GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 61: “Nên anh phải ở bên em cả đời.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Suốt tháng thi dài đằng đẵng đó đều rất bận rộn, khi Ôn Trì Vũ thi xong môn cuối cùng, Thẩm Phó Dã vẫn còn bận.

lại đi tìm Lục Quân Mai một lần nữa, lần này thái độ của bà ta không dữ dội như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần trước, nhưng vẫn rất cứng rắn. Ôn Trì không nói nhiều,trong cửa hàng một lúc thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận được điện thoại của Tiểu Hề.

Đầu dây bên kia, giọng Tiểu Hề đã vẻ say, Ôn Trì vội hỏi địa chỉ rồi chạy đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Trì Vũ, cái đội rác rưởi đó của anh ta vẻ sắp tanrồi.” Tiểu Hề ôm chai rượu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm trạng rất thấp.

Ôn Trì hỏi phục vụ xin nước ấm, lấy chai rượu từ tay ấy rồi đưa nước ấm lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môiấy: “Uống một chút đi, không thì đau dạ dày.”

Tiểu Hề nhìn Ôn Trì một lúc hồn, ngoan ngoãn nghe lời uống hết nửa cốc: “Thi đấu đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bét, nhà tài trợ rút vốn, vận hành cũng một mớ hỗn độn. Cậu nói xem sao anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dụng thế?”

Thỉnh thoảng Ôn Trì nghe Nam Hủ nói về tình hình đội của A Khoát: “Vẫn còn hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà.”

“Cũng gần hết rồi, giờ chỉchống đỡ.” Tiểu Hề chống cằm, nhìn về phía Ôn Trì Vũ: “Cậu nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con người sao lại phức tạp thế, nhìn anh ta năm ngoái huy hoàng mình thấy khó chịu, nhìn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta năm nay thất bại thảm hại mình cũng thấy khó chịu.”

Ôn Trì chớp chớp mắt: “Con người vốn là thế, đâu phải đãmẫu cố định sẵn.”

Tiểu Hề im lặng mấy giây không lên tiếng, ấy uống không nhiều lắm, chỉ là nhiều cảm xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn mượn rượu để giải tỏa.

“Tiểu Vũ.” ấy đột nhiên gọi Ôn Trì Vũ.

Ôn Trì Vũ đưa nước ấm qua: “Còn muốn uống không?”

Tiểu Hề lắc đầu, đột nhiên hỏi: “Cậu nghĩ tình yêunhư thế nào?”

Đề tài này quá lớn, Ôn Trì một lúc không biết nói sao.

“Cậu nghĩ Thẩm Phó yêu cậu nhiều hơn, hay cậu yêu cậu ta nhiều hơn?” Tiểu Hề đổi cách hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác, hỏi xong, ấy tự cười một tiếng, cũng không đợi câu trả lời của Ôn Trì Vũ: “Mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ cậu ta.”

ấy nhớ lại chuyện trước đây: “Cậu còn nhớ trước đây thời gian mình hay gây sự với Ninh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Di không? Cậu biết tại sao không? Cậu biết camera ở trường Số 11 là ai lắp không? Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết tại sao những thằng con trai theo đuổi cậu lại thành thật vậy không? Còn nhiều thứ cậu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết lắm.”

ấy nhìn vẻ mặt ngây người của Ôn Trì cười một tiếng, tay véo cô: “Cậu ta đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13kiểu đàn ông muốn làm bầu trời của cậu, che chở cho cậu khỏi gió mưa. không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì cả, ngay cả mạng cũng thể cho cậu. Cậu ấy à, đấu không lại cậu ta đâu, đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 óc cậu ta quá tốt tâm quá sâu, cậu ta dùng những thứ đó cho cậu, cậu còn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiêu gì nữa?”

Ôn Trì không để ý đến cảm xúc đột nhiên dâng trào, im lặng một lúc,mím môi, hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Hề: “Còn cậu thì sao?”

“Đương nhiên là mình.” Tiểu Hề tự giễu một tiếng: “A Khoát cái thằng khốn đào hoa ngu ngốc đó, ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt mình còn tán gái.”

Tiểu Hề nói xong khóe miệng càng tự giễu hơn, cầm lấy chai rượu đã bị Ôn Trì để sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bên, lại tu một ngụm: “Mình mới ngu ngốc, đúng là vô dụng, còn nghĩ đến thằng khốn đào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa đó.”

Sau đó không ai ngăn được Tiểu Hề nữa, ấy lại uống thêm mấy chai rượu, lúc cồn đốt não © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không bình thường thì lấy điện thoại ra gọi cho A Khoát.

Ôn Trìđỡ ấy, không để ấy ngã khỏi ghế. Nghe ấy vừa chửi vừa khóc một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồi lâu, rồi lại gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

lấy điện thoại đặt bên tai ấy, đầu dây bên kia A Khoát vẫn chưa cúp máy.

Ôn Trì nói: “Cậu ấy say rồi, đừng để tâm những lời cậu ấy nói.”

A Khoát ừ một tiếng, giọng rất u ám: “Mấy em đâu?”

Ôn Trì nói địa chỉ, A Khoát bên kia lại im lặng một lúc: “Gần chỗ anh lắm, đợi tí, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để anh đưa mấy em về.”

Ôn Trìkhẽ sững người nhìn khuôn mặt nghiêng của Tiểu Hề, thời gian này cô ấy rất bận, gầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nỗi cằm cũng nhọn hoắt. Tóc lại cắt ngắn hơn, còn nhuộm màu xám xanh.

Điện thoại cúp máy, Ôn Trì ngồi bên cạnh ấy, ngón tay nhẹ nhàng lau đi đường kẻ mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị lemđuôi mắt, rồi nói rất khẽ: “Ngốc quá đi.”

A Khoát đến rất nhanh, chưa đầy mười phút. vào cửa hàng, một cái đã nhìn thấy Tiểu Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì Vũ.

Ôn Trì một mình đỡ không nổi Tiểu Hề, A Khoát nhìn mấy giây, tiến lên trực tiếp đỡ nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người Tiểu Hề lên. Ôn Trìliếc nhìn họ, lấy túi áo khoác của Tiểu Hề bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh.

Xe của A Khoát đỗ ngay ngoài cửa hàng, lên xe đến dưới chung của Tiểu Hề, A Khoát dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe bế ấy vào thang máy.

Ôn Trì biết mật khẩu khóa điện tử của căn hộ ấy, mở cửa ra, A Khoát đặt Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hề lên giường. Ôn Trì Vũ liếc nhìn một cái, đi về phía phòng khách, Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp Tiểu Hề thay đồ ngủ, lại ra phòng vệ sinh lấy nước tẩy trang bông tẩy trang giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy tẩy trang.

Làm xong những việc này, đi ra khỏi phòng, định đi vào bếp rót cho ấy một cốc nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để đầu giường. Đi ngang qua phòng khách thấy A Khoát vẫn chưa đi, châm một điếu thuốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ mặt trông không được tốt lắm, thấy Ôn Trì Vũ, bị Thẩm Phó dạy nhiều nên theo phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xạ dập tắt thuốc.

“Bạn trai ấy đâu?” A Khoát hỏi.

Ôn Trì liếc nhìn gã: “Chia tay rồi.”

A Khoát chửi một câu bẩn thỉu: “Con mắt cô ấy thế nào vậy.”

Ôn Trì không nói gì, rót nước xong, đi vào phòng đặt xuống rồi đi ra.

A Khoát liếc nhìn một cái: “Để anh đưa em về.”

Ôn Trì lắc đầu: “Em còn việc, không cần đưa đâu.”

Thực ra rất nhiều điều muốn nói với A Khoát, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi chẳng nói© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả, tình cảm chuyện của hai người, cô không cách nói gì.

A Khoát không biết cô đang nghĩ gì, nhìn giờ, hơn 8 giờ tối không tính muộn, nhưng…

“Em đi đâu anh cũng đưa, anh ũng không việc gì.”

Ôn Trì thật sựviệc, từ chối khéo A Khoát, tự mình rời đi, lại đến tiệm hoành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thánh của Lục Quân Mai.

Lúc đó trong tiệm hoành thánh vẫn còn khách, Ôn Trì không vào, gọi một ly trà sữa, ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên ghế dài ngoài cửa tiệm trà sữa bên cạnh. Đợi đến hơn 10 giờ tối, Lục Quân Mai tắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đèn tiệm ra khóa cửa.

Lục Quân Mai liếc nhìn cô một cái, không nói gì. Ôn Trìcười cười, gọi một tiếng dì, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi theo ta, đi mãi đến tận nhà bà.

Khu chung cư kỹ từ rất lâu rồi, tường dán đầy quảng cáo nhỏ chen chúc, không đèn, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không khí tỏa ra mùi rác thải lên men.

“Cô còn định theo đến khi nào?” Lục Quân Mai dừng lại dưới tòa nhà, nhìn về phía Ôn Trì Vũ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì ngồi ngoài trời lạnh âm độ hai ba tiếng đồng hồ, cả khuôn mặt đều bị đông đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên: “Dì ơi, tôi muốn nói chuyện vớivề những việc của tôi.”

Có lẽ thấy bị lạnh đáng thương quá, cũng thể bằng tuổi con gái bà, Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quân Mai im lặng nhìn cô một lúc, cho phép lên lầu vào nhà.

Đèn tròn chói mắt được bật sáng, căn hộ không đến 60 mét vuông lộ ra trong tầm mắt. Nhà rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỹ, nhưng cũng tương đối sạch sẽ, khắp nơi còn đặt ảnh của Lục Giai Giai.

“Muốn nói gì thì nói, nói xong mau về.” Lục Quân Mai ném ra chín chữ lạnh nhạt.

Ôn Trì Vũ cười cười ngoan ngoãn: “Bố mẹ tôi mất sớm, tôi lớn lên cùng với chị, nên khi bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt nạt, theo phản xạ sẽ nhẫn nhịn.”

Lục Quân Mai sững người ngước mắt nhìn Ôn Trì Vũ, Ôn Trìcũng nhìnta: “Giả vờ nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời, giả vờ hiểu chuyện, giả vờ khôngchuyện gì, tất cả đều người mình quan tâm nhất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không muốn để người ấy lo lắng cũng không muốn gây rắc rối cho người ấy.”

“Tôi thấy ảnh của Giai Giai ngay lần đầu tiên đã biết cậu ấy đã trải qua những gì.”

Lục Quân Mai lạnh lùng: “Cô biếtchứ? Cô rốt cuộc muốn nói gì?”

“Tôi biết bài kiểm tra thầy chấm xong phát xuống tôi không nhận được, bị bịa đặt sau lưng, bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học bị vẽ bậy, đồ đạc lúc nào cũng biến mất, đều là bạn học nhưng họ lại ngầm hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý nhau không nói chuyện với tôi. Sợ nhất phải hợp tác làm đó,không bao giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai hợp tác cả. Những điều này lẽ từng việc đềuchuyện nhỏ, thầy phụ huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể nghĩ không đáng kể, nhưng tổn thương thật sự rất lớn.” Giọng Ôn Trìnhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ, bình tĩnh lại sức mạnh: “Tôi đã trải qua như vậy rất lâu, anh ấy người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên chủ động đưa tay với tôi. Chính anh ấy, tôi mới thi đỗ Đại học Kinh đô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời khỏi thị trấn nhỏ lạc hậu cổ hủ.”

Lục Quân Mai mím môi rất chặt: “Cô nói những điều này không phải vẫn muốn nói Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tội sao.”

“Anh ấy vốn tội.” Ôn Trì nói.

Lúc đó Ôn Trì nói xong, căn phòng im lặng rất lâu rất lâu. Ôn Trì không nói gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ để bầu không khí im lặng như vậy.

Không biết qua bao lâu, Lục Quân Mai cử động, bà lấy cuốn nhật ký từ trong phòng đưa cho Ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì Vũ, Ôn Trì vừa định nhận lấy, lại rút về một chút.

“Cậu ta thật sự tốt như vậy sao?” Lục Quân Mai hỏi.

Ôn Trì Vũ gật đầu: “Tốt, tốt đến mức tôi không muốn để anh ấy đầy người bùn nước, lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thể bị vu khống.”

Đêm đó rời khỏi nhà Lục Quân Mai, Ôn Trì lại nhìn về phía ảnh của Lục Giai Giai, khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỉm cười với ấy, trong khung ảnh Lục Giai Giai cũng đang nhẹ nhàng mỉm cười với cô.

Trong hành lang rất tối, đèn cảm ứng âm thanh đã hỏng từ lâu. Ôn Trìbước chân không nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chậm xuống bậc thang, trong đầu toàn nghĩ đến nhật của Lục Giai Giai vừa đọc xong.

Cô ấy phần lớn viết về bản thân những chuyện xảy ra trường, đoạn nhắc đến Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ bắt đầu nhiều lên từ giai đoạn giữa về sau. Thẩm Phó không quen biết ấy, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình cờ một lần anh tình giúp cô ấy.

Ôn Trì đọc xong, giống như đã cùngấy tham gia quan sát những ngày Thẩm Phó phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ nhấtcấp ba.

Mẹ anh rời đi rất sớm, bố không yêu thương anh, môi trường lớn lên nghiêm khắc lại tồi tệ, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải chịu áp lực to lớn. Sau này bị vu khống chà đạp như vậy, tại sao anh vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể giữ được màu sắc ban đầu.

Ôn Trì nghĩ không ra, chỉ thấy trái tim rất mềm yếu.

Lúc đó, Thẩm Phóvừa bận xong trong phòng học, đang xem điện thoại, thấy Ôn Trì đã lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không trả lời tin nhắn nên định gọi điện cho cô.

Đúng lúc Trần Mục Xuyên đi gặp người về, nói với anh về tình hình người gặp hôm nay.

“Xuất thân kỹ thuật người cũng thật thà, điều kiện đưa ra cũng không tệ, chỉ nhìn trúng năng lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chúng ta, không thì cũng không liên hệ với khoa đi vòng vèo tìm chúng ta.” Trần Mục Xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói xong nhìn về phía Thẩm Phó Dã: “Chúng ta chỉ cần làm theo ý anh ta, làm ra được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếm tiền hay không không cần quan tâm, thuật toán máy móc cần thiết cho dự án này tôi thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng làm bài tập cũng tốt.”

Thẩm Phó bỏ điện thoại xuống suy nghĩ một lúc: “Được.”

Trần Mục Xuyên cười một tiếng: “Vậy được, tôi đi trao đổi.”

Thẩm Phógật đầu một cái, anh đứng dậy mặc áo khoác vào, vừa gọi điện vừa đi ra ngoài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trong điện thoại âm thanh điện tử mới vang lên hai tiếng, anh nghe thấy đó, đột nhiên nghiêng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn qua. Trong cầu thang đen kịt của tòa nhà giảng dạy, trên bậc thang một người ngồi, đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm ứng trong hành lang điện thoại của rung lên mà sáng.

Thẩm Phónhíu mày, bước từng bước đi qua. Ôn Trì còn chưa đứng dậy, nắm lấy gấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo anh đáng thương nói: “Emchân rồi.”

Anh tiến lên cúi người, bế lên: “Sao không…”

Lời còn chưa nói hết, anh đã bị Ôn Trì hôn một cái. Thẩm Phó khựng lại, cụp mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, đầu Ôn Trìđã chôn vào lòng anh, ôm anh thật chặt.

Cảm xúc của rất nồng đậm, không quan tâm không để ý nói: “Sao lại thích anh nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế này.”

Thẩm Phó trong khoảnh khắc đó tim đập nhanh đến phát điên, anh không biết Ôn Trì nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy không.

Nhưng Ôn Trì vẫn cảm thấy như vậy chưa đủ,ngẩng đầu lên lại nói: “Anh xem tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức không? Sinh viên y khoa dùng dao đâm người yêu hơn hai mươi nhát, mỗi nhát đều tránh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các quan trọng yếu, chàng trai bị thương nặng nhưng vẫn bị kết luận thương tích nhẹ. Chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đề tài bắt buộc trong giờ giải phẫu của chúng em, nên…”

Ôn Trì càng nói nụ cười trong đáy mắt Thẩm Phó càng ràng: “Nên…”

Thẩm Phó tiếp lời cô: “Nên anh phải bên em cả đời.”

Chung thủy mãi mãi, dù sốngchết cũng không xa rời.

Tác giả lời muốn nói:

Chú thích: Về tin tức sinh viên y khoa đâm người yêu cũ đó lấy từ trên mạng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 61 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc