GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 331: Võ Học Và Võ Cử

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trên quan đạo, trong hương xa, thiếu nữ xinh đẹp nhìn qua cửa sổ hỏi. Đây vốn là một chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt đẹp nhất trên đời.

Trần Khác nghe vậy cười ha ha nói:

- Vu Sơn mười hai đỉnh, mây dày đặc, sương mờ mịt, tiểu sinh từ trên trời giáng xuống.

Không ngờ tới hắn đối đáp khí thế như vậy, hai mắt thiếu nữ sáng lên, cười cười nói:

- Bài phá thạch lựu, hông môn trung đa thiếu toan tử? (Tách quả lựu ra, bên trong có bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạt? “酸籽-Toan tử” “酸子-Toan tử” âm đọc giống nhau, xưng (xưng mang tính châm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biếm) của người đọc sách.

酸籽-Toan tử: hạt lựu

酸子-Toan tử: xưng mang tính châm biếm của thời trước đối với người đọc sách đói rét cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hủ.

- Giảo khai ngân hạnh, bạch ynhất đại nhân!

Trần Khác cười đáp (Mở quả bạch quả, bên trong chỉ một nhân –大仁-đại nhân (nhân của hạt)với大人-đại nhân (người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bề trên, quan lớn, đại thần) cách đọc giống nhau -thể hiểu: mở quả bạch quả, bên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một đại nhân)

Hai mắt thiếu nữ lại càng sáng hơn, lúc này liếc nhìn huynh trưởng, không khỏi cười một tiếng:

- Nhất đối nhị tịnh hành,

Nhất vịtài nhất vị quan. Đương quan bản thị tài tố, tiên tố tài hậu hố quan. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 (Một đôi ngựa chạy song song, một tài một quan nhân. Làm quan vốn tú tài làm, trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm tài sau làm quan).

Trần Khác nghe vậy cười cười, nhưng không nói ra vế dưới, chỉ chỉ ra xe ngựa.

- Ha ha, Trọng Phượng huynh, đây tiểu muội nhà ta A Hoàn.

Thấy hắn không đối lại, Vương Bàng cười lớn:

- A Hoàn, còn chưa xin lỗi học sĩ.

Ai ngờ khuôn mặt xinh đẹp của nàng lại ửng lên:

- Phải xin lỗi chính Trần học sĩ, anh ta không đứng đắn.

Mọi người không khỏi kinh ngạc, nhưng Trần Khác lại ôm quyền nói:

- Thực không câu đối phù hợp, đắc tội đắc tội, tiểu nương thứ lỗi.

- Học tài trí hơn người…

Lúc này Vương Hoàn mới ôn nhu thi lễ:

- Tiểu nữ tử hôm nay đã phục rồi.

Lại cười tủm tỉm quan sát hắn, khiến cho Trần Khác cùng sợ hãi.

Trong lúc nói chuyện, xe đã vào trong thành Biện Kinh, vào trong trạch viện Trần Khác đã chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẵn cho Vương gia. Vương Bàng nhìn muội muội đỡ mẫu thân xuống, chợt nói:

- Ta hiểu rồi, hóa ra Trọng Phương huynh đã ra vế dưới.

Mọi người hiếu kỳ:

- Rốt cuộc vế dướigì?

Vương Bàng lặng lẽ cười, lắc đầu không nói, đợi khi Trần Khác mẫu thân không trong đó mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói:

- Lưỡng cá nữ nhân đồng xa tọa, nhất nữ nhi, nhất nương. Vi nương bản thị nữ nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tố, tiên tố nữ nhi hậu tố nương (Hai nữ nhi trong xe, một con gái, một mẫu thân. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Làm mẹ vốn phải làm con gái trước, phải làm con gái mới làm mẹ)

Mọi người toát mồ hôi…

Tới khi Trần Khác về tới nhà thì đã hoàng hôn. Thị nữ vừa hầu hắn thay quần áo, vừa nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhàng bẩm báo người của học viện đợi trước viện.

Trần Khác liền đi ra gặp, thấy trong sảnh haiquan viên một văn một võ,quan thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hình cao lớn, mặt râu quai nón, hơn bốn mươi tuổi, chắp tay sau lưng đi tới đi lui sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nội đường. Quan văn chừng ba mươi tuổi, cả người trắng trẻo, mặc kệ quan kia đi lại thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào y vẫn bình thản đứng đó.

Trần Khác đã gặp các giáo viênhọc viện quý phủ Địch Thanh, biết quan kia tên Quách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hán, quan văn tên Tiến, đều thuộc hạ của Địch Thanh. Sau đó khi Địch Nguyên Soái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mở học viện, hai người bọn họ một quản giáo vụ, một quản thứ vụ (các việc khác), © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai người phụ trách chủ yếu học viện.

Đứng sau tấm bình phong quan sát hai người một lúc, Trần Khác mới bước ra, ôm quyền nói:

- Thật lỗi, đã để hai vị đợi lâu.

Tiến vội đứng dậy thi lễ, Quách Hán lạivẻ đợi lâu nên hơi bực tức, chỉ qua loa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ôm quyền, ồm ồm nói:

- Ngài đại nhân, chúng tôi đợi cũng phải.

- Đại nhân thứ lỗi.

Tiến lườm y một cái, cười khổ:

- Lão Quách người rất tốt. Chỉ miệng quá thối thôi.

- Không cần để ý, khi ta theo Địch Nguyên soái nam chinh, cũng đã từng quen Quách đại ca.

Trần Khác cười ha ha nói:

- Lúc ấy chúng ta còn cùng uống rượu đấy.

Quách Hán nghe vậy hơi ngượng:

- Đại nhân, thật lỗi, hạ quan gấp quá.

- Trời đã tối rồi, gấp cũng không được ngay.

Trần Khác thân thiết nắm tay y.

- Đi, chúng ta vừa uống vừa nói chuyện.

Đầu bếp quý phủ đã sớm bày xong rượu thức ăn, hai người bị hắn lôi vào, uống được mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chén đã trở nên thân thiện hơn một chút, Trần Khác hỏi:

- Hai vị chuyện gì?

- Ôi, lão Quách ta một người thẳng tính, đại nhân đừng trách móc.

Quách Hán Tiến liếc nhau,người thứ nhất lên tiếng:

- Lần trước, khi gặp mặt, đại nhân đã nói với chúng ta, võ học viện phải dời về Biện Kinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chuyện này thật sự không phải chuyện tốt.

- Vậy sao?

Trần Khác hỏi.

- Thành Biện Kinh nước quá sâu, bao nhiêu người muốn ép chết chúng ta.

Quách Hán buồn bực nói:

- Đi theo Nguyên soái về kinh hơn một tháng, lương bổng các giáo viên, lương thực của các học viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều không chỗ lĩnh. Thành Biện Kinh nói do phía Nam Kinh phát, khiến cho người chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải tới Nam Kinh, bên kia lại nói, chúng ta đã rời đi rồi, không còn quan hệ với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ nữa.

- Còn nữa, hôm nay chúng ta đến Xu Mật Viện hỏi phòng học, kết quả bọn họ nói đã dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm miếuThành Vương rồi, bảo chúng ta đi tìm địa điểm khác.

Quách Hán càng nói càng giận:

- Chúng ta đi đâu tìm đây? Thế này không phải muốn ép chúng ta giải tán sao?

- Xin bớt giận, đừng tức giận!

Trần Khác rót đầy rượu cho y:

- Miếu Thành Vương bây giờ dùng làm gì?

- Trống không!

Quách Hán cả giận.

- Vậy mới đáng giận! Hỏi bọn họ dùng làm họ cũng không nói. Kỳ thật không muốn để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho chúng ta dùng!

- Chủ yếu là, chúng ta đã nhà Nguyên soái hơn một tháng.

Lúc này Tô Tiến mới lên tiếng:

- Nhà Nguyên soái cũng không dả gì, thật sự ngại khi cứ ăn không không như thế.

- Ngày mai sẽ dọn đi.

Trần Khác suy nghĩ một chút mới nói.

- Dời đến đâu?

Hai người sửng sốt.

- Miếu Thành Vương.

Trần Khác thản nhiên:

- Nếu để không thì chúng ta dùng.

- Nhưng Xu Mật Viện không cho dùng.

- Đây không phải vấn đề các người phải bận tâm.

Trần Khác vẫn thản nhiên:

- Ngày mai ta sẽ tới Xu Mật Viện.

- Nếu không thì chờ người quay lại chúng ta sẽ chuyển đi?

- Không. Cứ dọn đi đã.

Trần Khác cười nói:

- Việc ta không muốn làm nhất là nhờ vả người khác, ta đến thông báo với họ một tiếng.

- A…

Quách Hán sửng sốt, chợt cười to:

- Sảng khoái! Chim trên trời cũng phải thuận theo. Lão Quách ta thích nam tử hán như đại nhân đấy! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Chỉ điều, đắc tội với Xu Mật Viện cũng không có gì hay ho?

Tiến lo lắng.

- Ôi, Tăng Tướng công mới nhậm chức Xu Mật Viện một vị quân tử, hơn nữa còn hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sức quan tâm đến quân sự.

Trần Khác lắc đầu cười cười nói:

- Khẳng định hai người chưa gặp ông ta, nếu không cũng sẽ không đến mức này.

- Tiểu lại nhỏnhư chúng tôi làm sao có thể nhìn thấy Xu tướng?

Tiến cười khổ.

- Như vậy cũng không phảichấm hết, đợi tin tức tốt lành của ta đi.

Trần Khác cười nói:

- Không nói nữa, chúng ta uống rượu, bàn lại việc sắp xếp mớ lớp nhập học.

Ngày hôm sau, Tiến, Quách Hán dẫn thầy trò đến miếu Thành Vương chiếm đất, trong khi Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại đến đại nội Xu Mật Viện, gửi danh thiếp cầu kiến Xu Tướng.

Tăng Công Lượng vẫn rất coi trọng Trần Khác, nên rất nhanh chóng đã ra gặp hắn, còn từ đại án © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bước ra, ngồi bên cạnh hắn, cười hỏi:

- Trọng Phương, bận rộn chuẩn bị hôn lễ như thế sao rảnh tới thăm ta vậy?

- Bởi chuyện quan trọng hơn cần tại hạ quan tâm.

Trần Khác nhìn Tăng Công Lượng, nói ngay vào vấn đề:

- Tướng công, sao phải éphọc viện vào chỗ chết?

- Sao lại nói vậy?

Tăng Công Lượng sửng sốt.

Trần Khác liền nói với y tất cả mọi chuyện.

- Quả việc này sao?

Tăng Công Lượng khó thể tin, sai người gọi Lang trung quản Giáo Duyệt phòng lại… Xu Mật Viện quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vụ quốc gia, gồm mười hai phòng, bao gồm Bắc diện phòng, Tây phòng, Chi soa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phòng, Tại kinh phòng, Giáo Duyệt phòng, Quảng Tây phòng, Binh tịch phòng, Dân binh phòng, Lại phòng, Tri tạp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phòng, Chi phòng, Tiểu lại phòng các loại. Trong đó Giáo duyệt phòng quản chuyện huấn luyện tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sĩ, vào năm Khánh Lịch thứ ba, ngay khi thành lập học viện, đã do phòng này quản lý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nên ba năm trước học viện Hoàng gia cũng theo lệ về phòng này.

thể thấy được triều đình không coi trọng học tới mức nào rồi.

Rất nhanh sau đó, viên Lang trung đó đã đến, Tăng Công Lượng hỏi thật sự chuyện này hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không?

Ngay trước mặt đương sự, viên Lang trung không cách nào phủ nhận, nhưng lại nói năng hùng hồnlẽ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Trần học thứ lỗi, chúng ta cũng không cách nào khác. Triều đình mấy năm liên tục thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không đủ chi, Chính Sự đường hạ văn yêu cầu các bộ viện cắt giảm hết thảy chi phí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không cần thiết. Xu Mật Viện chúng ta chiếm phần lớn, đương nhiên bị chúng nhân săm soi...

Dừng một chút, lại nói:

- Cho nên chúng ta không thể không tìm cách cắt giảm.học viện không thể tác chiến, lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cung cấptướng cho triều đình, triều đình cũng không nuôi nổi bọn họ, cho nên Xu Tướng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cầu chúng ta…

- Lão phu chưa từng nói!

Tăng Công Lượng cau mày.

- Đúng, Xu Tướng tiền nhiệm nói.

Viên Lang trung kia rụt cổ lại.

- Một học viện thầy trò cả thảy cộng lại không đến hai trăm người.

Trần Khác cười lạnh:

- Cho dù chém thì thể dôi ra được mấy đồng tiền?

- ít còn hơn không…

Viên Lang trung này không sợ hắn.

- Hay cho một câu ít còn hơn không!

Trần Khác hừ lạnh một tiếng:

- Quan gia bổ nhiệm ta quản học viện Hoàng gia, ngài dặn muốn ta nhất định phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm tốt việc đó, bồi dưỡng tướng lĩnh ưu cho Đại Tống, một lần tẩy sạch những thói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quen xấu. Ngươi lại thả một câu nhẹ bẫng “Có còn hơn không” khiến cho Thánh mệnh cũng hóa thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hư ảo!

- Bản quan cũng không nhận được ý chỉ.

Viên Lang trung kia không phải hạng người sợ phiền phức, cũng cười lạnh nói:

- Cũng không thể chỉ bằng một câu của ngài liền thay đàn đổi dây?

- Vậy đơn giản, chúng ta đến Ngự tiền cầu người chứng nhận một phen!

Trần Khác nói xong đứng lên.

- Ôi, Trọng Phương bớt giận.

Thấy song phương muốn giương đao bạt kiếm, Tăng Công Lượng vội cho viên Lang trung kia lui ra:

- Chuyện này khẳng định chút hiểu lầm!

- Không hiểu lầm cả. Căn bản người Xu Mật Viện muốn phế bỏ học viện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Khác lại ngồi xuống, hầm hừ:

- Xin hỏi, Tướng công học viện, đâu chui ra đại thù như thế?

- Lời ấy sai rồi…

Tăng Công Lượng rất phong thái trưởng lão, không so đo với Trần Khác đang gây sự, cười khổ dỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dành:

- Thực ra Triều đình đã sớm tiếc cho tướng dụng, vẫn muốn thành lập một chế độ bồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dưỡng quan. Cho nên ngoài cử, tháng năm năm Khánh Lịch thứ ba, đã cho mở học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viện miếu Thành Vương, cũng mời Nguyễn Dật làm giáo thụ, hy vọng phỏng trường giáo học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quốc Tử Giám, bồi dưỡng cácquan đủ tư cách sau này.

- Nhưng mà, không được như mong muốn, học khôngsức hấp dẫn, không người nào nguyện ý nhập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học làmsinh. Đối với chuyện này, ngay lúc đó Phạm Văn Chính của Tham Tri Chính Sự đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tấu với Quan gia: “Quốc gia đẩy mạnh học, nhưng bất hạnh không có người nguyện ý nhập học, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếp tục thế này, chỉ sợ nước khác cho rằng chúng ta không anh hùng. Không bằng hạ lệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hủy bỏ danh nghĩahọc, nếu học sinh yêu thích binh pháp, thể đi theo quan viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản giám, để cho học sinh này mật đọc binh thư…”

Trần Khác cười lạnh nói tiếp:

- thề, Đại Tống, thậm chí cả Hoa Hạ, trường học bồi dưỡng nhân tài thực sự đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ tồn tại không đủ trăm ngày, đã bị bức bách kết thúc sứ mạng của mình.

- Hạ quan vô cùng kính ngưỡng cách làm người của Phạm Văn Chính công.

Nói đến đây, Trần Khác khó nén sự khinh miệt nói:

- Nhưng những lời này của tướng công, thật sự khiến cho người ta không nói nổi lời nào… Chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta thành lậphọc chỉ để cho người ngoại quốc xem sao? Chẳng lẽ chỉ nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thời chiêu sinh khó khăn đã cảm thấy mất mặt trước Liêu Hạ, cho nên bỏ học, để cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học sinh muốn học binh thư cũng phải lén lút như kẻ trộm sao?

- Cái này…

Tăng Công Lượng nói:

- Ý của Văn Chính công là, không ai báo danh học không bằng không mở ra nữa, sửa thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bồi dưỡng cá nhân thích hợp hơn.

- Vì sao không nghĩ đến cách cải tiến, gia tăng học sinh, phải một chuyện nhỏ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỏ chuyện lớn này?

Trần Khác hỏi.

- Tập tục như vậy, nàodễ sửa?

Tăng Công Lượng giận dữ:

- Ngươi cũng thấy đấy, ước nguyện thành lậphọc ban đầu tốt, nhưng không thích hợp với nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta.

- Tướng công từng nhiều năm chủ trì biên soạn tác phẩm quân sự lớn “Vũ Kinh tổng yếu”.

Trần Khác trầm giọng hỏi

- Không biết ước nguyện ban đầu như thế nào?

“Vũ Kinh tổng yếu” mười mấy năm trước Tăng Công Lượng phụng mệnh Công Bộ Thị lang Đỉnh Độ biên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 soạn một cuốn sách giáo khoa quân sự nội dung rộng khắp, gồm tất cả phương diện tuyển tướng dụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 binh, giáo dục huấn luyện, bộ đội biên thành, hành quân cắm trại, trận pháp cổ kim, thông tin trinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sát, công thủ thành trì, hỏa công thủy chiến, khí trang bị giảng giải tỉ mỉ cẩn thận. Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên về luận quân sự, trình độ của Tăng Công Lượng Đại Tống triều thể nói© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân tài kiệt xuất.

Y hơi trầm ngâm:

- Đương nhiên muốn giúp các tướng lĩnh quan viên Đại Tống, bồi dưỡng một lớp nhân tài quân sự đặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biệt, mong chấn hưng quân lực Đại Tống rồi.

Trần Khác hỏi tới:

- Cuốn sách này đã được xuất bản hơn mười năm, hẳn đã thấy được hiệu quả?

Tăng Công Lượng lúng túng:

- Cái này, hiệu quả quá nhỏ.

- viết không tốt sao? Quân tửthể bắt nạt kẻ yếu,

Trần Khác chuyên ức hiếp Tăng lão đầu vốn tốt tính, nếu đổi Hàn Kỳ, hắn đã sớm bị đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra ngoài.

- Ôi…

Tăng Công Lượng thời dài nói:

- lẽ thế!

- Sao tướng công lại tự coi nhẹ mình?

Trần Khác thành khẩn nói:

- Trước kia hạ quan cũng cho như vậy, nhưng mãi đến gần đây ta mới dịp đọc qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 toàn thư, mới phát hiện hoàn toàn không phải vậy. “Vũ kinh tổng yếu” kiến thức cao xa, đúng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã làm ra vấn đề tại sao quân lực của Đại Tống yếu ớt đến thế, tất cả đều© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất châm kiến huyết (từng câu đều đúng chỗ yếu). Cũng phương pháp ứng đối cùng thỏa đáng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- dụ như, từ khi mới lập quốc tới nay, để đề phòng địa phương cát cứ, tướng soái chuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyền, nên quyền thống binh định kế hoạch tác chiến đều thu về do Hoàng đế trực tiếp quản, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng uốn cong thành thẳng, kết quả thành ra tướng không biết quân, binh không nhận tướng, dẫn đến chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự bất lợi bại lui.

Trần Khác dừng một chút nói:

- trong “Vũ kinh tổng yếu” nhấn mạnh cùng cọi trọng tưởng dụng binh “Quý tri biến” “Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyết sự khi không biết gì”, đây là pháp bảo bách chiến bách thắng của quân đội nhà Hán ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hàng ngàn năm, cũng là nguyên nhân triều đình ta chiến không thắng nổi. Tướng công nhìn thựcđấy! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Còn nữa, Tướng công không giống với văn nhân, coi chiến tranh chỉ đơn giản so đấu binh lực, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai nhiều binh hơn sẽ thắng, bọn họ hoàn toàn không hiểu được huấn luyện binh lính và sĩ khí, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tướng lĩnh chỉ huy và mưu kế mớiyếu tố quyết định thắng lợi. Tướng công lại ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vạch ra, binh không quý nhiều tinh, không thể hữu dũngmưu. Chủ trương “Binh dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người, cũng phải thuận theo ngắn dài” chú trọng huấn luyện quân đội, cho rằng không lính biết sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiến biết mệt, chỉhuấn luyện không nghiêm thành…

Nghe Trần Khác thong thả nói, Tăng Công Lượng không biết làm sao, cũng ngơ ngẩn. Dường như ông đang quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở về hơn hai mươi năm trước, khi đó Đại Tống triềuvẻ hùng mạnh, được nhiều nơi xưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần, lại nảy sinh ra một Nguyên Hạo từ trong hoang vu đánh cho thất bại thê thảm, quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lính tan rã, cảm giác thất bại này, cảm giác hổ thẹn này, thật ai cũng đau nhói...

Đó thảm bại trước nay chưa từng có, nếu thua dưới tay thủ hạ Liêu Quốc, trong lòng mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn thể thoải mái một chút, dù sao đó vẫn kẻ địch mạnh. Hơn nữa Liêu quốc cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa từng đánh Tống triều thảm hại đến mức đó. Điều này khiến cho tất cả mọi người đều phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ lại, mới biết Đại Tống đã sa đọa thành bộ dáng gì, nếu không tỉnh lại, thật sự phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu họa vong quốc diệt chủng rồi.

Cho nên Quan gia mới gây sức ép, thề phải cải cách, cho nên các anh tài thiên hạ Phạm Trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Yêm, Phú Bật, Hàn Kỳ, Âu Dương Tu… đã đánh cược tất cả của mình, phát động ra trận chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 oanh oanh liệt liệt Khánh Lịch năm đó.

Vào thời điểm dữ dội của năm đó, Tăng Công Lượng không được để mắt tới, bởi ông theo phái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm thực sự, không giống với phái cải cách, không cần biết chỗ nào vấn đề, đều nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải tăng lên tới mức độ cao toàn cục, cho rằng đạo đức nhân tâm, toàn bộ hệ thống lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trị mới xảy ra vấn đề.

Nhưng theo như Tăng lão công thì như vậyquá to lớn, quá phù phiếm. Nếu trên phương diện quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự có vấn đề thì chuyên tâm giải quyết cho tốt vấn đề quân sự được, xét đến đạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đức nhân tâm chỉ chuyện ra to. Cho nên Tăng Công Lượng lao tâm khổ tứ cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với Đinh Độ biên soạn ra đại tác phẩm “Quân lữ chính, thảo phạt chi sj” (chuyện quân lữ, việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thảo phạt) hy vọng dùng cái này để nâng cao trình độ tướng lĩnh Đại Tống.

Quan gia cũng hết sức quan tâm đến bộ “Vũ kinh tổng yếu” này, cũng muốn lập học, chuyên môn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giáo thụ. Ai ngờ, “Vũ kinh tổng yếu” còn chưa phát hành, học đã bị các đại thần đóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa. Một năm sau, “Vũ kinh tổng yếu” xuất bản, nhưng đề cập tới nhiều chuyệnmật nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không được phát hành công khai, cuối cùng để bài trí cho kho sách cung đình, chỉ nhà tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới thể ôm một bộ về cất giữ, chưa lọt ra một chút xíu nào.

Dốc hết tâm huyết phụng hiến, lại bị đem bỏ xó, tâm tình Tăng Công Lượng tự mình suy nghĩ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có thể hình dung ra được. Nhưng điểm mạnh của ông so với phái cải cách chính tính nhẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nại. Trên thực tế, hai mươi năm nay, chỉ cần hội, ông liền muốn cho bộ sách này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phát huy tác dụng. Chỉ điều đến nay vẫn chưa hội thích hợp.

Hiện giờ bản thân đã Xu Mật Sứ, người đứng đầu quân sự Đại Tống, cũng không chịu cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gắng một chút, thì còn đợi đến khi nào?

Trần Khác dứt lời, trong trực phòng của Xu Mật Sứ liền chìm trong yên lặng một lúc lâu, ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang dâng lên chút cảm xúc.

- Ngươi cảm thấy quyển sách này nên phổ biến như thế nào?

Trầm ngâm một lúc lâu, Tăng Công Lượng mới thấp giọng hỏi.

- Trừ việc thành lập học viện ra, không còn cách nào khác!

Trần Khác trầm giọng khẳng định.

- Nếu ta ta lệnh cho tướng lĩnh tự học thì sao?

Tăng Công Lượng cười hỏi lại.

- Không nói đến người ta không học binh thư, cũng đã tướng lĩnh rồi, chỉ nói đến tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Tống ta, người một chữ bẻ đôi cũng không biết lẽ cũng không nhiều lắm,nhưng người không học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vấn không nghề nghiệp thì chỗ nào cũng có.

Trần Khác cười lạnh:

- Tướng công trông cậy vào bọn họ học binh thư của ngài, thực tế sao?

- Không thực tế.

Tăng Công Lượng lắc đầu.

- Nếu ta thể khiến cho đám sinh, chọn ra các thư sinh ra sức học tinh thần của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tứ thư ra học binh thư, tướng công thấy thế nào?

Trần Khác trầm giọng hỏi. Từ khi hắn bắt đầu nói chuyện, đầu tiên tạo thế, sau đóđi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từng bước dẫn đường, cuối cùng nắm được quyền chủ động bàn chuyện.

- Chỉ dựa vào hơn một tramsinh kia sao?

Tăng Công Lượng saothể không cảm thấy được mình đã bị Trần Khác xỏ mũi dắt đi, không khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cười một tiếng, hy vọng tìm lại thế chủ động.

Trần Khác thản nhiên:

- Đương nhiên không chỉ những người này. Hạ quan đã sớm nói, Quan gia phải xử học cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt.

Tăng Công Lượng không khỏi cười nói:

- Lại quay lại rồi. Đại Triều không xử tốt chuyện học được đâu.

- Giống như Phạm Văn Chính công vậy, ngay từ trong suy nghĩ đã nghĩ không muốn làm, đương nhiên làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không xong.

Trần Khác cười lạnh:

- Đường đường cả một triều đình, ngay cả một trường học cũng không làm nổi, còn nói đổi mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cải cách, sớm tắm rửa rồi đi ngủ đi!

- Được, cứ cho ta ủng hộ ngươi, ngươi nói xem, làm sao mới làm tốt được?

Tăng Công Lượng không thể không nói như vậy, nếu không thì chính không định làm.

- Chỉ cần làm một việc, học viện tất nhiên thể hưng khởi!

Trần Khác trầm giọng.

- Chỉ một điều?

- Khôi phục Võ cử. Hơn nữa người muốn tham gia cuộc thi võ, trước hết nhất định phải nhập học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong Võ học viện!

Đây là Trần Khác học tập theo triều Minh đời sau, “Không trường học, không khoa cử”. Thực ra trong Khánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lịch tân chính, vì mở rộng quan học, cũng quy định tươngnhư thế… Học sinh nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải học trong quan học mới cách tham gia khoa cử. Cho sau đó Khánh Lịch tân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính đã thất bại, phương pháp này vẫn chưa bị bãi bỏ, ngược lại đã trở thành chuyện kinh thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động địa.

Cho nên Tăng Công Lượng cũng không xa lạ với phương pháp này, mở rộng Quan học cũng giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mở rộng học, ông cũng chưa từng làm, nên không khỏi lại rơi vào tranh thái do dự một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần nữa.

Trần Khác cũng không nóng nảy, nhấc chén trà lên nhấp một ngụm thấm giọng, đem “Võ học-Võ cử-Võ quan” liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hệ lại với nhau, chính mục tiêu lâu dài của hắn, cũng không mong thể một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xong. Hiện giờ đề xuất ra, chẳng qua cũng chỉ là rao giá trên trời, chờ Tăng Công Lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trả tiền thôi.

Nhưng hắn vẫn còn đánh giá thấp ý thức trách nhiệm của phu, ít nhất Tăng Công Lượng, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người toàn tâm toàn ý muốn xóa sạch sự mục nát hủ bại thậm tệ trong quân đội Đại Tống. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đừng quên, một Xu Mật Sứ ông làm thế nào để lên nắm quyền. Đó chính là trong cuộc điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tra lỗ hổng trong Cấm quân đã lộ ra một sự thật nhìn thấy là kinh hãi. Hàn Kỳ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể không tự nhận lỗi, mới cho ông tới một vị trí trống không đó. sao Quan gia lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng chuyên gia quân sự như ông? Đương nhiên hy vọng ông thể thay đổi hiện trạng thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thảm của quân Tống.

- Đề nghị này của ngươi rất hay.

Tăng Công Lượng trầm một lúc lâu cuối cùng cũng lên tiếng:

- Nhưng khó khăn rất nhiều, đầu tiên phải khôi phục cử.

Đại Tống phế lập cử, thực ra suốt triều Nhân Tông, năm Thiên Thánh thứ bảy, Tống triều đã khôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phục chế độ Võ cử đã dừng từ thời Ngũ Đình, năm sau, Quan gia ngay tại kim điện đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân thử cử nhân, đánh dấucử đại Tống chính thức mở ra một bức màn mới.

Nhưng sau đó, xung quanh đề tàicử cần tiếp tục tồn tại không, trên dưới triều đình tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 luận rất lâu, cuối cùng phái “Võ cử dụng” chiếm thế thượng phong, nhất năm Khánh Lịch thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba, học viện mở được chín mươi ba ngày nhưng không có lấy một người tình nguyện đến nhập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học, điều này đã đem đến đòn đả kích lớn đối vớicử đại Tống.

Kết quả, từ sau lần cử năm Hoàng Hữu thứ năm, trong sáu năm đó không tổ chức bất cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một cuộc cử nào nữa.đổi thành cuộc thi tuyển chọn do bộ Binh chủ trì. Tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các đề mục, binh phán, cầm giữ Binh bộ, đương nhiên đều bị giấu trong tấm màn đen dày, trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếp dẫn đến việc học Hoàng gia bị diệt hoàn toàn.

- Khôi phục cử, cũng không phải không thể, bởi đám người bộ Binh kia làm việc thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất kỳ cục, biến cuộc thi tuyển chọn Võ tướng quốc gia thành phương tiện mở rộng của mình, dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thủ đoạn giànhlợi, không biết đã gặp phải biết bao lời buộc tội.

Trần Khác trầm giọng nói:

- Chỉ cần cải thiện phương pháp thi, nội dung học, quy phạm thụ quan, tin rằng Quan gia Tể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tướng sẽ đồng ý.

-

Tăng Công Lượng gật gật đầu, trong lòng tự nhủ mấu chốt nhất Tể tướng hiện tại Phú tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công.

Vì sao Võ cử, học lại gian nan như thế? Xét đến cùng, vẫn là do lề thói trọng văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khinhlâu ngày của Đại Tống gây ra. Người đọc sách vào cuối thời Đường Ngũ Đại nhiều lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị tướng lăng nhục, một khi đã vùng lên thì sao thể không thay đổi để trả thù. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tuy hiện giờ không ai trải qua thời Ngũ Đại thập quốc, nhưng chèn ép Võ tướng, đề phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tướng vùng lên, đã trở thành hành vi bản năng của các quan văn nắm chính quyền.

Địa vị tướng suy yếu, trực tiếp ảnh hưởng đến quân lực Đại Tống, đâynhận thức chung ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng biết, chỉ có điều các phulợi quấy phá, khuất mắt trông caoi, mới khiến cho tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hình trở nên xấu như hôm nay. Nhưng không phải tất cả mọiphu đều ích kỷ, vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người suy nghĩ lợi ích quốc gia như Phú Bật, như Tăng Công Lượng.

Tình hình hai vị tướng công đều vì nước dân không lợi riêng, nhìn chung trong lịch sử Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tống, cũng rất ít ỏi. Theo lẽ thường thì mỗi lần đều tạo dựng nên một thời kỳ hoàng kim. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chỉ điều lúc này đây, Quan gia hậu, ngôi vị Hoàng đế thế nào cũng không giữ nổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng người ai nấy đều xốc nổi, tất cả mọi người ai nấy đều nghĩ nên làm thế nào để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy lòng Hoàng đế kế nhiệm, không ai dụng tâm làm việc đâu, mới lãng phí một cách vô ích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khoảng thời gian khó khăn này.

Trần Khác tuy rằng cũng đang giúp Triệu Tông Tích tranh giành, nhưng hắn vẫn muốn làm việc, nên thấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ràng việc triển vọng thì hắn mới đưa ra cách nghĩ về ba vấn đề “Võ học-Võ cử-Võ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tướng”… Ban đầu hắn nghĩ đợi tới khi Triệu Tông Tích đoạt được quyền, mới từ từ bố trí, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vừa nghĩ tới mục tiêu cao xa giờ đã xuất hiện hội, nên cũng chỉ thể tranh thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sớm khoảng thời gian ngắn ngủi này..

Chẳng bằng thử trước một chút, tích lũy kinh nghiệm, cũng tốt hơn tới lúc đó nước đến chân mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhảy.

Tuy nhiên Tăng Công Lượng còn sốt sắng hơn so với tưởng tượng của hắn, lại chủ động đáp ứng. Đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tìm Phú tướng công trao đổi việc này. Theo như hắn nhận thấy, Phú tướng công chỉnh lý quân đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một cách dứt khoát, đúng cơ hội tốt để rèn sắt khi còn nóng, nếu thể đánh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếng trống cổ tinh thần thêm hăng hái, tiếp tục cải cách, thì còn tốt hơn.

Nhưng Trần Khác cũng không tin tưởng nhiều, bởi theo hắn thấy Phú tướng công giải trừ quân bịbị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ép buộc đảo lộn tài chính, không thể không cắt giảm chi tiêu, không nhất định có hứng thú với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc chỉnh đốn quân đội tập võ, bồi dưỡng những tướng kiểu mới. Tóm lại cứ thử xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao,thế nào cũng nhân dịp này hâm nóng lên tinh thân lòng nhiệt tình. Tăng Công Lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã đồng ý cấp miếu Thành Vương chohọc viện dùng, lương bổng lương thực của giáo viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 và các sinh bảo đảm cũng nhanh chóng phát ra. Mục đích của hành động lần này đã đạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành.

Rời khỏi thiêm áp phòng của Xu tướng, Trần Khác tới Giáo Duyệt phòng, Lang trung Đô Thừa Chỉ kia vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị hắn chọc tức, lúc này đương nhiên không cảm tình tốt đẹpvới hắn. câu Quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 huyện không bằng hiện quản, cho ngươi là Trạng Nguyên lang, nhưng bây giờ vẫn Quy lão tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quản, dám mặc kệ không nể mặt lão tử, vậy ngươi không thể tránh được ăn chút liên lụy.

Trần Khác đương nhiên cũng chẳng thể hiện nét mặt thân thiện với lão, đặt văn tự Tăng Công Lượng viết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên bàn:

- Trường học của chúng ta ngày mai sẽ bắt đầu lên lớp, mời nhận chỉ làm việc.

- Lên lớp?

Lang trung cầm tờ văn tự, nhìn nhìn, cười lạnh nói:

- Chỉ sợ nhất thời còn chưa lên lớp được.

- Giấy tin nhắn của Xu tướng

đều không giữ lời sao?

Trần Khác nhíu mày.

- Đương nhiên phải giữ lời.

Viên Lang trung ngoài mặt giả bộ cười cười:

- Chỉ điều miếu Thánh Vương đã cấp cho Binh bộ rồi. Thời gian chưa đến, chúng ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không cách nào thu hồi.

- Cái này không cần Thừa chỉ

phải bận tâm.

Trần Khác cười nói:

- Ngươi chỉ cần làm sao ngày mai đi học được được.

- Ngài ý gì?

Viên Lang Trung cau mày.

- Làm phiền Thừa chỉ thông báo với Binh bộ một tiếng, miếu Thành Vương đã thuộc vềhọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viện, để họ đi tìm chỗ khác.

Trần Khác dừng một chút lại nói:

- Còn có, tiền lương của thầy trò Võ học viện, hẳn là do Chi Soa phòng quản nhỉ?

Lang trung chưa từng thấy người nào đến nha môn làm việc vẫn ra vẻ một phái đoàn đại gia thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này, nhất thời không nội tình bên trong, chột dạ thoái chí gật đầu.

- Vậy ta đi tìm y.

- Hôm nay y không đến…

Viên Lang trung cũng không biết sao mình phải nói câu này.

- Đa tạ.

Trần Khác khẽ mỉm cười:

- Phiền ngài chuyển cho Thừa chỉ đại nhân Chi Soa phòng, bảo ông ta đưa lương bổng đến miếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thành Vương, đỡ mất công ta đi một chuyến Tây phủ nữa.

Nói xong chắp tay bước nhanh rời đi.

- Ta….

Viên Lang trung lúc này mới kịp phản ứng, nhìn bóng dáng phía sau của hắn tức giận:

- Dựa vào cái gì mà ta phải nhắn cho ngươi…

Tiền đồ mịt, lại rời khỏi Địch Thanh,sinh môn đệ học viện suy sụp như nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tang. Mặc dù Trần Khác quả nhiên đã giúp bọn họ được vào trong miếu Thành Vương, nhưng cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm giác ăn bữa nay lo bữa mai này vẫn cùng ràng.

- Đại nhân, không ít người muốn về nhà rồi.

Trong căn phòng đang được tạm thời xử lý, bọn thị vệ đang tưới nước rửa nền. Trần Khác ngồi dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một gốc hòe trong viện, vừa uống một ngụm trà thì nghe Tiền báo cáo:

-học viện không trông thấy tiền đồ, bọn họ lại vì Nguyên soái đấy. Giờ Nguyên soái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rời đi rồi, bọn họ cũng không còn do để ở lại nữa.

Dừng một lát nói:

- Chỉ đã đồng ý với Nguyên soái, ít nhấtlại nửa năm, mới không tan vỡ.

Trần Khác vốn định hôm nay bắt đầu lên lớp, chưa cần dạy gì, để bọn họ sớmtinh thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuẩn bị cũng tốt. Nhưng lần lượt nhìn từng khuôn mặttình này, hắn liền bỏ đi ý nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó. Ngược lại còn để cho họ tiến hành huấn luyệnbản thể năng đội ngũ. Buổi huấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 luyện buồn tẻ khô khan cũng trôi qua, ép người tới không thở nổi, không khí cả giáo trường nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trĩu.

Có cảm giác nếu tiếp tục thêm nữa thì sẽ xảy ra chuyện nên Tiến đành phải tìm Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói đỡ.

- Đăng Chi huynh, huynh người đã từng đi đánh giặc.

Trần Khác hỏi lại chẳng liên quan gì hết:

- Xin hỏi huynh đã trải qua cảm giác tuyệt vọng trên chiến trường bao giờ chưa?

- Đương nhiên…

Tiến cười khổ:

- Năm đó ác chiến Tây Bắc, các biên soái không biết chỉ huy, mấy vạn huynh đệ bị đưa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214mổ của Tây Hạ, thể gọi đó một sự tuyệt vọng.

- So với hiện tại bọn họ thấy thế nào?

- Tất nhiên không cách nào so sánh được. Khi đó, không nhìn thấy nổi hy vọng sống sót, bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao tốt xấu cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

- Chính ý này.

Trần Khác xoa xoa cằm:

- Trong nghịch cảnh thể nhìn ra được phẩm chất của một người, người thể cố gắng giữ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỉnh táo trong tuyệt vọng mới có thể thành châu báu.

Đột nhiên hắn cười:

- Thực ra chỉ cần phân tích một chút, sẽ phát hiện, cũng không phải hoàn toàn khônghy vọng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để xem bọn họthể bình tĩnh suy nghĩ hay không?

- Ý của đại nhân là….?

Tiến hơi hiểu ra.

- Đúng vậy, bọn họ đã thể đi theo Nguyên soái đến bây giờ cũng đã chứng minh lòng trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành của mình.

Trần Khác nghiêm mặt nói:

- Ta muốn xem trong bọn họ, ai tài năng để bồi dưỡng không, trong tương lai sẽ đặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biệt bồi dưỡng.

Lại liếc Tiến nói:

- Ngươi cũng đừng nói năng linh tinh.

- Thuộc hạ hiểu.

Tiến gật đầu.

- Được rồi, ta về nhà.

Trần Khác đứng lên nói:

- Lần này ta không lộ diện, ai muốn đi ngươi cứ việc để họ đi, chờ tới khi ta quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại xem còn được bao nhiêu người.

- Ý của đại nhân thuộc hạ hiểu.

Tiến nhỏ giọng khẩn cầu nói:

- Chỉ điều là, đối với những người kiên trì mãi tới bây giờ lại từ bỏ, dường như hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tàn khốc một chút.

- Chiến trường tình, thiếu một chút cũngkẻ bại.

Trần Khác lắc đầu:

- Ngươi đừng nghĩ hộ bọn họ, đừng vội quên, Nguyên soái trăm ngay ngàn đắng dạy học vì cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì.

-Vâng.

Tiến thấp giọng đáp.

Trần Khác về đến nhà, phát hiện Vương Bàng đã tới đây.

- Nguyên Trạch, sao ngươi tìm được đến đây?

Trần Khác thân thiết cười hỏi:

- Vốn định ngày mai tới rủ ngươi đi dạo Kinh thành.

- Còn rảnh rỗi đi chơi nữa.

Vương Bàng mặc trên người một tấm nho bào trắng, sắc mặt lạnh tanh nói:

- Hôm nay Hoàng thượng tiếp kiến Long lão nhi, còn nhận một trăm cuốn bản thảo của ông ta, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ lệnh phát các quán các, lưỡng chế quan duyệt xem qua, nghe nói lần tới Kinh diên là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn có sách của ông ta rồi.

- Đúng.

Trần Khác gật gật đầu.

- Nếu sách của ông ta được vào Kinh diên,

Thấy hắn vẫn bình thản, Vương Bàng cả giận:

- Ngươi biết hậu quảkhông?

- Hậu quả gì?

- Ông ta cũng không phải người không dục vọng như mọi người vẫn nghĩ.

Vương Bàng trầm giọng nói:

- Ông ta đến cái tuổi này rồi, điều ông muốn, không phải quan, danh! Ông ta muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lập địa thành thánh!

- Đây cũng không phải chuyện ông ta muốn được.

Trần Khác lắc đầu nói.

- Chỉ cần sách của ông ta được vào Kinh diên, chẳng khác nào triều đình thừa nhận địa vị chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thống của ông ta.

Vương Bàng thấy Trần Khác không nóng nảy lại càng giận nói:

- Hơn nữa, nhiều người bám đuôi như thế, sao có thể bỏ lỡ không tâng ông ta lên tận trời? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Ừ.

Trần Khác gật đầu:

- Ngươi định phá thế nào?

- Ta cũng không cách nào.

Vương Bàng tức giận:

- Ta tới tìm ngươi,muốn xem bản thảo của ông ta, xem lỗ hổng thể đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào không.

Nói xong, nhìn Trần Khác:

- Ngươi có muốn làm không?

- Nghe nói đại nội đã in. Chỉ cần in xong rồi, muốn lấy một quyển cũng không vấn đề gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Nhất định phải nhanh lên, chỉ còn mười ngày nữa mở Kinh diên rồi!

Vương Bàng quả quyết nói:

- Một khi bắt đầu giảng bài, nếu lỗ hổng thì triều đình cũng phải che giấu cho ông ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta hoàn toàn không làm được.

- Được.

Trần Khác gật đầu:

- Ta sẽ nhanh chóng chuẩn bị cho ngươi.

- Ừ.

Vương Bàng cố nén tâm tư, lại nói

- Phương pháp dùng giải diêm tiêu diệt thanh diêm cũng không tệ.

Trần Khác ngạc nhiên, hắn vẫn không kịp thích ứng với việc cùng một thiếu niên mười sáu tuổi nói mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện mật này. Tuy nhiên xem ra, quả thật cái Vương An Thạch cũng không giấu y, ngơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngẩn một chút mới gật đầu:

- Đa tạ.

- Nhưng…

Vương Bàng cười lạnh nói:

- Ngươi nghĩ đến, muối rẻ của Thiểm Tây, dân buôn muối lậu chỗ khác thể ồ ạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chen vào không?

- Đâychuyện khó tránh khỏi.

Trần Khác không quan tâm, cười đáp:

- Nhưng dân buôn muối lậu thể bán được bao nhiêu? Chưa kể, đầu trục lợi mua lại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút cũng không có gì xấu. Giá cho một cân muối chỉ một đồng, quan lại các nơi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bán ba bốn mươi đồng một cân, bóc lột dân chúng quá độc ác đi. Để đám dân buôn muối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lậu xông vào cũng tốt.

- Ngươi thật đúng là…

Vương Bàng cẩn thận ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy quả thật biện pháp này lợi nhiều hơn hại. Chỗ tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất ràng, ngoài việc đùa chết Tây Hạ, còn mang lại lợi ích thực tế cho dân chúng, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể giúp quan phủ bán được đống muối chồng chất như núi. Duy nhất chỉ một người phải chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khổ các diêm khóa gần đó, tuy nhiên so với tổn thất chiến tranh gây nên cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn lắm.

- Vậy cứ như thế đi.

Nói xong chuyện rồi, Vương Bàng đứng lên nói:

- Mau đưa sách của ông ta tới cho ta, sau đó sắp xếp người cẩn thận, chờ tin tức của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta.

Cũng may công phu dưỡng khí của Trần Khác bây giờ khá hơn xưa, bằng không thế nào cũng phải đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho tiểu tử không biết trời cao đất dày này ra ngoài rồi.

Hai ngày sau hôn lễ của Nhị Lang Bát Nương, qua nhiều năm tìm hiểu cuối cùng cũng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với nhau, thật là đáng mừng. Hôn lễ được tổ chức cùng long trọng, cũng thực sự khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Khác bận rộn mất mấy ngày.

Bận rộn đến những ngày kế sau hôn lễ, Trần phủ mới quay về vẻ tĩnh lặng, khó khăn lắm Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Khác mới yên tĩnh trở lại, để cho Uy nữ đốt mộthương rồi tựa lên đùi Đỗ Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sương đọc cuốn “Chính trị gia thiên” thuộc văn rập, quyển sách này sáng tác quan trọng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Plato. Trước kia Trần Khác chỉ nghe đến kỳ danhchưa được nhìn tận mắt, thật sự không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngờ kiếp này hắn lại vinh dự được đọc qua, đúng tạo hóa thần kì.

Quyển sách “Chính trị gia thiên” sáng tác chính trị học quan trọng vào cuối đời của Plato, cùng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cuốn “Quốc gia thiên” “Pháp luật thiên” đã cùng trình bày về các phương diện quốc gia, pháp luật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính trị của Athens văn minh, nhất duy – gich mang tính cao độ, khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một Trần Khác đã quen với “Đạo khả đạo, Phi thường đạo”, cảm thất như được là gió mát thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào mặt, tinh thần bị chấn động.

Đây chính là thứ hắn cần, sự kết tinh của văn minh trí tuệ dị quốc, một pháp bảo giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho các phu Tống triều học được lối suy nghĩ tính, nhìn Thế giới từ một góc độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác. Chỉ tiếc kỹ năng A Văn bây giờ của Trần Khác vẫn còn rất thiếu thốn, không thể đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiểu sâu được… Không phải hắn không chăm chỉ, thông dịch từ Quảng Châu mời đến thì chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhận biết được các văn tự hằng ngày, chỉ cần hơi sâu một chút thì sẽ tịt ngay. Bất đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dĩ, Trần Khác chỉthể vừa kiên trì tự học, vừa đợi học giả chuyên mônBagheri đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến.

Tuy nhiên Trần Khác rất dẻo dai, tuy thỉnh thoảng đầu bứt tai nhưng hai mắt chưa khi nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dời khỏi tờ giấy. CònĐỗ Thanh Sương dốc lòng chăm sóc thỉnh thoảng lại dâng cho ly trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi đĩa quýt, còn cẩn thận đưa đến tận miệng hắn, cũng không gọikhổ cả.

Bất giác, thời gian đã gần đến trưa, cuốn “Chính trị gia thiên” cũng xem được hơn nửa. Lúc này Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Khác mới đặt sách xuống, duỗi cái lưng mỏi nói:

- Thắt lưng, xương sống đều đau.

A Nhu lập tức hiểu ý ngay, liền xoa bóp cho hắn, Trần Khác hưởng thụ cười nói:

- Đọc sách như vậy, một ngày cũng không biết mệt, trước kia sao không nghĩ ra cách này chứ?

- Nếu đọc sách như vậy.

Đỗ Thanh Sương che miệng cười nói:

- Quan nhân sợ đến đồng tiến cũng không đậu được đâu.

- Cũng đúng.

Trần Khác chỉ vào cổ của mình, ra hiệu cho A Nhu xoa xoa vào chỗ đó. Đúng lúc ấy thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 A Thái xuất hiện ngoài cửa, bước nhỏ vào bẩm báo:

- Đại nhân, vị Vương công tử kiêu ngạo ngạo chỉ kiêu ngạo) kia lại đến.

- Nói vậy.

Trần Khác phun ngụm trà nói:

- Người ta là Vương công tử không gọi Ngạo Ngạo.

- Thế gọi gì?

Hai mắt A Thái vụt sáng lên hỏi.

- Gọi Ngao Ngao đấy.

Trần Khác cười một trận to rồi đứng lên đi ra tiền viện gặp khách.

A Thái đứng ngẩn ra phía đằng kia thấy khó hiểu nói:

- Ngao Ngao ý gì?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 331 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc