GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 314: Tạm Biệt, Da Luật Hồng Cơ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Trở về phòng ngự!

Trần Trung hét lớn nhắc nhở đội viên.

Thời gian còn đủ để đối phương tấn công một lần cuối.chiến mã của Trần Khác đã mệt mỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết sức, không thể chiến thêm một lần nữa.

Người Liêu cũng điên rồi, bất kể sống chết lao tới. Nhưng do toàn bộ người Tống lui về phòng ngự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngay cả Trần Liêm vị trí tấn công cũng quay về hỗ trợ. Đội của người Tống giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một bức tường dày đặc chặn hết lối tấn công, khiến người Liêu căn bản không thể tiến tới. Mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần sút vào gôn đều bị phá hỏng.

Lúc này, đoàn sứ giả triều Tống đứng theo dõi trận đấubên ngoài, đứng lênto:

- Hết giờ rồi, hương đã đốt hết.

Quan viên phụ trách thời gian kia, kỳ thực đã phát hiện hương bị đốt hết. Nhưng y vẫn giả vờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như không nhìn thấy. Hiện tại bị người Tống nói toạc ra, nhiều người theo dõi như vậy, nếu phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quy củ, chỉ sợ trận đấu này nếu không thua thì cũng chỉ mang tiếng xấu.

Y đành phải cắn răng gõ chiêng, một tiếng keng vang lên, trận đấu chấm dứt.

Tiếng chiêng vừa vang lên, đoàn sứ giả triều Tống rốt cuộc không kìm nén được kích động, chen chúc nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chạy vào giữa sân, bao vây đội cầu của mình, liên tục chúc mừng.

Nhìn đối thủ đang ăn mừng, đội bóng hắc kỵ của người Liêu chỉ cảm thấy ủ rũ. Bọn họ xoay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người xuống ngựa, quỳ một gối trước Liêu chủ, chờ bị trách tội.

Mặt của Da Luật Hồng xám đi, dường như rất tức giận.

Sau một lúc lâu, y rốt cục lên tiếng nói:

- Ngươi, lại đây!

Trần Khác cho người dẫn Bạch Ảnh đã mệt mỏi không chịu nổi trở về chăm sóc. Rồi xoay người đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới trước ngựa của Da Luật Hồng Cơ, ôm quyền thi lễ nói:

- Trong lúc thi đấu nhiều điều bất kính, mong bệ hạ tha thứ.

Thiên tử giận dữ, máu chảy thành sông. Nếu Da Luật Hồng thực sự nổi giận, vậy thì nhóm sứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đoàn cũng không quả ngon ăn.

Trần Khác xin lỗi nhìn như thành khẩn, nhưng lại nhấn mạnh bốn chữ ‘Trong lúc thi đấu’, ý nhắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhở Liêu chủ, chính ngươi chả nói ‘Trên sân đấu không có Hoàng đế’ đấy sao?

- Đội bóng của quả nhân thua, không phải kém các ngươi, cái mồm thối của ngươi.

Liêu chủ đã nhẫn nhịn nửa ngày, lúc này liền phát tác. Y trầm giọng nói:

- Ngươi chơi bóng thì cứ chơi bóng, việc phải nói những điều không cần thiết? Giống như con nhặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bay quanh, làm cho người ta làm thế nào thể tập trung tinh thần chơi bóng cho được?

Được phần hời còn khoe mẽ, khẳng định xảy ra chuyện. Trần Khác đầy vẻ bất đắc nói:

- Tài nghệ không bằng người, chỉthể dùng hạ sách này, nhằm quấy nhiễu tinh thần của bệ hạ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Mong rằng bệ hạ rộng lượng…

- Thắng cũng không vinh quang!

Da Luật Hồng hừ một tiếng.

- Đúng, thắng cũng không vinh quang…

Trần Khác mặc kệ cho y xả giận.

Nhưng vẫn thắng nha… Da Luật Hồng nghĩ đến điều này, tự nhủ mình việc phải tốn thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miệng lưỡi? Liền hừ một tiếng, thúc ngựa rời đi.

- Cung kính bệ hạ!

Trần Khác ôm quyền thi lễ...

Trở lại doanh trướng, người Tống đương nhiên muốn tổ chức ăn mừng, chúc mừng trận chiến thắng này. Thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lợi này ý nghĩa rất trọng đại.

Khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm túc của Triệu lão phu tử, giờ này cười thành đóa hoa. Từ trước tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nay ông ta đều tự coi mình thanh cao, khinh thường tiếp xúc với quân tốt. Nhưng hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại lên sân khấu mời rượu từng đội viên. Liên tục xưng 'Anh hùng" 'Tráng sĩ " 'Hảo hán'! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Triệu Tông Tích thì kích động đến nỗi xưng huynh gọi đệ với bọn họ. Liên tục vỗ ngực cam đoan, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chắc chắn sẽ thỉnh triều đình ban thưởng lớn cho bọn họ.

Ythật tâm cảm kích những người đội viên này. Gọi bọn họ ân nhân cứu mạng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đủ.

Đợi y hết kích động, mới phát hiện trong đám người không thấy bóng dáng của Trần Khác. Liền khẩn trương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hỏi Trần Trung:

- Đại nhân của các ngươi đâu?

- Ở chuồng ngựa…

Trần Trung trầm giọng nói:

- Đa Nạp vẻ không xong…

- A..

Tâm tình của Triệu Tông Tích trở nên trầm xuống. Y biết, Trần Khác rất yêu quý con ngựa kia.

Mỗi ngày trước khi cưỡi Đa Nạp ra ngoài, Trần Khác đều nói chuyện thân mật với nó một hồi. Dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đậu ngon nhất tự tay cho nó ăn. Sau khi trở về thì cho ăn gạo trắng, giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lau mồ hôi, lại tự mình tắm rửa cho chú ngựa.

Không ít người ngầm cười hắn yêu ngựa thành si. Ngựa sao có thể hiểu được những lời người nói? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nhưng hôm nay, ở thời khắc thắng bại, Đa Nạp giống như ngựa thần, nhảy của khiến tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mọi người đều bị đứng tim. Bọn họ đều không nghĩ ra, ngựa làm saothể nhảy được cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến thế. Hay quả thật ngựa người thể tương thông với nhau…

Trong chuồng ngựa, ánh đèn le lói. Trần Khác ngồi trên đống cỏ, Đa Nạp thì nằm gần hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một tấm thảm đắp trên mình nó, Đa Nạp có vẻ rũ, cái đầu của lực buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống.

Trần Khác nhẹ nhàng dùng tay vuốt lông bờm cứng rắn của nó. Một tay thì cầm đậu thơm ngào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngạt đút choăn. Nhưng Đa Nạp không thể ăn vào. Người và ngựa nhìn nhau. Trần Khác nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào đôi mắt lớn mà vô thần kia của nó. Chỉ thấy tràn đầy thống khổ và bất lực. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng hắn cực kỳ khó chịu. Chỉthể hát cho nghe, nhằm giảm bớt nỗi khổ của nó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Thái Nhất cống hề thiên mã hạ. Trạm xích hãn hề mạt lưu giả. Sính dung dữ hề vạn lý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kim an thất hề long vi hữu...

(Bài thơ miêu tả một con thần do Thái Nhất dâng cống, ngày đi vạn dặm, chỉloài rồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới sánh được với nó)

Đâybài ‘Thiên ca’ của Hán Đế, được Trần Khác hát lên để đưa tiễn Đa Nạp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thích hợp hợp với nó.

- Thực sự chỉ loài rồng mới sánh được với sao?

Thanh âm của Triệu Tông Tích vang lên.

- Đúng vậy.

Trần Khác gật đầu, thấp giọng nói:

- Thú y đã tới khám cho nó, nói rằng mạch máu đã nổ tung, phương cứu chữa.

Vừa nói tới từ cuối cùng, thanh âm của hắn trở nên nghẹn ngào.

- Hóa ra ngựa cũng lúc mệt quá chết…

Triệu Tông Tích ngồi xuống đống cỏ, trầm nói:

- Nhìn nhảy như thiên hạ phàm của nó, thực sự mạnh mẽ. Như thế nào ngay sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó, mạch máu đã bị nổ tung rồi?

- Ngựa, loại động vật rất phục tùng con người. Nếu còn chưa thấy người cưỡi ra hiệu dừng lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng sẽ không dừng lại. Vẫn chạy đến khi huyết áp vượt qua giới hạn, thì dẫn tới nổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tung…

- Thực xin lỗi…

Triệu Tông Tích cúi đầu nói:

- Thực xin lỗi ngươi Đa Nạp.

- Ta không sao, Đa Nạp cũng không việc gì.

Trần Khác nhẹ nhàng vỗ lưng ngựa nói:

- Chết trận trên sa trường, vinh hạnh của người làm tướng. Đa Nạp bảo vệ địa vị vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả của mình trên sân bóng ra đi, vậy thìvẫn thể kiêu ngạo đi lên trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cưa đổ một thiên cái rồi…

- Ngươi nghĩ một đằng nói một nẻo, ta thấy đôi mắt của ngươi đều đỏ lên rồi kìa.

Triệu Tông Tích nói.

- ta cảm thấy xấu hổ.

Trần Khác chống cằm, trầm giọng nói:

- Ngựa loại động vật thông minh, nhưng cũng là loài ngu ngốc. Nếu ta đối xử với tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy thì liền cho rằng ta thực lòng tốt với nó. Nhưng nó không biết lòng người biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bao gian trá? Đối xử vớitốt, lợi dụng nó, muốn bán mạng thay ta. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật khờ khạo tặng tính mệnh cho ta. Ngươi nói xem, ngu ngốc hay thông minh?

Nếu trời không quá tối, thì sẽ phát hiện khuôn mặt của Triệu Tông Tích trở nên đỏ bừng. Mặc kệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những lời của Trần Khácluận sự hay ngụ ý khác, đều như muốn đâm vào trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của y. Trầm mặc một lúc lâu, Triệu Tông Tích vẫn quyết đinh tỏ thái độ:

- Trọng Phương, ta ngươi cố giao, cũng huynh đệ. Bởi thế ta không muốn lợi dụng ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm bất cứ điều gì.

Dừng một chút, y lại thề thốt nói:

- Nếu Triệu Tông Tích ta có nửa điểm lợi dụng ngươi, thì xin bị thiên lôi đánh chết!

- Ngươi đang nói linh tinhđó?

Trần Khác phun một ngụm nói:

- Ta đang nói về Đa Nạp, như thế nào lại liên quan tới ngươi? Hay trong mắt ngươi, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính là ngựa?

- Ngươi ngựa, tatrâu, được chưa?

Triệu Tông Tích cười khổ nói:

- Ngươi nói mình không tức giận, nhưng thực sự vẫn đang giận phải không?

- Không có, ta người biết cao thấp.

Trần Khác lắc lắc đầu nói:

- Ngươi chỉ cần coi thiên hạ nhiệm vụ của mình, không phải xuất phát từ lợi ích riêng, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất định sẽ phục tùng.

- Ai đúng thì nghe người đó?

Triệu Tông Tích chỉ sợ Trần Khác không còn coi mình tri kỷ.

- Ha ha…

Trần Khác chỉ cười cười, rồi lại dời sự chú ý về phía Đa Nạp.

Đa Nạp kiên trì đến nửa đêm, rốt cuộc hóa thành một con thiên mã, ngao du trên bầu trời.

- 'Thái nhất cống hề thiên hạ, trạm xích hãn hề mạt lưu giả. Sính dung dữ hề vạn lý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kim an thất hề long vi hữu...

Nhẹ nhàng khép lại mắt của nó, Trần Khác thấp giọng hát bài hát chúc phúc.

Tiếng hát quanh quẩn bên trong chuồng ngựa. Không khí bi thương kia dường như lây sang các con chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác, khiến chúng đồng loạt thấp giọng vang lên tiếng xì. Âm thanh đau buồn, khiến người rơi lệ… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ngày hôm sau, bắt đầu cuộc đàm phán. Trần Khác xin nghỉ, Triệu Tông Tích Triệu Biện đảm nhận trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiệm.

Bất kể như thế nào, người Liêu chấp nhận thua cuộc, vẫn điểm đáng khen. Cho dù lúc ấy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214văn bản hiệp định, nhưng Tiêu Phong Nghiễm quả nhiên không nhắc đến việc tăng tiền. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhưng người Liêu không thể không giành được chút gì, trước sau tốn mấy tháng đàm phán, cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chút thành quả cũng không có.

thế, người Liêu đưa ra năm yêu cầu. Một là, ao hồ ở chỗ giao giới hai nước không được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mở rộng thêm, thành trì không được tăng thêm. Tường chắn biên giới cũng không được xây thêm. Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là, hai nước đều phải cắt giảm quân đội đóng biên giới. Ba không được thu nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giúp đỡ những người chạy trốn thuộc bất cứ bên nào, phải đem trả trở về, giao cho đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phương xử lý. Bốn triều Tống mở cửa Nhạn Môn Quan. Năm, mở thêm các chợ buôn bán. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Không được!

Điều này thể tạm chấp nhận được, nhưng Triệu Tông TíchTriệu Biện sao dám gánh trách nhiệm này? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nếu đi sứ một chuyến, khiến bối phận của quan gia thay đổi, vậy thì cho công lao lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới đâu cũng không chống đỡ được.

Tóm lại là hai người kiên quyết phản đối. Về phần như thế nào không được, cũng lười giải thích. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không cách nào giải thích.

Người Liêu cảm thấy không thoải mái. Những người Tống này sao một chút mặt mũi cũng không cho?

- Chấp nhận năm điều trong hiệp định, chính chúng ta đã cho quý quốc thể diện. Nhưng về vấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đề danh phận, chúng ta làm thần tử không dám tự ý đưa ra kết luận.

Đắn đo một chút, Triệu Biện mới đưa ra lời giải thích này.

- Vậy các ngươi nhanh chóng viết thư gửi trở về xin chỉ thị.

Tiêu Phong nói.

- Không dám gửi, cũng không dám hỏi.

Triệu Biện vẫn tỏ vẻ thái độ cứng rắn, khiến người Liêu hiểu ra rằng, việc này không cách nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương lượng.

Cục diện trở nên bế tắc. Lúc này chỉ đành xin chỉ thị của Da Luật Hồng Cơ. Da Luật Hồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người lỗ mãng, y tưởng rằng đàm phán đã chấm dứt, một chữ, ăn một bữa cơm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi đuổi người Tống đi, thể tiếp tục đi săn. Ai ngờ việc này kéo dài tới bảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tám ngày vẫn không kết luận. Mắt thấy sắp qua mùa săn bắn, y gấp tới độ đứng ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không yên.

Cho nên việc đàm phán kiểu này, thực không hợp với một đứa trẻ thích vận động. Người ta đàm phán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mấy tháng cũng không ra kết quả là điều bình thường, nhưng với y nói, vài ngày đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu nổi rồi. Cho nên Da Luật Hồng tự mình đi tới lều Trường Xuân, cho gọi đoàn sứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả người Tống tới phát biểu:

- Gọi nhau Hoàng đế, ai cũng không chiếm ưu thế của ai, rấtcông bằng! Nếu Nam triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn kiên trì về việc xưng bối phận, đó chính muốn chiếm ưu thế của quả nhân!

Y trừng mắt, hung hãn nói:

- Nếu các ngươi còn cố chấp, có thể hỏng đại sự của chủ nhân nhà các ngươi. Ta mà dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 binh xuôi nam, chính tai nạn lớn cho triều Tống các ngươi!

Vẫn uy hiếp chiến tranh, không còn điểm nào mới mẻ sao? Triệu Tông Tích bỗng nhiên đứng lên nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Xin hỏi bệ hạ, xuất binh là thắng sao?

- Tất thắng!

Da Luật Hồng dương dương đắc ý nói:

- Quả nhân thiết kỵ sáu trăm ngàn...

- Nếutất thắng, cần phải đàm phán với chúng ta tới nửa năm!

Da Luật Hồng còn chưa dứt lời, đã bị Triệu Tông Tích ngắt lời nói:

- Huống chi, Đại Tống của chúng ta tập trung binh lực biên cảnh, xây dựng thành lũy. Dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quốc lực hùng mạnh của chúng ta, cùng với dân tâm đoàn kết. Vậy thì ta chắc chắn chiến thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ nằm trong tay của chúng ta!

sao chỉ nói mồm, sao không khoác lác một chút!

Tuy nhiên trước mặt Hoàng đế Liêu Quốc, không mấy người dám cao giọng nói chuyện, vậy Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tông Tích cũng không chút nào sợ hãi, nói năng hùng hồn, phun cả nước miếng lên mặt.

Trong mắt của Da Luật Hồng liền xuất hiện lửa giận hừng hực. Triệu Tông Tích ràng đang thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện một thái độ chotan xương nát thịt, cũng không nhượng bộ một bước. Muốn làm y khuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phục không thể rồi. Da Luật Hồng buồn bực nghĩ… nhưng, nhất định cần phải thuyết phục y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao?

- Ta không dùng được đường lớn tấn công Trung Kinh, vậy dùng đường khác qua được!

Da Luật Hồng quả thực thông minh. Y lập tức phát hiện hở trong lời nói, cười lạnh nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Quả nhân hiện tại tuyên bố, quyết định phái người khác tới Nam triều đàm phán chuyện này. Triệu khanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia, sứ mạng của ngươi đã kết thúc…

Dừng một lát, y lại tàn nhẫn nói:

- Nếu chủ nhân nhà ngươi đồng ý, ngươi vẫn muốn cản trở. Vậy thì lỗi này sẽ thuộc về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai?

Một câu này của Hoàng đế Liêu quốc, khiến quyền chủ động đàm phán của người Tống bị thay đổi, ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người đã không còn quyền lực đối thoại cùng Liêu triều nữa…

Nhiệt huyết tràn đầy của Triệu Tông Tích trở nên lạnh lẽo. Cái gọi ‘Có tâm giết kẻ trộm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng lực xoay chuyển trời đất’, mình đúng đang trải qua vị này…

Nếu việc đàm phán của mình đến đây kết thúc, vậy thì sứ mạng đầu tiên của mình coi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thất bại.

Trong lòng của y trở nên thê lương, không còn hứng thú gì. Lúc này, Trần Khác đứng lên, đi tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên người của Triệu Tông Tích, ôm quyền nói với Hoàng đế Liêu quốc:

- Bệ hạ đương nhiên quyền lực không đàm phán với chúng ta. Nhưng làm phiền quý quốc đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho chúng ta bản sao của cuộc đàm phán này. Như vậy chúng ta thể quay về báo cáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công tác với Hoàng đế của chúng ta.

-thể.

Liêu chủ chậm rãi gật đầu nói...

Vốn chính như vậy, nghĩ chỉ trông cậy vào trận đấu bóng, thì sẽ ảnh hưởng tới đại sự quốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia, vậy thì việc Liêu quốc mất nước đã không còn xa. Xét đến cùng, vẫn phải dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thực lực. Người nào thực lực mạnh hơn, thì người đấy quyền lên tiếng. Bên yếu hơn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng mọi thủ đoạn, nhưng cuối cùng vẫn bên chịu thiệt.

Lời vàng ngọc của Liêu chủ vừa được nói ra, đàm phán coi như đến hồi kết thúc. Không biết tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao, nhìn tên người Tống tuổi gần bằng mình, y lại không khoái cảm chiến thắng. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẻ mặt phức tạp nói:

- Ngày mai, vương trướng của quả nhân sẽ tổ chức yến tiệc đưa tiễn quý sứ…

- Đa tạ bệ hạ…

Hai người thi lễ, cáo từ rời đi. Tiêu Phong Nghiễm thay hoàng đế tiễn bọn họ ra ngoài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ngoài lều vải thảo nguyên mênh môngbờ, nhưng tâm tình của Triệu Tông Tích lại bị đè nén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như muốn bùng nổ. Y ngẩng đầu lên trời, hít sâu một cái, một luồng không khí tươi mát của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thảo nguyên tràn vào ngực. Chỉ thấy trên trời một bầy thiên nga đang hoảng sợ bay qua.

Phía sau chúng,một con chim ưng hung hãn bám theo. Con chim ưng này giống như phi tiêu truy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kích. Lúc đầu khoảng cách đôi bên còn rất xa, nhưng trong nháy mắt, đã tiếp cận gần bầy thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nga.

- Đưa ta cung tên!

Thị vệ vội vàng nâng chiếc cung ‘Xạ hổ’ lên cho Triệu Tông Tích. Y giương cung gài tên, ngắm bắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về hướng không trung.

Nhãn lực của Tiêu Phong rất tốt, y thấy Triệu Tông Tích định bắn con chim ưng kia, liền khẩn trương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói:

- Không được bắn. Đây Hải Đông Thanh của bệ hạ chúng ta!

- Biết rồi!

Triệu Tông Tích khẽ quát một tiếng. Tay trái vững vàng nâng cung thần, tay phải vận kình, kéo cây cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành trăng tròn. Cánh tay trái hơi động, năm ngón tay phải buông ra, động tác cực kỳ lưu loát, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tràn ngập vẻ đẹp của sức mạnh.

Chỉ thấy tên dài như sao chổi bắn lên trời cao. Mũi tên cực kỳ chuẩn xác, đang lúc Hải Đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh sắp vồ tới gần con thiên nga kia, mũi tên đã bắn vào khe hở giữa hai con chim. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Con Hải Đông Thanh kia không kịp tránh né, mũi tên đã đập vào cánh của nó. Chim ưng liền rên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rỉ một tiếng, cả người lộn vòng rơi xuống. Nhưng loại ưng thần này sức sống cực kỳ mãnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liệt, vừa rơi xuống một nửa đã ổn định thân hình, lại bay lên. Tuy nhiên bầy thiên nga kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã mượn hội này chạy trốn mất dạng. Con Hải Đông Thanh vốn một thợ săn siêu cấp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa lần nào bỏ sót con mồi, hôm nay lại thất thủ…

Triệu Tông Tích đưa cung cho người thị vệ, quay người nói với Tiêu Phong:

- Chỉ cần Triệu Tông Tích ta còn sống một ngày, Liêu quốc các ngươi đừngtưởng tổn hại Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tống của ta một chút nào!

Lời này không chỉ Tiêu Phong nghe được, Liêu chủ vừa đi ra lều Trường Xuân cũng nghe thấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Y nhìn bóng lưng oai hùng của Triệu Tông Tích, đột nhiên có chút sợ hãi, hạ giọng nói:

- Nếu để cho người này trở thành Hoàng đế triều Tống, vậy thì chỉ sợ Liêu quốc không ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào tốt lành…

Dừng một chút lại nói:

- Còntên Trần học kia, quả thật một nhân tài trị quốc…

- Nếu không,

Da Luật Trọng Nguyên thấp giọng nói:

- Giết hết bọn họ!

- Nói đùa vậy?

Da Luật Hồng Cơ kỳ quái liếc y một cái nói:

- Hoàng thúc, chẳng lẽ thúc muốn chiến tranh sao?

Da Luật Trọng Nguyên tật giật mình. Chột dạ nói:

- Chả phải bệ hạ nói hai người bọn họ họa lớn trong tương lai sao?

- Ha ha ha…

Da Luật Hồng cười to nói:

- Ta nói như vậy sao?

- Vậy chắc ta nghe lầm.

Da Luật Trọng Nguyên buồn bực nói.

- Ta chỉ tùy tiện nói một chút mà thôi.

Da Luật Hồng Cơ cười nói:

- Phụ hoàng đã nói qua với ta, không sợ triều Tống nhiều người tài ba, họ càngnhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người tài, bọn họ chết càng nhanh. Trương Nguyên trợ giúp Nguyên Hạo thành lập nghiệp, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ một cử tử thi rớt của Tống triều sao? Điều này chứng tỏ, quốc gia của bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bao nhiêu người tài đây?

- Đây đạo lý gì?

Da Luật Trọng Nguyên kỳ quái nói:

- Một Trương Nguyên thể làm nước Hạ hưng khởi, nhưng trăm ngàn người giỏi hơn Trương Nguyên, lại hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chết triều Tống?

- Phụ hoàng ta từng nói, một con rồng mưa gọi gió. Hai con rồng thì tranh chấp, ba con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồng thì chỉ biết sống mái với nhau.

Da Luật Hồng cười nói:

- Bọn họ nhiều người tài như vậy, rốt cuộc ai phải nghe ai? Cuối cùng chẳng phải tranh chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao? Nhưng đối thủ cũngngười tài, ngươi tranh có thể thắng dễ dàng sao? Cho nên, bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cứ đấu tranh nội bộ với nhau, đấu đến khi triều Tống xong đời, cũng không phân chia thắng bại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nói xong, cười ha hả:

- Cho nên a, cáiphải lo lắng chứ? Cứ thả lỏnghưởng thụ cuộc sống đi.

- Ai…

Nhìn bóng lưng của Hoàng đế dời đi, Da Luật Trọng Nguyên khổ vẫn không được giải thích. Rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thằng nhãi nàythông minh, hay vẫn là ngu ngốc đây…

Một mũi tên này của Triệu Tông Tích, nói thị uy, không bằng nói sợ hãi cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới muốn phô trương thanh thế.

Bởi một chiêu này của Da Luật Hồng cực kỳ âm hiểm. Triệu Tông Tích biết rằng Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tống rất nhiều quốc tặc. Hiện tại người Liêu bỏ qua mình, đi tới kinh thành đàm phán với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các nhân vật lớn, thành công chỉ sợ không khó…

Cho nên, mũi tên kia tưởng như uy phong, kỳ thực chỉ che dấu nỗi sợ hãi trong lòng… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Quốc gia của ta, dân tộc của ta, tới khi nào các ngươi mới thoát khỏi lốt thiên nga, trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành hùng ưngđịch đây?

Triệu Tông Tích ngửa mặt lên trời thở dài.

Mang theo sự sầu lo, đoàn người trở về doanh trướng. Triệu Biện nói, công việc coi như đã kết thúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta muốn tổng kết lại một chút.

- Kệ con bà nó, lão tử chỉ muốn đi uống rượu!

Triệu Tông Tích thô lỗ nói.

- Tốt, đi uống rượu.

Triệu Biện gật đầu đồng ý, cũng thô bạo nói:

- Kệ con bà nó mấy cái đàm phán.

Xem ra, lão tiên sinh cũng nhịn đã lâu.

Còn Trần Khác, vốn vì ngựa yêu bị chết buồn bực, giờ lại có vẻ tỉnh táo. Hắn sai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy hai bình ‘Tiên lộ’ và chút thức ăn, cùng hai người uống rượu.

Triệu Tông Tích rất nhanh đã say rồi. Y mang theo bầu rượu, rút bảo kiếm đeo thắt lưng ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cao giọng nói:

- Trọng Phương, thổi sáo, phu tử, dùng làm nhạc khí, tạo hứng cho ta múa kiếm.

Triệu Biện cũng say lờ đờ, liền lấy gậy gắp than bên cạnh, liên tục gõ lên cái hũ. Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Khác thấy thế, khẽ cười khổ, chỉ đành rút một cây sáo ra thổi.

Tiếng nhạc vang lên, Triệu Tông Tích dùng kiếm múa theo tiếng nhạc. Chỉ thấy ánh kiếm lượn lờ, trường kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vung vẩy mang theo tiếng gió. Tiếng nhạc càng ngày càng nhanh, kiếm của y cũng múa càng ngày càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhanh. Như muốn đâm thủng bầu trời, như sóng dữ cuồn cuộn không ngừng tới.

Tiếng nhạc dần dần chậm lại, thế kiếm của y cũng chậm lại, khàn giọng cất ca:

- Mưu thần dạng tôn trở, phi vân sậu vũ, tam quân cộng lục lực!

Trường kiếm dừng lại, Triệu Tông Tích uống một hớp, tiếp tục hát:

- Phiên nhi vị khứ, thiên thì địa lợi dữ nhân hòa, tây thùy cảm khinh tương thứ?

Tiếng nhạc chuyển sang nhanh, trường kiếm đột nhiên vung ra, tiếng ca của Triệu Tông Tích cũng trở nên cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vút:

- Nãi nãi lâu đài, thảo yên chử, phi hồng kinh đối kình thiên trụ!

Eo của y càng ngày càng thấp, cả người đã ngả song song với mặt đất, tiếng ca cũng trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấp:

- Hùng phong cao xướng đại phong ca, thăng bình ca thiêm tình thú...

Hát xong, ngã ầm xuống đất, tiếng ngáy vang lên…

Ngủ đến tận giữa trưa hôm sau, Triệu Tông Tích mới tỉnh dậy. Liền cảm thấy đầu đau như muốn nứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra, yết hầu cũng giống như bị cháy khô vậy.

Một chén nước đưa tới trước mặt, Triệu Tông Tích ngẩng đầu nhìn lên. Trần Khác đang mặc bộ trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phục kỳ lạ.

Nhận lấy chén nước liền uống cạn, Trần Khác lại đưa tới một bát súp măng, để giải say rượu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Triệu Tông Tích nhận lấy bát súp, uống hai ngụm, hỏi:

- Hôm qua ta có nói bậy bạ không?

- Không có, hôm qua ngươi chỉ hát bài ‘Đạp Toa Hành’.

Trần Khác cười nói:

- Còn để hai chúng ta thay ngươi đánh nhạc đệm.

- Hổ thẹn…

Triệu Tông Tích cười khổ nói:

- Ta không thể làm được cái việc không quan tâm hơn thua.

- Ngươi mới hơn hai mươi tuổi, cần học người khác không quan tâm hơn thua?

Trần Khác cười nói:

- Có phải vì không muốn thua Triệu Tông Thực phải không? Kỳ thực, tên đó chỉ biết giả bộ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi.

- Triệu Tông Thực…

Nhắc tới cái tên này, tâm tình của Triệu Tông Tích trở nên buồn bã:

- Số mệnh của y thật tốt.

Y cảm thán điều này đã không phải ngày một ngày hai rồi. Nhưng hôm nay cảm thán như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm thấy buồn bực, mắt thấy đại công sắp cáo thành, lại bị làm hỏng.

- Nói vậy.

Trần Khác nhẹ giọng an ủi:

- Không cần phải quá tham lam. Lần này công lao của ngươi đã lớn rồi, không cần phải tăng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiền cống nạp, đã là công lớn khó được, ai cũng không thể đoạt được của ngươi. Khi trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về quốc nội, chắc chắn ngươi sẽ danh dương thiên hạ. Sự kiên trì và dũng khí của ngươi, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ khắc sâu vào tâm trí của quan gia và nhóm tướng quốc.

- Đáng tiếc…

Triệu Tông Tích rốt cục cảm thấy dễ chịu một chút, rồi lại giận dữ nói:

- ChỉDa Luật Hồngđột nhiên động kinh, nếu không…

- Không nếu không. Đây kết quả tốt nhất rồi.

Trần Khác lắc đầu, bình tĩnh nói:

- Từ ‘Hoàng thúc’, ‘Hoàng chất’ đổi thành Hoàng đế nam, bắc triều, không phải không thể thừa nhận. Trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thực tế, trong triều rất nhiều đại thần, cảm thấy nhục nhã khi xưng với di địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 huynh đệ.

Dừng một chút lại nói:

- Nhưng, việc này không phải chuyện chúng ta nên đáp ứng. Nếu chúng ta nhận trách nhiệm này, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định sẽ người công kích chúng ta kẻ làm nhục quốc thể. Nếu chúng ta kiên trì, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽngười nói chúng không biết biến báo.

- Tóm lại, làm thế nào cũng sai. Cho nên chúng ta phải cảm ơn Liêu chủ, đã giải quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho chúng ta một nan đề.

Nói xong, hắn cười cười:

- Sau khi trở về, chúng ta đem những điều đàm phán báo cáo cho triều đình. Ta tin rằng việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta bức bách Liêu chủ như vậy, sẽ không kẻ nào dám đứng ra nói xấu.

Thấy Trần Khác đã giúp mình suy nghĩ thấu đáo như vậy, trong lòng Triệu Tông Tích liền cảm thấy ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 áp. So với canh giải rượu còn tốt hơn. Y lộ ra vẻ tươi cười nói:

- Những lời khuyên của ngươi, khiến ta nghĩ thoáng ra. Cuối cùng không có phí công đi chuyến này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Đúng vậy.

Trần Khác gật đầu nói:

- Nhanh chóng thu gọn đồ đạc đi. Yến hội đưa tiễn chúng ta sắp bắt đầu rồi.

- Ừ!

Triệu Tông Tích gật gật đầu, cảm kích nhìn Trần Khác nói:

- Huynh đệ tốt…

- Điên…

Trần Khác nhún nhún vai, cả người nổi da gà…

Liêu chủ đang ngồi trong lều lớn màu vàng của y, mở thiết yến đưa tiễn Tống đoàn.

Mặc kệ kết quả của cuộc đàm phán như thế nào, ba người Trần Khác đều xứng đáng được người Liêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kính trọng. Mấy tháng này, từ phong độ, tài học, tới sự trung thành, bọn họ đều tạo một ấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tượng sâu sắc tới người Liêu. Đương nhiên, còn trận bóng trọn đời khó quên kia…

Cho nên tiệc đưa tiễn mở vô cùng long trọng. Không chỉ bày đầy tiệc rượu trong lều, ngoài lều còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đồ ăn xếp cao như núi. Hàng nghìnbuộc qua lại bưng rượu thịt, liên tục không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngừng.

Người hầu dẫn theo đoàn sứ giả người Tống đi vào lều lớn màu vàng. Trong này đã ngồi đủ những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân vật trọng yếu của Liêu quốc như Hoàng đế, Hoàng hậu, Hoàng thái thúc, các nhân vật liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan…

Quốc yến xa hoa nhất của người Liêu chínhgiống như vậy. Đương nhiên món ăn chính vẫnnhững © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 món chim chóc vừa tanh vừa hôi. Cái này không thay đổi, chỉ thể nói so với yến tiệc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình thường chế biến càng tinh tế hơn một chút thôi. Nhưng ẩm thực đều dùng, kim, ngân, ngọc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoa quả dại trộn lẫn bánh mứt, người Tống cũng không đến nỗi không no bụng.

Nhạc nghi lễ của yến hội ngược lại thật hiếm thấy, hơn nữa nếu so với triều Tống càng phong phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đặc sắc hơn.

Mỗi một tuần rượu, sẽ khúc nhạc khác nhau, lần rượu thứ nhất, khèn Tacta nổi lên. Lần rượu thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai, lần rượu thứ ba, nữ vào, tỳ đơn tấu, bánh, trà, thức ăn vào, tạp kịch đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lần rượu thứ năm, không gì. Lần rượu thứ sáu, thổi khèn, hợp “pháp khúc”. Lần rượu thứ bảy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đàn tranh độc tấu. Lần rượu thứ tám, hát, đánh nhạc. Lần rượu thứ mười, hát, thi đấu vật...

Nghe nói, sắp xếp cả yến tiệc nàyđương kim hoàng hậu Tiêu Quan Âm nghĩ ra. Giống như văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghệ tiệc tối của hậu thế, tiết mục phong phú đặc biệt, lại kết hợp chặc chẽ với tiệc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rượu, bảo đảm khách chủ vô cùng thích thú, không khí náo nhiệt hẳn lên. Lúc này tranh đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã không còn ý nghĩa, hai bên bỏ xuống ân oán, hết lòng hưởng thụ sự tương tụ cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này.

Đối với người Tống mà nói, có thể trước khi đi nhìn thấy Tiêu Quan Âm trong truyền thuyết cũng xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là may mắn.... Lần trước trên trận đấu bóng chỉ nhìn thoáng qua, không thấy gì.

Nhưng sau khi nhìn thấy, thi lại khó tránh khỏi thất vọng, vị quốc mẫu Liêu quốc này, người mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trang phục cung đình Khiết Đan khoác kim đeo ngọc, nhìn không rõ dáng vóc thế nào. Trên mặt thoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thêm một lớp phấn lót màu vàng, cũng không nhìn tướng mạo thế nào... Người Tống tới Liêu quốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thời gian không ngắn, đối với phong tục này đã có hiểu biết. Biết trong gái Khiết Đan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loại mặt nạ vô cùng kỳ lạ gọi “Phật trang”, chính dùng một loại bột phấn màu vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bôi bên má, vừa tác dụng dưỡng da, thể làm làn da tráng nõn như ngọc, lại vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm trang sức, nhìn như mặt Kim Phật, xưa gọi là “Phật trang”.

Nhưng nghe nói Phật trang chỉ dùng lúc đông xuân gió rét lạnh cùng, con gái dưỡng da mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưu hành loại này. Bây giờ gần mùa hạ, thì không thấy ai làm như vậy.

Nhưng Da Luật Hồng rất vui, giới thiệu với các khách nhân triều Tống:

- Các ngươi rất nhãn phúc, Hoàng hậu xưa nay tính thích thanh đạm, mặt mộc nghênh trời, chỉ lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại hôn mới dùng qua Phật trang. Hôm nay muốn tiễn quý sứ, Hoàng hậu mới phá lệ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần.

Nói xong hỏi bọn họ:

- Thế nào, đẹp không?

- Đẹp, đẹp, đẹp.

Tống sứ liền vội vàng cười theo:

- Thần thật sự quá vinh hạnh rồi!

Nhưng thầm oán:

- Mẹ nó, người Liêu khẩu vị cũng quá nặng rồi...

Trần Khác liếc nhìn Hoàng hậu Khiết Đan trang phục kim diện đó, lại cảm thấy chút quen mặt. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người taHoàng hậu, cũng không thể cứ nhìn chằm chằm, cho nên không nhìn nữa. Sau đó nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngợi, nếu gọi Tiêu Quan Âm, không chừng giống Quan Âm Bồ Tát, thoa kim phấn lên, thì giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quan Thế Âm trong miếu rồi...

Lúc này, chính tới lần rượu thứ tư, tỳ đơn tấu, lúc này tiếng nhạc sẽ rất nhỏ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho chủ khách nói chuyện.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 314 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc