GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 84: Thăm Tù

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bầu trời hơn nửa tháng chói chang thiêu đốt đámcây khiến chúng cuốn tròn lại, cũng khiến mùi gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 súc mùi của đám binh lính nhồi nhét trong thành không thể ngửi nổi.

Lúc chạng vạng tối, bầu trời cuối cùng cũng xuất hiện một đám mây đen, mây chưa che hết bầu trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mặt đất đã đen sì. Bầu trời vừa sáng vừa nực chợt như đêm tối, sấm sét kéo đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rất nhanh, tiếp theo là những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống, tan vỡ đầy mặt đất.

Đám binh kêu ầm lên, cởi bỏ hết quần áo, nhảy múa trên đường phố. Còn đám quan sai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dịch phu thì vội vàng lấy đồ che mưa để che lương thực khí cụ ngoài trời. Nhưng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không kịp nữa rồi, không thể cứu vãn được nữa, chỉ trong nháy mắt, trời đất không thể phân chia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thành một vùng nước trắng xóa.

Mưa vừa nhanh vừa mạnh, khiến cho nước trên khắp các đường phố đã tích thành sông. Rác rưởi do đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 binh lính thải ra nổi phập phềnh khắp nơi, càng nhiều quan binh bị điều đi cứu hộ. Đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi đem hết vải che mưa ra che xong, kho chồng chất các bao tải thì mưa cũng tạnh. Mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ướt sũng, cùng co quắp ngồi xuống, không còn sức lực mà mắng ông trời nữa.

Nhưng bất luận thế nào, trận mưa này đã giúp giải tỏa thời tiết nóng nực, dân chúng trong thành Hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Dương cuối cùng cũng được một đêm mát mẻhọ mong chờ từ lâu.

Mây đen cũng rất nhanh chóng tan hết, lộ ra đường chân trời trong ánh chiều tà. Nếu thời bình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 điều này nghĩa sẽ xuất hiện ánh đèn đường rực rỡ, mọi người cùng khởi động cho một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đêm mùa không ngủ. Nhưng dưới sự bao phủ u ám của chiến tranh tàn khốc, tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các cửa hàng đều đã đóng cửa. Những người bị mưa lớn bên ngoài cũng vội vàng chạy về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà, lo sợ trời tối lại xảy ra bất trắc.

Trong đám người vội vàng đó hai người đàn ông mặc trang phục sai dịch, người đi trước chính© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lão sai nhân của huyện Hành dương Vương Kim Quý, người đi sau, thân hình gầy yếu, không cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như đang cười, đó chính Tống Đoan Bình. Lại nói về Trần Khác, vốn muốn đi chuyến này, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị Vương Kim Quý kiên quyết ngăn cản. Người phương Nam thời buổi này vóc dáng vốn thấp, hắn cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sáu thước quả thật như hạc giữa bầy gà, rất chướng mắt.

Kỳ thật Tống Đoan Bình cũng được coi cao, chỉ điều không đến mức khoa trương như lão nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy chỉthể do Hầu ca đi chuyến này.

Hai người sóng vai nhau đi trên phố. Vương Kim Quý vừa đi, vừa lắc đầu thở dài nói:

- Ngươi nói xem ta mê mụ thế nào lại càn quấy cùng đám tiểu tử các ngươi vậy.

- Tam Lang không phải đã nói rồi sao, cái này gọi tinh thần trọng nghĩa.

Tống Đoan Bình cười ha hả nói:

- Ta đây thanh niên chưa đến hai mươi tuổi còn không sợ, ông đã năm sáu mươi rồi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sợ nữa?

- Ha ha ha,

Vương Kim Quý cười mắng:

- kiểu người an ủi như vậy sao?

Nói xong liền nghiêm mặt, tiếp:

- Đợi lúc đi vào rồi, ngươi không cần phải nói cả, tất cả do ta ứng phó, nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sẽ bị lòi ra đấy, nhớ chưa?

- Ta khẳng định sẽ ngậm miệng như hồ lô.

Hai người vừa nói chuyện thì đã đến cửa sau của nha môn Đề hình - Đề hình ti. Tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều gọi Đề điểm hình Ngục ti, lại gọi Hiến ti, quản lý các thứ ngục của các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quận huyện trên đường này, cũng chức giám thị quan viên. Đề hình ti ở đường Kinh Hồ Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được lập trong thành Hành Dương - Hàng Châu. Bởi bên trong vẫn còn đại lao Hiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ti, do đó trong ngày thường canh phòng rất nghiêm ngặt, người không phận sự không được đến gần.

Nhưng rắn đường của rắn, chuột hang của chuột, Vương Kim Quý làm bừa dẫn Tống Đoan Bình đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thẳng về hướng đại lao.

trên đường rãnh của vòm cửa phía trước đại laotreo đèn lồng dầu lụa không thấm nước, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sáng chập chờn đong đưa. Tên cai ngục canh cửa nhìn thấy Vương Kim Quý, cười quái dị nói:

- Lão già, lâu lắm rồi không gặp, sao lại chạy đến chỗ ta thế?

Quan viên thời Tống vềbản thì đều nhậm chứcnơi khác, nhưng đám sai nhân sai dịch thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đềungười địa phương. Sinh sống mấy chục năm một nơi, bất luận quan hệ thế nào, ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhất thì cũng không lạ mặt nhau.

Vương Kim Quý thở dài nói:

- Haiz, hôm nay ngày sinh của Đại lệnh xui xẻo của chúng ta. Ta thay mặt các huynh đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến tặng cho ông ấy chút rượu mừng.

.

- Cái này không thích hợp lắm đâu.

Tên cai ngục chau mày nói:

- Quan trên dặn không được cho bất kỳ ai đến gần Trần đại lệnh.

- Biết thế, nhân lúc quan về nhà ta mới đến. Ta chỉ đưa cho ông ấy bữa cơm, không vấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đề đâu.

Vương Kim Quý tiến lại gần kéo tay tên cai ngục, nói:

- Đại lệnh tuy đến Hành Dương chưa bao lâu, nhưng ông ấy đã làm cho huyện chúng ta bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 việc tốt? Bây giờ ông ấythể bị chặt đầu bất cứ lúc nào, chút yến rượu này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thểbữa cơm trước khi bị chặt đầu. Ngươi hãy giúp thu xếp dùm đi.

Cai ngục gật gật đầu, không chỉ bị câu nói của lão Vương lay động, mà còn bị lay động bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đồng bạc được lão nhét vào tay, liền mở cửa đại lao, nói:

- Phòng giam trong cùng, đi nhanh rồi về nhanh.

- Đa tạ.

Vương Kim Quý quay đầu nhìn Tống Đoan Bình mắng:

- Đứng trơ ra đó làm gì, còn không mau cảm ơn đi.

- Vị này là…?

-cháu trai của ta, mới từ Quảng Đông đến đây, tạm thờilàm cùng ta.

Vương Kim Quý khạc một tiếng, nói:

- Mấy thằng nhóc này, chỉ được cái nói thì dễ nghe, thật sự để chúng đến đây rồi, chúng trốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn nhanh hơn thỏ.

- Bản chất của con người mà. Ta đi vào đây, ngươi nhanh nhanh một chút

Cai ngục cười nói.

- Được rồi.

Vào đến bên trong nhà giam âm u, hai người liền đi thẳng tới cuối, dừng lại trước phòng giam đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ở cuối cùng, không đèn, tối thui tối không nhìn thấy cả.

- Đại lệnh, đại lệnh, là ta đây.

Vương Kim Quý liền kêu lên.

- Lão Vương…

Một âm thanh quen thuộc vang lên từ một gian phòng đầu đông.

- Ở đằng kia.

Vương Kim Quý Tống Đoan Bình cùng nghe thấy tiếng Trần Hi Lượng. Nghe giọng ông chút sức lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì mới yên tâm một chút… Phải biết rằng lão ca này bị giam tù, mọi người đều lo lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho sức khỏe của ông.

- Đường tôn, hôm nay là sinh nhật ngài, chúng ta đến chúc thọ ngài đây.

Tiến đến bên phòng giam, Vương Kim Quý châm lửa sáng, hai người nhìn xuyên qua song sắt thì thấy Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hi Lượng đang ngồi ngay ngắn bên trong.

Trần Hi Lượng nheo mắt lại, chờ cho quen với ánh sáng mới mở mắt ra, muốn nhìn Vương Kim Quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một chút bảo lão “ngươi nhớ nhầm rồi. Sinh nhật ta còn hai tháng nữa”, ai ngờ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thấy cả Tống Đoan Bình thì không khỏi kinh ngạc kêu lên một tiéng.

Tống Đoan Bình vội vàng lắc đầu với ông, ra dấu bằng động tác viết chữ.

- Ừ, làm phiền ngươi phải nhớ. Ta còn cho rằng sinh nhật này chỉmình ta.

Trần Hi Lượng nói xong, tiến đến bên song sắt, nói:

- Để ta xem xem ngon ngon không.

Rồi nắm lấy bàn tay trái của Tống Đoan Bình, dùng tay viết rất nhanh mấy chữ lên: Sao ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến đây?”

“Không chỉ có cháu, Tam Lang, Ngũ Lang cũng đến”. Tống Đoan Bình dùng tay phải viết lên tay trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của Trần Hi Lượng câu trả lời, sau đó lại hỏi: “Đã xảy ra chuyện vậy?”

- Bệnh của đại nhân đã khỏi chưa? Chúng tôi vẫn đều nhớ thương ngài.

Vương Kim Quý chậm rãi mở hộp đồ ăn ra, hỏi.

- Diêm vương không chịu thu nạp ta.

Trần Hi Lượng miệng trả lời Vương Kim Quý, tay thì viết trả lời Tống Đoan Bình: “Tám phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người muốn hại ta”, ngưng một lát rồ ông lại tiếp tục viết: “Vụ cướp xe lương rất kỳ lạ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 toàn bộ quan văn đều chết hết, kỳ quái, sau khi trở về, không phân biệt trắng đen liền ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta tội chết, càng kỳ lạ hơn”.

- sao?

- thểbọn chúng phát hiện ra ta đang điều tra bọn chúng.

- Bọn chúng ai? Ngài đang điều tra cái gì?

- Chuyển Vận Sứ của Lưỡng Quảng Hồ Nam,lẽ còntầng cao hơn. Ta phát hiện ra© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mật bọn chúng hàng năm tham ô quân nhu.

- ……..

Tống Đoan Bình cùng khiếp sợ, cậu ta không biết nên nói nữa.

- Ta đã đem theo bên mình bản điều tra sổ sách, chuẩn bị chờ Tĩnh đại nhân tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sẽ giao nộp ngay.

Trần Hi Lượngchút chán nản, nói:

- Khi bị bắt, trực tiếp bị lục soát, nhưng thật may ta dùng phiên âm để viết, chắc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bọn chúng nhìn không hiểu gì.

- Bây giờ nên làm gì?

- Ta sẽ viết lại cho ngươi những ý chính.

Trần Hi Lượng than nhẹ một tiếng, nói tiếp:

- Có thể nhớ bao nhiêu hay bấy nhiêu, chờđại nhân tới thì nghĩ cách giao cho ông ấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

May mắn do ông ấy tự điều tra, nếu không thì thật bay trứng vỡ.

Một khắc tiếp theo, trong lúc lặng lẽ viết lại, Tống Đoan Bình gần như ngưng lại mọi xúc cảm, nỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lực ghi nhớ từng chữ một.

Sau đó tên cai ngục đó bắt đầu giục, sau khi giục mấy lần, Vương Kim Quý nhẹ giọng nói:

- Nếu không đi sẽ bị nghi ngờ đấy.

Rồi lại nói lớn:

- Được rồi, được rồi, chúng ta ra đây.

- Ngài sẽ không sao chứ?

Bị lão ngắt lời, Tống Đoan Bình cũng không còn cách nào nhớ được nữa, đành tranh thủ hỏi lại.

- Sẽ không đâu, triều đình sẽ không giết phu, cùng lắm bị lưu đày ra Sa môn đảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thôi.

- Nhưng bọn chúng thể bỏ mặc ngài chết trong tù.

‘Sống chết số’, Trần Hi Lượng không cònđể nói, chỉ thể thở dài một tiếng, rồi nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “'Khổng viết thành nhân…”.

- Sao lâu vậy?

Sau khi hai người ra tới, tên cai ngục rõ ràng không hài lòng chút nào.

- Hôm sau, mời ngươi Thúy lầu.

Vương Kim Quý nói vậy, tên cai ngục đó mới dịu lại, nói:

- Đi nhanh đi, có quan đi tuần nhà lao ngay bây giờ đấy.

- Được.

Vương Kim Quý vội vàng lôi Tống Đoan Bình rời khỏi đại lao.

Ra tới Đề hình ti, Vương Kim Quý mới thở phào, nhìn Tống Đoan Bình, thấy vẻ mặt cậu nghiêm túc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 môi đang mấp máy, tựa như đang đọc cái gì đó.

Hỏi cậu đang làm gì, Tống Đoan Bình cũng không nói, trái lại còn nhanh chân sải bước đi. Vương Kim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quý cũng vội bước nhanh nhằm đuổi kịp. Ai ngờ chỉ nháy mắt đã chỉ còn nhìn thấy bóng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cậu ta. Rồi lại nháy mắt cái bóng ấy đã biến mất góc nào.

“Không phải làm chuyện xấu xa chứ..”. Vương Kim Quý dụi dụi mắt, không dám tin loài người lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể tốc độ nhanh đến như vậy.

Khi ông về đến nhà, đã thấy Tống Đoan Bình đang ngồi trong phòng, viết cái đó.

Ông muốn vào phòng nhưng lại bị Ngũ Lang ngăn cản. Ông định nói chuyện, cũng lại bị Ngũ Lang hung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hăng trợn mắt nhìn, sợ tới mức vội rút lại, trong lòng cùng tủi thân, nói:

- Đâynhà của ta mà….

Nói rồi đành tủi thân ngồi xổm trong sân, trừng mắt với hòa thượng đó.

Trong phòng không bàn. Trần Khác chồng hai hòm sách lên, một tay đỡ hòm sách, một tay châm ngọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nến để Tống Đoan Bình viết lên trên.

Viết gần một khắc, Tống Đoan Bình hạ bút, lau mồ hôi trên gương mặt, lắc đầu nói:

- Không được trí nhớ tốt như ngươi, chỉ nhớ được thế này thôi.

- Như vậy đã choáng lắm rồi.

Trần Khác trầm giọng nói:

- Thật không thể tưởng tượng được, vốn một Đại Tống ngăn chăn tham nhũng, kiêu ngạo, vậy mà lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tham ô điên cuồng như thế.

- Đúng vậy…Thật không thể hiểu sao bọn họ dám.

Tống Đoan Bình thở dài nói.

- Trời thì cao, vua thì quá xa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 84 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc