GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51: “Cậu ta quả nhiên rất có kinh nghiệm phải không?”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ôn Trì Vũ khẽ ừ một tiếng.

Đi qua hành lang dài của tòa nhà tổng hợp, theo bậc thang đi xuống, mãi sau cô mới nhớ ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ về lời anh nói.

Người của anh sao.

Ánh mắt xung quanh vẫn chưa giảm bớt, anh bước đi thanh thản tự nhiên, đột nhiên điện thoại rung lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh cúi đầu liếc nhìn, người gọi đến dường như người anh không muốn nghe máy. Sau khi từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chối một lần lại rung tiếp, cuối cùng để mặc rung.

Đúng lúc tan học, cầu thang đông người, có người nhanh người chậm, vai áo và cánh tay không tránh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi va chạm.

Ôn Trì bị một nam sinh chạy ngang qua va phải khiến bước chân hơi không vững, Thẩm Phó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vốn đang thất thần, nhưng giây đầu tiên đã phát hiện ra, lòng bàn tay vững vàng đỡ lấy eo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô.

Trong đầu Ôn Trì vẫn đang nghĩ về ba chữ ‘người của anh’, thức ngẩng đầu ánh mắt chạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải anh.

Anh cũng nhìn cô, không nhận ra đang nghĩ gì, chỉ cụp mắt kéovề phía mình một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút, rồi nắm taychặt hơn một chút.

Lúc đó, vừa xuống hết cầu thang, đã nghe thấy A Khoát đứng dưới lầu cười vẫy chào cô: “Em Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vũ!”

Giọng điệu và ngữ khí quen thuộc, đã lâu không gặp, Ôn Trì Vũ nhìn thấy chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngỡ ngàng.

“Anh đã đợi với anh cả buổi sáng rồi, cùng đi ăn một bữa nhé.” A Khoát nói.

Ôn Trì còn chưa nói gì, ngược lại Thẩm Phó bên cạnh ngước mắt liếc nhìn gã, đôi mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt lạnh nhạt như thể đang chê vướng víu.

A Khoát mới không quan tâm đến anh, mặt dày mày dạn cứ chen vào.

Lên xe của A Khoát, đến nhà hàng ngồi xuống, gọi xong món. Ôn Trì Vũ từ cuộc trò chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ mới biết A Khoát đã đến Bắc Thành từ rất lâu trước đó. tính toán thời gian trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng, đó nửa tháng sau khi Tiểu Hề chia tay.

nắm cốc, cúi đầu hạ mi mắt xuống, dáng vẻ rất chăm chú uống ca cao nóng. Khóe mắt thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màn hình điện thoại đặt trên bàn sáng lên, nói trùng hợp không trùng hợp, người gửi tin nhắn đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính Tiểu Hề.

[Tiểu Hề: Trì Vũ! Mình lại yêu rồi!]

Mi mắt khựng lại một chút, nhìn A Khoát đang ngồi chéo phía trước đang nói chuyện với Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dã, động tác cũng dừng lại.

Tiếp theo, tin nhắn tiếp theo, tin nhắn tiếp nữa, liên tục hiện ra.

[Tiểu Hề: Lần này người này siêu ngọt luôn! Mình kể với cậu này, mới 18 tuổi thôi, trời ơi, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết ánh mắt cậu ấy nhìn mình đâu, mình cảm thấy mình sắp tan chảy rồi.]

[Tiểu Hề: (Ảnh) (Ảnh) (Ảnh)]

[Tiểu Hề: Nhìn nhanh đi, bụng ngực đườngchữ V đều hết!]

Ôn Trì đặt cốc xuống, đưa tay lấy điện thoại.

Màn hình vừa mới mở khóa, giọng nói của họ im bặt. Thẩm Phó nghiêng đầu, dựa lại gần. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tay chống cằm, tay còn lại đang đặt trên đùi, ngón tay đang bóp ngón tay cô.

Trên màn hình, nội dung tin nhắn đã bị cuộn lên, chỉ còn lại ba tấm ảnhbụng ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường chữ V kia.

Anh cũng cụp mắt nhìn, giọng nói gần sát bên, hoàn toàn không để ý đến A Khoát.

“Em thấy thế nào?” Anh hỏi khá tùy ý.

Ôn Trì trả lời đặc biệt thành thậtngoan ngoãn: “Không đẹp bằng anh.”

Anh khẽ cười: “Em không phải nhắm mắt rồi sao.”

Anh nói về đêm qua, vành tai Ôn Trì bị hơi thở ấm áp của anh làm cho đỏ dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên. Tiếp theo, xương sống bị cảm giác bồn chồn khó kiềm chế, tỉ mỉ lấp đầy.

cắn môi, hơi thở nghẹn ngào: “… Em sờ thấy mà.”

Anh lại cười, cười rất đẹp.

A Khoát: “…”

Tiểu Hề thấy mãi không trả lời tin nhắn, tính nóng nảy trực tiếp gọi video call qua. Ôn Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liếc nhìn A Khoát, đứng dậy đi đến hành lang gần quầy lễ tân để nghe.

“Nhìn thấy chưa nhìn thấy chưa?” Đầu dây bên kia Tiểu Hề hỏi đầy hào hứng.

Ôn Trì nói: “Thấy rồi.”

“Người này phải đẹp hơn người trước không?”

Ôn Trì ậmmột tiếng hồ, ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ trang trí của cửa hàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn về phía bàn họ. A Khoát vẻ ngoại trừ khựng lại lúc nãy, những lúc khác đều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất thường, vẫn đang nói chuyện với Thẩm Phó Dã.

Thẩm Phó lười biếng nghe một cách tâm không tại đây, thái độ qua loa không hề che giấu. Ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt anh thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cô, tần suất thời gian dừng lại không nhiều, nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể cảm nhận được, cảm nhận được rất ràng.

Hơi thở Ôn Trì Vũ càng nghẹn ngào hơn, nhịp tim cũng phản ứng mạnh hơn. Cô đột nhiên ngắt lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Hề đang kể về bạn trai mới.

“Thẩm Phó đã trở về rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi mới vang lên giọng của Tiểu Hề, ấy không nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác, trước tiên gọi tên một tiếng: “Trì Vũ.”

Ôn Trì Vũ một tiếng: “Thật sự đã về rồi.”

Giọng Tiểu Hề hoàn toàn khác với lúc nãy, ấy hỏi: “Khi nào?”

“Hôm qua, hoặc hôm kia, cũng thể sớm hơn.” Ôn Trì Vũ cũng không chắc chắn.

“Hai người đã gặp nhau chưa?” Tiểu Hề hỏi.

Ôn Trì im lặng một lúc, rồi lại một tiếng.

“Cậu ta thay đổi nhiều không?”

Ánh mắtvừa thu về, lại nhìn về phía anh: “Nhiều,cũng không nhiều. Anh ấy gầy đi nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắm, tóc cũng ngắn hơn, đầu ngón tay cũng thô ráp hơn trước một chút, trên người còn thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hình xăm.”

“Trì Vũ.” Tiểu Hề gọi cô.

dường như không nghe thấy, vẫn tiếp tục nói: “Mình nhìn thấy anh ấy lúc nào cũng muốn khóc, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt anh ấy đều cố nhịn. Anh ấy không thích mình khóc, mình cũng không muốn để anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy mình khóc.”

Tiểu Hề lại gọi cô: “Trì Vũ, cậu biết trong ba năm này đã xảy ra chuyệnkhông? Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người…”

“Mình đã ngủ với anh ấy rồi.” ngắt lời Tiểu Hề, “Tối qua.”

Lần này, đầu dây bên kia Tiểu Hề lại im lặng rất lâu, lâu đến nỗi Ôn Trì tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy đã cúp máy.

ấy thở dài, đột nhiên khẽ cười: “Suýt quên mất, cậu mới người gan dạ nhất.”

Ôn Trìcũng cười nhạt: “Ừ.”

“Cậu thấy ổn được, nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?”

Tiểu Hề cười ám muội: “Thế nào? Cậu ta quả nhiên rấtkinh nghiệm phải không? Cậu chịu nổi không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì không nói gì, Tiểu Hề cười đầy ý tứ: “Chậc, trống vắng lâu như vậy, chắc phải rất…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lời nói càng lúc càng quá, Ôn Trì không đểấy nói hết, trực tiếp cúp cuộc gọi.

đi về chỗ ngồi, còn chưa kịp ngồi xuống tay đã bị anh kéo lấy.

Bữa cơm này ăn hơi lâu, chủ yếudo A Khoát nói quá nhiều, lôi đủ thứ chuyện này nọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra nói.

Ôn Trì biết được đang làm gì ở Bắc Thành, sống đâu, từng chi tiết nhỏ nhặt đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết hết. Cuối cùng nhận được một cuộc gọi, vẻ có việc gấp gì đó mới lưu luyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không rời rời đi.

Ôn Trì buổi chiều còntiết học, hai người đi bộ về Đại học Kinh đô, chỉ trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ đã thay đổi, như thể sắp tuyết rơi.

Trên đường đi rất yên tĩnh, Thẩm Phókhông biết đang nghĩ gì, vẻ hơi thất thần.

“Còn bao lâu nữa vào học?” Anh đột nhiên hỏi.

Ôn Trì nhìn giờ, buổi chiều chỉ một tiết học lớn, từ hai giờ rưỡi đến bốn giờ, bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ còn chưa tới một giờ.

“Còn lâu.”

Anh một tiếng rồi lại im lặng.

Anh dẫnđi dạo trong khuôn viên trường không nhanh không chậm, Ôn Trì phát hiện ra anh dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như còn quen thuộc với Đại học Kinh đô hơn cả cô.

Rẽ trái, đi qua một con đường nhỏ, vào một tòa nhà trông rất cảm giác thời đại, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm eo đẩy cửa vào một phòng học.

Ngay giây tiếp theo, cổ tay bị anh nắm chặt đè lên trên đầu, còn chưa kịp thở thì đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị anh cúi xuống hôn.

Lúc ấy, ngoài cửa sổ phòng học đột nhiên bắt đầu tuyết rơi, ánh sáng mờ ảo của tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn, những tia sáng dịu dàng quá đỗi nhẹ nhàng tràn ngập cả phòng học.

Còn trái tim cô, đang bị thiêu đốt dày vò.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc