

- Tên Địch Thanh này tốt số thật, quan to như Quách Tuân Vương Tín chiếu cố. Haizz... Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như ngươi ta thể được bọn họ chiếu cố thì nói không chừng đã sớm trở thành Đô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đầu rồi.

Trong khi hai người đang than thở thì Vương Tín đã đặt Địch Thanh nằm dưới bóng râm bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân doanh.

Địch Thanh tỉnh lại, nhìn thấy Vương Tín thì gắng gượng đứng dậy nói:

- Vương đại nhân, ngài cõng ta ra đây sao?

Vương Tín nói:

- Nếu như không thể, cần gì phải miễn cưỡng chứ?

Địch Thanh nở một nụ cười chua chát, nói:

- Ta người lỗ mãng, không suy xét được nhiều.

Vương Tín nhìn hắn một lúc lâu, mới nói:

- Ta còn việc, đi trước một bước.

Y xoay người rời đi, đợi đến khi Địch Thanh không còn thấy mình nữa, lúc này mới lắc đầu, lẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bẩm nói:

- Haiz... đáng tiếc cho một anh hùng.

Địch Thanh ngồi trở lại dưới tán cây, vẫn còn cảm thấy trong đầu nổ ầm ầm, đau đớnhồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngẩng đầu nhìn cành liễu lả lướt, mưa bay lất phất, thần sắc ảm đạm, lẩm bẩm:

- Lẽ nào Địch Thanh ta cả đời này thật sựkẻ tích sự?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc