GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 49: “Làm nũng.”

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Buổi sáng hôm đó dường như vừa hỗn loạn vừa tĩnh lặng.

Báo thức vẫn giờ cố định hàng ngày, nhưng lúc đó thời gian trôi đặc biệt nhanh, nhanh hơn bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường gấp nhiều lần.

Ánh mắt Ôn Trì vẫn dừng lại trên người anh, đầu óc mông lung rối loạn. Anh dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể cảm nhận được, vẫn nhắm mắt, đầu ngón tay chạm nhẹ vào mắt cô, hỏi: “Khó chịu không?”

Ôn Trì lắc đầu: “Không sao.”

Rồi ngừng chừng hai giây, hỏi: “Anh có khó chịu không?”

Ban đầu Ôn Trì hỏi về cánh tay anh, chỗ gối đầu hơi đỏ.

Nhưng anh đột nhiên cười khẽ, cuối cùng cũng mở mắt, cứ giữ tư thế này nhìn cô, đầu ngón tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ chạm nhẹ chuyển thành xoa, nhẹ nhàng vuốt ve mi mắt mỏng manh của cô: “Chỗ này hơi sưng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối qua em khóc dữ quá.”

Cánh tay anh khẽ động đậy, giọng nói bỗng khàn đi: “Ngoài chỗ này thì sao?”

Mặt Ôn Trì nóng bừng, lo lắng ôm lấy tay anh: “…Không… không có gì nữa.”

Anh không nói gì, cứ thế chậm rãi nhìn hồi lâu, trong đáy mắt vẫn còn nét cười chưa tan, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỗng nhiên xuất hiện thêm vài phần ý nghĩa sâu xa khiến hơi khó hiểu.

Ôn Trì vẫn đang nhìn anh, bàn tay anh đột nhiên che lên mắt cô, giọng rất nhẹ, như tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói với chính mình: “Sao bây giờ không làm nũng nữa.”

Mi mắt Ôn Trì khẽ chớp, vẫn chưa kịp phản ứng.

Thẩm Phóđã đứng dậy khỏi giường, anh cúi người nhặt áo choàng tắm vứt trên ghế bên cạnh, buộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lỏng lẻo, sau đó mở cửa lấy quần áo ngoài cửa vào.

Quần áo đã được giặt sạch sấy khô đặt ở ngoài cửa phòng.

Anh quay đầu nhìn về phía Ôn Trì Vũ, trong tấm chăn trắng, dưới ánh sáng đó trông đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịu dàng.

Anh bước tới, thấyđang cúi đầu cầm điện thoại xem giờ.

“Ngẩng đầu lên.”

Ôn Trì Vũ tay ôm chăn, ngẩng đầu lên, quần áo của theo đường cong ngẩng đầu xuống. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh tiếp tục nói: “Tay.”

nhìn anh, thức chớp chớp mắt, không động đậy.

Thẩm Phó kiên nhẫn đợi, cảm thấy ngại ngùng như vậy khá thú vị, thời gian trôi qua từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giây từng giây, làn da trắng ngần củadần dần ửng hồng.

Anh nhìn cô, mắt hơi tối lại, nhưng lời nói lại có chút vô tội: “Tay hơi mỏi.”

Ôn Trìvẫn chưa cử động, cúi đầu lẩm bẩm: “Tối qua anh làm gì trên giường sao không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỏi.”

Vừa nói xong cô liền cắn môi, hơi hối hận vì miệng nhanh, nhưng Thẩm Phó đã cười khẽ: “Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm trên giường?”

Cũng không đợi trả lời, anh nắm tay cô, luồn vào trong tay áo, giọng vẫn thấp bên tai cô: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Là bảo em ngồi yên một chút, haybảo em đừng đáng yêu như vậy, hay là…”

vùi đầu vào lòng anh, anh ngừng nói, nhưng trong hơi thở, trong lồng ngực, thậm chí cảthể, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ nào cũng thấm đẫm hơi thở của anh.

Lúc đó mặc mấy bộ đồ, lề mề đến khi trời sáng bên ngoài cửa sổ. Anh làm xong những việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, ôm ngồi lên đùi, cổ cúi xuống, áp sát, nghiêm túc nhìn cô.

Ôn Trì chịu không nổi ánh mắt này của anh, khẽ hỏi: “Anh nhìn vậy?”

Anh cười: “Đàn ông nhìn phụ nữ, cần lý do sao.”

Chính lúc đó Ôn Trì không hiểu, anh không chắc chắn không dám tin bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đến mức nào.

Hôm đó khi trả phòng,đứng bên cạnh Thẩm Phó Dã, lúc đầu đang nhắn tin trả lời Nam Hủ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bên tai đột nhiên nghe thấy lễ tân đang xác nhận với anh trong phòng đã dùng những gì, đầu ngón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay đang đánh chữ của khựng lại, trong đầu tự động nhớ lại tối qua cuối cùng anh dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như phàn nàn khách sạn cung cấp là loại ba cái.

Ôn Trì lén nhìn anh, vết cổ anh, dường như hơn một chút so với lúc mới thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dậy. Chỉ cần nhìn qua, đã biết tối qua đã làm chuyện xấu gì. chuyện xấu này, là do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm.

Tim Ôn Trìđập mạnh.

phát hiện, gái lễ tân đang xửthủ tục trả phòng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không kiểm soát được cũng nhìn vào chỗ đó của anh.

Thẩm Phó không để ý, anh cúi đầu nhìn qua hóa đơn, vẻ mặt thong dong cầm bút lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chữ.

Anh nhận ra ánh mắt cô quét qua, Ôn Trì cố gắng không tỏ ra hoảng hốt vội vàng dời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tầm mắt.

Trong điện thoại, không trả lời tin nhắn, Nam Hủ lại gửi thêm một tin.

[Nam Hủ: Cậukịp giờ không, nếu kịp thì mua giúp mình bánh vòng nhân phô mai của Times © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13phê latte nóng được không? Tối qua mìnhthấy, hôm nay thèm quá.]

[Nam Hủ: Hu hu mình giữ chỗ cho cậu, cầu xin đấy.]

[Nam Hủ: Cục cưng Trì Vũ!]

Ôn Trì Vũ nhìn chằm chằm màn hình, mất tập trung nhìn mấy giây, cuối cùngtrả lời, [Được.]

Khi ra khỏi khách sạn, còn hơn nửa tiếng nữa mới vào học. Anh nắm tay cô, đi không nhanh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chậm.

Trước hiệu thuốc, anh dừng lại. Ôn Trì còn chưa kịp phản ứng thì anh đã đi vào, trước một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giây anh mở miệng hỏi nhân viên hiệu thuốc, hoảng hốt dùng sức kéo anh một cái.

Anh hạ mắt xuống, ánh mắt nhìn cô không hiểu sao chút tội.

Ôn Trìkiễng chân, kéo vạt áo anh, để anh cúi xuống ngang tầm với mình, ghé vào tai anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng cực kỳ nhỏ: “Không cần mua thuốc bôi.”

Anh không động đậy, mắt chỉ nhìn cô, ý tứ rất ràng.

Mặt Ôn Trì nóng lên, khẽ giải thích với anh: “Em…” Nhưng vừa nói được một chữ, ngượng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nói được nữa: “Dù sao cũng không cần.”

Sau đó, anh kéo không để ý đến ánh mắt của nhân viên, đi ra ngoài.

Nhiệt độ buổi sáng rất thấp, ánh nắng nhạt nhòa. gái nhỏquá ngượng nên bước chân rất nhanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gió theo thổi bay mái tóc dài của cô.

Thẩm Phó híp mắt, đưa tay bóp nhẹ gáy đỏ bừng của cô.

theo bản năng rụt lại, ngẩng đầu nhìn anh, tưởng anh vẫn còn nghĩ đến chuyện thuốc bôi: “…Anh… em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết mà.”

Anh một tiếng hời hợt, hơi cười: “Biết nhiều thế à, vậy sau này dạy thêm anh nhé.”

Buổi sáng hôm đó tiết dự phòng y học, giáo trên bục giảng giảng bài rất nghiêm túc, PPT © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần lượt chuyển từ trang này sang trang khác.

Ôn Trì Vũ ngồihàng thứ ba từ dưới lên trong giảng đường bậc thang, trước mặt mở sách, tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầm bút, thỉnh thoảng còn viết đó. Nhưng những thứ này cô, phản ứng theo bản năng, thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tâm trí đã tản mát hết.

Nam Hủ lén lút ăn xong bánh vòng, chợt nhớ ra hỏitối qua rốt cuộc đi đâu: “Sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắc mặt Mạnh Lâm rất tệ, hai người xảy ra chuyện ngoài kia không?”

Ôn Trì không nói gì.

“Cảm thấy cậu ấy không phải người dễ bộc lộ tính khí như vậy, cậu lại từ chối…” Nam Hủ nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì một cái, giọng nói đột ngột biến mất.

Ôn Trì không phát hiện ra, chống cằm bằng một tay, ánh mắt vẫn nhìn màn chiếu phía trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu hơi nghiêng, đường cong cổ trongthế này trông đặc biệt mảnh mai thon dài.

“Ôn Trì Vũ.”

Nam Hủ ngừng hai giây, lại gọi cô lần nữa: “Ôn Trì Vũ.”

Ôn Trì Vũ lúc này mới chậm rãi hoàn hồn nhìn về phía ấy, Nam Hủ nhìn chằm chằm vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vết hồng nhạt mờ mờ khóe môi cô, hỏi: “Tối qua cậu hôn ai vậy?”

Vẫn kiểu hôn sâu và mãnh liệt khiến người ta cảm thấy sắp ngạt thở.

Chỉ kiểu đó, mới khiến màu môi ban đầu chuyển đỏ lan xuống.

Ôn Trì nhìn ấy.

Nam Hủ cũng nhìn chằm chằm cô: “Đừng phủ nhận.”

Ôn Trì mím môi, dường như vẫnthể cảm nhận được nhiệt độ hơi thở của anh trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

Mi mắt cụp xuống rồi ngẩng lên, thừa nhận rất thản nhiên: “Ừm.”

Trong đầu Nam Hủ lóe qua vài hình ảnh: “Là anh chàng áo đen, hỏi mình túc phải không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cậu ấy ai vậy?”

“Thẩm Phó Dã, bạn trai mình.”

**

Mặt khác, A Khoát từ sáng đã đợi cổng Đại học Kinh đô, đợi người ta đưa bạn gái đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học xong, cuối cùng mới được gặp mặt.

giơ tay ném cho Thẩm Phó gói thuốc lá, Thẩm Phó đón lấy, dựa vào xe cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu châm thuốc.cổng trườngkhá nhiều sinh viên, xe của A Khoát không tính nổi bật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng vẫn thu hút không ít ánh nhìn.

liếc nhìn Thẩm Phóđang lười biếng hút thuốc bên cạnh: “Giỏi thật, đi đâu cũng thu hút phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ.”

Thẩm Phóngậm thuốc, bật lửa xoay trong tay, cười khẽ rất nhạt, không lên tiếng.

Dáng vẻkhí chất đó.

A Khoát im lặng vài giây rồi bật cười, chửi liên tiếp mấy câu tục: “Cậu đúng là… đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thay đổi chút nào.”

Sau đó, không khí dừng lại một lúc, hai người đứng yên hút thuốc.

Khói thuốc lan tỏa ra, A Khoát bình tĩnh lại sau khi gặp anh, nghiêng đầu vừa định nóiđó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đột nhiên nhìn thấy: “Cổ bị sao vậy?”

Anh chậm rãi hút xong điếu thuốc, mới khẽ cười nói: “Em ấy làm.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc