GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36: Làm ăn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Truyền Phú nói xong bèn lấy từ trong áo ra một sấp tiền giấy thật dày:
- Tổng cộng một trăm hai mươi quan. Trong đó tám mươi quan trả tiền mượn nhà sư phụ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bốn mươi quantiền lãi tháng này.

Trần Khác rút ra một tờ tiền mới tinh, cẩn thận vuốt phẳng. Thế giới này sớm đã phòng ngừa tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả, dùng một loại giấy thượng đẳng có màu vàng nhạt để in tiền. Trên tờ tiền nhiều họa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiết phức tạp giá trị của tờ tiền được in bằng hai màu đỏ và đen. Ngoài ra còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 văn tự của các cửa hiệu, kí tự của các gia đình kín đáo viết lên để ghi nhớ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trên một tấc vuông của tờ tiền, có thể nói tốn biết bao tâm tư, không thể không thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhận, trình độ in ấn của thời đại này, rất khó bị sao chép.

- Nếu vàng thật bạc thật thì càng tốt…
Trong lòng Trần Khác chút cảm thán. Hắn lấy ra bốn mươi quan, đem số trả lại rồi nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214
- Vẫn nghèo khó chưa giàu, số tiền mượn chưa cần trả vội, sau này vẫn còn cần tiền để chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiêu.

- Dạ…
Đối với những lời Trần Khác nói ra, Truyền Phú đã gần đến mức tin tưởng một cách mù quáng, liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cầm lấy số tiền đó rồi nói:
- Học đồ sẽ tính lãi cho phụ.

- Lãi nên tính…
Trần Khác gật gật đầu, bỗng sầm mặt mắng:
- Nhưng không cần phải tính toán chi li như vậy, đều là chỗ quen biết.
Nghĩ đến mấy tháng nay mình nỗ lực hao tâm, rốt cuộc đã nhận được hồi báo, tâm tình của hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tương đối tốt, nói chuyện cười không ngừng.

- Chuyện nào ra chuyện đấy, mượn tiền phải trả lãi, sao thể khiến người một nhà chịu thiệt.
Truyền Phú lắc đầu, chuyển sang đề tài khác nói:
-phụ,một chuyện cần phụ quyết định.

- Nói đi.
Trần Khác cười tủm tỉm nhìn Truyền Phú, làm sao càng nhìn y càng thấy giống thần tài? - Ông chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lỗ của quán rượu Lỗ gia, đã đến nhà đệ tử vài lần.
Truyền Phú nhìn Trần Khác, dặt nói:
- Ông ta muốn theo đệ tử học xào rau.

- Ngươi nghĩ như thế nào?
Trần Khác nhấp một ngụm rượu quất, híp mắt hỏi.

- Sư phụ, đệ tử…
Truyền Phú lộ vẻ khó xử nói:
- Lúc trước đệ tử rất hận ông ta, nhưng hiện tại lại không còn hận ông ta nữa.
Nói đến đó Truyền Phú gãi đầu, trên mặt lộ vẻ hoang mang nói:
- Đệ tử luôn nghĩ, một ngày nào đó mình làm nên sự nghiệp, sẽ dẫm nát ông ta dưới chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình. Nhưng hiện tại, suy nghĩ kia lại dần biến mất, không biết sao.

- Cái này nói lên rằng, hai ngươi đã không còn cùng một địa vị.
Trần Khác mỉm cười nói:
- Cái gọi đăng Đông Sơn nhi tiểu lỗ, đăng Thái Sơn nhi tiểu thiên hạ (Trèo lên Đông Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của nước lỗ, cả nước Lỗ nằm gọn trong tầm mắt. Trèo lên Thái Sơn, nhìn khắp đất trời)… Đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên, hiện tại ngươi nhiều nhất chỉ tiểu Thanh Thần thôi.

- Đệ tử nên làm sao bây giờ?

- Vậy phải xem hai ngươi thù hậnkhông thể giải không…
Trần Khác thản nhiên nói.

- Kỳ thực, cũng không thù hận gì, chỉ cạnh tranh trên kinh doanh thôi.
Truyền Phú suy nghĩ một chút nói:
- Chủ yếu ông ta bức đệ tử dùng giá thấp bán cửa hàng, còn hôm khai trương thì đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm loạn. Đây đều ám hại trắng trợn, cũng không phải đâm lén sau lưng.
Những chiêu thức hại người này kỳ thực cũng không phải bản lãnh của ông chủ Lỗ, đây đều cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thức mà người của thời Tống thường dùng để bảo toàn thanh danh của mình. Chỉ những kẻ sa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thất thế, mới không kể tốt xấu, hại người hại mình.

Đối với ông chủ Lỗ nói, cho không bắt được Lai Phúc, nhưng để duy trì nguyên trạng, thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự không cần phải mạo phạm vương pháp.

- Ngươi người nhân hậu, tâm cơ không đủ. Nếu ta truyền hết tài nghệ cho ngươi, chỉ sợ dạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xong thì cũng đói chết phụ.
Trầm ngâm một lát, Trần Khác chậm rãi nói:
- Nhưng đập bát cơm của người khác, giống như giết cha mẹ. Việc buôn bán cần phải nói đến hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khí, không nên vì một chút ân oán, mà đẩy y vào tuyệt lộ. Ai biết tương lai mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn hơn người ta. Cho nên làm người nên lưu một đường sống, ngày sau còn chỗ nhờ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- phụ, đệ tử nghe không hiểu. Rốt cuộc, phụ dạy hay không?
Truyền Phú buồn hỏi.

- Ngu ngốc, đừng buộc ta phải nói thẳng ra!
Trần Khác mắng:
- Huyện Thanh Thần tuy không lớn, nhưng không phải một quán rượu của ngươithể bao hết. Một quán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rượu lớn đến mấy cũng chỉ chứa được số lượng khách giới hạn. Ngươi nên chia khách hàng thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba cấp, cao cấp, trung cấp cùng hạ cấp, như vậy mới thể kiếm được lợi nhuận lớn nhất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngươi đã hiểu chưa?

- Rượu càng quý càng kiếm ra tiền, cái này thì đệ tử hiểu.
Truyền Phú gãi đầu nói:
- Nhưng làm sao thể chia khách hàng thành ba cấp.

- Đem phương pháp xào rau dạy cho Lỗ Nhạc Ngư đi.
Trần Khác than nhẹ một tiếng nói:
- Phương pháp này không phức tạp. Chỉ một tầng giấy cửa sổ, đâm là thủng. Phòng bếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của ngươi nhiều người mắt tạp. Chỉ cần người chủ tâm nghiên cứu, mật chắc chắn sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giữ được.
Dừng một chút, hắn lại hạ giọng cười nói:
- Sao không thừa dịp phương pháp này còn mật, kiếm được cái giá tốt nhất, coi như trút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được giận.

- Làm như thế nào?
Truyền Phú trừng to mắt hỏi.

- thể dạy y phương pháp xào rau, nhưng không thể miễn phí. Y phải đồng ý với chúng ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chia một phần lợi nhuận kiếm được.
Trần Khác vuốt vuốt cái cằm nhẵn thín, cực kỳ giống hồ ly, giảo hoạt nói:
- Mười phần thì chúng ta muốn chiếm bốn phần. Cửa hàngcủa y, kinh doanh như thế nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do y, chúng ta chỉ cần lấy lợi nhuận được.

- Biện pháp này chút quen quen…
Truyền Phú nói thầm trong lòng, đây không phải biện pháp đối phó mình sao? Y không khói chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lo lắng hỏi:
- Liệu ảnh hưởng tới việc kinh doanh của Lai Phúc hay không?

- Sẽ không.
Trần Khác lắc đầu nói:
- Ngươi cứ theo phương pháp ta dạy truyền cho Lai Phúc, nhưng phải kéo dài thời gian chút. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải chúng ta ngừng kinh doanh hai tháng sao? Vậy thì để cho y ngừng kinh doanh tới cuối năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới đã nghiền. Trong bốn tháng này, chúng ta dùng tiền đả thông bốn phía, củng cố lại địa vị. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nói thật, mấy món như ma đậu hủ, ngư hương nhục ti chỉmón lợi nhỏ mà thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Mấy kẻ tiền ăn hoài cũng chán.

- Cho nên chúng ta nên nắm chặt thời gian, sửa chữa quán rượu một lần, nâng cấp quán rượu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một bậc.
Trần Khác nói tiếp:
- Những thực đơn vào ngày khai trương, chúng ta sẽ không dùng đến. Tất cả đều đổi lại, đương nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giá tiền cũng phải tăng lên.

- A, ngư hương nhục ti, hồi oa nhục (thịt hầm) cũng không làm sao?
Truyền Phú tiếc nuối nói.

- Làm, đương nhiên phải làm, nhưng sẽ đổi lại tên.
Trần Khác cười nói:
- Yêu cầu lớn nhất của khách hàngmùi vị. Nhưng sang năm chúng ta đổi sang đồ ăn Hoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dương. Nếu ai còn chỉ ra không hợp với vị ngư hương nhục ti, khẳng định sẽ bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác chê cười.

- Còn việc tăng giá.
Truyền Phú lại lo lắng nói:
- thể khiến khách hàng không dám đến hay không?

- Đương nhiên một bộ phận chùn bước. Nhưng lại chúng ta sẽthêm một lượng khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214tiền. người có tiền thường những người phú hào hay danh sĩ. Mời được những người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến ăn, thì danh tiếng của quán rượu càng nổi.
Trần Khác dựng thẳng ngón trỏ lên nói:
- Lòng người rất kỳ quái. Có đôi khi, càng đắt giá, người ta càng cảm thấy ngươi lợi hại, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 càng cam tâm trả tiền. Những kẻ chân chính tiền, theo đuổi không phải mùi vị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thưởng thức.
Nói xong hắn nhìn Truyền Phú nói:
- Nói đến thưởng thức, ngươi biết thưởng thức không?

- Không biết...
Truyền Phú lắc đầu.

- thời đại này,phu yêu nhất thưởng thức. Bọn họ yêu thích thanh nhã, hội coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thanh nhã thời thượng. Nếu ngươi làm đồ ăn, cay đến làm người đổ mồ hôi đầm đìa, miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì sưng đỏ, thì làm sao thể coi là thanh nhã. Cho dù, nhiều người thích ăn như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng kẻ có tiền khẳng định sẽ không ăn. Bọn họ sẽ thích việc nhàn nhã thưởng thức món rau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xào, vừa đầy mỹ vị, vừa hợp với tạo dáng. Cho nên đồ ăn Hoài Dương vừa khéo thỏa mãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bọn họ.

- Người thượng lưu tiền, chỉ sợ người khác nói mình không phẩm giá. Phẩm giá chínhdanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bài treo trên người bọn họ.
Trần Khác cười nói:
- Chỉ cần chúng ta thức ăn ngon, phục vụ chu đáo, hoàn cảnh tao nhã, Lai Phúc tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể trở thành quán rượu dành cho người có tiền. Đến lúc đó, quán rượu sẽ trở thành nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mọi người so phẩm giá.

- Sư phụ chính phụ, từng câu từng từ đều là đạo lý.
Truyền Phú rốt cuộc đã thông, gật đầu thật mạnh nói:
- Đệ tử đã biết nên làm thế nào.

- Chuyện của ngươi, ta đã nói xong.
Trần Khác cầmrượu quất chưa mở ra để trước mặt Truyền Phú nói:
- Giúp ta làm một chuyện.

- Đương nhiên thể.
Truyền Phú trừng to mắt hỏi:
- Sư phụ cứ phân phó.

- Ngươi cầmrượu này đưa đến nhà Lý Giản.
Trần Khác dặn nói:
- Y sẽ hỏi ngươi, rượu này từ đâu đến.

- Vâng.
Truyền Phú gật đầu nói:
- So với rượu phụ ủ, thì rượu của y chỉ giống như nước tiểu của ngựa.

- Ngươi đừng nhiều lời cùng y.
Trần Khác trầm giọng nói:
- Ngươi hỏi thẳng y xemđồng ý lấy ra giấy phép, cùng chúng ta hùn vốn mở một hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buôn mới?
Cái đáng ghét nhất của thời Tống, chính nhà nước giữ độc quyền về rượu. Ngoại trừ muối sắt nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế hệ đều không cho phép bán tư ra, thì việc buôn bán rượu, đường, trà đều do quan phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giữ độc quyền. Về sau những khuyết điểm của chính sách này mới lộ ra, nên đành phải cho phép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương nhân dùng hình thức mãi phác để gia nhập.

Cái gọi mãi phác, chính một loại chế độ bao thuế. Quan phủ sẽ đấu thầu gói sản phẩm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người mãi phác thể báo ra mức thuế. Người nào báo ra mức cao nhất thể lấy được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giấy phép kinh doanh. Bọn họ được người bao thương. Sau khi trở thành bao thương, liền đoạt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyền lũng đoạn mức độ nhất định. Người không giấy phép thì không được tham gia cạnh tranh.

Nói trắng ra, Trần Khác không chỉ không quyền bán rượu. Ngay cả quyền rượunhà cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có. Chỉđiều, niên đại này, người tiền thường ủ rượu ngon trong nhà. Quan phủ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể quản lý nổi, cũng chỉ đành mặc kệ.

- Liệu ông ta đáp ứng không?
Truyền Phú hỏi.

- Y sẽ đáp ứng.
Trần Khác thản nhiên nói:
- Ngươi phải cho y hiểu được hai điểm. Giấy phép tuy khó lấy, nhưng huyện này còn hai nhà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Y không hợp tác cùng chúng ta, chúng ta sẽ đi tìm nhà kia.

- Vậy thì ngày chết của y đã đến.
Truyền Phú gật đầu nói.

- Đúng vậy.
Trần Khác vuốt cằm nói:
- Hơn nữa, chúng ta sẽ không tham lam, chỉ cần bốn phần lợi nhuận của y thôi..

- A…
Truyền Phú chút không phục nói:
- phụ, sao phải để cho y kiếm hết lợi nhuận. Chúng ta cứ đợi một thời gian, đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khi thời gian mãi phác đến, chúng ta đưa ra giá tiền cao, đoạt lấy giấy phép của y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được.

- Kiếm tiền như vậy rất vất vả.
Trần Khác nở nụ cười giảo hoạt nói:
- Hơn nữa, nhà của ta vốn theo dòng dõi thư hương, không được dính đến hơi tiền.
Dừng một chút, hắn vẫn không kìm nổi giữ vẻ thầnnói:
- Việc buôn bán vĩnh viễn người dưới làm, người trên hưởng. Mặc kê ai ông chủ, đều phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếm tiền cho ta.

mật nằm việc men rượu. Rượu trái cây không thể dùng nguyên rượu lên men rượu mới. Mỗi lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một vại, đều cần đủ men rượu. Trần Khác đã đem khu nhà phía đông cải tạo thành nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chế men rượu. Cái kỹ thuật then chốt này, hắn sẽ không truyền cho bất cứ ai. Cho nên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Giản kia muốn rượu, phải đến chỗ hắn mua men rượu. Cho nên muốn rời khỏi hắn, nửa bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng khó đi. Không sợ y đùa giỡn trò gì.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc