GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chưa kịp để bọn ta phản ứng lại, màn che đã bị người ta giật phắt ra.

Kẻ tới không phải Tiêu Tự Bạch thì còn thể ai?

Ta cùng bình thản hỏi: "Làm gì thế?"

Mặt Tiêu Tự Bạch lúc đỏ lúc xanh vì tức giận: "Nàng nữ tử lại muốn làm gì? Nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không biết mình đã người gia thất rồi sao? Vậy nàng lại dám..."

Ta vừa đưa tay ra, Tiêu Tự Bạch đã theo phản xạ lùi lại phía sau hai bước.

Tiêu Tự Bạch biếtnữ tử này kẻ thật sự dám động thủ, hơn nữa xuống tay tuyệt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không hề nhẹ nhàng, thế liền trút giận lên đầu Dữ Phong: "Ngươi còn đứng ngây ra đó làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gì, không mau cút ngay!"

Ta xắn tay áo lên: "Ngươi còn dám gào thêm một tiếng thử xem."

Sau đó ta quay sang nói với Dữ Phong: "Đệ đi trước đi, yên tâm, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đảm bảo đệ không sao đâu."

Dữ Phong gật đầu, chỉnh trang lại y phục rồi bước ra khỏi phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại, Tiêu Tự Bạch đã ôm lấy eo ta, nhào tới đè nghiến ta lên giường.

Ta giật nảy mình, gầm lên: "Ngươi làm cái thế?"

Tiêu Tự Bạch giận dữ đáp: "Nàng đêm hôm khuya khoắt tới loại nơi này làm gì?"

Ta bực bội nói: "Ngươi không phải đều thấy cả rồi sao, còn hỏi cái nữa."

Ta định tung một cước đá hắn xuống, nhưng lại nhận ra toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.

Đập tay vào trán, ta mới sực nhớ ra, lúc nãy trước khi rời bàn uống một chén rượu, hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loại rượu chuyên dùng để mời khách khứa.

Ta tức khắc hối hậncùng, sớm biết thế thì đã chẳng tham chén rượu đó.

Tiêu Tự Bạch nói: "Nàng người đã phu quân, sao lại thể tới nơi như thế này, nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muốn cho ta đội nón xanh đấy à?"

Ta hừ lạnh một tiếng: "Ngươi chẳng phải cũng đội cho ta một cái rồi sao, ít nhất ta còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dẫn người về nhà đấy nhé."

"Ta Uyển Uyển... chúng ta..."

Tiêu Tự Bạch nghẹn lời không nói được gì.

"Ngươi đè làm ta khó chịu quá, xuống khỏi người ta rồi nói chuyện sau."

Tiêu Tự Bạch buông ta ra. Ta ngồi trên giường, một tay vịn vào thành giường, cảm thấy trong người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng khó chịu, đầu óc quay cuồng.

Tiêu Tự Bạch nhìn ta rồi bảo: "Thế thì... thì nàng cũng không được tới nơi này."

Ta phản bác: "Ta sao lại không được tới, chẳng lẽ bắt ta tuổi còn trẻphải thủ tiết thờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chồng chắc?"

"Uyển Uyển nàng ấy... nàng ấy có ơn cứu mạng với ta, ta không thể..."

Ta cắt ngang: "Ngươi đừng nói nhảm nữa, mau cút đi thôi."

"Vậy nàng đi cùng ta."

Lúc này dược hiệu bắt đầu phát tác, ta cảm thấy mình không trụ lại được bao lâu nữa.

"Ta bảo ngươi này, mau mau cút cho khuất mắt ta."

"Hoặc nàng đi cùng ta, hoặc hôm nay ta cũng không đi nữa."

"Ngươi bị thần kinh à!"

Lúc này ta cũng không thể tùy tiện rời khỏi phòng, nhỡ đâu giữa chốn đông người mà lại...

Ta lắc lắc đầu, không dám nghĩ tới, hoàn toàn không dám nghĩ tới.

Ta cần phải làm cho mình tỉnh táo lại, thế là đẩy cửa sổ ra muốn hóng gió mát, không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại trông thấy cái ao nhỏ.

Ta mừng rỡ, thầm nghĩ phen này cứu rồi, lập tức trèo qua cửa sổ nhảy ra ngoài.

Tiêu Tự Bạch không ngờ ta lại làm vậy, kinh hãi thốt lên: "Nàng làmthế?"

Khinh công của ta rất khá, dù đầu óc chút muội, vẫn hạ cánh xuống đất một cách vững © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vàng.

Đúng lúc đó, ta cảm thấy thể bắt đầu nóng ran, hơi thở gấp gáp, tầm mắt cũng dần nhòe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi.

Ta lảo đảo chạy tới bên bờ ao rồi nhảy xuống.

Đột nhiên một cơn đau ập tới, đầu ta như va phải vật đó, ngay sau đó cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lạnh buốt tràn ngập khắp thân thể.

Tiết trời mùa thu, nước trong ao lạnh buốt giá.

Ta ngâm mình dưới nước, thể đang nóng rực gặp phải làn nước lạnh khiến ta cùng khổ sở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Điều khiến ta đau đớn hơn cái đầu đau như muốn vỡ ra, ta đưa tay sờ lên, hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã chảy m.á.u rồi.

Dưới làn nước, ta vừa đau đớn vừa kiệt quệ, đến cả sức để giãy giụa cũng chẳng còn.

Ta dần dần khép mắt lại.

8.

Khi tỉnh lại lần nữa, ta thấy mình đang gối đầu trên đùi một người.

Người đó đang giúp ta xử vết thương trên đầu, động tác cùng nhẹ nhàng.

Ta nhìn không mặt người đó, nhưng theo bản năng vẫn cất lời: "Cảm ơn."

"Không có chi."

Khoan đã, sao giọng nói này lại quen thế nhỉ.

Ta giật mình ngồi bật dậy, liền trông thấy Tiêu Tự Bạch đang cầm miếng vải bông trên tay.

Ta hỏi: "Ngươi làm thế?"

"Giúp nàng xửvết thương thôi."

Ta giật lấy miếng vải trên đầu: "Ta cần ngươi giúp à, nếu không phải tại ngươi thì ta đã rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào hoàn cảnh thế này sao?"

"Sao lại trách ta? chính nàng đột nhiên phát đ.i.ê.n nhảy cửa sổ rồi lại nhảy xuống ao đấy chứ." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

"Ngươi tưởng ta muốn nhảy chắc, ta đó không phải là..."

"Không phải là gì?" Tiêu Tự Bạch thắc mắc.

"Ngươi nói cáicơ?"

Ta thở dài, đúng thiên đạo luân hồi, chẳng bỏ sót một ai, đây ông trời đang báo ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyện ta từng hạ độc Tiêu Tự Bạch trước kia à.

"À, vậy thì nàng cũng đâu cần nhảy cửa sổ, ta chẳng phải vẫn ở ngay bên cạnh nàng hay sao." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tiêu Tự Bạch cúi đầu, giọng nói nhỏ dần.

"Ngươi yên tâm, ta đã hứa với ngươi thì sẽ không nuốt lời. ngoài cả đêm rồi, về nhà thôi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Trước khi đi, ta dặn đám thị nữ mấy việc cần phải làm.

Đã hứa với Dữ Phong sẽ giúp đệ ấy bình an sự thì nhất định không được thất hứa.

...

Trong xe ngựa, ta Tiêu Tự Bạch nhìn nhau trừng trừng.

Ta lười chẳng buồn để ý đến hắn, vén rèm nhìn ra bên ngoài.

Khéo thật, ta lại trông thấy một bóng hình quen thuộc.

Uyển.

Ta tốt bụng nhắc nhở Tiêu Tự Bạch: "Uyển Uyển của ngươi kia kìa."

Tiêu Tự Bạch không lên tiếng.

"Ngươi không xuống xem thử à?"

"Thôi vậy."

Ta buông rèm xuống.

Xe ngựa chưa chạy được mấy bước đã dừng lại.

Bên ngoài vọng vào một giọng nói dịu dàng: "Tự Bạch ca ca, chàng sao? thể xuống đây gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta một chút không?"

Tiêu Tự Bạch do dự giây lát rồi vẫn bước xuống xe ngựa: "Đợi ta một chút, ta sẽ quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngay."

9.

Ta ngồi trong xe ngựa, ăn bánh ngọt giếc thời gian.

Đột nhiên ta nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.

Ta cầm kiếm lao xuống khỏi xe ngựa, thì nhìn thấy một đám người áo đen đang vây kín Tiêu Tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bạch và Tô Uyển.

Lành ít dữ nhiều, kẻ đến không ý tốt.

Ta vừa định xông lên, nhưng ngẫm lại liền khựng bước chân.

Ta cứu bọn họ làm cáichứ?

Sống chếc của hai kẻ đó thì liên quan đến ta?

Hơn nữa hai người bọn họ yêu nhau sâu đậm thế kia, đúng lúc xuống âm phủ sẽ chẳng còn ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngăn cản họ đến với nhau nữa.

Ta đây coi nhưtác thành cho đôi tình nhân rồi.

Công đức lượng.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Phu Quân Ngốc Ngếch Của Ta full, Phu Quân Ngốc Ngếch Của Ta online, read Phu Quân Ngốc Ngếch Của Ta, Đang cập nhật Phu Quân Ngốc Ngếch Của Ta

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Phu Quân Ngốc Ngếch Của Ta

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc