GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 52: Tà niệm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đại đức Thích Trúc Thái Minh giải thích về tà niệm như sau: “Tà niệm là nhớ nghĩ về những điều tà bậy, không chân chính. Nghĩ những chuyện tà dâm, nghĩ những chuyện lừa đảo, dối trá, nghĩ những chuyện ác hại người. Đấy là tà niệm”. Tựu chung lại, Sư Phụ chỉ dạy niệm nào có động cơ do tham, sân, si chi phối thì niệm đấy là niệm tà. (nguồn phatgiao.org)

**

Trời vừa rạng sáng, hai bên đường đều các dinh thự, công sở của quan lại.

Phía đông gồm Thư Tỉnh, Thái Thường Tự, Tả Tàng Khố và Cảnh Linh Đông Cung, phía tây thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Cảnh Linh Tây Cung, Lưỡng phủ bát vị [1], phủ Khai Phong, Đô Đình Dịch, với nơi A © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bảo căm ghét nhất – Ngự Sử Đài.

Đường rộng hơn hai trăm bước, hai bên hành lang hoàng gia, đặt các rào chắn sơn đen, quan phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm cấm người dân tánh mua bán tại đây, trung ương ngự phố (phố hoàng gia) lối đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dành riêng cho kiệu xe của Hoàng đế, ngày thường nghiêm cấm người ngựa qua lại. Bởi vậy khung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh uy nghiêm chứ không náo nhiệt để xem.

Tuy vậy, cảnh vật nơi đây vẫn khá đẹp.

Bên trong hành lang hoàng gia hai rãnh nước xây bằng gạch, gần bờ trồng đào mận mơ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đầm trồng sen và ấu, sóng xanh xuân hạ lung linh, hoa sen tỏa hương, phong cảnh đẹp như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thêu trên gấm. Chỉ tiếc giờ đây trời rét, ngó sen giữa hồ úa tàn, cảnh tượng trở nên tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều.

A Bảo cùng Lương Nguyên Kính tay trong tay, vừa đi dọc bên bờ liễu rủ đến vai vừa nói về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện lăng tẩm.

“Chàng nói Triệu Tòng sẽ chôn em đâu nhỉ? Hoàng lăng Lạc Dương thì không thể, cũng khôngĐông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kinh…”

Chắc không phải ném ra bãi tha ma đâu ha?

A Bảo nhíu giữa hàng mày, cho rằng dù Triệu Tòng hận nàng bao nhiêu cũng sẽ không làm đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mức đó đâu.

Lương Nguyên Kính nhéo nhéo lòng bàn tay nàng, an ủi nói: “Đừng nóng vội.”

A Bảo thầm nghĩ gấp chứ, sao không vội được, nếu vết thương trên tay chàng không ổn, bọn họ sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trực tiếp gặp mặt nhau dưới địa phủ mất.

Nhưng mà Lương Nguyên Kính bản lĩnh xoa dịu tâm tình nôn nóng của nàng. khi chưa cần chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở miệng, chỉ cần nhìn cặp mắt êm dịu như hồ nước tĩnh kia thôi nàng thể bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tĩnh lại ngay.

Lương Nguyên Kính sinh ra để khắc nàng, đôi khi A Bảo sẽ nghĩ vậy.

Cả hai đi về phía nam, qua Châu Kiều, ra đến Chu Tước Môn, đi tới gần Long Tân Kiều, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng đường mới nhộn nhịp. Quán rượu quán ăn mở cửa, người bán rong cũng bày sạp bán sớm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật phẩm trong tháng chạp ngoài quả khô chà bông ra còn có ít thịt thỏ, dạng thịt thú hoang, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả người gánh hàng rong rao bán dọc đường.

A Bảo muốn mua quà tặng cho cháu gái nhỏ chưa từng gặp mặt, nàng lôi kéo Lương Nguyên Kính đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước sạp hàng để chọn lựa.

Lựa lựa bỗng thấy tay trái chút bất tiện, đang tính thả tay Lương Nguyên Kính ra thì chàng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tăng thêm sức lực, gắt gao bắt lấy tay nàng không buông.

“?” A Bảo khó hiểu quay đầu, “Chàng làm vậy?”

“Làm sao vậy?”

A Bảo giơ tay hai người nắm chặt lên cho chàng nhìn, “Buông tay ra, chàng như vậy sao em chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đây?”

Lương Nguyên Kính hỏi: “Em muốn thử cái nào?”

Ngầm hiểu, chàng đưa cho nàng xem.

A Bảo: “…………”

Người bán hàng cười nói: “Già đi khắp ngõ hẻm nhiều năm, lần đầu thấy vợ chồng ân ái như lang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan tiểu nương tử đây, chúc hai vị đồng vợ đồng chồng, đầu bạc răng long.”

Dứt lời, còn tặng cho A Bảo một cái chong chóng.

Tuy A Bảo ngườida mặt dày, nghe xong lời này hai không khỏi ửng hồng, khuôn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuấncủa Lương Nguyên Kính trở nên hồng nhạt, nhưng cho ngượng ngùng cỡ nào vẫn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính buông tay A Bảo ra.

A Bảo hỏi người bán món đồ nhỏ nào phù hợp với trẻ nhỏ hoạt bát không.

Ánh mắt người bán lập tức dời xuống phần bụng bằng phẳng của nàng, làm khuôn mặt đẹp của A Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỏ hơn, vội vàng xua tay nói: “Không không… Không phải tôi, cháu gái nhỏ của tôi… Ừm… Tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm sáu tuổi ấy.”

Người bán cười to: “Thấy tiểu nương tử cùng phu quân đằm thắm như vậy, sớm muộn gì cũng con, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thử mấy mónhạ lạc này đi, sấp nhỏ thích lắm đó.”

A Bảo nghĩ thầm cái người bán hàng rong này nói nhiều quá, cũng không dám đáp theo ông ấy, sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ bị trêu chọc nhiều hơn, chỉ cúi đầu chọn mô hạ lạc [2]. Đây là món đồ chơi thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đại Trần nhà nhà đều có, như đồ gốm đất, gỗ điêu khắc, đất sét, bởi ý nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về con cái, ngày lễ bảy tháng bảy cầu xin Chức Nữ, nên người ta thường trưng cùng hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quả, rượuđồ nướng để phụ nhân dâng hương cầu nguyện.

[2] Đất sét nặn thành hình trẻ con dễ thương, người chăn trâuNgưu Lang nữ thợ dệt Chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nữ được bán vào dịp Tết, Thất Tịch. Thường ý cầu xin cho con cái thông minh muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thêm em bé. (nguồn Baidu)

hạ lạc được nặn thành hình em bé mới sinh, cả nam lẫn nữ.

A Bảo lấy một cái hình tiểu nương mặc áo xanh váy đỏ và một tiểu lang quân mặc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giáp sắt tay cầm giáo gỗ, nhất thời phân vân chưa biết nên chọn cái nào, bèn hỏi Lương Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kính: “Chàng thấy cái nào đẹp?”

Lương Nguyên Kính nghĩ nghĩ: “Nếu tiểu nương tử vậy hợp với gái hơn?”

A Bảo bĩu môi không đồng tình lắm: “Nhưng tiểu nương tử của chúng ta thích tiểu lang quân mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ nhỏ đã mong chờ sẽ gả cho lang quân như ý.”

Lương Nguyên Kính đành sửa lại lời nói: “Vậy chọntrai đi.”

A Bảo vẫn nhíu mày: “Nhưng tiểu lang quân này nhìn uy nghiêm quá, hung dữ kiểu ý, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm nhà a ca sợ tới mức ban đêm gặp ác mộng thì làm sao đây…”

“……”

Tới đây, Lương Nguyên Kính mới nhận ra nàng đang cố ý làm khó dễ chàng, đành phải nói: “Mua hết.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

A Bảo phì cười.

Quả nhiên một ngày nàng không lấn lướt Lương Nguyên Kính thì cả người sẽ khó chịu mà.

Lương Nguyên Kính lấy túi tiền từ tay áo, hỏi nàng: “Muốn nữa không?”

A Bảo cố ý xuyên tạc ý tứ của chàng: “Chàng hỏi ai cơ? Cháu gái nhỏ?”

“Không, anh đang hỏi em.” Lương Nguyên Kính nói.

A Bảo ngắm nghía xong mới nói: “Vậy chàng mua cho em cây tuyết liễu đi, phảikiểu đón xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới được.”

Lương Nguyên Kính mua xong cài lên búi tóc thay nàng.

A Bảo lắc lắc đầu, hỏi chàng: “Đẹp không?”

“Đẹp.” Lương Nguyên Kính nói ngay không chút nghĩ ngợi.

Tuyết liễu bán lẻ trên phố so với cây tuyết liễu bướm đêm làm từ lụa cung đình thì trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ rẻ tiền hơn. Nhưng bất kỳ vật phẩm trang sức đặt cạnh dung nhân ngây thơ hồn nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của A Bảo đều trở nêncùng phù hợp, hoa lụa vàng nhạt gắn lên tóc mai đen huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng tôn lên nhan sắc nổi bật cùng nước da trắng sáng của nàng.

Dòng người tấp nập, ý cười luân chuyển trong mắt A Bảo: “Đẹp đến mức nào cũng đâu đến mức ngây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người ngắm nhìn chớ.”

Lương Nguyên Kính mới kịp hoàn hồn bừng tỉnh, ý thức được bản thân đã nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế thẹn thùng cười: “Đi thôi.”

Hai người nắm tay tiếp tục đi dạo, tới trên Long Tân Kiều, A Bảo thoáng chậm lại phía sau, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế thể thoải mái ngắm nhìn bóng hình của Lương Nguyên Kính.

Thân hình chàng cao lớn, vai lưng thẳng tắp, tay còn lại đang xách hạ lạc mới mua, thật giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người cha đi dạo phố, thuận tiện mua món đồ chơi về nhà dỗ dành con trẻ.

A Bảo chợt suy nghĩ, nếu ngày sau mình không còn nữa, Lương Nguyên Kính sẽ có con sao?

Chàng cũng sẽ giống như bây giờ, dắt tay phu nhân mới ra đây đi dạo sao? Vào mười lăm tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giêng, chàng sẽ một bên bồng con một bên nắm tay phu nhân đến ngắm đèn trước Tuyên Đức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lâu?

Nếu thật thế, chàng nhất định sẽ một gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Trước mặt nương tử, chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ là lang quân dịu dàng săn sóc. Trước mặt con cái, chàng sẽ người cha ôn hoà hiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ.

Chỉ là tưởng tượng hình ảnh một nhà ba người họ hoà thuận vui vẻ, lòng A Bảo lại đau rát, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như bị kịch độc rắn rết gặm nhấm. Tránh không khỏi dần dần nổi lên ý niệm đen tối, hận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao để Lương Nguyên Kính phải độc sống hết quãng đời còn lại mới phải, hận sao để cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời này chàng phải nhớ thương nàng mãi mới tốt.

Ý niệm vừa nảy sinh, lòng bàn tay nàng nắm lấy Lương Nguyên Kính bỗng dưng nổi lên trận đau nhức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đau đến mức suýt nữa nàng đã hét to lên, vội hất tay của chàng ra.

“Em sao vậy?” Lương Nguyên Kính ngạc nhiên quay đầu lại.

“Không… Không sao hết.”

A Bảo miễn cưỡng cười, giấu tay phải ra sau lưng.

Sắc mặt Lương Nguyên Kính tệ đi: “Em lại bị bỏng rồi phải không?”

A Bảo lập tức chối bỏ: “Không phải.”

Lương Nguyên Kính vốn đã không tin, muốn nàng duỗi tay đang giấu ra, A Bảo thì không phối hợp, chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trực tiếp xuống tay, A Bảo tức giận siết chặt năm ngón tay thành quyền, bất chấp giãy giụa nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Chàng làmvậy? Đã nói không phải rồi mà, chàng còn vậy nữa em sẽ nổi giận đó!”

Nhưng nàng cố sức đến đâu cũng không bật lại một nam tử trưởng thành.

Cuối cùng tay nàng bị Lương Nguyên Kính bẻ ra từng ngón, lòng bàn tay nên trắng nõn, giờ đây lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành một mảng cháy đen, như đoạn gỗ bị thiêu đốt.

Thoáng chốc, con ngươi Lương Nguyên Kính co rút, gương mặt trắng bệch, sắc môi tái mét.

A Bảo sợ chàng sắp ngất xỉu hoặc phụt ra máu đen nữa nên hoảng loạn nói: “Chàng đừng vậy mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không… Không đau, chàng nghe em nói đã… Nè! Chàng tính làm gì?!”

Lương Nguyên Kính tháo vòng chuỗi Phật châu thất bảo trên cổ tay xuống, cứ thế định quăng xuống lòng sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thái Hà.

A Bảo sợ hãi, vội nhào lên ngăn cản nhưng còn sợ Phật quang ngũ sắc nên không dám, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể cất cao giọng la: “Đừng ném! Chàng némthì em sẽ không để ý tới chàng nữa!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lời uy hiếp tuy ấu trĩ nhưng vẫn hữu dụng, Lương Nguyên Kính không dám ném đi thật, chàng ngoảnh đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói với nàng: “Nó làm em bị thương!”

“Đó… Đó em vừa mới nghĩ, suy nghĩ…”

A Bảo không nói được, bất lực dựa lên thành cầu.

Nàng suy nghĩ cái gì?

Nàng muốn Lương Nguyên Kính sống độc hết quãng đời còn lại, sau đó cảm thấy áy náy tận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ thế nhấn chìm nàng.

A Bảo nghĩ, nàng đúng xấu xa quá đi, sao thể nhẫn tâm để Lương Nguyên Kính độc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả đời chứ?

Xem ra Giác Minh hoà thượng nói phải, tâm tính của nàng đã bị oán khí nuốt trọn. thay đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra sao cũng như nước chảy đá mòn, như lửa cháy lan ra đồng cỏ, một khi nổi lên d.ục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 v.ọng sẽ sinh ra bất mãn, d.ục vọ.ng không được thoả mãn, tích tụ càng nhiều oán khí sẽ bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phủ lấy toàn bộ trái tim nàng, sẽ biến nàng thành ma quỷ mất hết tình người.

Cho đến giờ phút này, A Bảo thầm thấy may mắn, sự mong cầu không cam lòng mới chính thức bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chợp tắt.

Không thể quay đầu, không còn con đường khác nào để đi, nàng chỉ hai con đường, mộtđi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu thai chuyển thế, hai hồn bay phách tán, tan thành mây khói.

“Em nghĩ vậy?” Lương Nguyên Kính hỏi nàng.

A Bảo cố gắng mượn lực chống đỡ, nở một nụ cười, nửa thật nửa giả thở dài: “Em nghĩ em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu Lương công tử thật rồi, yêu đến mức không biết sao mới tốt đây.”

Lương Nguyên Kính hoàn toàn sửng sốt.

A Bảo nói: “Đeo Phật châu lên đi, thể bảo hộ chàng.”

Lương Nguyên Kính chưa đeo lên cũng thu tay lại từ hướng lòng sông, gió thổi quét tóc mai chàng rụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lả tả, chẳng biết bao lâu, đột nhiên chàng nghiêng đầu nhìn A Bảo, nghiêm túc nói: “Anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu em.”

Chàng tuân thủ lễ giáo nghiêm ngặt, quân tử phong độ, da mặt lại mỏng, chưa từng nói chữ ‘yêu’ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài miệng, nhưng hôm nay chàng không những nói ra còn nói đến chân thành tha thiết như vầy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

A Bảo đang tính đùa vui một hai câu ghẹo chàng như thường ngày, bỗng nhiên sắc mặt nghiêm túc, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về phía trước nói: “Nhanh! Bắt kịp ta!”

“?”

Lương Nguyên Kính quay người lại, thấy nàng chỉ một phụ nhân lạ mặt đang xách chiếc giỏ tre, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi không hiểu: “Vì sao?”

“Ây da⎯ Không kịp giải thích với chàng đâu!”

A Bảo túm lấy ống tay áo của chàng chạy xuống cây cầu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phế Hậu A Bảo, Phế Hậu A Bảo Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Phế Hậu A Bảo Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Phế Hậu A Bảo Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Phế Hậu A Bảo full, Phế Hậu A Bảo online, read Phế Hậu A Bảo, Đao Thượng Phiêu Phế Hậu A Bảo

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 52 — Phế Hậu A Bảo

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc