GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38: Sự tình cờ trong lần khám bệnh miễn phí

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sáng hôm sau, trời cao trong xanh, ánh nắng chói chang.

 

Thời tiếtngôi làng đánh nhỏ này quả thực oi bức hơn thành phố rất nhiều, trong các bụi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cỏ um tùm,muỗn hoành hành ngang dọc. Vệ Nam mặc chiếc váy ngắn ra ngoài lấy nước rửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt, chưa đầy năm phút chân đã xuất hiện những vệt muỗi đốt sưng đỏ. Đây loại muỗi độc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất đáng sợ, châm phát nào trúng phát nấy, trong nháy mắt đã sưng đỏ.

 

Sau khi về phòng, Vệ Nam lập tức xịt nước hoa vào chân. Lục Song đã nhét vào cặp của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc thu dọn hành lý. Còn nhớ lần đầu gặp mặt, khi thấy Lục Song xịt nước hoa trong phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vệ sinh, Vệ Nam còn chế nhạo anh ấy “dù anh xịt bao nhiêu nước hoa thì cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 át được mùi hôi trên thể”. Kết quả lọ nước hoa ấy thật hữu dụng, muỗi bay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vo ve quanh người Lục Song nhưng không dám lại gần tấn công anh.

 

Lẽ nào Lục Song quá mạnh mẽ khiến lũ muỗi đều sợ anh? Không hiểu sao mình cũng xịt nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa toàn thânbọn muỗi ấy vẫn như máy bay chiến đấu tấn công mình mọi góc độ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đập chết một con lại con khác bay đến, hút máu như trẩy hội.

 

Vệ Nam mặc váy dài, thêm chiếc áo phông dài vừa phải, khi bước ra cửa cảm giác toàn thân nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bức như sắp bốc hoiư, Nguyên Nguyên đứng cạnh cũng đang mướt mải mồ hôi, điều đáng sợ hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong thời tiết nóng man này phải khoác lên người chiếc áo blouse trắng.

 

Các bác sỹ và y tá nhanh chóng tập trung đầy đủ, địa điểm khám bệnh khu đất trống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước phòng làm việc của cán bộ thôn. Khi Vệ Nam và Nguyên Nguyên đến đó thì thấy mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã căng bạt, phía dưới kê những chiếc bàn dài nối liền nhau, trên bàn đặt một số giấy tờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như giấy đăng ký… Nhìn từ xa thấy rất hoành tráng.

 

Vệ Nam Nguyên Nguyên phụ trách khám sức khỏe vị trí số một. Dáng vẻ căng thẳng của hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khiến bác Lưu ngồi cạnh phì cười. Bác Lưu nói: “Đây lần đầu tiên các em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tham gia hoạt động này đúng không?” Vệ Nam gật đầu: “Vâng ạ”. BácLưu nói: “Sau này có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cơ hội thì nên thường xuyên đi ra ngoài, nhân lúc còn trẻ làm nhiều việc một chút, sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 già rồi lại lười chẳng muốn đi. Phải trải nghiệm nhiều các em mới hiểu làm nghề cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dễ dàng, quan trọng là không hổ thẹn với lòng mình”. Bác Lưu người hiền hòa, hay cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vệ NamNguyên Nguyên là người dưới, nghe những lời nói ấy cũng thấy xúc động bùi ngùi, gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu lia lịa.

 

Công việc buổi sáng trôi qua rất nhanh, mọi người nghỉ ngơi một chút, buổi chiều lại tiếp tục khám bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho người dân. Trời nắng như thiếu như đốt, nhìn người dân xếp hàng dài, háo hức đi khám bệnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vệ Nam Nguyên Nguyên cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

 

Đến tận lúc hoàng hôn trưởng thôn mới nói gần đây có một số người dân tuổi quá cao, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể đến xếp hàng được, nhờ đoàn cử mấy bác trẻ đến đó khám bệnh. Phí Đằng nhận lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay không chút chần chừ, chuẩn bị hộp thuốc chuẩn bị lên đường, bỗng nhiên Nguyên Nguyên nói: “Em đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng anh”. Không thèm để ý đến cái lườm của Phí Đằngvẫn mặt dày lững thững theo sau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Bây giờ Nguyên Nguyên đã tiến hóa thành một loài sinh vật, đósinh vật “chuyên theo đuôi”.

 

Vệ Namđó một mình cũng chẳng việc làm, liền lấy ống nghe chạy theo. Đi được nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường, Vệ Nam mới nhận ra mình bóng đèn, chỉ điều cũng lạ, hai người này tuy yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau nhưng rất ít khi nói những lời ngọt ngào tình cảm, cơ bản toàn những từ chuyên ngành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảo luận về tim người.

 

Vệ Nam không nói gì, cùng họ đến nơi trưởng thôn đã nói. Vào nhà khám cho một lão, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó để lại chút thuốc rồi sang nhà khác.

 

Những ngôi nhà đây rất nát, đường đất gập ghềnh không bằng phẳng, khắp nơi, một số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà tường vách nứt hết cả, trong nhà bày biện rất sài.

 

Bỗng nhiên, Vệ Nam và Nguyên Nguyên đứng đờ một chỗ.

 

Phí Đằng ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

 

Nguyên Nguyên đẩy Vệ Nam: “Tô Mẫn Mẫn, tao không hoa mắt đấy chứ?”

 

Vệ Nam ngây người, khẽ cười: “Đúng giống thật đấy”.

 

Nhìn qua khe cửa, ngôi nhà này khá hơn những ngôi nhà khác một chút, chí ít thì cũng nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới xây, nhưng khu vườn rất sài. Mấy hôm trước trời mưa, nước mưa đọng lạivườn vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa khô, đàn muỗi bay đi bay lại. gái ấy đúng Mẫn Mân, đôi lông mày tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xảo vẫn cuốn hút như thế. Chỉđiều ấy gầy hơn trước rất nhiều, tóc cũng cắt ngắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 da đen đi nhiều. Nhưng Vệ Nam Nguyên Nguyên vừa nhìn thấy liền nhận ra ấy ngay.

 

Từng hoa khôi của khoa văn trường T, bây giờ bề ngoàithay đổi đôi chút nhưng phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách đặc biệt ấy vẫn còn.

 

Lúc này mặt trời vẫn chưa xuống núi,thể nhìn khung cảnh trong vườn, Vệ Nam Nguyên Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn nhau, hơi nghiêng người ngó vào vườn – một lão già yếu đang ngồi trên chiếc ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 băng giữa vườn,Mẫn Mẫn ngồi cạnh rửa chân cho bà. Bàn chân nhăn nheo nhiều vết sẹo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn tay đẹp của gái trẻ trái ngược hoàn toàn, nhưng trong khoảnh khắc ấy bỗng trở nên rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hài hòa. Động tác của Mẫn Mẫn rất nhẹ nhàng, các ngón tay dài và mảnh nhẹ nhàng bóp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân cho lão.

 

Trên mặt lão rất nhiều vết sẹo, giống như những cái rãnh bị nước mưa xối vào, trông rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng sợ. Làn da vàng nhăn nheo đã mất đi độ dàn hồi, người gầy như cây khô. Bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay nhăn nheo hơi run run, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Mẫn Mẫn, nhẹ đến nỗi khiến người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta nhói đau, giống như sợ làm hỏng vật báu quý giá nhất vật.

 

“Sao lại cắt tóc ngắn, mái tóc của Mẫn Mẫn nhà ta đẹp như thế”.

 

Mẫn Mẫn khẽ cười: “Công việc bận rộn, thời tiết lại oi bức, cháu lười buộc tóc nên cắt ngắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho mát”.

 

lão khẽ thở dài, hai mắt vẫn mở trừng trừng nhưng con người đã mất đi tiêu điểm, người bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường vừa nhìn biết đó người mù.

 

Sự im lặng kéo dài rất lâu, rất lâu, khu vườn yên tĩnh đến nỗi chỉ còn lại tiếng róc rách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của động tác rửa chân. Sau khi rửa chân xong, Mẫn Mẫn kéo chiếc chậu sang bên cạnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái ghế lại gần rồi ngồi xuống, nhẹ nhàng gục đầu vào vai lão.

 

Bà lão nói: “Cháu ngốc, mặc ít thế này không sợ bị thiêu tróc da à?”

 

Mẫn Mẫn cười: “Tróc da rồi lại mọc da non mà”.

 

Mặt trời dần dần xuống núi, ánh sáng dịu dần, không nhìnnét mặt của lão, nhưng qua giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói, dường như vẫn thấyđang cười.

 

“Bà nghe các gái bên hàng xóm nói Tiểu Mẫn nhà ta rất xinh, Tiểu Mẫn nhà ta lại tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính nữa chứ”.

 

Mẫn Mẫn im lặng một lúc, khẽ nói: “Bà đừng khen cháu, tuy cháu xinh đẹp nhưng không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người tốt, cháu đã lừa rất nhiều người, làm rất nhiều chuyện sai trái, họ đã nói cháu là rắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độc”.

 

Bà lão nghiêm giọng nói: “Nếu cháu làm sai thì hãy nhận lỗi với người ta. Nếu cháu thật lòng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ sẽ tha thứ cho cháu”.

 

Mẫn Mẫn gật đầu: “Cháu biết rồi”.

 

Bà lão nói tiếp: “Cái cậu A Hằngđó đối xử với cháu tốt như vậy thật sao? Nghe cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói tốt về cậu ta như vậy thật không dám tin. Nếu cậu ta thực sự tốt với cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy thì nên lấy cháu làm vợ, bao nhiêu năm vậy rồi, lần nào về cháu cũng nói đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm được người đàn ông tốt, nói anh ta rất yêu cháu, sao cháu không đưa cậu ấy về gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bà?”

 

Mẫn Mẫn im lặng không nói gì.

 

lão bắt đầu ho dữ dội, ho ruột gan, ho xong bà đặt tay lên vai Tô Mẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mẫn, nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy: “Tiểu Mẫn à, sắp không cầm cự được nữa rồi,rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn gặp mặt cháu rể, nhưng e răng không hội rồi…

 

Mẫn Mẫn ngắt lời bà: “Bà đừng nói gở”.

 

“Bà ốm đau bao nhiêu năm nay. biết rất chứ. Nhờ người gọi điện thoại cho các cháu muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gặp các cháu lần cuối. Không ngờ chỉ một mình cháu đến. Haizzz, các anh các chị của cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật bận rộn”. Bà lão cười, các nếp nhăn trên mặt lại. Một lúc sau, nhẹ nhàng vuốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tóc Mẫn Mẫn: “Người không yên tâm nhấtcháu, cháuthể gặp được người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt như A Hằng, đó cái phúc của cháu”.

 

Mẫn Mẫn im lặng một lúc lâu rồi mới cười: “Bà yên tâm. Anh ấy đối xử rất tốt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cháu. Nếu không phải gần đây anh ấy quá bận thì lần này anh ấy đã cùng cháu đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thăm rồi. Kết hôn chuyện sớm muộn, đến lúc ấy cháu nhất định sẽ mời đến uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rượu mừng”.

 

“Bà vẫn không yên tâm, cứ nghĩ cháu đang an ủi bà, cái cậu A Hằng đấy không phải cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự bịa ra để lừa đấy chứ?”

 

“Bà yên tâm đi, sao cháu thể lừa được”.

 

Khi Mẫn Mẫn ngẩng đầu lên, mắt đẫm nước mắt, dưới ánh trăng, đôi môi ấy trông rất nhợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhạt.

 

Một cơn gió thổi qua, lá cây rơi xào xạc, cánh cửa gỗ kêu bị gió đẩy kẽo kẹt.

 

Tô Mẫn Mẫn đứng dậy đóng cửa, nhìn thấy Vệ Nam, Nguyên Nguyên, Phí Đằng, sắc mặtbiến đổi, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẳng về phía cửa, khẽ nói: “Thật trùng hợp, thì ra mọi người”. Sắc mặt củaMẫn Mẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến đổi nhanh hơn thời tiết, cố gắng gượng cười, rằng nụ cười ấy trông không đẹp chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào.liếc nhìn bộ áo blouse trắng rồi cười nói: “Khám bệnh miễn phí đúng không? Mình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe nói rồi, không ngờ các cậu cũng đến”. Vệ Nam Nguyên Nguyên nhìn nhau, không tìm được lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào thích hợp.

 

Mẫn Mẫn nhìn Phí Đằng, im lặng một lúc rồi khẽ hỏi: “Có thể nhờ anh giúp một việc được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

 

Phí Đằng nói: “Xin cứ nói”.

 

“Mượn anh năm phút, nhờ anh đóng giả làm Hứa Chi Hằng cho em yên tâm”. Nói xong, thấy Phí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đằng gật đầu, Mẫn Mẫn liền cố tỏ vẻ bình tĩnh, cười rồi nói: “A Hằng, sao anh lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến đây, chẳng phải công việc rất bận sao?”

 

Nguyên Nguyên đẩy tay Phí Đằng, Phí Đằng hiểu ý, bước nhanh đến trước mặt lão, nhẹ nhàng nói: “Bà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ơi, cháu A Hằng, cháu đến thăm đây”.

 

Sau đó mọi người đều im lặng không nói gì.

 

lão xúc động đến rớt nước mắt, những giọt nước mắt chảy ra từ đôi mắt không nhìn thấy ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng như những hạt ngọc chảy xuống tay Phí Đằng, nóng rát giống như những giọt nước sôi vậy. Bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay run run nắm lấy tay Phí Đằng, lòng bàn tay vuốt ve mu bàn tay của anh ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói đi nói lại những lời dặn trước lúc lâm chung.

 

“Bà cứ tưởng rằng Tiểu Mẫn muốn yên tâm nên đã nói dối bà, thật không ngờ con này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể gặp được người tốt như cháu, đúng là phúc phận của nó… .Tiểu Mẫn nhà tuy tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nết không tốt lắm nhưng bản chất rất tốt, gái ngoan, nhờ cháu chăm sóc nó, bỏ qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho nó. nhờ cả vào cháu đấy”. lão nắm chặt tay Phí Đằng như nắm vào chiếc phao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứu mạng vậy, giọng nói khàn, nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng rát không ngừng rơi xuống má, “Cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu thật lòng, thế thì tốt quá… tốt quá…

 

“Bà cứ yên tâm”. Phí Đằng nắm chặt đôi bàn tay nhăn nheo củarồi nói từng câu từng chữ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Cháu sẽ đối xử tốt với ấy”.

 

Bà lão gật đầu, bàn tay đầy nốt cuối cùng cũng dần buông xuống.

 

Vầng trăng tròn xoelửng trên bầu trời, chiếu rọi vào mặt bà, đã ra đi trong thanh thản. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tối hôm ấy, Mẫn Mẫn hỏa táng bà, trôn tro dưới gốc cây đa to trong vườn.

 

Mẫn Mẫn gạt nước mắt rồi nói với Phí Đằng: “Tuy em không biết tên anh nhưng thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự rất cảm ơn anh”.

 

Phí Đằng gật đầu, hốc miệng định nói đó nhưng lại không nói nữa.

 

Tô Mẫn Mẫn quay sang nói với Vệ Nam: “Mọi người về đi, ngày mai mình đến tìm cậu. Mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện muốn nói với cậu”. Vệ Nam định mở miệng nói thì bị ấy cười ngắt lời: “Tối nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình muốn yên tĩnh một mình”.

 

Sau khi ba người bước ra khỏi cửa, thoáng nghe thấy tiếng khóc thút thít vọng lại từ phía sau. Tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóc ấy dường như kìm nén biết bao cảm xúc, giữa đêm tối khiến người ta cảm thấy thật thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lương.

 

Chiều tối hôm sau, Tô Mẫn Mẫn đến tìm Vệ Nam, đưaấy đến hồ nước gần đó.

 

Một năm không gặp, ấy thay đổi rất nhiều, không giống với gái xinh đẹp giống như con chim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ trước đây. Lúc này đây, người con gái gầy da đen sạm đứng trước mặt mình đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn duyên dáng như trước nhưng lại sức hút của một người chín chắn. Mái tóc dài vốn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niềm tự hào trước đây cũng đã bị cắt ngắn, mái tóc ngắn trông khô xác.

 

ấy mỉm cười với Vệ Nam, nụ cười vẫn rạng rỡ như xưa.

 

“Lâu lắm không gặp, trông cậu chín chắn hơn người, rất nữ tính”. Mẫn Mẫn vừa cười vừa nói.

 

Vệ Nam cũng cười: “Cậu cũng vậy, trông xinh hơn trước rất nhiều”.

 

“Thôi, màn thổi phồng nhau đến đây kết thúc”.Mẫn Mẫn khẽ nói: “Một năm qua cậu sống tốt chứ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Thực tập suốt bệnh viên, sau khi tốt nghiệp thì đi làm luôn. Cuộc sống rất yên bình”. Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng một lát rồi nói tiếp: “Còn cậu, đã đi những đâu rồi?”

 

“Đến một trường học miền bắc thực tập một năm, dạy ngữ văn cho học sinh tiểu học”.

 

Vệ Nam cười: “Thế thì tốt quá, nhớ đừng viết chữ to quá nhé, giáo dạy ngữ văn hồi tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học của mình viết chữ to quá nên mìnhthói quen tách chữ”.

 

Mẫn Mẫn cười, một lúc sau mới vào chủ đề chính: “Hôm nay mình đến tìm cậu muốn nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về Hứa Chi Hằng. Chắc cậu đã cũng đoán ra”.

 

Vệ Nam bình tĩnh nói: “Cậu nói đi”.

 

“Hứa Chi Hằng em trai cùng trai cùng cha khác mẹ với Kỳ Quyên, cậu biết chứ?”

 

Vệ Nam im lặng một lúc rất lâu rồi mới khẽ nói: “Cậu ta chưa bao giờ nói chuyện riêng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình cho mình biết, Tiểu Quyên cũng giấu mình bao nhiêu năm nay”.

 

Mẫn Mẫn khẽ cười: “Thực ra hai người họ thật xui xẻo, gặp phải người cha như thế. Kỳ Quyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống rất vất vả chắc cậu hiểu hơn mình, Hứa Chi Hằng cũng chẳng dễ dàng gì, mẹkẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ ba cướp chồng của người khác không nói làm gì, người chồng cướp được cũng chẳng ra gì. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy còn bị người chị cùng cha khác mẹ coi như hung thú, căm ghét suốt bao nhiêu năm. Hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy còn nhỏ, bố anh ấy đã đưa anh ấy đến những nơi bẩn thỉu xấu xa, cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thèm hỏi xem anh ấy muốn hay không. Lớn lên, bố anh ấy còn tốt bụng đến nỗi ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào cũng mang phụ nữ đến cho anh ấy. Thực ra những tấm ảnh anh ấy cho cậu xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hầu hết đềugiả. Anh ấy hoàn toàn không bậy bạ như thế”. Mẫn Mẫn khẽ thở dài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi nói: “Anh ấy rất yêu cậu, lẽ từ nhỏ tới lớn, đóchuyện duy nhất anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy vui”.

 

Vệ Nam không nói gì.

 

Mẫn Mẫn im lặng một lúc rất lâu rồi khẽ nói: “Trước đây lén lút phá hoại tình cảm của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người do mình không suy nghĩ chín chắn. Bây giờ cậu đã biết anh ấy khổ sở như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế, lẽ, sau khi thoát khỏi người bố đáng sợ kia, hai người sẽ lại được bên nhau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mình không muốn chen chân vào nữa, mình mệt mỏi lắm rồi”.

 

Vệ Nam nói: “Những chuyện đã qua mình đã không nghĩ đến từ lâu rồi. Cậu không cần để ý. Những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứcậu lấy đi vốn đã không thuộc về mình”. ngừng một lát rồi nói tiếp: “Vì vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu không cần đẩy cậu ấy về phía mình. Chẳng phải cậu rất yêu cậu ấy sao?”

 

“Tô Mẫn Mẫn yêu anh ấy say đắm đã Mẫn Mẫn của quá khứ”. Tô Mẫn Mẫn quay sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn Vệ Nam, nhếch mép mỉm cười: “Thực ralão hôm qua không phải ruột của mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hồi nhỏ bố mẹ làm việc bận rộn nên gửi mình xuống quê nhờ người ta nuôi.không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con cháu nhưng đã nuôi dưỡng mấy đứa cháu liền. Bây giờ bọn chúng chê già yếu, chỉ bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiển ra xây nhà cho rồi thuê giúp việc chăm sóc bà, không một ai muốn đón lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành phố ở. Mình em út, vốn muốn tốt nghiệp xong tìm trường dạy học rồi đón bà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về cùng, không ngờ lần nàysắp chết mới gọi điện thoại cho mình.mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới bị mù, vết sẹo dài trên cánh tay cũng do sau khi bị cành cây xượt vào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hồi nhỏ mình rất nghịch ngợm, đã mang lại phiền phức cho bà”. Nói đến đấy, Mẫn Mẫn ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lát, mắt nhìn ra xa.

 

“Bây giờ mất rồi, mình cũng chẳng còn vướng bận, đăng đến vùng biên cương dạy học, ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm nữa sẽ tính tiếp”.

 

Vệ Nam im lặng một lúc, khẽ nói: “Cậu thực sự không còn vướng bận điều gì nữa sao?”

 

Mẫn Mẫn cười: “Còn một đã được mình cứu sống khi còn quê, mình định nhận nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, quả thực ấy rất đáng yêu. Mẹ mình nói ấy giống hệt mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồi nhỏ. Mấy hôm nữa các cậu kết thúc đợi khám bệnh này quay về thành phố, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội mình sẽ dẫn ấy đến gặp cậu”.

 

“Cậu còn trẻ như vậy, sao đột nhiên muốn nhận nuôi trẻ?”

 

“Bởi mình giống bà, không thể sinh con”. Mẫn Mẫn cười, quay mặt đi chỗ khác, cố tỏ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chuyện gì.

 

Vệ Nam im lặng, nghe giọng nói ấm áp của ấy vang vọng bên tai.

 

“Mình thấy chẳng gì. Phụ nữ không phải cái máy sinh con. Chỉ điều sau khi biết chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy mẹ mình đã khóc rất nhiều. Hứa Chi Hằng không biết chuyện này. Mình lừa anh ấy nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã mang thai vậy anh ấy cũng tin. Haha. Thực ra anh ấy cũng rất dễ lừa, đúng không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngày cá tháng cậu nhắn bừa một tin nhắn cũng thể lừa được anh ấy”.

 

Vệ Nam gật đầu, khẽ nói: “Đúng vậy, rất dễ lừa”.

 

Anh ấy lúc nào cũng tỏ vẻ không quan tâm đến cái nhưng vẻ lo lắng trong đáy mắt lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất dễ biểu lộ tâm trạng của anh ấy. Hứa Chi Hằng người bề ngoài lạnh lùng nhưng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong rất dịu dàng.

 

Mẫn Mẫn cũng cười: “Bề ngoài đẹp trai, nói lời cay độc, xấu tính nhưng lòng dạ rất tốt. Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên biết vị trí của mình trong lòng anh ấy, theo đuổi anh ấy đi. Mình nghĩ sau khi giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết xong chuyện của bố mình, anh ấy sẽ quay lại”.

 

Vệ Nam ngẩng đầu hỏi: “Cậu định đi thật à?”

 

“Uh”.

 

“Buông tay được không?”

 

“Dĩ nhiên”

 

“Vậy thì vì sao lại cười gượng như vậy”.

 

Mẫn Mẫn im lặng một lúc rối nhếch mép, bình tĩnh nói: “Trước mặt cậu mình rất khó cười tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên, chẳng có cái nào cả, mình ghen tỵ với cậu. Nếu không cậu,lẽ anh ấy sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rung động trước mình. Mình anh ấy hy sinh biết bao nhiêu, hy sinh cả những năm tháng tươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp nhất, vậy mà trong mắt anh ấy chỉ cậu. Dùng cái tên Hứa Chi Hằng để lừa bà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lừa mình, lừa biết bao nhiêu năm rồi. Bây giờ anh ấy mình không liên quan đến nhau nữa”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Nói đến đấy, bỗng nhiên Tô Mẫn Mẫn dừng lại, dường như muốn trốn tránh điều gì, sau đó hướng tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ra xa.

 

Ánh mặt trời đỏ rực như lửa lơ lửng cuối chân trời, dần dần lặn xuốg, cuối cùng tia sáng cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng phản chiếu lên bầu trời cũng vụt tắt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ốc Sên Chạy, Ốc Sên Chạy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ốc Sên Chạy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ốc Sên Chạy full, Ốc Sên Chạy online, read Ốc Sên Chạy, Điệp Chi Linh Ốc Sên Chạy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Ốc Sên Chạy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc