GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1: Cậu ấy nói cậu tên Thẩm Phó Dã

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp
1 8 : 4 6 – Tiểu Dã

“Năm tôi gặp Thẩm Phó Dã, anh mười bảy tuổi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi như được cứu rỗi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ôn Trì

*

Ngày hôm đóngày thứ ba của cơn mưa phùn, thị trấn Nguyệt Tầm vẫn yên tĩnh và cổ kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như mọi khi.

Vào buổi chiều, Ôn Thu thay một chiếc váy từ tầng trên đi xuống, chị soi gương ngắm mình một lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi cầm son lên định thoa nhưng lại do dự rồi đặt lại chỗ cũ.

Chị đi ra cửa hàng rồi thò đầu ra nhìn. Dưới bầu trời u ám, mưa rơi nhẹ nhàng, đường phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vắng tanh, chỉ những chiếc bạch quả rải đầy trên đường lát đá xanh.

“Ẩm ướt đến mức sắp mốc cả rồi.” Chị than phiền, “Thời tiết quỷ quái thế này, làm sao buôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bán được.”

Điện thoại đặt trên bàn đột nhiên đổ chuông, Ôn Thu hoảng hốt nhìn số gọi đến sau đó quay đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn về phía Ôn Trì đang làm bài tập trên quầy, “Tiểuà, chị phải qua nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoàng một chút.”

Ôn Trì cầm bút ngẩng đầu lên nhìn chị, Ôn Thu bị nhìn đến mặt hơi đỏ, “Em biết chị…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì gật đầu, “Chị à, nhớ mang ô nhé.”

“Được.” Ôn Thu cầm chiếc ô cán dài kiểu dựng bên tường, đẩy cửa siêu thị mini ra rồi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yên tâm quay đầu lại dặn dò, “Nếu không khách thì đóng cửa hàng sớm nhé, ngày mai em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn phải đi học, lớp 12 rồi phải chú ý nghỉ ngơi.”

Ôn Trì ngoan ngoãn dạ một tiếng, “Em biết rồi, chị đi nhanh đi.”

Ôn Thu bước ra khỏi cửa hàng mới nghe điện thoại, giọng điệu phần yếu ớt chiều lòng, “Dì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoàng à, lúc nãy cháu đang bận, đã ra cửa rồi, năm phút nữa sẽ đến. Không không, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không coi trọng đâu ạ,cũng biết cháu không còn trẻ nữa, làm còn kén cá chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 canh nữa…”

Giọng của Ôn Thu dần biến mất trong tiếng mưa.

Ôn Trì đợi đến khi không còn nghe thấy nữa mới cúi đầu tập trung vào bài thi. Nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được hai giây, dùng tẩy xóa đáp án vừa viết sai.

Ôn Thu mở một siêu thị mini tên Giai Mỹthị trấn Nguyệt Tầm, diện tích không lớn, chỉ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cải tạo từ ngôi nhà cũ bà nội để lại. Tầng trên để ở, tầng dưới mở cửa hàng. Chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yếu bán đồ dùng hàng ngày, khách hàng đều dân trong thị trấn, thu nhập không thể gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dả, nhưng chi phí sinh hoạt hàng ngày học phí của Ôn Trì thì không thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vấn đề.

Thời gian này là mùa mưa, việc buôn bán so với bình thường còn tệ hơn một chút, dự báo thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiết nói cơn mưa này còn phải một tuần nữa mới dứt.

Ôn Trì không thích trời mưa lắm, Ôn Thu bị đau lưng, cứ đến ngày mưa âm u không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể dùng sức còn bị đau nhức.

nhìn thời tiết bên ngoài, đoán chừng thời tiết thế này cũng không khách đến. Tiện thể mở âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thanh bài học tiếng Anh, vừa làm bài vừa nghe.

Lúc 6 giờ 46 phút, trời đã hoàn toàn tối, thị trấn nhỏ dường như đã chìm vào giấc ngủ.

Cánh cửa kính cũ kỹ bỗng được đẩy ra từ bên ngoài.

Đang chìm đắm trong đống bài tập, Ôn Trì giật mình, đầu óc còn đang hồ đã thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngẩng lên nhìn. Gió từ bên ngoài thổi vào, cũng lùa vào chiếc áo hoodie đen của người đó, rỗng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không, chỉ thấy xương bả vai nhô ra.

Trong ánh sáng mờ ảo u tối, toàn thân cậu ướt đẫm, những giọt nước nhỏ tong tỏng hòa vào bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màn mưa tiêu điều phía sau.

Ôn Trì chớp mắt, ấn tượng đầu tiên là, cậu ta gầy quá.

Chậm một nhịp, đợi đến khi người đã đến gần trong gang tấc thì mới hoảng hốt tắt âm thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bài học tiếng Anh, định nóiđó, “Cần…”

“Lấy bao thuốc.”

Cậu không nhìn cô, tự cúi đầu, toàn thân toát lên vẻ mệt mỏi.

Mưa bên ngoài không lớn,lẽ cậu đã đứng trong mưa một lúc rồi, áo hoodie ướt gần hết, đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho lưng hơi còng.

So với những điều này, giọng cậu còn trầm hơn, khàn đến mức cảm giác rách nát.

Qua hai giây, cậu lại bổ sung, “Hoàng Hạc Lâu.”

Ôn Trì đã xem rất nhiều phim và sách, họ nói những người đàn ông mặc toàn đồ đen trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày mưa đềungười xấu.

Người đàn ông trước mắt, không, lẽ nói chính xác hơn nam sinh. Khí chất u ám như màn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sương che khuất ánh mặt trời này, mái tóc đen dài bị nước mưa thấm ướt như được phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lớp mực, che kín mắt chỉ để lộ nửa khuôn mặt, trắng bệch đến rợn người.

Ôn Trì lo lắng nuốt nước bọt, mở tủ đựng thuốc ra xem kỹ hai lần, “Không… không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoàng Hạc Lâu.”

Cậu dường như rất mệt mỏi, bóng đen dưới mắt rất nặng, tâm trí rất tản mạn, Ôn Trì thận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng nhìn cậu, phát hiện tầm mắt cậu lại rơi vào đề thi trải trên bàn của cô.

Sau khi đợi một lúc.

Cậu thờ ơ nói: “Bạch Sa cũng được.”

Ôn Trì lấy ra đưa cho cậu.

Khi cậulớp nhựa bọc ngoài, đột nhiên đưa tay, ngón tay sạch sẽ thon dài, chỉ vào câu hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắc nghiệm thứ ba trên đề thi của cô.

“Chọn A.”

Ôn Trì Vũ kinh ngạc một chút, vội vàng xem lại câu hỏi, thật sự chọn A, đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý bỏ qua một điều kiện chọn thành C.

dùng tẩy xóa đi, lập tức sửa lại.

Cậu thu hồi tầm nhìn, chậm rãi rút ra một điếu ngậm trong miệng, tay thò vào túi, sờ soạng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc rồi lại đưa ánh mắt về phía đề thi.

Ôn Trì đặt bút xuống, cúi đầu lấy một cái bật lửa mới từ kệ hàng khác đưa qua.

Cậu khẽ nhướng mày, khóe mắt chậm rãi nhướn lên, lúc này mới nhìn lần đầu tiên.

Ôn Trì không dám nhìn cậu, chỉ một giây đã tránh đi, nhưng trong đầu vẫn tự động lặp đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặp lại ánh mắt cậu vừa nhìn mình.

“Bạch Sa sáu tệ, bật lửa năm hào, tổng cộng sáu tệ rưỡi.”

Cậu lại lục túi, đột nhiên như nhớ ra điều đó, động tác dừng lại, vẻ mặt chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồ, trầm ngâm một lúc lâu.

Ôn Trì vẫn lặng lẽ chờ đợi.

Thời gian trôi qua từng giây, bên ngoài mưa càng lớn hơn, tiếng mưa rào rào tạo thành một làn sương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng quấn quanh cánh cửa kính.

Trong siêu thị mini chật chội, nam sinh đột nhiên ghé thămvẻ thay đổi một chút, trông càng thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảm hơn. Tấm lưng càng cong xuống, không còn chút sức lực tựa vào quầy thu ngân, ánh mắt© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đãng nhìn quanh.

Đột nhiên cậu chỉ vào tờ thông báo tuyển dụng dán trên tường.

“Tôi thể làm được không?”

Ôn Trì ngẩn người, nhìn qua.

Trên tờ giấy A4, chữ đen trên nền trắng viết ngắn gọnràng Tuyển người, 800 tệ/tháng.

Đây thông báo dán mấy ngày trước, sau khi khai giảng Ôn Thu luôn nhắc nhở Ôn Trì Vũ rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã lên lớp 12 rồi, không muốn cô phân tâm trông cửa hàng, quan trọng hơn Ôn Thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn tìm người để làm việc nặng như khuân vác hàng hóa.

Nhưng Ôn Trì không biết người gầy mảnh khảnh không hợp với thị trấn nhỏ này thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đảm đương nổi không.

Cậu khá kiên định, nhìn chằm chằm vào cô, lại hỏi thêm lần nữa: “Được không?”

Ôn Trìhơi sợ cậu, thận trọng suy nghĩ một lúc, cuối cùng gật đầu.

Cậu cười lên, “Sáu tệ rưỡi khấu trừ vào lương của tôi nhé.”

Ôn Trìbị nụ cười này của cậu hoặc đến lúng túng, mím môi gật đầu, trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luôn cảm thấy điều đó kỳ lạ không nói nên lời.

Nhìn cậu không giống người thiếu tiền, vậy sao lại không lấy nổi sáu tệ rưỡi.

Đột nhiên—

“Thẩm Phó Dã.”

“Hả?”

“Tên tôi.”

“À à.” Mặt Ôn Trìhơi nóng, vội vàng đọc thầm một lần trong lòng.

“Cần chứng minh thư không?”

Ôn Trì Vũ không hiểu mấy chuyện này lắm, mọi việc lớn nhỏ trong cửa hàng đều do Ôn Thu quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lý.

Cậu đã đưa chứng minh thư qua.

Trong ảnh chứng minh thư cậu cũng mặc đồ đen, tóc ngắn hơn bây giờ nhiều, ngũ quan ràng sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nét.

Ôn Trì Vũ lần đầu tiên thấy người chụp ảnh chứng minh thư đẹp đến vậy, không phải kiểu chỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sửa kỹ lưỡng như poster ngôi sao, cũng không phải kiểu cố tình tỏ ra ngầu của nam sinh trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường. Cậu đẹp một cách quá dễ dàng, khiến người ta không thể rời mắt.

Tầm mắt chuyển đến ngày sinh của cậu, chỉ hơnhai tháng, vậy cũng là…

“17.”

Cậu nghe thấy, “Sao?”

Tim Ôn Trì đập hoảng loạn, lắc đầu như trống lắc.

May cậu chỉ nghiêng đầu một cái, không nói gì thêm.

Ôn Thu về đến cửa hàng lúc gần 8 giờ, chưa đẩy cửa vào đã phát hiện thêm một người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Trì vẫn không khác lúc chị rời đi, vẫn đang làm bài, nam sinh xa lạ kia ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối diện chơi đùa với bật lửa một cách nhàm chán, thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc nhìn đề thi, nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Sai rồi.”

Ôn Trì lúng túng xóa đáp án, ngước lên trong thoáng chốc thì nhìn thấy Ôn Thu.

Biểu cảm của Ôn Trì Vũ quá ràng, giống như trút được gánh nặng, như thấy được vị cứu tinh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó vội vàng đứng dậy đi qua. mở cửa, khẽ kể với Ôn Thu chuyện vừa rồi.

Nghe xong, Ôn Thu cầm chứng minh thư của Thẩm Phó Dã, quan sát cậu kỹ lưỡng, “Cậu không đi học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à?”

Ôn Trì cũng nhìn về phía cậu.

Ôn Thu rất coi trọng chuyện học hành, nguyện vọng lớn nhất của chị Ôn Trì thể thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỗ đại học tốt rời khỏi thị trấn nhỏ này.

Thẩm Phó Dã: “Không muốn học.”

Ôn Thu hiểu ra đôi chút, “Được, vậy hãy làm việc tốtđây.”

Lúc 9 giờ siêu thị mini Giai Mỹ đóng cửa sớm không khách.

Ôn Thu dặn Thẩm Phó về các việc trong cửa hàngtrách nhiệm công việc của cậu.

Cậu trông vẻ thờ ơ, nhưng nghe rất kiên nhẫn.

“Chị cũng không bắt buộc giờ giấc làm việc, miễn một ngày làm năm sáu tiếng được, cậu cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị số điện thoại, việc cậu không ở đây thì chị sẽ gọi cho cậu. Mỗi tháng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 10 phát lương, cậu thấy được không?”

Thẩm Phó gật đầu, “Được.”

Ôn Thu cũng sảng khoái, “Vậy tốt, hôm nay cậu về nghỉ ngơi đi, ngày mai coi như ngày làm việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên.”

Ôn Trì nhìn Thẩm Phó bước ra khỏi cửa hàng, gió đêm bên ngoài rất lớn, bóng dáng gầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của thiếu niên trong màn đêm ngoàiđộc ra chỉ cònđộc.

Ôn Thu bên cạnh lẩm bẩm: “Chị xem chứng minh thư của cậu ấy, nhàBắc Thành, cách chỗ chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta rất xa, chắc bỏ nhà đi, không biết làm được bao lâu.”

Ôn Trì không nói gì, cũng không để ý Ôn Thu đột nhiên im lặng.

Ôn Thu liếc nhìn Ôn Trì một cái, buổi mai mối hôm nay chị đi, đối phương cũng tạm được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng chị không biết phải nói chuyện này với Ôn Trì thế nào.

Do dự một lúc lâu, chị nói: “Tiểu à, hôm nay người đó chị thấy thể chấp nhận được.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ôn Thu nói chút ngượng ngùng, “Tuổi tác thì hơi lớn một chút, nhưng tính cách khá tốt, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể bên nhau, về sau đối với em chắc cũng…”

Chữ “tốt” còn chưa kịp thốt ra, Ôn Thu thấy Ôn Trì đột nhiên đứng dậy.

“Sao thế?”

Ôn Trì không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt rất gấp gáp, trợn to mắt nhìn Ôn Thu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng lại không nói gì.

Ôn Thu thấynhư vậy cũng lo lắng theo, “Có chuyện xảy ra à?”

Ôn Trìmím môi, dường như đã quyết định điều gì đó, xoay người nhanh chóng chạy ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa hàng.

Bên ngoài mưa vẫn chưa ngớt, Ôn Trì tay cầm chiếc ô cán dài kiểu cũ, đuổi theo Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dã.

Cậu rất cao nên để nhìn cô, phải cúi đầu xuống khá thấp.

Đường trong thị trấn không mấy ngọn đèn, tối đến mức tầm nhìn mờ ảo, đôi mắt cậu vốn đã đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ càng thẳm sâu không thấy đáy.

Ôn Trì Vũ ngẩng đầu, tim đập thổn thức, ngón tay nắm chặt chiếc ô trong lòng bàn tay.

Xung quanh không một bóng người.

“Cho tôi à?”

Cậu nói về cái ô, Ôn Trì phản ứng lại liền gật đầu.

Nhưng mục đích của không phải đưa ô.

Thẩm Phó nhận lấy, tiện tay mở ra, bước gần về phía một bước, hai người đều dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ô.

Cậu cụp mi mắt xuống, trong ánh sáng mờ ảo, không thấy rõ biểu cảm, “Cảm ơn.”

Rồi lại qua hai ba giây, Ôn Trì Vũ không nói gì, cũng không ý định đi.

Ánh mắt cậu nhìn thêm chút khó hiểu, Ôn Trì nhận ra điều đó, ngón tay nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt bên hông, xoay người, vừa bước được hai bước, lại dừng lại.

Lần này rất kiên quyết, “Thẩm Phó Dã.”

Rồi giây tiếp theo liền hỏi: “Buổi tối cậu chỗ không?”

Thẩm Phó Dã đưa mắt nhìn cô.

Gió đêm thật sự rất lớn, thổi đến mức tai cũng đỏ lên.

Thị trấn thật sự rất yên tĩnh, như thể cả thế giới đều bị bỏ quên, chỉcơn mưa này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn còn nhớ.

Ngay khi Ôn Trì cảm thấy mình kỳ quặc trước một giây, trong màn mưa đen kịt này, Thẩm Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ngước mắt nhìn cô, giọng nói lẫn trong tiếng cười, “Có.”

Ôn Trì không tin lắm: “Thật sao?”

Cậu không tiền, làm sao chỗ được?

Dường như cảm nhận được sự quan tâm lo lắng của Ôn Trì Vũ, lần này, nụ cười của cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nênràng hơn—

“Thật đấy, tôi không lừa con gái đâu.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phó Dã, Phó Dã Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phó Dã Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Phó Dã full, Phó Dã online, read Phó Dã, Thư Dã Phó Dã

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Phó Dã

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc