GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36: Thế nào là hạnh phúc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vệ Nam còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt, Tiêu Tinh ở trong phòng vẽ của trường, saycầm bút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vẽ những nhân vật hoạt hình đáng yêu. ấy mặc bộ váy trắng, lúc quay đầu lại nở nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cười tươi, đó hình ảnh hồn nhiên ngây thơ nhất của Tiêu Tinh lúc nhỏ.

 

Bây giờ ấy mặc áo dâu bước trên thảm đỏ, nhận lời chúc phúc của mọi người. Tuy mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vẫn nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt, nhưng đó niềm hạnh phúc gượng gạo. Nỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khổ sự đơn của Tiêu Tinh chỉ Vệ Nam mới hiểu được.

 

Nhà họ Thẩm rất coi trọng cuộc hôn nhân này. Nơi cử hành hôn lễ được trang trí rất lộng lẫy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sang trọng, buổi sáng có một hàng dài xe ôđến đón Tiêu Tinh. Nhưng Tiêu Tinh không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ý đến điều đó, ấy không thèm nhìn lên xe hoa luôn.

 

Trong lễ đường vang lên câu hỏi quen thuộc, con có đồng ý lấy Thẩm Quân Tắc làm chồng, dù khoẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mạnh hay đau ốm, giàu hay nghèo đều ở bên anh ấy không?

 

Tiêu Tinh nói con đồng ý, trong khoảnh khắc cúi mặt xuống, cuối cùng nụ cười cũng vụt tắt ngây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người trong giây lát. Tuy nhanh chóng trở lại bình thường nhưng khoảnh khắc hụt hẫng ấy không qua nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mắt Vệ Nam.

 

Từ giáo đường đến khách sạn, hai bên đường trải đầy hoa tiếng vỗ tay, sau đó là rất nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khách khứa, cảnh tượngcùng náo nhiệt.

 

Theo phong tục của nhà họ Thẩm, dâu phải mời rượu người trên. Đi được một vòng Tiêu Tinh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngà ngà say, không ngờ một đống bạn của Thẩm Quân Tắc đều xúm lại chuốc rượudâu. Vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Nam không kiềm chế được liền đứng dậy thay mặt cô dâu uống rượu với cách phù dâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Vệ Nam nhiệt tình uống thay Tiêu Tinh không cần quan tâm đến việc mình không biết uống rượu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chỉ nhớ đã uống hết cốc này đến cốc khác, uống đến lúc cảm thấy liệt, không cảm nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 được mùi vị của rượu.

 

- Những điều có thể làm được cho Tiêu Tinh cũng chỉ vậy.

 

Bay từ Trung Quốc sang Mỹ, bay qua đại dương mênh mông sang đầu bên kia bán cầu, cuối cùng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128thể giúp ấy uống mấy cốc rượu, sau đó trơ mắt đứng nhìn Thẩm Quân Tắc bế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ấy lên xe hoa, nhìn chiếc xe lao vụt đi, biến khỏi tầm nhìn.

 

“Vậy là Tiêu Tinh đã kết hôn… hơ…” Vệ Nam say rồi. Lục Song dìu Vệ Nam về khách sạn, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đường về,nói không ngừng: “Emthể cảm nhận được, lần kết hôn này Tiêu Tinh không vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chút nào. ấy không hề yêu người đàn ông ấy, em biếtấy chỉ giả vờ cười thôi… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Tiêu Tinh đã kết hôn như thế đấy…” Lục Song nhẹ nhàng vòng tay qua vai cô, Vệ Nam dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vào lòng anh rồi bắt đầu tự nói với mình: “Tiêu Tinh sống một mình nước ngoài, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chỗ dựa, sau khi về nhà hộ Thẩm không biết chừng sẽ bị ức hiếp…đơn một mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tâm sự cũng không biết chia sẻ cùng ai…Tiêu Tinh của em đã kết hơn như thế đấy, còn Kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Quyên của em thì đang nằm trong bệnh viện… Chúng em đã hứa với nhau sẽ không rời xa nhau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hứa với nhau sẽ sống thật vui vẻ, hứa với nhau… sẽ không kết hôn trước hai mươi lăm tuổi… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Họ đã không giữ lời hứa, hai con ranh ấy đã…”

 

Trong không khí ngột ngạt vang lên giọng nói của Vệ Nam, lẫn với tiếng nghẹn ngàotiếng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khi say rượu.

 

Lục Song im lặng không nói gì, chỉ biết an ủiấy bằng cách ôm cô ấy thật chặt.

 

Sau khi về khách sạn Vệ Nam bắt đầu nôn, tiếng nôn ruột gan vọng lại trong nhà vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sinh.

 

Lục Song đứng cửa nhìn khuôn mặt tái nhợt của ấy thấy tim mình nhói đau.

 

Sau khi gặp ấy, cảm giác ấy ngày càng mãnh liệt hơn, đến bây giờ cảm giác đau ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đã đè nén khiến người ta không thể thở được.

 

Lục Song vẫn nhớ cái đêm lần đầu tiên Vệ Nam uống say, lần ấy ấy cũng nôn rất lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giống như bây giờ, nôn hết ra người mình, lần ấy nhìn thấy Hứa Chí Hằng ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Mẫn Mẫn rời đi, tâm trạng cô ấy không tốt nên đã uống rất nhiều.

 

Hôm ấy ấy cùng Kỳ Quyên, Tiêu Tinh hát bài hát của SHE, hát đi hát lại lời bài hátDo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 you love me, ba gái đều hát rất hay, phối hợp rất ăn ý, cười khúc kha khúc khích, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một bức tranh ấm áp nhưng chói mắt. Vệ Nam đứng giữa, cầm micro khua chân múa tay, khuôn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nở nụ cười rạng rỡ nhất nhưng tận sau trong đáy mắt nỗi đơn xót xa. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ấy Lục Song rất muốn nói với cô ấy rằng, đồ ngốc, đừng giả vờ nữa, em không thấy mệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sao? Nếu em muốn khóc thì anh sẽ cho em bờ vai của mình, anh sẽ coi như không nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thấy gì cả.

 

lẽ trái tim mình đã rung động vào chính khoảnh khắc ấy, ý nghĩ muốn làm cho ấy vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vẻ đã dần bén rễ trong tim, thời gian tiếp xúc với ấy càng dài thì ý nghĩ ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lại càng mãnh liệt, dần dần đâm chồi nảy lộc, giống như dây leo bao quanh trái tim mình.

 

Hồi ấy mình chỉ “bạn của anh trai” trong mắt ấy, không tư cách nói với ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 những điều như “anh muốn làm cho em cảm thấy vui vẻ”.

 

Còn bây giờ thì sao? Mình vẫn người đã tỏ tình nhưng không được đáp lại, chỉ có thể đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ấy quay đầu lại, giữ lại mối tình mình tự cho rằng không quá xa vời.

 

Bây giờ đám cưới của Tiêu Tinh, Vệ Nam nhiệt tình uống hộấy hết cốc rượu này đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cốc rượu khác, nụ cười vẫn nở trên môi, dường như đúng một phù dâu cảm thấy buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chị em tốt của mình kết hôn. Nhìn ấy nhiệt tình uống rượu giữa đám người vây quanh, uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hết từng cốc rượu không chút do dự, Lục Song thấy trong tim nhói đau dữ dội.

 

- Có thể làm em nữa đây?

 

- Làm thế nào mớithể khiến em vui vẻ thực sự?

 

- Anh vẫn không thể bước chân vào trái tim em được sao?

 

Nhìn những giọt nước mắt chưa khô trên mặt Vệ Nam, Lục Song khẽ thở dài.

 

Vệ Nam đã khóc Hứa Chí Hằng, khóc Kỳ Quyên, khóc Tiêu Tinh. Mỗi lần ấy khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Lục Song đều bên cạnh, nhìnấy đau xót rơi lệ những người ấy. Nhưng… Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chưa bao giờ khóc Lục Song. Tuy Lục Song không hy vọngấy khóc mình, nhưng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ấy chỉ biết quan tâm đến người khác, lo lắng cho người khác, yêu Hứa Chí Hằng, nhớ mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 những người chị em tốt của mình không hề để ý đến một người tên Lục Song đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đứng trước mặt mình.

 

da mặt mình dày đến đâu đi chăng nữa thì vẫn cảm thấy khó chịu.

 

Hết lòng quan tâm, chiều chuộng, chờ đợi ấy, tuy nói không để ý, nói sẽ đợi nhưng không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128quá tự tin vì ngoài cách đó ra thì không còn cách nào khác cả.

 

Sự chờ đợi trong mỏi mòn giày vò này sẽ kéo dài bao lâu đây?

 

Khi tỉnh lại Vệ Nam thấy mình đang nằm trên chiếc giường êm ái trong khách sạn. say rượu nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thấy đầu đau như búa bổ, Vệ Nam day huyệt Thái Dương rồi ngồi dậy. Chiếc đèn bàn vẫn bật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phát ra ánh sáng vàng dịu, Vệ Nam quay sang thì thấy Lục Song đang say sưa đanh máy, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sáng chiếu vào mặt anh ấy, trông thật dịu dàng.

 

- Cảm giác ấy khiến Vệ Nam cảm thấy rất ấm áp.

 

Giống như ôm một chiếc lò sưởi trong lòng vào mùa đông, khiến lòng người cảm thấy ấm áp. Vệ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khẽ mỉm cười, đứng dậy bước rón rén đến sau lưng anh ấy, vốn định bóp cổ anh ấy để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 doạ nhưng vừa đưa tay ra thì thấy anh ấy đang đánh bài trên word, cử sổ chat bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không ngừng nhấp nháy, tin nhắn đến từ một người ID là “biên tập Tiểu Đồng”.

 

“Đồ khốn, tôi biết ngay trả lời tự động mà, cậu chết ở đâu rồi hả?” Chữ viết trong cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sổ chat màu đỏ như máu, mấy giây sau lại nhắn tiếp: “Tôi tìm cậu mấy ngày không được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 muốn học Chu Phóng chậm nộp bài hả? Còn dám cài đặt trả lời tự động là: không bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thảo, muốn lấy mạng thì lấy, muốn tôi tức chết hả?”

 

Lục Song liếc nhìn tin nhắn QQ rồi nhếch mép mỉm cười, nhắn lại: “Đừng nóng, em đang viết, chỉ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hơn mười nghìn chữ nữa thôi kết thúc”.

 

“Cuối cùng cậu cũng sống lại rồi? Ngày mai là hạn cuối rồi đấy, mười nghìn chữ xong được không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

“Yên tâm, em bàn tay máy mà”.

 

“Vậy thì tốt. Cậu đang đâu vậy, gọi điện thoại không liên lạc được”.

 

“Cùng ấy xuất ngoại dự hôn lễ của bạn. À đúng khi nào xuất bản anh đổi lại bút danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Lục Hựu Hựu nhé, em nói với anh chưa nhỉ?”

 

“Bó tay cậu, bây giờ mới nói”.

 

“Hix, dạo này em bận quá, quên mất, xin lỗi anh, bây giờ nói kịp không?”

 

“… Thôi, chuyện bút danh cậu muốn đổi lại tôi cũng chẳngý kiến gì, bút danh trước đây của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cậu Tôivirus đừng kích tôi biến thái quá, Lục Hựu Hựu nghe hay hơn”.

 

“Vậy ạ, em cũng thấy hay”.

 

Sau khi đóng xong, Lục Song đóng cửa sổ chat rồi khẽ cười: “Nam Nam, nhìn trộm đủ chưa?” Sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quay đầu lại nhìn Vệ Nam.

 

Vệ Nam giật nảy mình, vội vàng quay sang chỗ khác: “Anh phải nộp bản thảo sao không nói sớm. Bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giờ mới vội vội vàng vàng viết, như vậy sẽ vất vả lắm đấy”.

 

“Không sao, tối nay anh định thức đêm viết cho xong, em mệt thì ngủ sớm đi”. Lục Song cười rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quay đầu lại đánh tiếp.

 

Vệ Nam gật đầu rồi vào phòng tắm, sau khi gột sạch hơi rượu trên người lại thấy khó chịu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đói bụng.

 

Tắm xong, nhìn vào cuốn danh bạ điện thoại đặt trên bàn, gọi điện thoại xuống khách sạn để gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đồ ăn, sau đó ngồi trên giường nhìn Lục Song.

 

Ánh đèn chiếu vào làm hiện lên những đường nét trên khuôn mặt Lục Song. Trông anh ấy thật tuấn tú, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 từng đường nét đều toát lên vẻ đẹp cân đối, hài hoà… Anh chỉ bị cận nhẹ, bình thường không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cần đeo kính. Bây giờ đánh máy, đeo kính, giống như biến thành một ngướì khác vậy, trông rất giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dáng vẻ của quân tử “nho nhã lịch sự” xuất thân trong “gia đình gia giáo”. Lúc này đây, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh ấy chăm chỉ làm việc, tóc mái hơi xoà xuống, thỉnh thoảng lại dùng tay đẩy kính lên, Vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Nam bỗng thấy lòng thật ấm áp, bình yên, dường như lúc bên anh ấy mới cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thả lỏng hoàn toàn như vậy.

 

“Em đừng nhìn anh chằm chằm như thế, làm anh đánh sai hết cả rồi”. Lục Song nói nhưng không quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đầu lại.

 

Vệ Nam xấu hổ đỏ cả mặt, bỗng nhiên thấy mình nhìn chằm chằm anh ấy chẳng khác nào con sói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 háo sắc vậy, đang định tìm cớ bật lại thì nghe thấy tiếng cửa. Vệ Nam vội đứng dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mở cửa,đồ ăn vào nói: “Anh ăn chút đi. Không thấy đói à?” Vệ Nam gượng cười. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Lục Song không đánh máy nữa, bỏ kính xuống, ngồi đối diện với Vệ Nam, cặm cụi ăn. Một lúc sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh ngẩng đầu lên nói: “Em cứ nhìn anh chằm chằm thì anh không ăn được đâu”.

 

Vệ Nam chỉ vào bát tương trước mặt anh ấy nói: “Lần này em nhìn anh, bởi vì anh… chấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhầm chỗ”.

 

Lục Song cúi đầu nhìn, thì ra mình cứ tưởng sốt chua tương ớt nên đã chấm nhầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Chả trách thấy ngọt thế, cứ tưởng rằng ấy nhìn khiến mình hạnh phúc ngọt ngào cơ, thì ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128đầy miệng sốt cà chua. Lục Song thở dài lắc đầu.

 

Ăn xong, Lục Song tiếp tục đánh máy, Vệ Nam chui trong chăn đọc tạp chí, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lên nhìn anh ấy, thấy anh ấy bình tĩnh dán mắt vào màn hình, tách tách tách tách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lẽ cảm hứng dồi dào khiến tay không thể dừng lại được, dường như không cần suy nghĩvẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thể viết ra những tình tiết hấp dẫn.

 

Một lúc sau Lục Song khẽ thở dài ,vươn vainói: “Có phải em thấy người anh phát sáng sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bay lên trời không sao hôm nay lại nhìn anh chằm chằm như vậy”. Lục Song quay đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lại, cười rồi nói tiếp: “Phải chăng sức hút của anh quá lớn khiến em không thể cưỡng lại được”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Vệ Nam nói: “Đúng vậy đúng vậy, sức hút của anh quá lớn, hút hết tầm nhìn của em rồi”.

 

“Anh biết mà”. Lục Song mỉm cười: “Nếu không ngủ được thì em cứ đọc tạp chí đi, chờ anh viết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xong chúng ta sẽ tiếp tục thảo luận vấn đề sức hút”. Sau đó Lục Song lại cặm cụi đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 máy.

 

Anh thật vất vả, ngón tay tạch tạch tạch trên bàn phím, hơn một tiếng rồi. Cuốn sách ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chí ít cũng phải mấy chục nghìn chữ, anh phải thức đêm thế này bao nhiêu ngày đây?

 

Vệ Nam bỗng thấy anh ấy cũng chẳng sung sướng gì. Những ngày gần đây phải xử lí bao nhiêu chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vặt vãnh. giám đốc thuật game của công ty, công việc chắc là vất vả lắm, chưa tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đến việc mình phải xin nghỉ vài ngày, anh ấy còn phải viết tiểu thuyết lại còn vác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 laptop sang tận nước Mỹ xa xôi… Vệ Nam cảm thâấ áy náy, nhưng không biết nên làm gì, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 biết nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung.

 

Đợi đến lúc Lục Song viết xong cũng đãba giờ sáng. Lục Song vươn vai, xoay người, tắt máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tính, đi đến cạnh giường đắp chăn cho Vệ Nam thì đột nhiên cô ấy mở mắt ra.

 

Lục Song hỏi: “Em chưa ngủ à?”

 

“Vâng, không buồn ngủ”.

 

Lục Song im lặng một lúc rồi mỉm cười: “Vậy thì chúng ta lại thảo luận về vấn đề lúc nãy”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Anh ấy ngồi xuống giường, Vệ Nam vội nằm dịch sang một chút.

 

Đến hôm nay đã một tháng từ sau buổi tối anh ấy tỏ tình, chỉđúng một câu “Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 yêu em” được nhắc đi nhắc lại nhiều lần nụ hôn mãnh liệt sau cơn say. Vệ Nam đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người anh ấy ra rồi chạy, không kịp suy nghĩ gì. Sau đó Kỳ Quyên xảy ra chuyện, thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ấy rất bận, ngày nào cũng chuyện mệt mỏi, lo lắng khiến không chút thời gian rảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rỗi nào để suy nghĩ về tình cảm giữa hai người. Bây giờ mọi việc đã kết thúc, vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mình muốn trốn tránh dần hiện ra trước mắt.

 

Vệ Nam cúi mặt xuống, khẽ nói: “Anhđiềumuốn nói thì cứ nói”.

 

Lục Song đưa tay nâng mặt Vệ Nam lên, để ấy nhìn thẳng vào mắt mình rồi nghiêm túc nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 “Anh yêu em, em biết điều đó chứ?”

 

Vệ Nam gật đầu.

 

“Thế ý em thế nào?”

 

“Em…” Vệ Nam nuốt một cái, nghĩ một lúc rồi nói: “Em thấy anh rất tốt…”

 

Thật xấu hổ, nói cái câu úp úp mở mở chẳng ra làm sao cả, nhưng Vệ Nam cũng không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nên nói gì… Đối với Lục Song, người con trai lặng lẽ làm biết bao điều mình, luôn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bên chờ đợi mình, quan tâm, chiều chuộng mình. Cảm giác mình dành cho anh ấy bắt đầu từ an, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 áy náy, đau lòng đến bây giờ không nỡ rời xa. Phải chăng con tim đã bắt đầu dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 động, bắt đầu học cách yêu anh ấy?

 

Lục Song chau mày: “Anh rất tốt, dĩ nhiên anh biết điều đó”.

 

Vệ Nam suýt sặc câu nói của anh ấy.

 

Lục Song nhíu mày hỏi: “Anh muốn hỏi em nghĩ về lời tỏ tình của anh, không phải em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đánh giá về con người anh”.

 

Vệ Nam cười: “Ý em những chuyện đã qua không thể quên hết nhanh như vậy được. vậy em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cần chút thời gian để sắp xếp lại vị trí trong tim mình, sắp xếp xong em sẽ mời ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Phật anh vào, anh tốt quá, em sợ nhét không vừa”.

 

Lục Song đặt kính xuống giường, chống tay gần người Vệ Nam, áp sát vào mặt cô ấy rồi nhếch mép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nói: “Anh không phải Phật, không cần em cúng vái. Anh chỉ cần em cho anh một chỗ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lòng em”.

 

Vệ Nam cười tít mắt rồi nói: “Lục Song, em không muốn bên người này trong lòng lại nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đến người khác. Như vậy không tốt cho cả anh em. Sự toàn tâm toàn ý mà anh muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bây giờ em chưa thể cho anh được, nhưng em sẽ cố gắng… nhất định sẽ một ngày em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cho anh được”, ngừng một lát rồi cúi mặt xuống: “Chỉ điều ngày ấy chắc sẽ không nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 như anh mong đợi thôi”.

 

Lục Song im lặng một lúc rất lâu, sau đó mới khẽ xoa đầu Vệ Nam nói: “Đồ ngốc”.

 

Vệ Nam nhìn Lục Song: “Anh tình nguyện đợi?”

 

Lục Song cười: “Anh thể đợi em một tháng thì sẽ đợi được mười tháng, một trăng tháng. Nếu em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quên anh ta nhanh như vậy thì đâu phải Vệ Namanh quen”.

 

“Những kẻ hết lòng tình yêu đúng là kẻ ngốc, đáng tiếc hai kẻ ngốc chúng ta lại gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhau”. Thấy anh ấy khẽ thở dài, Vệ Nam cũng nói thêm: “Đúng vậy, toàn thân phát ra từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trường ngốc nên mới duyên gặp nhau”.

 

Nói xong Vệ Nam cười toe toét.

 

Lục Song nhìn Vệ Nam, thấy ấy cười tít mắt, bên miệng cái lúm đồng tiền lúc ẩn lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hiện, trông rất ngố.

 

Anh cũng khẽ mỉm cười.

 

Hai người im lặng nhìn nhau, rất lâu, rất lâu.

 

Không gian tĩnh lặng đến nỗi dường như chỉ nghe thấy tiếng thở của nhau.

 

Ngoài cửa sổ ánh đèn lộng lẫy, tiếng vòi phun nước ào ào, chỉ trong phòngyên tĩnh đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thế.

 

Dường như tất cả đều không làm ảnh hưởng đến hai người, dường như trong mát họ chỉ người đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngồi trước mặt mình, trong đôi mắt đen láy ánh lên khuôn mặt rạng rỡ của đối phương, qua ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mắt của đối phương cũng nhìn thấy mình đang mỉm cười cùng ấm áp, cùng bình yên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Cánh tay đặt cạnh người Vệ Nam khẽ gập xuống, anh áp sát mặt, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 môi cô.

 

Nụ hôn ấy thuần khiết biết bao, ấm áp biết bao. Vệ Nam khẽ nhắm mắt, vòng tay ôm lấy anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ấy, trao cho anh nụ hôn.

 

đã từng người đi qua trái tim mình,vết thương người ấy để lại giống như vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thít của một sợi dây thép mỏng, giày vò mình trong suốt bao nhiêu năm.vĩnh viễn không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quên hết về anh ta, không thể quên người đã hát bài hát tặng mình trong cuộc thi năm ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không thể quên được người đã cõng mình đến bệnh viện trong ngày tháng tư, người bề ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lạnh lùng nhưng bên trong rất dịu dàngĐómối tình đầu mình khắc cốt ghi tâm.

 

Nhưng bây giờ một người khác bước vào trái tim mình, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua, ấm áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 như mùa xuân.

 

Đó chính sự lựa chọn của mình.

 

Ánh sáng từ toà nhà cao tầng phản chiếu qua cửa sổ, rọi thẳng vào mặt Lục Song.

 

Anh rướn môi, ánh mắt toát lên sự dịu dàng kiên định. Vệ Nam nghe thấy giọng nói trầm lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 của anh vang bên tai.

 

“Vệ Nam, lâu đến đâu anh vẫn sẽ đợi em”.

 

Hai người âu yếm nhìn nhau rất lâu.

 

Lục Song sờ mũi, khẽ nói: “Ngại quá, lần đầu tiên tỏ tình, khó tránh khỏi căng thẳng hốt hoảng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lời tỏ tình lúc nãy không được hoàn hảo lắm, để anh nói lại”.

 

Lục Song khẽ ho một tiếng rồi nghiêm túc nói: “Anh yêu em”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ốc Sên Chạy, Ốc Sên Chạy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ốc Sên Chạy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ốc Sên Chạy full, Ốc Sên Chạy online, read Ốc Sên Chạy, Điệp Chi Linh Ốc Sên Chạy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Ốc Sên Chạy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc