GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sở Dực im lặng nhìn Trịnh Tâm Ngữ đang cúi đầu đứng trước mặt, trên tay cây kẹo hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang ăn dở, nhưng đoán chắc hiện tại cô bé này cũng không dám đưa lên miệng ăn nữa. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn tay thì đang làm động tác thả ra nắm lại, sau đó lại thả ra rồi nắm lại thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt có vẻ như đang hồi hộp vô cùng.

 

Nhìn thấy im lặng đủ rồi, mới mở miệng nói:” Lần này biết lỗi chưa?”

 

Mặc dù giọng điệu rất nhẹ nhàng nhưng lại làm cho da đầu của Trịnh Tâm Ngữ run lên từng cơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 run run nói:” Biết lỗi rồi ạ…lần sau không dám nữa đâu.?” Sau đó giơ lên ánh mắt tội nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn hắn, tưởng chừng như nếu hắn không tha thứ thì sẽ lập tức khóc ngay.

 

Sở Dực nhìn thấy thì thở dài, lấy khăn tay từ trong ngực ra lau lau giọt mồ hôi còn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chảy trên trán Trịnh Tâm Ngữ, nhìn thấy nàng như vầy, hắn cũng không nỡ quát mắng nặng.

 

Trịnh Tâm Ngữ hành động của hắn thở ra một hơi, gương mặt vẫn còn đỏ bừng hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hộp lúc nãy, khi thấy cảnh đó, trong phút chốc, hắnxúc động muốn ôm nàng vào lòng, yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương nàng, chở che nàng, bảo hộ nàng, để nàng cho mãi tùy hứng thì cũng sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai hay thứ thể làm hại được nàng, hết thảy đã hắn thay nàng lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liệu.

 

Tuy nhiên, nghĩ tới cái chân của mình, mọi hoạt động của hắn lại trở nên cứng ngắc. Hắn tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vương gia, nhưng lại chỉ là một kẻ tàn phế, làm sao thể xứng với nàng. Nàng ngây thơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khả ái như vậy, tốt đẹp như thế, rực rỡ như ánh mặt trời, không thích hợp với bóng tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm u của hắn. Điều hắn thể làm, chính thủ hộbên cạnh nàng, bảo vệ nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Trịnh Tâm Ngữ thấy Sở Dực không ý trách phạt mình, thì lại trở nên vui vẻ , hoạt bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở lại, tung tăng khắp nơi, nhưng lần này không dám đi xa nữa.

 

Sở Hiên không biết nãy giờ đi đâu, bây giờ mới trở lại. Nhìn thấy gương mặt tuấn của Sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiên, Trịnh Tâm Ngữ cuối cùng cũng nhớ ra mục đích của mình, chạy lại gần Sở Hiên, nhưng cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn một khoảng cách an toàn, sau đó ngọt ngào hô:” Hiên caca!”

 

Sở Hiên như có như không lướt qua gương mặt tăm tối của Sở Dực, cười nhạt. Những thứ mình muốn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì phải đưa tay ra chiếm mớithể trở thành của mình. Đệ đệ nếu vẫn còn không mauy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết định, thì Trịnh Tâm Ngữ nhất định sẽ trở thành của người khác, nàng ta sao cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới tuổi cập kê, Trịnh Đông Bằng nhất định sẽ tìm cách gả nàng ta đi.

 

Đi dạo một hồi, thời gian cũng qua nhanh, chẳng mấy chốc trời đã gần tối. Sở Dực gợi ý tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tửu lâu dùng bữa. Sau đó lại tiếp tục đi dạo. Chương trình đặc sắc nhất của buổi lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tế Thần, vẫn chưa tới.

 

Nam nữ Diễm quốc không quá bị các quy củ ước thúc, vào những ngày lễ như thế này, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải riêng với nhau, nam nữ đều thể gặp nhau, nói chuyện tâm tình.

 

Vào cuối ngày của buổi lễ, sẽ một hoạt động đặc biệt. buổi tối, vào lúc trước thời gian Hỏa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần sinh ra một khắc, toàn bộ đèn đuốc đều sẽ đồng loạt phụt tắt, sau đó, những cặp nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ tình ý với nhau sẽ tìm bóng hình nhau trong bóng tối, hoặc những người chưa có ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trung nhân cũng sẽ tham gia.

 

trời tối, nên hầu như không thể thấy gì, chỉ thể nhờ ánh trăng để khắc họa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình bóng của con người. Sau khi tìm người mình muốn tìm, thì nắm lấy tay người ấy, đợi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua một khắc, đèn sẽ đồng loạt được thắp lên.

 

Bây giờ, những người nắm tay nhau sẽ nhìn thấy người kia, nếu như người này đúngý trung nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình, có nghĩa nhân duyên của hai người được Hỏa Thần phù hộ,sẽ hạnh phúc suốt đời. Nếu hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đều chưa có ý trung nhân, thì nghĩa hai người duyên phận, tương lai sẽ nên duyên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Cũngtrường hợp ý trung nhân nhưng lại bắt sai người, điều này chứng tỏ bọn họ không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 duyên, cũng phải, nếu như người mình thương mà cũng bắt nhầm, thì cả hai chưa đủ yêu nhau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tương lai sẽ không chắc chắn, tuy nóido bóng đêm, nhưng ít nhất ánh trăng, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy hình dáng, nếu thật sự yêu nhau, thì sẽ tất sẽ nhận ra nhau.

 

Cũng nhờ tiết mục nàynhiều mối nhân duyên được se thành công. Nhưng cũng không phải tất cả mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đều nghe theo điều này, sao đây cũng chỉ lễ hội, tham gia cho vui cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sai.

 

Sở Hiên, Sở Dực, Trịnh Tâm Ngữ, Trân Nhi, Niêm Cẩn 5 người cùng nhau lên tầng hai của Nhất Túy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Gian dùng bữa. Bàn của bọn họ nằm sát cửa sổ, tiện cho việc ngắm cảnh, trời tối, đèn đuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được thắp nên khắp nơi, từ trên cao nhìn xuống, một khung cảnh lung linh tuyệt đẹp.

 

Chợt, Sở Dực chăm chú nhìn vào một người bên dưới, người này mặc đồ màu trắng , trên người khoác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo choàng màu xanh, Sở Dực chăm chú nhìn thấy hành động vừa đi vừa ăn kẹo hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của người này trông giống với Trịnh Tâm Ngữ, cảm thấy thú vị, nên nhìn theo.

 

Du Tử Khâm đang lang thang ngắm các đồ trang sức được bày bán, thì lại cảm giác người nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, nhìn xung quanh tìm kiếm một hồi, chợt nhận ra ánh nhìn đến từ trên cao. Nàng ngước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên, vừa vặn đối mặt với Sở Dực đang nhìn xuống. Du Tử Khâm bất ngờ, là hắn, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hướng người đó cười cười, rồi nhanh chóng rời đi.

 

Sở Dực trên này nhìn chăm chăm xuống dưới với vẻ không thể tin được, sợ mình nhìn nhầm, hắn lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay dụi mắt, rồi lại nhìn xuống, bên dưới đã không còn ai. Niêm Cẩn bên cạnh thấy chủ nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là lạ, lên tiếng hỏi:” Chủ nhân, việc sao?”

 

Sở Dực vẫn đang nhìn xuống bên dưới, khẽ lắc đầu, sau đó thu hồi tầm mắt, nhìn sang Sở Hiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sở Hiên thấy hắn nhìn mình thì cũng không để ý, lo phân phó chưởng quầy đem đồ ăn lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Sở Dực nhìn trong giây lát, lại cúi đầu, lúc nãy, hắn không nhìn lầm, đúng nàng ta, nhưng, dung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạo quá trẻ, hay chỉ người giống người. Suy nghĩ rối rắm một hồi, hắn quyết định, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai, khi mọi chuyện chưa chắc chắn, hắn không thể nói cho caca biết. Với độ để ý của caca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối với người đó, không biết sẽ làm ra chuyện gì.

 

Dùng cơm xong, trời cũng tối hẳn, cả bọn ngồi ngắm cảnh một lát, chờ cho sắp đến thời khắc Hỏa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần sinh ra, thì mới xuống. Trịnh Tâm Ngữ rất muốn đi xem khắp mọi nơi, nhưng mọi người đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng ý ngồi lại, nàng cũng chỉ thể chấp nhận, buồn bực ngồi cắn điểm tâm.

 

Đợi một hồi, đám người cũng quyết định xuống dưới. Bây giờ đường phố bắt đầu đông hơn, đâu đâu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy những cặp, những nhóm người đi chung với nhau, sắp tới thời khắc đặc biệt, mọi người ai cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hưng phấn.

 

Trịnh Tâm Ngữ ý chiến chiến đấu hừng hực, quyết tâm, chothế nào cũng phải bắt được Sở Hiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, chỉ cần Sở Hiên đi đâu, nàng liền theo đến đó, để đến khi đèn tắt, nàng ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập tức sẽ bắt được Sở Hiên, không cần phải đi tìm.

 

Trân Nhi nghe xong kế hoạch của nàng, rối rắm nói:” Nhưng tiểu thư, như vậy đâu giống, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 naỳ chơi ăn gian.”

 

Trịnh Tâm Ngữ không chođúng nói:” Nhưng nếu không dùng cách này, sẽ không tài nào bắt được vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia. sao, cứ bắt được được, Hỏa Thần chắc không so đo đâu.”

 

Lời trò chuyện của hai nữ nhân đều bị đám nam nhân nghe được, Sở Hiên không phản ứng gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sở Dực đen mặt, còn Niêm Cẩn, đừng nhắc tới hắn, hắn đang ôm bụng ngồi xổm xuống, cười to. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Sở Hiên cũng không quan tâm Trịnh Tâm Ngữ ra sao, dù sao, đệ đệ nhất định sẽ không khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng gặp chuyện gì. Lúc này, hắn nhàn nhã nhìn ngắm mấy cây trâm của người bán hàng, chọn trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó một cây trâm hình hoa anh đào, hỏi giá, sau đó trả tiền luôn, định bụng, đem cây trâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này về, bỏ vào hộp trang sức cho nàng.

 

Khi Sở Hiên quay đầu lại, một hình bóng quen thuộc chợt lướt qua hắn, Sở Hiên định thần lại, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo hướng đó, trùng hơp, người này cũng nhìn sang thứ bên cạnh, khiến cho Sở Hiên thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy một bên mặt của người đó. Tuy chỉ một bên mặt, nhưng 10 năm nhớ thương, 10 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm đợi chờ khiến cho hắn chẳng những không thể quên, càng lúc càng khắc sâu hình bóng ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong tim.

 

Sở Hiên thì thầm trong miệng “Tử Nhi”, sau đó từ từ bước theo hướng đóđi, nhìn thấy bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng ấy khuất sau đám đông, Sở Hiên nóng nảy kêu lớn :” TỬ NHI!” sau đó, hắn xô đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người, làm mọi cách để thể nhanh đến bên cạnh bóng dáng ấy, bóng dáng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm mơ, hắn cũng mong gặp lại.

 

Hành động của hắn khiến cho mọi người đều bất ngờ.nghe từ trong miệng hắn gọi “ Tử Nhi”, Sở Dực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ” Chẳng lẽ caca cũng nhìn thấy người đó.”

 

Trịnh Tâm Ngữ nguyên bản muốn đuổi theo, nhưng đây quá đông người, nàng không thể chen ngay ra được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên đành bỏ cuộc, chỉ thể chậm cùng với đám người Sở Dực, hướng bên kia đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới.

 

Bên này, Sở Hiên sau khi tới nơi, đã không còn nhìn thấy Du Tử Khâm đâu, hắn nhìn xung quanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy toàn người người, nhưng người hắn yêu thương, thì lại không nhìn thấy. Cảm giác khi ngươi đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuyệt vọng, ông trời lại cho ngươi hy vọng, thì rất tuyệt, nhưng ngay sau đó, ông trời lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cướp đi hy vọng của ngươi, thì tất cả những chịu đựng, những đè nén bấy lâu nay của ngươi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn thể kìm chế được nữa.

 

Trong đám đông, Sở Hiên gào lên:” Tử Nhi! Tử Nhi!nàng phải không? Tử Nhi, nàng mau ra đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi, ta cầu xin nàng, nếu thật sựnàng, thì nàng mau ra đây đi, ta sắp không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi nữa rồi, Tử Nhi!” trong giọng nói còn mang chút run run.

 

Hành động của hắn khiến cho mọi người chú ý, tuy rất thắc mắc nhưng thấy thần sắc hơi điên cuồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của hắn, không ai dám đến gần.

 

Chợt, đèn phụt tắt, vạn vật chìm vào bóng đêm tận, chỉ ánh trăng trên cao kia vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếu sáng.

 

Đèn tắt, mọi người cũng bắt đầu đi tim kiếm ý trung nhân của mình, Trịnh Tâm Ngữ cứ bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đẩy, người kia xô, khiến nàng loạng choạng, không biết mình đangtại chổ nào.

 

Một người đẩy Trịnh Tâm Ngữ, khiến cho nàng chưa kịp đứng vững, thì đã sắp ngã, khi nàng tưởng rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình sẽ ngã xuống, một đôi tay mạnh mẽ ghìm lấy nàng, lật nàng một cái, khiến Trịnh Tâm Ngữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi vào trong lòng hắn, một tay thì ôm lấy thắt lưng nàng, một tay thì đẩy những người tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần ra xa, không cho bọn họ tiếp cận.

 

Trịnh Tâm Ngữ nhận ra ngay người đỡ lấy mình là ai, thấy hắn bảo vệ mình, không cho ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể chạm vào mình.Trong giây lát, Trịnh Tâm Ngư cảm thấy thật an toàn, mặc đôi tay kia đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như gọng sắt ghìm lấy nàng, nhưng, lần đầu tiên nàng lại cảm nhận được sự dịu dàng ẩn sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đó, khiến cho nàng trở nên ngơ ngác, chỉ biết dựa hết thể lên người kia, giao hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản thân cho hắn.

 

Sở Dực cứng người trong phút chốc, sau đó, đôi tay càng thêm dùng sức, ôm chặt Trịnh Tâm Ngữ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng, ít nhất, trong giây phút này, nàng của hắn.

 

Còn về Sở Hiên, khi đèn vừa tắt, thì ánh sáng cuối cùng trong lòng hắn cũng tắt theo. Chờ đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng 10 năm, chỉ với một suy đoán hồ, một hy vọng nhỏ nhoi rằng nàng sẽ quay về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 10 năm cũng dần dần bào mòn ý chí của hắn, khi thấy hình bóng nàng lại một lần nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến mất, hắn biết, hắn không thể kiên trì thêm được nữa.

 

Hắn đã quá mệt mỏi, cuộc sống không nàng, 10 năm, quá sức đối với hắn rồi. Hắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể chờ được nữa, mọi hy vọng, đều đã phụt tắt theo ánh đèn kia. Hắn cứ đứng yên như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, trong đám đông, gặm nhấm sự tuyệt vọng, đơn dâng trào trong hắn, dù cho hắn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại nơi lễ hội náo nhiệt.

 

Bóng dáng của hắn đơn, đứng nơi đó, bị bóng đêm bao phủ thêm phần đen tối, u ám. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Một đôi tay nhỏ từ đằng sau ôm lấy hắn, nhẹ nhàng, dịu dàng, mang theo hương vị của ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xưa, đôi tay ấy vòng ra trước hắn, ôm lấy vòng eo thon nhưng rắn chắc của hắn, khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn cứng lại, cảm giác, thật quen thuộc.

 

Người đằng sau, ôm chặt lấy hắn, đầu dán sát vào tấm lưng to lớn của hắn, dịu dàng như muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xóa đi toàn bộ bóng tối trong lòng hắn.

 

Sở Hiên đứng im, không dám động đây, hắn sợ, đây chỉ một ảo giác, một khi hắn động đậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảo giác sẽ biến mất.

 

Một tiếng nói dịu dàng như dòng nước trong trẻo, gọi tên hắn:” Tiểu Hiên.”

 

Tiếng gọi này, khiến cho đầu hắn nhưmuốn nổ tung, mọi cảm xúc kìm nén nãy giờ hoàn toàn bộc phát. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hắn đưa tay, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trước người mình, dùng sức thật mạnh như sợ người kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy mất.

 

Phụt, đèn đồng loạt được thắp lên, cả một vùng như sáng bừng lên, mọi thứ bắt đầu hiện ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mắt mọi người.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nuôi Dưỡng Bạo Vương, Nuôi Dưỡng Bạo Vương Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nuôi Dưỡng Bạo Vương Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Nuôi Dưỡng Bạo Vương Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nuôi Dưỡng Bạo Vương full, Nuôi Dưỡng Bạo Vương online, read Nuôi Dưỡng Bạo Vương, Hoa Sơn Trà Nuôi Dưỡng Bạo Vương

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Nuôi Dưỡng Bạo Vương

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc