GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43: Chương 043: Tên Mặt Râu Không Có Trời Sinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Nói thất truyền cũng không đúng, không phải cháu đã xem qua sao? Thật sự một tiểu tử may © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mắn!

Tống Phụ lắc đầu nói:

- Cho nên khẳng định còn bản sao lưu tại nhân thế, chỉ điều người được cuốn sách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này cũng rất coi trọng, kiên quyết không cho người ngoài liếc qua. Tâm nguyện suốt đời của dược vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tôn Mạc đời Đường cũng chỉ muốn xem qua cuốn sách này một lần, ai ngờ nhiều lần bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trọng Cảnh cự tuyệt, khiến y tức giận cảm thán viết trong sách “Giang Nam chư Trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Cảnh yếu phương bất truyền”. Đợi tới khi trăm tuổi, y mới được xem cuốn sách này, cũng đem nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dung bệnh thương hàn chép vào cuốn “Thiên Kim Phương” của chính mình, thầy thuốc đời sau mới biết dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thang Ma Hoàng trị thương hàn.

Trần Khác thấy Tống Phụ cùng Vương thúc đều không biết việc chỉnh của “Thương Hàn Luận” liền hiểu ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tám trăm năm chiến loạn tang thương, những thứ quý giá của dân tộc đều bị mai một. Tuy nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn cũng không phải sử học gia, cũng không biếtsao đời sau được cuốn sách này, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể tự luận:

- “Thiên Kim Phương” lấy phương thuốc làm chủ, bản “Thương Hàn Luận” ghi chép không được trọn vẹn, vả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại còn thiếu y sở nhất, cho nên mới xuất hiện chuyện dùng loạn dược liệu.

- Vậy rốt cuộc sai chỗ nào?

Tống Phụ hỏi.

- Theo chứng bệnh của Tiểu Muội xem, quả thật dùng thang Ma Hoàng để trị hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lý, khiến tà theo mồ hôi ra ngoài.

Trần Khác suy nghĩ một chút, cân nhắc từng câu từng chữ nói:

- Nhưng xích mạch của nàng vừa chậm lại vừa yếu, “Thương Hàn Luận” nói qua, xích mạch trì trệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 do doanh khí không đủ, huyết khí lại ít. Loại người này khí huyết rất yếu, không nên dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Ma Hoàng làm đổ mồ hôi, bởi người bệnh không đủ chính khí, phục dùng loại dược liệu mãnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liệt như vậy sẽ làm cơ thể hỗn loạn, sẽ xuất hiện loại bệnh trạng như trên.

- Rốt cuộc nên giải quyết thế nào?

Vợ chồng Tuân khó tránh khỏi gấp gáp, Trần Khác Tống Phụ muốn bàn luận y đạo lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chẳng được, không biết cứu người quan trọng nhất hay sao?

- Trong “Thương Hàn Luận”, thang thuốc Chân Vũ có một điều, viết rằng: “Thái dương bệnh sẽ đổ mồ hôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mồ hôi ra không thể hãm, thân thể vẫn nóng lên, cảm thấy sợ hãi, đầu váng, thân co giật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thang Chân chủ chi”, vừa đúng với bệnh của Tiểu Muội.

Trần Khác kết thúc câu chuyện, nhấc bút đơn thuốc:

- Ba ngày sau khi dùng, lấy Thanh tâm hoàn, thang Trúc Diệp để thanh giải độc dư, người bệnh sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mau chóng hồi phục.

Người khác đến “Thương Hàn Luận” cũng chưa từng xem qua, tự nhiên cũng không quyền lên tiếng, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể ngoan ngoãn làm theo.

…….

Tuân đi ra ngoài bốc thuốc, Trình phu nhân phải chiếu cố nữ nhi, liền để Bát Nương chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một chút thức ăn cho Trần gia huynh đệ.

Bát Nương liền để Triệt cùng Trần Khác đi trước. Trần Khác lại nói:

- Phía trước Tống bá bá cha ta, họ rất câu nệ, chúng ta không cần qua đấy.

- Được.

Lúc này Triệt nhìn Trần Khác bằng ánh mắt khác, đó cảm kích cùng sùng bái! Tự nhiên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuận theo nói:

- Ăn xong rồi thì tới phòng ta ngồi đi.

- Ý kiến hay.

Trần Khác cũng muốn đi xem chỗ củagia huynh đệ, nghĩ vậy, hắn liền nhỏ giọng hỏi:

- Sao vẫn chưa gặp Nhị ca ngươi vậy?

- Ôi...

Triệt xấu hổ gãi gãi trán, do dự một chút, cuối cùng nhỏ giọng nói:

- Nhị ca ta bị cấm túc rồi.

- Bị cấm túc?

Trần Khác nhất thời cảm giác đồng mệnh tương lân, khó hiểu hỏi:

- Y phạm sai lầm sao?

- Cái này...

Triệt phần không vui, người này sao lại như vậy? Ca ca ta còn chưa thấy mặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liền hỏi han thân mật như vậy! Nhưng vừa nghĩ tới chuyện người ta từ rất xa tới cứu muội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muội mình, cho nên một chút phản cảm kia liền biết mất, ôi, coi nhưbáo đáp ơn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn đi.

Nghĩ như thế, Triệt liền thật thà nói:

- Lão ở thư viện không dạy ca ca ta.

- A, sao lại xảy ra chuyện này?

Trần Khác trừng to mắt, không thể tưởng tượng được Tô tiên lại bị trường học khai trừ!

- Nói ra chuyện này cũng dài...

- Nói ngắn gọn thôi...

- Ách, được rồi.

Triệt liền nói:

- Vốn hai chúng ta đọc sách thư viện Thọ Xương, phu tử dạy chúng ta họ Lưu, giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sư tốt nhất Mi Sơn. Ca ca ta theo như lời nói của tiên sinh chính“Sớm thông tuệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hết thảy”, hơn nữa y thông minh hiếu học, rất được phu tử yêu mến. Nhưng có đôi khi y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không kìm nổi, vạch trần sai lầm trong bài giảng của phu tử, khiến phu tử bị sượng mặt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ài…

Trần Khác gật đầu nói:

- Người có lòng dạ không được rộng rãi sẽ không thích bị người khác phá vỡ uy quyền.

- Lời của Tam ca thật chí lí.

Triệt gật đầu, rất tán đồng với lời nói của Trần Khác. Y lại nói tiếp:

- Lại nói trước đó vài ngày, phu tử làm một bài “Lộ Thi”.

Ngừng một chút, y ngâm nga cùng lưu loát:

- “Lộ điểu khuy diêu lãng, hàn phong lược ngạn sa. Ngư nhân hốt kinh khởi, tuyết phiến trục phong tà.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 (Tạm dịch: Cánh cò ngắm sóng xa, hàn phong lướt cát bờ. Ngư dân chợt kinh hoảng, phiến tuyết rượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gió nghiêng)

- Cũng không tệ lắm.

Dưới sự giám sát của phụ thân, Trần Khác đã tinh thông âm luật, giải nghĩa từ trong sách cổ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai thứ này chính máu thịt của thơ từ, tự nhiên cũng năng lực bình phán thi từ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Phu tử cũng rất đắc ý, cho nên lấy làm bài thơ mẫu, giảng cho học sinh làm thơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như thế nào. Ca ca ta lặng lẽ nói với ta, bài thơ này không tồi, nhưng câu cuối phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sửa một chút mới thỏa đáng. Ca ca cùng ta thường xuyên đi tới hồ chơi, khi thì ngắm nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lông trắng tinh của bầy trắng hạ xuống bãi lau sậy xanh bên hồ, phân rõ trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đen, cảnh tượng rất đẹp. Ta còn chưa kịp khuyên y chớlên tiếng, vậy y đã giơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tay lên.

- Tiên sinh hỏi chuyện gì, y đã đứng lên nói: Lão sư, học sinh cho rằng nên đổi “Tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phiến trục phong tà” thành “Tuyết phiến lạc kiêm gia” (phiến tuyết hạ lau non) sẽ thích hợp hơn.

Triệt tiếp tục nói:

- Thấy y sửa bài thơ đắc ý của mình, phu tử sửng sốt, sau đó liền không vui, nhưng ngẫm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại cũng phải thành thật nói:”Sửa rất tốt...”

- Sửa quả thật không tồi.

Trần Khác nói:

- “Lạc kiêm gia” (hạ xuống bãi lau sậy) so với ý cảnh ban đầu “Trục phong tà” (rượt gió nghiêng) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn trên một bậc.

Lời tuy nói thế, nhưng hắn lại sinh ra cảm giác đồng bệnh tương lân với Lưu phu tử... Lấy trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 độ tri thức hiện tại của Trần Khác, làm thi điển tự nhiên sẽ không xuất hiện vấn đề về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cách luật, dùng tiêu chuẩn cũng thể khảo cứu. Nhưng thi từ không phải tổ hợp văn tự theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiểu máy móc, cao độ của được quyết định bởi sự tài hoa của tác giả. Càng nỗ lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng chỉ làm ra bài thơđủ cách thôi, nhưng muốn tăng lên tới trình độ nghệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuật, phải người thiên tài văn chương.

Trên con đường thi từ, Trần Khác và Lưu phu tử kia giống nhau, đều người thường, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 so được vớitiên người ta?

- Như vậy chẳng phải người talòng rộng lượng sao?

Trần Khác không kìm được lên tiếng thay cho Lưu phu tử kia.

- Nhưng phu tử còn nửa câu sau nữa... “Ta không xứng làm thầy ngươi”.

Triệt buồn bực nói:

- Hôm sau liền gọi cha ta tới thư viện và nói: “Ta không thể dạy được đứa con thần đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của ngươi nữa, ngươi đi chỗ khác mời người cao minh hơn đi!”. Cha ta khuyên mãi, tiên sinh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không chịu thu nhận y. Tính tình cha ta lại không được tốt lắm, liền châm chọc tiên sinh hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 câu, kết quả ngay cả ta tiên sinh cũng không dạy.

Tuy rằng y kiêng kỵ người trên, cũng không nói tới nội dung châm chọc của Tuân, nhưng phỏng chừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Ngươi không chỉ không đủ tài hoa, khí lượng cũng không đủ”, v...v... Trần Khác nghe vậy cũng cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khổ nói:

- Chuyện này đâu, chỉ sửa ba từ của bài thơ, nói khai trừ khai trừ, con mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của vị lão này cũng không vượt qua được sống mũi.

- Cũng không thể nói như vậy.

Triệt người phúc hậu, không muốn đem trách nhiệm đổ lên người lão sư:

- Kỳ thật tiên sinh đã nhịn ca ca ta rất lâu rồi, điều lúc đó rốt cuộc không kìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nổi nữa.

- Cũng đúng, gặp trường hợp như vậy, trong mắt những học sinh khác, giáo sư còn không bằng ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ca ngươi đấy.

Trần Khác gật đầu nói:

- Như thế người ta còn dạy được học sinh sao?

- Ôi...

Triệt lắc đầu nói:

- Cái ca ca ta cũng tốt, chỉ một thứ không tốt trong lòng không giấu được thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gì, nghĩ đến cái liền phải nói ra mới được.

Nói đến đây, hắn bỗng kinh hãi phát giác, chính mình từ khi nào lại không lòng giấu diếm tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trần gia Tam Lang này vậy? Quả thật không giống mình nào.

Lúc này, Bát Nương đã kéo ra hai cái bàn từ phòng bếp di ra, bởi lễ Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thực nên chỉ có thể ăn món ăn nguội đã chuẩn bị từ trước, cho nên việc nấu nướng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được giảm bớt.

Trần Khác Triệt vội vàng đi qua hỗ trợ, Bát Nương rất thích vị tiểu đệ Trần gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế oai hùng đĩnh đạc, lại rất bản lĩnh này, nàng dịu dàng cười nói:

- Không cần Tam Lang động tay đâu, mau mau đi rửa tay rồi dùng cơm thôi.

………

Thức ăn được mang lên, Trần Khác thể thấy, gia đã bỏ ra rất nhiều tâm ý, nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kém hơn nhiều so với bữa cơm nhà mình... Xem ra mấy năm nay gia cũng không giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gì.

Dùng xong một nguội, ăn hai miếng bánh ngọt, Trần Khác thấy Tống Phụ ý đồ đề ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghi vấn “Thương Hàn Luận”, lại khẩn trương nháy mắt với Triệt, cuối cùng hắn đành cáo lỗi với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhóm người lớn rời bàn.

Ra cửa, Trần Khác giống như dùng ảo thuật lấy ra hai miếng bánh ngọt Thanh đoàn tử (bánhmàu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xanh nhuộm từ cây cỏ), nói:

- Đi đưa cơm cho ca ca ngươi thôi.

- Đi…

Nhìn bánh Thanh đoàn tử trong tay hắn, Triệt mỉm cười, sau đó ngượng ngùng lấy trong tay áo ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một cái bánh táo.

Trình thị Bát Nương đều túc trực phòng Tiểu Muội, hậu viện cùng im ắng, hai người liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rón rén tới đông sương phòng, đã thấy trong phòng thắp đèn từ bao giờ.

Trên cửa hiển nhiên khóa, Triệt đập đập cửa sổ, nói:

- Nhị ca.

Bên trong liền truyền tới thanh âm thiếu niên:

- Đồng Thúc, Tiểu Muội thế nào rồi?

Nói xong liền đi ra mở cửa sổ.

- Đã uống thuốc rồi, còn đang nghỉ ngơi.

Triệt vừa nói, một bên liền lẻn vào, sau đó Trần Khác cũng theo vào.

- Tam ca, đây Nhị ca ta, Thức, tựHòa Trọng.

Lại nói với thiếu niên môi hồng răng trắng, hai mắt linh động:

- Nhị ca, đây Trần gia Tam ca, chính người khám bệnh cho Tiểu Muội đó.

Rốt cuộc cũng gặp được vịtiên trong truyền thuyết, Trần Khác lại điểm thất vọng, không phải thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 niên này bộ dạng khó coi, ngược lại, bộ dáng của y thật dễ nhìn, làm cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta thật sự không thể so sánh tiểu hậu sinh bộ dáng tuấn này với hình vẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tả mặt râu tai to, mặt lớn, râu rậm, bụng to.

“Thần tượng à, người vẫn chưa râu...”

Trần Khác không khỏi thất vọng thầm than: “Ta đây còn sùng bái làm nữa?”

- Ngươi chính Trần gia Tam Lang?

Hắn thất thần, Thức lại không thất thần, vẻ mặt kích động giữ chặt tay hắn nói:

- Ta đã sớm nghe đại danh của ngươi, quả thật ta khâm phục ngươi chết mất!

- Ách, Tô tiên khâm phục ta?

Trần Khác giật mình, nhìn gương mặt thanh xuân tràn đầy hưng phấn của Thức, chợt âm thầm buồn cười: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Nào cái tiên? Chẳng qua đứa trẻ bình thường thôi, chờ thời điểm ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tu thành tiên, ta sùng bái cũng không muộn...”

Trương gia đại thiếu

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc