GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 334: Nghi Nam Hoa Đúng Dịp

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nghia nam hoa tên khác của cỏ huyên

Đây cũng điều Trần Khác lo lắng nhất, bởi hắn nhớ trong lịch sử lão nhân này chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên đường về, nếu để cho lịch sử tái diễn… khoản nợ này thế nào mình cũng phải gánh chịu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

muốn giữ ông ta lại nên Trần Khác nói lời thật, lời hay. Long Xương Kỳ chưa tỏ thái độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì học trò của ông ta đã lo lắng, khuyên nhủ:

- Lão sư, hãy nghe học đi ạ, trên đường chuyệnthì các đệ tử cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cách nào ăn nói…

Mặc cho mọi người khuyên nhủ thế nào thì Long Xương Kỳ cũng chỉ thản nhiên nói:

- Lão ông chín mươi tuổi còn sợ chứ, ta đã nói muốn đi, sao có thể tùy tiện đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được?

- Kế hoạch không thể thay đổi sao?

Trần Khác nghe ra cười nói:

- Trước kia lão tiên sinh nào biết học giả Tây Dương, còn thư tịch Đại Thực đến Biện Kinh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn nữa không được thấy “Trúc thư kỉ niên”, lão can tâm sao?

Câu cuối cùng này gãi đúng chỗ ngứa của Long lão nhi, ông ta lầm bẩm:

- Chẳng qua chỉ chừng đó thôi.

- Sai hoàn toàn.

Thứcbên chen lời vào:

- Bây giờ Âu Dương Công còn chuyên tâm dịch cuốn sách này, tuy chưa hoàn thành nhưng kết quả trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt đã khiến cho người ta cùng khiếp sợ.

- Hả?

sao thì học giả vẫn muốn dùng học thuật để câu dẫn.

- Ví dụ như lúc trước chúng ta vẫn cho thượng cổ Tam Hoàng hòa bình nhường ngôi, nhưng mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Trúc thư” lại ghi: “xưa kia Nghêu đức suy, làm nhân của Thuấn”, còn nói “Hậu Tắc đày đế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chu đến Đan thủy”. Hậu Tắc thân tín của Thuấn, cho nên dựa theo “Trúc thư kỷ niên” ghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại Thuấn giam cầm Nghêu, lưu đày con của Nghêu rồi mới lên ngôi vương, nào chuyện nhường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngôi?

- Cho nên “Hàn phi tử - Thuyết nghi” nói tóm lại: “Thuấn bức Nghêu, bức Thuấn,Vương phạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trụ, bốn vương giả này, nhân thần cũng giết vua của mình!”

Thức càng nói càng hưng phấn:

- Lão tiên sinh, không làm những chuyện này sao người có thể đi được…

Trần Khác phiên dịchTrúc sử kỷ niên”, tuyệt đối không đơn giản chỉ để chứng minh “Kim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đằng” thật sự tồn tại như vậy. Mục đích thực sự của hắn là phá vỡ tưởng của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đọc sách trong nước, tức là cái gọi “Tam đại chi trị”!

“Tam đại chi trị” quan niệm Hán Nho đề xuất. Tam đại chỉ ba chính quyền thống nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sớm nhất của Trung Quốc “Hạ, Thương, Chu”. Các Hán nho cho rằng Hạ, Thương, Chuba triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại điển hình thống trị tốt nhất. Hình thức “Tam đại” có lợi nhất đối với đất nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự yên ổn, hạnh phúc của dân chúng. “Tam đại” chính đạo đức, nhân phẩm thái độ trị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quốc của đế vương, chính hình mẫu của đế vương đời sau. Đương nhiên không bao gồm Hạ Kiệt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thương Trụ, và Chu U Vương ba Hoàng đế đặc biệt ngu ngốc…

Bởi vậy, đámphu thích xưng “Tam đại”, cho rằng lấy một loại tưởng chính trị làm tiêu chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tham chiếu đương thời. Bọn họ cho rằng chỉ cần quân chủ noi theo đức hạnh, quan niệm chính trị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của ba Đế vương lớn, nhất “Tam vương” Hạ Vũ, Thương Thang, Chu Văn thì mọi vấn đề tệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nạn hội của đất nước sẽ giải quyết dễ dàng.

Nhưng trên thực tế, “Tam đại” đặc biệt hai đời Hạ, Thương cũng không lưu lại tín sử đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tin, bởi vậy cái gọi“Tam đại chi trị” rất khả năng chỉ một sự tưởng tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của cổ nhân. Sở dĩ có thể tạo nên tình huống như vậy, ngoại trừ là do niên đại đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quá lâu, liêu lịch sử bị chôn vùitrong chiến loạn, thì không thể không kể đến sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cống hiến của một nhân.

Đó chính Khổng lão phu tử trong truyền thuyết học vấn uyên thâm, được người đời ngưỡng mộ, anh minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 uy phong, vẻ vang thiên cổ, uy nhưng không mãnh, vị thầy của muôn đời!

Khổng Tử sống Đông Chu, khi đó được xem những năm cuối của Tam đại, làm sử quan của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước Lỗ một nướclịch sử lâu đời nhất, cònthể nhìn những liệu lịch sử thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự của Tam đại. Biết thời đại thượng cổ căn bản cũng không đơn giản giống như trong truyền thuyết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214đều tanh mùi máu giống như các chính trị triều đình đời sau.

Nhưng Khổng phu tử trước mắt đâu đâu cũng thấy, lễ tiết thiên hạ đã bị phá hỏng, tam cương ngũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thường tiêu vong, chư hầu chiến tranh không ngớt, dân chúng giống như chó lợn. Thần Châu to lớn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỗ nào yên bình?

tín đồ của Chu công, Khổng Tử đương nhiên thống khổ không chịu nổi. Ông vì tuyên truyền cho cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thếĐạiđạo chi hành, thiên hạ vi công” cùng so sánh “ Lễ băng nhạc phôi” của đời sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gợi lại lòng tôn vương phục lễ của các Vương tôn chư hầu, không tiếc bóp méo cổ sử. Làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Một chữ khen chê”, “Vi tôn giả húy” “Xuân Thu bút pháp” trong truyền thuyết!

Bất luận ước nguyện ban đầu lúc đó của Khổng Tử như thế nào, thì đời sau cái gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lịch sử do người thắng viết nên”, lịch sử mặc cho một nươngvẽ nó, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học được nơi này. Những sự thật lịch sử thì bị mọi người tùy ý bóp méo, thay đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoàn toàn bộ mặt…

Cho nên Khổng Tử mới thở dài một cách thống khổ nói: “Tri ngã giả kỳ duy xuân thu hồ! Tội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngã giả kỳ duy xuân thu hồ!”

Nhưng bất kể như thế nào, thật ra cái gọiTam đại chi trị Khổng Tử muốn dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dắt mọi người hướng thiện, điểm ra mộthội không tưởng. Sau này khi dần dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở thành vấn đề mọi người không thể giải quyết, nơi tránh gió trốn tránh sự thực, càng tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hóa thành trở thành chướng ngại vật của mọi cải cách, mọi thay đổi!

Xuân Thu bút pháp của Hoa Hạ cũng tuyệt không phải quá nói bậy…

“trúc thư kỷ niên” một bộ sách sử thể biên niên được khai quật từ trong mộ của Ngụy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 An Ly Vương vào thời Tây Tấn, cho nênthể tránh qua hiệp thư lệnh dẫn đến cuộc vận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động đốt sách của Tần Thủy Hoàng. ghi chép những sự kiện lịch sử trọng yếu từ triều Hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến giữa Chiến quốc. Nếu như phiên dịch thành công, thể tái dựng lại trước mặt mọi người những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính biến đẫm máuxung đột quân sự đã phát sinh trong suốt khoảng thời gian từ triều Hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến thời kỳ Chiến quốc, những cuộc tấn công thể tưởng tượng được.

dụ như, đoạn “Y doãn phóng thái giáp vu đồng cung” nổi tiếng của nho gia, nói Thương Vương lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó rất đạo, bị tể tướng Y Doãn bắt vào Đồng cung, sau đó ba năm mới hối cải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở thành người khác, Y Doãn sau này lại lập y lên làm đế, giao lại quyền hành đất nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sauk hi Thái Giáp khôi phục địa vị, đã trở thành một Thánh Quân cần chính yêu dân, chăm lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc nước. Trong câu chuyện xưa Khổng Tử miêu tả, Y Doãn phẩm hạnh tốt, Thái Giáp lãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử biết hối cải, đều hình mẫu muôn đời, cực kỳ hài hòa.

Nhưng mà, căn cứ theo “trúc thư kỷ niên” ghi lại. Y Doãn sau khi trục xuất Thái Giáp, tự xưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vương. Sau bảy năm, Thái Giáp lẻn về giết chết tên soán vị Y Doãn, cũng sửa lập hai đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con của Y Doãn là Y Trắc Y Phấn kế thừa Y gia Làm Thánh Quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiền chủ? Đây còn không phải âm mưu bạo lực sao!

Cho nên “trúc thư kỷ niên” không chỉ một sự đả kích đối với tri thức lịch sử của mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người, còn làm lung lay tưởng “Tam đại chi trị” Nho gia xây dựng nên!

lung lay không phải phá hủy. sao Trần Khác cũng không biết "Thanh Hoa giản" được chôn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỗ nào. Cũng không cách nào cung cấp bằng chứng cho "trúc thư kỷ niên", trong sử học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể chứng cứ duy nhất không dùngHơn nửa đám phu cả đời học Nho gia sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lai thể dễ dàngbuông bỏ tín ngưỡng, chối bỏ bậc tiên hiền chứ? Vậy thì cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác so với việc mình phủ định, thậm chí hủy diệt?

Sự thật cũng xác thực như vậy. Sau khi “trúc thư kỷ niên” được khai quật, truyền kế thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn sáu trăm nam, cuối cùng biến mất Nam Tống. Nguyên nhân của việc này hoàn toàn có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ ra, chính sau khi nội dung được phiên dịch ra, xung đột rất lớn cùng với hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thống sử học Nho gia. Đám học giả Nho gia coi dị đoan là chuyện đương nhiên, dốc hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sức lực để tiêu diệt!

Nhưng Trần Khác cũng dùng một chiêu rất khéo léo, làm cho đám phu không thể lên tiếng. Hắn lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chứng cứ không thể cãi lại, chứng mình “Thượng thư” hệ làm giả. Rồi đem chứng cứ “Kim đằng” tồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại gắn với “trúc thư kỷ niên”, cũng nhân tiện liên hệ tới việc kế thừa chính nghĩa của Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thống Đại Tống triều.

Trừ khi đám phu Đại Tốngthể tìm ra chứng cứ khác, chứng minh kim đằng thật sự có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện đó. Nếu không ai cũng không dám phủ định nửa chữ của “trúc thư kỷ niên”.

Hơn nửa trong lịch sử, sự mất đi của “trúc thư kỷ niên”,xảy ra Nam Tống. Khi đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214luận học lưỡng Trình đã được Chu Hi phát huy. Nho giabản đã thống nhất giang hồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới thể hưng thịnh như vậy. Nhưngtưởng Nho gia Bắc Tống hỗn loạn, phái mọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên như rừng, cho nên cũng không gian để cái gọi dị đoan tồn tại.

Trần Khác hy vọng quyển sách này phố hợp phủ định của bản thân đối với “Thượng thư”, làm lung lay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhận thức của mọi người về “Tam đại”. Chỉ cần mở ra một lỗ hổng, chêm thêm một cái đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tre thì chính mình thể tạo một hội nữa giảng giải kinh điển,Đại Tống triều tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra một tư hệ tưởng mới! Làm cho học Trình Chu được trở mình!

Chỉ điều hắn cũng biết đạo hăng quá hóa dở, cho nên chỉđem chìa khóa phá giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “trúc thư kỷ niên” dạy cho đám đại nho của thời đại này, để cho bọn họ phát hiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một thế giới thật sự hoàn toàn khác! Trước khi vẫn còn chưa phát hiện được chuyện này đáng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới mức nào, tất cả mọi người sẽ không cự tuyệt lời mời này, Long Xương Kỳ cũng không ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lệ…

Cuối cùng, lão tiên sinh còn bị một đám hậu sinh cùng quê kéo giữ lại. Tuy rằng không nhận chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan ngũ phẩm triều đình ban cho, nhưng đồng ý làm dân thường đến tham dự công việc biên soạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “trúc thư kỷ niên”. Trần Khác muốn để căn nhà còn trống của mình làm chổ nghỉ ngơi cho lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên sinh ở kinh thành, nhưng đã bị Long Xương Kỳ từ chối.

Long lão nhi không thể không oán giận đối với Trần Khác. Nhưng thấy đối phương dùng thân phận thần cận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần thiên tử, danh nho tôn để nhận lỗi với mình, để cho mình lấy lại thể diện. Lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người ai cũng có chiều sâu, một hậu bối đã thể làm được tới bước này, một lão nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như ông làm sao thể tiếp tục trừng mắt lạnh lùng nữa?

Cho nên do từ chối của lão tiên sinh là mình thích nơi náo nhiệt, ở bên trong hội quán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể gần nhiều hậu bối đồng hương. Cũng coi nhưng không làm Trần Khác không xuống đài được… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Cửa ải này, coi như đã qua rồi.

Trên đường trở về, Trần Khác trên xe ngựa thở phào nhẹ nhõm nói.

- Ngươi thật sự đã thay đổi rồi.

Triệt mỉm cười nói:

- Nếu trước đây, ngươi nhất định không chịu khuất phục.

-Muốn làm đại sự thì không thể nào theo ý mình. rồng cũng phải lượn quanh, hổ cũng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nằm. Cả ngày cứ giương nanh múa vuốt, thì không thể làm chính sự được.

Trần Khác nói xong nhìn về phía Thức nói:

-Đây cũng nói huynh đó…

-Hắc…

Tô Thức mỉm cười xấu hổ. Trở lại kinh thành, gia nhập vào vòng văn hóa,Tử Chiêm tài trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn người hiển nhiên như cá gặp nước. Mỗi ngày, đều ngợp trong vàng son giữa việc ngâm gió gợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trăng, tùy ý thi triển tài hoa, hưởng thụ tất cả những sự tôn sùng.

Khác với tài tử cao ngạo lúc trước, Thức tuy sự phong lưu của Thái Bạch, sự nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhẹn của Tào Tử Kiến, nhưng khí chất lại ôn hòa, làm người lại dũng cảm, đối với người ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thẳng thắn thành khẩn. Bởi vậy kinh thành rất nhanh được số sự ủng hộ, bất kể là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214tử văn nhân hay ca kỹ nhạc nữ đều thật tâm yêu thích vị đại tài tử này.

Nhất Trần Khác đang chuẩn bị sửa đổi lại con đường học thuật ổn định, căn bản không hề chiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cố đến việc kinh doanh của những danh kỹ này, sau khi cũng không điền thơ làm từ, càng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai tranh danh hiệu đứng đầu phong nguyệt với Thức nữa. Thậm chí, y còn gặp lại danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kỹ quen biết ngày trước, viết thiếp mời chính mình mang theo cữu ca đến thăm.

Trần Khác không khỏi âm thầm cảm thán. Phong nguyệt Biện Kinh thay đổi quá nhanh, mới vài năm không tẩu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chương đài liền bị các kỹ nữ bỏ quên…

Trần Khác cũng không chút nào ghen tị, bởi vì đại cữu ca vốn chính là siêu sao Thiên hoàng hào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quang chói lọi, làm sao có thể bị mình làm lu mờ đi được? Chỉ điều hắn cũng ngẫu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên nghe nói, Thức bên ngoài ăn nói cũng không kiêng kỵ, hành vi làm việc chút phóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đãng, thái độ hơi có chút đắc ý vênh váo bởi vậy nên nhắc nhở.

Tuy nhiênThức đang trong hoa gấm, thanh danh chói lọi, cảm thấy nhân sinh làm thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt hơn như vậy nữa? Y phiền não chính là, đêm nay rốt cuộc nên đến Thúy Vi Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phó ước với Tiên nhi, hay đến thuyền hoa trên sông Biện vẽ tranh cho Trương Sư. Chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ không nghe lọt tai lời khuyên của Trần Khác…

Trần Khác đang muốn nói thêm vài câu, xe ngựa dừng lại, Trần Nghĩa vén rèm xe lên nói:

-Đại nhân, Khởiđại gia đang bên ngoài.

-Các ngươi đi về trước đi.

Sau khi Trần Khác từ Liêu quốc trở về, luôn luôn bận rộn giải quyết việc nhạc gia hai bên, gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như đã quên vị hồng nhan này.

Trần Khác xuống ngựa trong tiếng cười quái dị của huynh đệ gia, liền thấy Khởi Mị Nhi mặc một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiếc váy lụa lộng lẫy, bên hông treo mười chiếc vớ nhỏ, mỗi vớ một màu sắc, phối hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vừa thanh nhã lại vừa khác biệt. mép váy một phần tấc rộng, nhìn qua rất bắt mắt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nàng còn búi cao tóc nổi bật, trên đó còn cắm một đóa hoa hồng đỏ thẫm, đầy sức sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giữa phố, làm cho mọi vật xung quanh đều phải ảm đạm thất sắc.

Khởi Mị Nhi vẫn như xưa, nụ cười trên hoặc lòng người hiện lên trên khuôn mặt, nhẹ nhàng gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu với Trần Khác.

-Không thể ngờ lại gặp chỗ này.

Trần Khác đi tới.

-Cũng không phải tình đó, người ta là đến chờ công tử.

Khởi Mị Nhi cười kéo kéo cánh tay hắn. Cánh tay Trần Khác thoáng cứng đờ một chút rồi lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở lại bình thường.

Nhưng đúng lúc này liền bị nữ nhân tâm hồn nhạy cảm cảm giác được, nàng thất vọng rút tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về nói:

-Quên mất thân phận của công tử hôm nay đã khác rồi…

-Quả thật đã không giống như lúc trước, biết bao cặp mắt đang nhìn chằm chằm, tìm hội sấn tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Khác gật gật đầu, nghiêm mặt nói.

-Vâng, việc này nên chú ý…

Khởi Mị Nhi tươi cười hết sức ủ dột, Trần Khác đột nhiên đưa tay ôm eo nhỏ nhắn của nàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cất tiếng cười to nói:

-Tuy nhiên như vậy thì sao chứ? Trong thành Biện Kinh, người nàokhông biết Khởi Mị Nhi nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân của Trần Tam Lang ta?

Lòng Khởi Mị Nhi bị hắn làm cho chao đảo cao, hóa thành một vũng nước mùa xuân, thiên kiều bá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mị liếc hắn một cái:

-Đáng ghét…

Trên Ngộ Tiên Lâu đối diện bên kia đường, Khởi Mị Nhi đã đặt sẵn một gian phòng đơn, rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thức ăn mang lên, hai người ngồi đối diện, bốn mắt nhìn nhau, Trần Khác nhìn ra được sự ưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương trong mắt nàng.

Trần Khác nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, đưa chén còn lại đến trước mặt Khởi Mị Nhi nói:

-Uống vào thì nàng là người của ta rồi.

Khởi Mị Nhi tuy rằng trong lòng đầy tâm sự, nhưng vẫn bị chọc cho bật cười nói:

-Công tử thật đúng không kiêng kỵ hết, ngay cả nữ nhân như gia cũng dám muốn.

-Sợ cái gì, mặc kệ nàng trước kia từng làm cái gì.

Trần Khác thản nhiên nói:

-Đi theo ta, thì quá khứ đã hoàn toàn cắt đứt.

-Còn nói công tử đã trở nên khiêm tốn rồi, hóa ra vẫn còn hống hách như vậy.

Khởi Mị Nhi nghe lời nói của hắn dường như cònhàm ý khác, cười khổ nói.

-Con người thường sửa đổi, không bệnh thì chết.

Trần Khác thản nhiên nói.

-Con người thường sửa đổi, không bệnh thì là chết…

Khởi Mị Nhi đọc nhẩm lại câu nói này, ánh mắt nhìn lướt qua Trần Khác, nhìn về phía phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hành ngoài cửa sổ. Giờ này hoàng hôn, bảng hiệu trên phố Tây Dương, người đi đường, trên người đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214một tầng màu vàng. Nàng nhẹ nhàng gật đầu nói:

-Đúng ý này.

Trần Khác than nhẹ một tiếng, cầm lấy một chén khác, rót đầy nói:

-Một chén này, đa tạ nàng đã giúp ta một đại ân.

Khởi Mị Nhi vẫn không nhận, lắc lắc đầu nói:

-Đây không phải việc làm cho người khác vui vẻ, huống chi tỷ muổi của gia vẫn còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thoát khỏi độc thủ của bọn họ.

-Ôi… Ta thật lỗi.

Trần Khác thấp giọng nói.

-Không quan tâm tới nữa, việc này đã kết thúc. Cũng đừng vội nhắc lại.

Khởi Mị Nhi cười lớn một chút, thấp giọng nói:

-Mị Nhi hôm nay đến đây, một chúc mừng tân hôn đại hỉ của công tử, hai muốn từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biệt công tử.

-Nàng muốn đi đâu?

Trần Khácchút bất ngờ.

-Không biết.

Khởi Mị Nhi lắc đầu buồn nói:

-Có thể đi Hàng Châu, cũng thể đi xa hơn.

-Làm sao đột nhiên muốn bỏ đi vậy?

-Vẫn luôn ý nghĩ này.

Khởi Mị Nhi than nhẹ một tiếng nói:

-Lúc trước không tự do, hiện giờ cuối cùng cũng thể làm một chút chuyện mình muốn làm.

-Bọn họ thật sự thể buông tha nàng?

Trần Khác không tin nói.

-Bán mình luôn luôn kỳ hạn, đến kỳ hạn tự nhiên thể rời khỏi.

Khởi Mị Nhi cười nói.

-Không đúng.

Trần Khác nhíu mày suy nghĩ một lát nói:

-Nàng lừa ta, bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nàng.

-Không có.

Khởi Mị Nhi lắc đầu cười nói:

-Hiện giờ bên trên đã thay đổi toàn bộ, khó tránh khỏi sẽ nới lỏng một chút.

-Có thể thoát thân thì thật tốt quá.

Trần Khác gật đầu nói:

-Một gáilàm cái này, quá nguy hiểm.

-Đúng vậy, không phải ai cũng thương hương tiếc ngọc giống như đại nhân.

Khởi Mị Nhi ánh mắt phức tạp nhìn Trần Khác nói.

-Chủ yếu là nàng không làm bất cứ chuyện hại với ta.

Trần Khác tự giễu cười nói:

-Thật ra bên ngoài rèm, hai thủ nỗ đang hướng về nàng…

-Đây nên phải thế.

Khởi Mị Nhi hoàn toàn hiểu được, đối phương đã sớm biết thân phận của mình. Nàng chán nản nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

-Nô gia sởcái cũng đều chưa làm,bởi lúc trước đại nhân trong mắt bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không quan trọng.

-Thật ra ta vẫn chờ, mỹ nhân kế của nàng, chuẩn bị tương kế tựu kế.

Trần Khác cười khổ nói:

-Ai ngờ mình còn chưa đủ cách.

-Là đại nhân không muốn.

Khởi Mị Nhi sâu kín liếc hắn một cái nói:

-Chỉ cần đại nhân gật đầu, đêm naygiathể cho công tử.

-Làm nữ nhân của ta, cả đời đều phải đi theo ta.

Trần Khác cười nói:

-Nàng nếu đồng ý thì ta liền gật đầu.

Bị hắn hỏi ngược lại, Khởi Mị Nhi cười khanh khách nói:

-Trong thành Biện Kinh biết bao người qua tay công tử một lần. Công tử cưới hết được sao?

-Không giống nhau.

Trần Khác lắc đầu nói:

-Ta đã từng điền từ cho các nàng ấy, giao dịch công bằng, không ai thiếu nợ nhau.

-Công tử…

Khởi Mị Nhi bị nói trúng điều mật nhất, mềm yếu nhất trong lòng, đôi mắt chút đỏ lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Từ lúc nàngTrần Khác quen biết đến nay, chưa từng xin Trần Khác một bài từ. Đây tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên nguyên nhân nàng không quan tâm danh hoa khôi, quan trọng hơn nàng khó thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buông được sợi tình…

-Công tử cũng vì ta làm một bài từ đi…

Khởi Mị Nhi cố nén nước mắt, giọng điệu đắng chát nói.

-Ta đã không còn làm từ nữa rồi.

Trần Khác lắc đầu, ngiêm mặt nói:

-Ta hiện tai đang thay đổi con đường nghiên cứu.

-Phù....

Khởi Mị Nhi bị hắn chọc cho nín khóc mỉm cười, giơ tay đấm nhẹ nói:

-Đây do công tử không cần đó, quay đầu lại thì đừng hối hận.

-Ta cũng không cầu một đêm, muốn nàng cả đời.

Trần Khác ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm nàng nói.

Khởi Mị Nhi vừa mới tươi cười nở rộ, lại một lần nữa thu lại nụ cười, cúi đầu nói:

-Không được.

-Vậy ta chờ nàng nghĩ thông suốt.

Trần Khác đứng lên, thấp giọng nói:

-Ta sẽ lưu một phòng lại cho nàng.

-Lớn nhỏ cũng không sao, quan trọng phải kế bên phòng công tử.

Khởi Mị Nhi mỉm cười, lông mi thật dài ràngdính chút nước mắt.

-Một lời đã định.

Trần Khác nói:

-Nếu nàng thay đổi chủ ý, hiện tại thể theo ta trở về.

-...

Khởi Mị Nhi cắn chặt môi dưới, bộ ngực sữa hơi phập phùng, vẫn lắc đầu như cũ.

-Vậy thì bảo trọng.

Trần Khác gật gật đầu, nói xong liền vén cửa rèm lên đi xuống.

Trần Khác vừa đi, Khởi Mị Nhi dường như mất hết sức lực, dựa vào lan can, nhìn hắn lên xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngựa, liền không một tiếng động nước mặt ào ào tuôn rơi.

Khóc được một hồi, nàng bưng nửa chén rượu trên bàn, hai tay đưa lên môi run giọng nói:

-Công tử, Mị Nhi đời này kiếp này đềungười của công tử…

Nói xong uống một hơi cạn sạch, sau đó dựa vào cạnh bàn khóc rống lên.

Đang khóc đến thương tâm, đột nhiên cảm thấy một bàn tay đặt lên bờ vai của mình. Nàng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hãi đứng dậy, một tay rút một cây trâm trong suốt màu lam phía dưới ra.

Trong nháy mắt tiếp theo, lại đứng im lại.

Chỉ thấy người đó đúngTrần Khác đáng lẽ phải đi rồi.

-Không phải ta ép nàng, chính nàng uống.

Trần Khác cười nói:

-Mị Nhi, theo vi phu về nhà đi.

Khởi Mị Nhi ánh mắt đờ đẫn, hơi thở mùi đàn hương từ miệng tỏa ra, hai cánh tay không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên đặt nơi nào.

Trần Khác giành lại cây trâm trong tay nàng, bỏ trên bàn nói:

-Vật này thể cầm loạn sao? Không cẩn thận đâm vào ta, nàng thể trở thành tiểu quả phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi.

Khởi Mị Nhi lúc này mới hồi phục tinh thần, đột nhiên lắc đầu, bật thốt lên:

-Nô gia người của Hoàng Thành ti.

-Nói nhảm.

Trần Khác cười nói:

-Ta đã sớm biết rồi.

Khởi Mị Nhi xuất quỷ nhập thần, lại có thể nắm bắt hành tung của hắn như trong lòng bàn tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vả lại đối với việc xảy ra kinh thành dường như cái cũng biết. Tuy nói từ trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến nay kỹ nữ tin tức linh thông. Nhưng muốn biếtchi tiết, cũng chỉ Hoàng Thành Ti © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới thể làm được.

-Thật ra hôm nay gia đến tìm công tử. Cũng là nghe lệnh của bên trên.

Khởi MịNhị bình tĩnh nhìn Trần Khác, cắn chặt môi son nói:

-Bọn họ muốn gia theo công tử, từ nay về sau nắm giữ được hành tung của công tử.

-Ta biết.

Trần Khác gật đầu cười nói:

-Đã vậy chúng ta sẽ tương kế tựu kế.

-Nô gia, gia là nữ gian do bọn chúng huấn luyện ra, nữ gian đó!

Khởi Mị Nhi đầu óc rối bời. Đây loại người vậy, ngay cả gián điệp cũng đều không buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tha:

-Chàng đồng ý để vợ của mình sống cùng gián điệp sao?

-Ha ha ha…

Trần Khác cất tiếng cười to, thấp giọng nói:

-Điều kiện tiên quyết của gián điệp chính thân phận phảimật. Lại ai như nàng, e sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không ai biết hay sao?

-Nô gia không muốn làm chuyện có lỗi với công tử.

Khởi Mị Nhi nước mắt rơi xuống không dứt.

-Đây không phải kết thúc.

Trần Khác than nhẹ một tiếng, ngồi xuống ôm nàng vào lòng, giơ tay lau nước mắt nàng nói:

-Ta đã lún sâu vào cuộc tranh giành, không thể thoát ra được. Chỉ sợ sau này sẽ càng lún càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sâu, Hoàng Thành ti, Triệu Tông Thực, Tướng môn, thậm chí càng nhiều người hơn nữa muốn tặng người đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà của ta. Nàng không muốn vào cửa của ta, người khác sẽ vào, hơn nữa cũng không giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng vậy, nói cho ta biết mình là gián điệp. Đến lúc đó, cuộc sống của ta khó thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình an…

-Công tử…

Khởi Mị Nhi thông minh sắc sảo, đã chút hiểu ra:

-Chàng muốn cho nô gia trở thành một gián điệp vừavừa điếc, phải không?

-Nói bậy, Một như nàng, làm sao thể vừa lại vừa câm?

Trần Khác cười nói:

-Nàng thể giúp ta, biến hết những tên gian tế kia thành vừa điếc lại vừa mù. Việc này đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với nàng nói cũng đơn giản như ăn một bữa sáng a.

-Đó là đương nhiên.

Khởi Mị Nhi cười nói:

-Mị Nhi người của phủ Đại Danh, cha mẹ đã qua đời từ nhỏ, bị nhị thúc nhẫn tâm bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào Thúy Hương lâu. Không ngờ đó là của cửa hiệu của Hoàng Thanh tư… Từ nhỏ, bọn họ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dạy chúng ta làm sao để làm một gián điệp giỏi.

Nói xong cái lưỡi nhỏ thơm tho ra nói:

-Chỉ tiếc gặp phải công tử, nên cái cũng quên hết.

-Ha ha ha…

Trần Khác được tâng bốc cả người thư thái, cười ha hả nói:

-Chúng ta về nhà rồi nói sau, tội phải nói chuyện phiếm trong này.

-Công tử…

Khởi Mị Nhi sắc mặt trịnh trọng, nàng cắn ngón tay một cái, điểm trên trán mình nói:

-Trên trời xanh, dướihậu thổ, Khởi Mị Nhi ta thế với thần linh đầy trời, quỷ hồ bốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phương, kiếp này nếu nửa phần bất trung với công tử, ta sẽ bị thịt nát xương tan, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khi chết vĩnh viễn rơi vào địa ngục A Tỳ, trọn đời không được siêu sinh!

Người Tống triều đối với lời thề không tùy tiện giống như người đời sau, bọn họ rất tin tưởng báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ứng đó.

Một chút máu đỏ chiếu lên vầng trán trắng như tuyết của nàng trông rất bắt mắt.

Tuy nhiên Khởi Mị Nhi cuối cùng cũng không trở về cùng Trần Khác, hắn đã sắp lập gia đình. Đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu thiếp vào trong cửa trước hai vị phu nhân thì thật sự hết nói nổi.

Trần Khác vẫn đưa nàng tới chỗ mới mới quay về. Trên đường trở về, Trần Nghĩa cuối cùng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không nhịn được nói:

-Đại nhân, thuộc hạ không rõ. Ngài cần gì phải mạo hiểm như vậy?

-...

Trần Khác vốn không muốn trả lời vấn đề này, nhưng Trần Nghĩa phụ trách sự an toàn của người nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn, cho nên quyền hiểu rõ:

-Thứ nhất, nàng người Hoàng Thành ti.Hoàng Thành ti sau khi trải qua sự thanh trừ, hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã hoàn toàn trung thành với Hoàng thượng, cho nên không cần lo lắng nàng sẽ hại ta. Thứ hai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta cũng cần người như vậy bên cạnh, để cho Hoàng thượng yên tâm. Thứ ba, nếu tương lai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vị kia của chúng ta không được đăng vị nói, thì mọi sự đều ngừng. Một khi lên rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng Thành ti sẽ trung thành với y, ta càng cần có người như vậy bên cạnh, làm cho y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên tâm.

Thấy Trần Nghĩa cả kinh không nói nên lời, Trần Khác cười mắng:

-Đừng lo lắng, chúng ta vẫn còn thời gian.

-Ah.

Trần Nghĩa ổn định tinh thần lại nói:

-Đúng vậy, thiếu chút nữa đã quên mất chính sự.

Thếxe ngựa đi vào ngõ nhỏ sau phố đến thành đông Liễu phủ. Tuy rằng tối đen như mực, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng trước lạ sau quen, lại đã chuẩn bị sẵn, Trần Khác không tốn sức đã vượt qua bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tường cao hai trượng của Liễu gia, ngựa quen đường đi về hướng phòng của Liễu Nguyệt Nga.

Lúc này ánh trăng đã treo giữa trời, trong hoa viên Liễu gia rất yên tĩnh, chỉ lâu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Liễu Nguyệt Nga còn sáng.

Trần Khác lần tới gần lâu, biết nha hoàn đang dưới lầu, liền đi vòng qua phía sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ giọng giả tiếng mèo kêu.

-Ai da, bên ngoài sao lại mèo hoang?

Ai ngờ, trên lầu ngoài Liễu Nguyệt Nga vẫn còn người khác.

-Có thể mèo hoang vượt nóc băng tường, đi vào một hai con cũng là chuyện bình thường.

Giọng nói của Liễu Nguyệt Nga chút túng quẫn vang lên:

-Được rồi, ngươi cứ đi ngủ trước đi, ta đi ra ngoài một chút.

-Đêm hôm khuya khoắt, lại lạnh nữa, ngươi đi ra ngoài làm gì.

Nàng kia nói.

-Chỉ muốn đi ra ngoài đi dạo một chút.

Liễu Nguyệt Nga từ trước đến nay đều không giỏi tìm do, cũng không biết tìm do.

-Vậy ta ngươi cùng đi.

-Ngoan ngoãn ở lại đó đi.

Liễu Nguyệt Nga nói:

-Trời lạnh đóng băng, Công chúa điện hạ bề gì, nhà ta đảm đương không nổi đâu.

“Công chúa điện hạ…” Trần Khác không khỏi trừng lớn mắt. Công chúa trưởng thành của Đại Tống triều hiện nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai người, người nhỏ chỉ mới có mười bốn tuổi, nghe giọng của nữ tử kia thì không non © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nớt chút nào. Chắcvị Công chúa Cổn quốc cuộc hôn nhân bất hạnh.

Không ngờ tỷ muội của Liễu Nguyệt Nga lại địa vị như vậy…

Đang lúc suy nghĩ lung tung thì cửa của lâu mở ra. Liễu Nguyệt Nga mang theo đèn lồng, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về hướng góc vườn vắng lạnh… Trong chốc lát, Trần Khác liền dễ dàng tìm tới.

-Sao chàng lại tới đây?

Liễu Nguyệt Nga lấy đèn lồng ra chiếu một chút vào mặt hắn. Xác nhận hắn thì kỳ quái nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Một câu hỏi làm Trần Khác đổ mồ hôi, nhẫn nhịn hơn nửa ngày mới nói ra một câu:

-Nhớ nàng chứ sao?

-Nói bừa.

Liễu Nguyệt Nga cười nói:

-Ngươi hơn nửa đêm đã chạy tới đây, nhất định là có chuyện rồi.

-Ai!!! của tôi ơi.

Trần Khác tiếp xúc với nhiều nữ tử Tống triều, ai nấy đều tinh tế tỉ mỉ. Chỉ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử cái nhà mình cộc cằn như vậy. Hắn không khỏi cười khổ nói:

-Ta mấy tháng không xuất hiện, cứ như vậy cưới nàng về, nàng cảm thấy như vậy thích hợp sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

-Có không thích hợp?

Liễu Nguyệt Nga kỳ quái nói:

-Hay quê hương chàng tục lệ gì?

-Không có…

Trần Khác nghẹn khuất, ơi, ta không phải lo lắng, đến lúc đó đi đón Tiểu Muội trước, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng nàng sẽ khổ sở sao? Cho nên mới cố ý tới an ủi một chút, xem ra thật đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không cần thiết…

-Đúng quái lạ không hiểu ra sao hết.

Kỳ thực tâm Liễu Nguyệt Nga vẫn còn đang đặt trên người công chúa, sợ đi lâu về sẽ bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chê cười. Lúc này mới vội vàng tiễn khách nói:

-Không chuyện thì mau trở về đi. Ta còn khách.

-Nói như thế nào, cũng đã hai tháng không gặp…

Trần Khác cười khổ nói:

-Nàng không nhớ ta một chút nào sao?

-Ta nhớ.

Liễu Nguyệt Nga lúc này mới dịu dàng trở lại, âm thanh nhỏ dần nói:

-Sắp tới ta sẽ là người của chàng rồi, chẳng lẽ không chờ được hai ngày nữa sao?

Nói xong đột nhiên tỉnh ngộnói:

-Có phải chàng lo lắng gia gia của ta bắt chàng phải vào cái đó? Cho là ta sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ức hiếp Tiểu Muội?

-Đừng nói mò.

Trần Khác cười nói:

-Ta không có biết nàng như thế nào sao…

-Yên tâm đi, ta lỗi với nàng, đã ngang ngược tranh giành đi một nửa trượng phu của nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Giọng nói của Liễu Nguyệt Nga chút trầm xuống nói:

-Cho nên sau này ta sẽ nhường nàng. Về phần vật kia, chỉ để cho trong lòng gia gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của ta thoải mái, chúng ta ai sẽ cho thật sao?

-...

Trần Khác thầm than một tiếng. Thật ra tử cái nhà mình, cái cũng đều hiểu.

-Nói chung, chúng ta sẽ sống cùng với nhau thật tốt.

Liễu Nguyệt Nga ngẩng đầu, hai mắt lấp lánh nói:

-Ngươi yên tâm, nếu quả thật chỗ không tốt. Ta sẽ dọn dẹp rồi về nhà, sẽ không để Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Muội phải khó chịu…

-Xem ra chuyến này ta đến đâyđúng rồi.

Trần Khác ôm lấy nàng, vuốt ve hai của nàng, dịu dàng nói:

-Nguyệt Nga, quả nhiên nàng vẫn còn có tâm sự.

-Nói mò.

Liễu Nguyệt Nga dùng ngón trỏ khẽ lau khóe mắt nói:

-Ngươi không đến, ta cũng không nghĩ tới.

-Nguyệt Nga, nàngbiết cái gọi phu thê không?

Trần Khác thấp giọng nói nhỏ bên tai nàng.

Liễu Nguyệt Nga lắc đầu, tử cái chỉ cần đụng tới Trần Khác, liền trở thành con mèo nhỏ rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

-Cái phu thê? Yêu nhau suốt đời, tranh cãi cả đời, nhẫn nại cả đời, đó phu thê. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Khác ôn hòa nói:

-Có chút không thoải mái, đã muốn dọn đồ về nhà mẫu thân, cuộc sống như vậy làm thế nào sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua nổi?

-...

Liễu Nguyệt Nga gật gật đầu, nghe Trần lão sư ân cần dạy bảo.

-Tiểu muội cùng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ đến lớn, nàng thì cùng ta chung hoạn nạn, các nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều thịt trong lòng ta. Hai nàng nếu bỏ một, ta không làm được, cho nên ta chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể tham lam cưới cả hai về.

Trần Khác thấp giọng nói:

-Xét cho đến cùng, đều lỗi của ta. Không phải như nàng nói đoạt một nửa, đã hiểu chưa? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

-Dạ.

Liễu Nguyệt Nga gật đầu rồi lại lắc đầu nói:

-Ngươi không sai, ta sai.

-Là ta sai.

-Ta sai.

-Nàng muốn bị ăn đòn sao?

Trần Khác trợn mắt nói.

-Chàng đánh thắng được ta sao?

Liễu Nguyệt Nga cười lạnh nói.

-Hừ hừ, ai thở không ra hơi trước thì thua…

Trần Khác thở sâu.

-Vô sỉ…

Liễu Nguyệt Nga còn chưa dứt lời, cái miệng nhỏ nhắn đã bị hắn ôm hôn bịt lại.

Hai người đều người có nội công thâm hậu, cuối cùng ai thắng ai thua thì đúng thật khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói… Khi trở lạilâu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Nguyệt Nga vẫn còn đỏ bừng, hai mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại sáng lấp lánh như thể chảy ra nước. Điều này làm cho Cổn Quốc công chúa vốn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hồ nghi trong lòng chợt bừng tỉnh đại ngộ nói:

-Ngươi đi tìm tình lang!

Liễu Nguyệt Nga không giỏi che dấu, khuôn mặt nhỏ càng đỏ hơn, đưa bình trà lên uống cạn một hơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn hạ nhiệt độ mình xuống.

-Trời ơi, sắp phải lập gia đình rồi, còn không chịu nhanh chóng chấm dứt đi…

-Phù phù...

Liễu Nguyệt Nga thở phù phù, suýt chút nữa đã phun vào mặt công chúa nói:

-Ngươi nói vớ vẩn cái gì đó? Ta loại người này sao?

-Ta nghĩ ngươi cũng không phải, nhưng đúng là nhìn người thì không thể chỉ nhìn bề ngoài.

Cổn Quốc công chúa giận dữ nói.

-Muốn chết sao.

Liễu Nguyệt Nga đưa tay làm nhột nàng, đỏ mặt nói:

-Mới vừa rồi hắn đến đây.

-Hắn?

Cổn Quốc công chúa khó tin nói:

-Đường đườngTrạng Nguyên Đại Tống, Tể tướng tương lai phụ thân ta kỳ vọng. Ngay cả yến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiệc đại nho một tháng cũng từng tham dự, vậy không ngờ đêm hôm khuya khoắt đến thâu hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trộm ngọc.

-Ngươi nằmđi, đúng là không nói được lời nào tử tế.

Cho dù đối phương công chúa tôn quý đại Tống, Liễu Nguyệt Nga vẫn giữ phong phạm nữ vương như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũ:

-Nam nhân ta văn võ song toàn, không được sao?

-Ai ôi!!! Nam nhân ta, nghe ớn chết đi được…

Cổn Quốc công chúa vẻ mặt quái dị, hai người đùa giỡn một trận trên giường.

Náo loạn xong, liền nằm song song trên giường, cùng nhau ngẩn người nhìn đỉnh màn trướng.

Trong đầu Liễu Nguyệt Nga vẫn còn đang hồi tưởng đến những lời thì thầm nhỏ nhẹ bên tai của Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Khác.

“Ta cưới nàng rồi, sẽbầu trời của nàng, nàng đi đến đâu cũng đều không rời khỏi được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vùng trời này. Ta sẽ cố gắng đó luôn bầu trời của những ngày nắng, cho gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thổi trời mưa xuống, ta cũng sẽ nhẹ nhàng, luôn cho nàng sống trong những ngày xuân.

“Nếu lúc ta thiếu sót, không phát hiện nàng buồn khổ. Nàng phải nói với ta biết, không cần phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu đựng, tin tưởng ta, trên đời này không vấn đề nào ta không giải quyết được. Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên nàng nhất định sẽ được hạnh phúc…

“Nàng nói đứa nhỏ của hai chúng ta, giống ai nhiều hơn? thế nào đi nữa không giống ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giống nàng…

Đời này Nguyệt Nga còn chưa từng nghe qua nhiều lời ngon tiếng ngọt như vậy? Tuy rằng cảm thấy ngượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngùng kỳ lạ. Nhưng trong lòng vẫn ấm áp, tựa như mặt trời mọc, xua tan đi một tia u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ám trong lòng.

-Thật sự rất hâm mộ ngươi…

Nghe được nàng đang ngay ngô cười, Cổn Quốc công chúa không kìm nổi hạ giọng nói:

-Bảo vật dễ cầu, người tình thật lòng thì khó kiếm. Trần Tam tuy rằng có chút phong lưu, nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật lòng đối với ngươi.

-Ừ.

Liễu Nguyệt Nga còn chưa nhận ra sự mất mát của đối phương, gật đầu nói:

-Hắn dám không tốt với ta, ta sẽ đánh hắn.

-Không nên như vậy.

Cổn Quốc công chúa khuyên nhủ:

-Cho hắn không để ý, nhưng thể cha mẹ chồng sẽ tức giận đó.

Đây tuyệt đối lời giáo huấn của người từng trải.

-Ta chỉ nói đùa thôi.

Liễu Nguyệt Nga xoay đầu nhìn nàng cười nói:

-Trước mặt người khác, ta sẽ giữ mặt mũi cho hắn.

Dừng một chút rồi đắc ý cười nói:

-Hơn nữa, mẹ chồng tương lai của ta cũng nhìn ta lớn lên từ nhỏ đó.

-Hóa ra ngươi tài mà giả đần độn.

Cổn Quốc công chúa thở dài nói:

-So với ta thì thông minh hơn nhiều…

-Ta cũng không phải thông minh, ta chỉ cảm thấy nếu thích hắn, nên làm hắn vui. Nam nhân mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt thì làm sao mà vui được? Đó do vì sao phải nể mặt.

Liễu Nguyệt Nga nghiêm túc nói:

-Thật ra, chỉ cần thật lòng thích một người. Đây giống như một việc rất tự nhiên, không cần phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 suy nghĩ.

-Đúng vậy, tiền cũng không thể mua được vui vẻ. Nói đến cùng, gả cho người mình thích rất quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trọng.

Cổn Quốc công chúa buồn bã nói.

-Thật ra Vĩ, con người y khá thành thật. Chính do gia cảnh lúc trước không tốt, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẻ thô một chút.

Liễu Nguyệt Nga cuối cùng cũng nghe ra được nàng chút mất mát rồi. Nghĩ đến chuyện tỷ muội tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gặp phải, nhẹ giọng an ủi:

-Đã hai năm rồi, ngươi cũng khôngchút cảm tình nào sao?

-Đừng nói đến y.

Cổn Quốc công chúa mím môi nói:

-Mất hứng!

-Ngươi xem ngươi cứ như vậy thì sao được?

Liễu Nguyệt Nga có lòng tốt nói, nàng cảm thấy người khác nên hạnh phúc giống mình mới tốt:

-Lẽ nào cả đời cứ như vậy?

-Ai biết được…

Khuôn mặt xinh đẹp của Cổn Quốc công chúa lộ ra vẻ mệt mỏi nói:

-Được ngày nào hay ngày đó.

Nàng nhận thấy trạng thái của mình không đúng, vội vàng miễn cưỡng cười đùa nói:

-Ngừng lại, ta hôm nay cũng không phải đến đây để kể khổ.

-Ồ!

Liễu Nguyệt Nga gật gật đầu, đột nhiên đỏ mặt nói:

-Ta chuyện này muốn hỏi ngươi.

-Nói đi.

-Cái kia, lần đầu tiên đó, có phải rất đau hay không?

Tuy rằng nàng cũng Trần Khác đã từng thân mật, nhưng Trần Khác vì để cho nàng đẹp mặt trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cha mẹ chồng. Cho nên cuối cùng vẫn không đi đến bước cuối cùng.

-Cái mà lần đầu tiên?

Cổn Quốc công chúa nghe chút khó hiểu.

-Chính là cái kia đó…

Liễu Nguyệt Nga mặt như tôm luộc, âm thanh nhỏ như muỗi nói:

-Động phòng đó.

-Ta…

Cổn Quốc công chúa cũng đỏ mặt, sau một lúc lâu mới nói một câu:

-Ta cũng không biết…

-A!

Liễu Nguyệt Nga kinh ngạc nói:

-Ngươi không phải cho đến bây giờ vẫn…

-Ừ.

Cổn Quốc công chúa gật gật đầu, nhắm mắt lại nói:

-Làm sao thể để cho một tên ngủ ngáy bên cạnh giường? Ta sẽ không để cho tên ngốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia đụng vào ta đâu…

Một ngày trước hôn lễ của Trần Khác, chính vừa đúng dịp tiết Trung thu mười lăm tháng tám, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đêm trăng này vốn gọi“Trung thu”, trong đêm này ánh trăng sáng hơn ngày thường, lại gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Nguyệt Tịch”.

Mỗi sáng sớm vào dịp này, tất cả tửu lâu thành Biện Kinh đều phải trang trí lại mặt tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của tửu lâu. Trong không khí vui mừng treo trên cửa những dải lụa mới đầy màu sắc, bán ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loại rượu tốt mới cất. Cửa hàng hoa quả thì chất đầy hoa quả tươi mới như thạch lựu, lê, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cây táo. Bên trong hiệu buôn, cũngthịt đồ ăn chồng chất như núi. Nhưng bất kể nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ít ra sao, chưa tới giữa trưa đều đã bị tranh nhau mua hết. Sau đó đoàn người trở về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà, bỏ qua tất cả các lễ.

Đợi đến khi màn đêm buông xuống, gió thu thổi qua, ngọc lộ trở nên lạnh, đan quế tỏa hương, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trăng bạc tràn đầy. Vương tôn công tử, hào phú cự phách, ai cũng trèo lên cao lâu, chơi đùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với ánh trăng, hoặc mở đài rộng, bày đặt yến tiệc, đàn cầm ngân vang, rót rượu hát vang, hưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thụ sự vui vầy. Về phần dân thường, bọn họ cũng trèo lên Tiểu Nguyệt đài, mở yến tiệc gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đình, đoàn viên con cái, nâng cốc chức mừng ngày lễ. Mặc người bần hàn, cũng cởi áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 uống rượu, cũng cố gắng ăn mừng. Trên phố mua bán ban đêm, cho đến canh năm, người đi chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thưởng nguyệt, đi qua đi lại không dứt.

Tuy nhiên, người Trần gia đang bận chuẩn bị hôn lễ cho hôm sau, cũng không chuẩn bị ăn lễ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chỉ khi bữa cơm chiều, Trần Hi Lượng dẫn người nhà, đến trong đình dâng hương bái nguyệt. Người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bái nguyệt đều điều mình cần cầu, nam thì mong được sớm bước mặt trăng, trèo cao tiên quế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nữ thì cầu mong được như Nguyệt Nga, mặt tròn như trăng sáng… Cũng không biết mặt tròn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy đẹp hay không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 334 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc