GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 306: Sứ Liêu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Như vậy đủ rồi.

Trần Khác đưa chung rượu lên nói:

- Trì lão bản cung cấp tin tức trợ giúp rất lớn, tại hạ khắc sâu trong lòng. Nếu đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan nhân xem trọng tại hạ, haychúng ta kết giao bằng hữu, từ nay xem như huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đệ, Trì lão bản thấy thế nào?

- Đại nhân dọa chết tiểu nhân rồi.

Trì Vân Sơn vui mừng nói:

- Nào dám, nào dám?

- Làm nhiều quy củ như vậy, quyết định như vậy đi!

Trần Khác cười lớn, nâng ly cạn chén với lão, không nhắc đến những việc phiền não kia nữa… Bữa tiệc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết thúc, Trì Vân Sơn bị Trần Khác chuốc rượu say mèm. Tửu lượng của lão cũng không thấp, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tiên Lộ tửu rất mạnh, nhất thời không chừng mực nên đã say quắc cần câu.

Nhờ Truyền Phu đưa Trì lão bản về, trong phòng cũng chỉ còn Trần Khác Khinh Mị Nhi.

Khinh Mị Nhi cũng không tiến lên, mà ngồi chỗ kia cười khanh khách nhìn Trần Khác. Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng uống một chút rượu, hai gò má của nàng đỏ như ráng chiều, nhìn qua cực kỳ kiều diễm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ướt át, rất người.

- Còn không qua đây ngồi?

Trần Khác nâng chén trà lên súc miệng nói.

- chỗ nào ngồi đâu.

Khinh Mị Nhi nhăn nhó nói.

Trần Khác vỗ vỗ đùi.

- Xấu lắm…

Khinh Mị Nhi mặt càng đỏ hơn:

- Đại nhân làm sao mới đi ra ngoài vài năm, đã học được thói xấu rồi.

- Không có nghe nói sao?

Trần Khác lặng lẽ cười:

- Tham gia quân ngủ ba năm, heo mẹ cũng thể so với Điêu Thiền.

- Công tử nói tagì?

Khinh Mị Nhi sắc mặt nhất thời trầm xuống.

- Ta chính vừa so sánh nàng với Điêu Thiền, ta thấy dường như còn giống Thường Nga.

Trần Khác duỗi cánh tay ra cười, kéo nàng vào trong lòng nói:

- Nàng lại đây đi.

Khinh Mị Nhi liền thuận thế như cánh bướm, ngồi ở bên đùi của Trần Khác. Ôm cổ của hắn, âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thanh nhu nói:

- Gia, nô gia nhớ chết đi được…

- Hiện giờ nàng cũng một hoa khôi nương tử rồi.

Cảm thụ được thân thể mềm mại đàn hồi kinh người, Trần Khác lập tức phản ứng, tay khẽ vuốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhẹ vòng eo nàng nói:

- Nói như vậy không bị giảm giá trị đi.

- Vẫn bị hạ thấp giá đây này…

Khinh Mị Nhi thẹn thùng cười, chậm rãi ghé sát vào lỗ tai hắn. Chóp mũi nóng bỏng dán vào tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Trần Khác, âm thanh như muỗi nói:

-gia vẫn còn giữ lại thân thể cho công tử mà…

- Hả?

Trần Khác dừng tay lại, thanh âm chút biến đổi nói:

- Chuyện nàythật sao?

- Người thật là.

Khinh Mị Nhi khẽ cắn nhẹ dái tai của hắn nói:

- Công tử sao không tự mình chứng thực

Cả người Trần Khác nhất thời nóng lên. Hắn nhìn chăm chú vào hai mắt của Khinh Mị Nhi, con ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của nàng khiến người khác hồn xiêu phách lạc, long lanh mọng nước, thể cuốn người khác rơi sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào trong đó. Tay của hắn chậm rãi chuyển từ vòng eo của Khinh Mị Nhi lên trên, đến ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mềm mại rồi chuyển qua cằm. Khinh Mị Nhi sắc mặt ngày càng đỏ, nhưng cũng không cử động. Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt ngấn nước, khóe miệng cười yêu mị đến tiêu hồn, dường như là cổ vũ, lại dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chờ đợi được sủng hạnh.

Đang lúc hai người tính tiến thêm một bước giao lưu, Truyền Phú đui mù ngu ngốc kia lại mở cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi vào, thấy vậy thì ai ôi một tiếng rồi nhắm mắt nói:

- Ta cái cũng không thấy.

Nói xong thì lui ra ngoài:

- Hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi.

Tuy rằng cửa đóng lại ngay lập tức, nhưng không khí hầu như đã bị phá hỏng. Trần Khác hôn nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cổ tay Khinh Mị Nhi, hạ giọng nói:

- Nàng cũng biết mấy việc đó?

- Biết rồi thìích đâu?

Khinh Mị Nhi khẽ tựa đầu vào vài hắn nói:

- Đều những nhân vật không thể chọc vào.

- Xem ra nàng đúng là đã biết.

Trần Khác vuốt ve bàn tay nhỏ của nàng nói:

- Nói một chút đi.

- Muốn đấu sao?

Khinh Mị Nhi dịu dàng nói.

- Ai gọi ta, ta đấu với người đó.

Trần Khác âm thanh lạnh lùng nói.

- Ta cũng không phải gạt công tử, chỉ sợ công tử gặp rắc rối thôi.

Khinh Mi Nhỉ nhẹ nhàng thở dài nói.

- Ta biết.

Trần Khác ôm chặt nàng một chút nói:

- Nàng thật tâm theo ta.

- Biếttốt rồi.

Khinh Mị Nhi trong mắt đầy vui mừng nói:

- Lúc này, làm sao để cứu được Lục Lang ra mới là việc chính.

- Lục Lang nhất định sẽ khôngchuyện gì.

Trần Khác nói:

- Nhưng nàng nói cho ta biết, ai muốn hại ta. Ta không muốn lần sau bọn chúng tới hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta, ta còn phải nhờ người khác tới báo cho biết.

- gia cũng vừa mới nghe được thôi.

Khinh Mị Nhi thấp giọng nói:

- Công tử cam đoan với ta phải lượng sức mình, gia cũng không muốn hại công tử.

- Được, ta cam đoan.

Trần Khác gật đầu nói:

- Cùng lắm thì ta nhịn một chút, chỉ cần ẩn nhẫn qua cửa này, ta liền đem trả cho bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ lại từng miếng từng miếng…

- Ta nghe nói, mối quan hệ giữa Tiêu Thiên Dật Tể tướng do Nhữ Nam quận vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bát tử Triệu Tông Sở làm cầu mối.

Dưới sự truy hỏi của Trần Khác, Kinh Mị Nhi cuối cùng cũng đem những việc đã biết nói ra hết: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Thật ra năm đó Triệu Tông Sở cũng không lo động tới hậu đài. Xảy ra việc Triệu Tông Hán, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y bất quá chỉ chó săn thôi.

Trần Khác khuôn mặt âm trầm lại, quả nhiên trực giác mình chính xác. mối hận lớn với mình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy, lại năng lực lớn như vậy, ngoại trừ đám huynh đệ Triệu Tông Thực kia thì cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn ai. Triệu Tông Sở bị mình phá hủy Ưu động, đoạt đi mấy chục triệu bạc, khẳng định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hận không thể đem mình đi ăn tươi nuốt sống.

- Tuy nhiên, y đầu óc như vậy sao?

Trần Khác nhướn mày nói. Chuyện này nhìn bên ngoài dường như là tình cờ xung đột, nhưng lại đưa đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những phản ứng dây chuyền phía sau đầy bất ngờ. Hơn nữa dưới tình huống nước Liêu uy hiếp tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiền Đại Tống, đúng thật vạch áo cho người xem lưng. Nếu cuối cùng triều đình không thể đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vững trước áp lực, kết minh ước mất đất nhục nhã, thì hoàn toàn thể đổ trách nhiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên đầu người Trần gia. Mộtngười Trần gia không biết bình tĩnh, gây mâu thuẫn mới khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người nước Liêu nhân cơ hội gây áp lực.

Đến lúc đó, người Trần gia không chỉ phải chết, còn phải thay triều đình chịu tiếng xấu.

Chiêu này nhìn như bình thường không có lạ, nhưng thật ra che đậy tâm ngập trời, thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214một trò hội đen thể nghĩ ra được sao?

- Lại nói tiếp.

Khinh Mị Nhi ấp a ấp úng nói:

- Nhữ Nam quận Vương tứ tử Triệu Tông Phụ đúng đã xem trọng Đỗ đại gia lâu rồi, đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khổ theo đuổi nhiều năm, ai cũng biết… Triệu Tông Phụ còn được gọitiểu Gia Cát.

- Nàng còn chứng cứ không?

- Chuyện xảy ra ba ngày trước, Tiêu Thiên DậtTriệu Tông Sở ăn cơmThiên Hương lầu.

Khinh Mị Nhi nói:

- Trong bữa tiệc, bọn họ tùy tùng canh phòng rất chặt chẽ.

Nói xong vuốt bàn tay nhỏ làm nũng nói:

- gia hao tổn hết tâm mới có thể nghe được mấy việc này, công tử phải thưởng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia…

Trần Khác biết, nàng đây sợ hắn nóng nảy muốn tìm bọn người đó báo thù, hắn cảm kích cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói:

- Đương nhiênphải thưởng. Ta mang từ hải ngoại về một đống châu báu, một phần của nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Trong lòng chàng gia, chính sự ban thưởng tốt nhất rồi.

Khinh Mị Nhi nhìn hắn nhu tình như nước nói:

-gia không hi vọng công tử sẽ kích động. Tiêu Thiên Dật cũng tốt, Triệu Tông Sở cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế, đều là những nhân vật không dễ đụng tới… Hơn nữa công tử trở lại, bọn chúng cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành thật rồi.

- Chó không đổi được thói ăn phân.

Trần Khác hừ lạnh một tiếng nói:

- Trên đời này khôngnhân vật nào không đụng được.

- Chàng phải suy nghĩ kỹ đó. Tiêu Thiên Dật đã trở về nước, còn không biết khi nào mới đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Khinh Mị Nhi tận tình khuyên nhủ:

- Về phần Triệu Tông Sở kia, tương lai đệ đệ của Thái tử. Chàng tuy Tống Trạng nguyên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 so với hắn mạnh hơn gấp vạn lần, nhưng thân phận của người ta vẫn còn đó, chàng dám động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới y, Đại Tống này sẽ không đất dung thân cho người Trần gia.

- Ừ.

Trần Khác gật đầu, gượng cười nói:

- Mị Nhi tốt với ta nhất, ta nghe lời nàng được.

- Thật chứ?

Khinh Mị Nhi vui vẻ nói.

- Thật.

Trần Khác gật đầu.

- Hai ta ngoéo tay đi.

Khinh Mị Nhi nổi lên tính trẻ con nói.

- Được, nghoéo tay.

Trần Khác duỗi ngón tay ra, cùng ngón út tinh tế không xương của nàng móc vào nhau.

Khinh Mị Nhi cao hứng hôn lên trán hắn một cái, dịu dàng nói:

- Gia, thiện hữu thiện báo, ác giả ác báo. Bây giờ thời điểm chưa tới, bọn họ nhất định sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị báo ứng đó.

- Ừ.

Trần Khác gật đầu, trong mắt lại lộ ra hàn quang thấu xương.

Từ biệt Khinh Mị Nhi, Trần Khác trở lại trên xe ngựa, im lặng suy nghĩ. Buông tha hung thủ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện tuyệt đối không thể, không nói việc mình thể nuốt trôi việc này hay không, Toàn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên trời cũng không thể nhắm mắt.

Nhưng Khinh Mị Nhi nói rất đúng, mình bây giờ còn người thân gia đình, còn nhiều chuyện phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm, không thể nào đụng việcxách đao đi giết người. Phải làm việc thần không biết, quỷ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hay, không để lại bất cứ vật chứng nào… Việc này cần phải suy tính kỹ càng hơn rồi.

- Suy tính kỹ càng con mẹ mày.

Trần Khác nghĩ vậy đầu liền bốc hỏa, báo thù cho huynh đệ, chỉ trong sớm muộn! Chính mình suốt ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ lo nhìn trước ngó sau, lập tức trong lòng nổi giận, nói với Chu Định Khôn:

- Tra cho ta những tên tinh trùng lên não của Nhữ Nam vương phủ, cả tin tức của Tiêu Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dật nữa! Ta muốn chơi chết bọn chúng.

- Vâng!

Chu Định Khôn nhẹ giọng trả lời. Lấy thực lực hiện giờ của Trần Khác, hoàn toàn thể lớn tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói như vậy.

Trần Khác lúc về đến nhà, Triệu Tông Tích đã đó sẵn.

- Ngươi đi đâu vậy hả?

Triệu Tông Tích sắc mặt không vui nói.

- Đi ra ngoài điều tra.

Trần Khác cười nói, bưng ấm trà lên châm cho mình một chén trà. Trong lòng âm thầm thở dài nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản lĩnh người hầu hạ chỗ này kém xa so với Nhật Bản. Khi những Uy nữ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên mình, chưa từng châm cho mình một ly trà? Qua đoạn thời gian này, phải đem các nàng về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà ‘chỉ bảo’ một phen mới được.

Nâng chén trà lên, thấy Triệu Tông Tích mặt như sương lạnh, Trần Khác cười nói:

- Thế nào, ai làm cho ngươi ấm ức rồi à?

- Ôi…

Triệu Tông Tích thở dài nói:

- Ta đi tìm Hoàng thượng bẩm báo, vừa lúc Triệu Tông Thực cũng đó. Hoàng thượng liền hỏi y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy việc này thế nào, ngươi đoán xem y nói như thế nào?

Trần Khác nhẹ nhàng thổi nhiệt khí trong chén, lắc đầu.

- Y nói: “Chúng ta làm con cháu của người, không dám lấy tổ tông ra làm bừa. Lúc trước, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trận chiến Thiền Uyên đã động binh đao, Thực Tông Hoàng đế cũng không chút nao núng, hôm nay một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tấc đất cũng không thể nhường.

Triệu Tông Tích bắt trước giọng điệu Triệu Tông Thực nói.

- Vậy thì tốt.

Trần Khác gật đầu nói.

- Nghe ta nói tiếp đã.

Triệu Tông Tích than nhẹ một tiếng nói:

- Y còn nói: hiện tại nhất định lấy được đất mười huyện, nói cho cùng, chỉ thể mang lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thu nhập từ thuế cho bọn chúng thôi. Nước Liêu đại quốc, nếu không đạt được mục đích, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiếm được chỗ tốt nhất định sẽ không nhịn được. Việc này sợ là sẽ phát sinh biến cố, Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 triều ta rộng lớn, cũng không ngại lấy số lượng vàng lụa tương đương để thay thế. Đối với người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Liêu nói, giống như việc đạt được mười huyện kia cũng không gì khác nhau, với chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói cũng chỉ như chín trâu mất sợi lông, dàn xếp ổn thỏa chẳng phải sẽ lưỡng toàn kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mỹ hơn sao?

- nó!

Trần Khác đặt mạnh chén trà xuống, sỉ vả:

- Đúng lời nói của hán gian mà!

- Nhưng Hoàng thượng cũng rất đồng ý.

Triệu Tông Tích nắm chặt hai tay lại, vẻ mặt tức giận nói:

- Khen Triệu Tông Thực biết nhìn tổng thể, còn kêu ta nên học hỏi theo.

- Ngươi đồng ý?

Trần Khác liếc mắt nhìn y một cái nói.

- Đương nhiên không thể cứ như vậyđồng ý.

Triệu Tông Tích nói:

- Ta phản đối nói, người Khiết Đan ràng tay không bắt giặc. Nếu để bọn họ đạt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ý đồ, sau này bọn họ được một tấc lại tiến một thước, hậu hoạn cùng!

Dừng một chút, y nghiến răng nghiến lợi nói:

- Người ta cái cũng không làm, chỉ cho một người đến mồm mép một phen, thì thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy được tiền cống hàng năm từ Đại Tống. Đúng thật trò cười lớn cho thiên hạ! Để cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiên hạ các nước thấy được Đại Tống ta như thế nào, khiến cho thần dân này thấy triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đình Đại Tống này ra sao!

- Những lời này ngươi cũng nói được à?

Trần Khác giật mình nói.

- Đoạn sau thì giấu trong lòng.

Triệu Tông Tích ngượng ngùng nói:

- Nhẫn nhịn lại, không nói ra.

- Khụ…

Trần Khác cười khổ an ủi y nói:

- Được rồi, được rồi, đừng tức giận nữa. Tổng kết lại lần đàm phán này, công lao của ngươi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất lớn đó. sao đứng vững giữa áp lực cực lớn, bóc trần việc người Liêu phô trương thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế, làm cho bọn họ không thể tiếp tục uy hiếp tống tiền Đại Tống nữa.

- Thật chứ?

Triệu Tông Tích trừng to mắt nói.

- Nhưng việc này phân chia như thế nào, cũng có thể nói nửa điểm công lao cũng không có. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Khác xoay chuyển nói:

- Bởi Hoàng đế người ta còn chưa đáp lời, lúc này chúng đã sợ trước rồi. Làm cho người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ nhìn ra, ồ, hóa ra triều Tống chính như vậy! Khẳng định còn thể dùng công phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử ngoạm hơn nữa.

- Này, ngươi nói vậy có khác gì không nói đâu.

Triệu Tông Tích chỉ hắn cười mắng, nghiêm mặt nói:

- Ngươi nói rất đúng. Bất kể như thế nào, chúng ta đều phải kiên trì đến cùng!

Dừng lại một chút rồi nói:

- Tên Triệu Tông Thực kia thật đáng giận, nhưng cũng chỉ loại như vậy thôi!

- Coi như hết, y đoán ý qua lời nói sắc mặt của Hoàng thượng.

Trần Khác lắc đầu nói:

- Về sau nếu y còn dám đứng nói chuyện không biết đau thắt lưng, ngươi nói cho y đi xử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214việc đó, làm không được thì ngậm miệng lại!

- Ha ha…

Triệu Tông Tích trừng mắt nhìn hắn một cái nói:

- Ngươi mới gọi đứng nói chuyện không đau thắt lưng đó. Ngay trước mặt Hoàng thượng, sao ta dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm càn.

- Thì ta vừa nói đó.

Trần Khác cười nói với bên ngoài:

- Trần Nghĩa, mang lễ vật của Tiểu Vương gia đến đây.

Trần Nghĩa đáp ứng một tiếng, chỉ một lát sau đã mang theo vài thị vệ, mỗi người ôm một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rương đi lên. Trần Khác để cho bọn họ đặt lên bàn, mở ra một hộp mảnh dài, cầm một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thanh trường đao nói:

- Đâycho ngươi.

Triệu Tông Tích con cháu quan lại nên rất biết nhìn hàng, nhận ra đây một thanh đao nhật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đao nhật kiếm được Đại Tống hoan nghênh nhất… Đương nhiên, đây là bởi Nhật Bản cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thứ nào khác để xuất thủ. Loại đao này toàn Nhật Bản một năm cũng không rèn ra quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một ngàn, đem tới Đại Tống thì càng ít, bởi ít nên giá cả rất cao, mỗi cây đao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều trị giá hơn trăm vàng.

Triệu Tông Tích nhìn thanh đao Trần Khác đưa cho y, mặt trên khắc một hoa văn hình hoa cúc.

Y biết, đây hoa văn của hoàng thất, điều này nóiđây đao do hoàng thất Nhật Bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sử dụng. Triệu Tông Tích chậm rãi rút thân đao sáng như tuyết ra, nìn thấy một đóa, hai đóa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba đóa…, ước chừng mười hai đóa hoa cúc.

- Đây đao ‘Cúc nhất văn tự’ (trên đao khắc hoa cúc chữ “nhất”) do Thiên Hoàng nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Uy tạo ra.

Trần Khác nói:

-Thiên Hoàng của bọn họ tặng ta đó, ta mượn hoa hiến phật tặng cho ngươi.

- Quân tử không đoạt đồ người khác yêu thích.

Triệu Tông Tích lắc đầu cười nói.

- Đưa ngươi đưa ngươi, một cây kiếmthôi, bộ ta rất thiếu sao?

Trần Khác lắc đầu cười cười, hắn sẽ không nói cho Triệu Tông Tích đao như vậy hắn một tá… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hóa ra Quan Bạch Đằng Nguyên nghe nói Thiên Hoàng tặng hắn một thanh ‘Cúc nhất văn tự’ liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một hơi tặng hắn mười hai thanh… Triệu Tông Tích cười nói:

- Vậy từ chối thì bất kính rồi!

Nói xong rút trường đao ra, vung nhẹ lên bàn. Bàn trà liền thanh tức chia ra làm hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nửa, chỗ bị cắt trơn bóng như tơ.

- Đúng đao tốt!

Triệu Tông Tích lấy khăn tay ra, lau nhè nhẹ lưỡi đao, sau đó thu vào trong vỏ nói:

- Đáng tiếc không thể mang theo bên người.

Đại Tống cấm dân chúng trong thành đeo khí, y đương nhiên cũng không dám rêu rao.

- Đã sớm nghĩ dùm ngươi rồi.

Trần Khác lại lấy ra một thanh nhuyễn kiếm nói:

- Ngươi không phảithích cái vật hiếm lạ kia của ta sao? Lần này Mạc Vương Đại Lý tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta một cái, ta cho ngươi đây.

- Ha ha.

Triệu Tông Tích buông cây đao Nhật ra, học theo bộ dạng Trần Khác. Trước tiên thắt đai lưng đặc thù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào, sau đó đem nguyễn kiếm đưa vào trong dây lưng,cùng vui vẻ nói:

- Cũng chỉ ngươi hiểu ta.

Trần Khác lại lấy ra rất nhiều lễ vật cho thê tử của Triệu Tông Tích. Lễ vật cho nữ nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều bảo thạch, trân châugiá, hắn lại tống đi giống như những hòn đá, đưa luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nguyên một hộp.

- Này này, xem ra ngươi đã phát tài lớn rồi.

Triệu Tông Tích tấm tắc cười nói:

- Ra tay đúng xa xỉ.

- Cứ lấy là được rồi, những đồ chơi này Nam Dương cũng không đáng giá.

Trần Khác mở to mắt nói xạo, cho không đáng giá nhưng mang tới Biện Kinh cũng rất đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giá:

- Để cho cháu trai cháu gái dùng làm trứng lưu ly chơi.

- Ta từ chối bất kính rồi.

Triệu Tông Tích cười nói:

- Đúng rồi, thần tài, sao em gái của ta không phần?

- Có…

Trần Khác than nhẹ nói:

- Khi gặp được nàng thì sẽ biết…

- Ôi.

Triệu Tông Tích cũng thở dài. Mùanăm đó, Trần Khác rời kinh không lâu, Bắc Hải quận vương liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm chủ gả tiểu quận chúa cho Tiền Duy Diễn – con trai Ngô Việt Vương đã qua đời,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể nói môn đăng hộ đối. Song phương ước định năm trước, qua năm kết thân. Ai ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong mùa đông năm ngoái, công tử nhà đó lại phát bệnh nặng đi đời nhà ma.

Cho dù hiện tại đang không danh giáo học, không đến mức phải gả đi thành thân với cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bài vị. Nhưng cái khó là lại người thêm mắm dạm muối, nói tiểu quận chúa “khắc chồng”... Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quận chúa nghe xong, trong lòng làm saovui cho được? Vốn một tiểu nương hoạt bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thích chạy nhảy khắp nơi, cũng trở thành một người không bước ra khỏi cửa.

- Tương nhi một cô bé kiên cường, ta tin nàng nhất định sẽ không sao.

Trần Khác cầm lấy một hộp gỗ tử đàn nhỏ nói:

- Hy vọng cái này thể để cho nàng vui lên một chút.

- Ta nghi, con bé càng hy vọng chính ngươi tới đưa cho nàng.

Triệu Tông Tích giận dữ nói:

- rảnh thì ngươi tới giúp đỡ khuyên bảo nó, lời của ngươi tác dụn hơn chúng ta.

- Ừ.

Trần Khác gật gật đầu:

- Ta biết rồi…

Sau khi đưa Triệu Tông Tích rời đi, Trần Khác trở lại chỗ ở của mình. Trần gia nay đã hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xưa, sớm đã khônglại chỗ nhà cũ chật chội thành nam rồi. Trần Khác bỏ tiền, Tào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thị ra mặt, mua được một tòa nhà lớn bốn lối vào vườn hoa nằm cầu Kim Lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từ tay Tào Bình với giá rẻ.

Bởi vậy, không chỉ vợ chồng Trần Hi Lượng chủ viện của mình, bốn huynh đệ Trần Khác đều© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sân riêng.

Vừa vào cửa sân, hắn chợt nghe được âm thanh quét rác sột soạt. Vốn tưởng rằng nha hoàn đang làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc, ai ngờ tập trung nhìn thì thấy một người mặc áo váy ngắn màu xanh trắng, cầm trong tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một cái chổi lớn, không phải Đỗ Thanh Sương thì còn ai?

Đỗ Thanh Sương quét rác rất nghiêm túc, giống như không nghe thấy âm thanh bước vào của hắn. Nhưng cặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt của Trần Khác rất tinh, liếc mắt một cái thì đã nhìn thấy lưng tiểu nương tử này run © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên, kế tiếp cả người đều cứng ngắc.

Trần Khác cũng rất xấu xa, cũng đứng bất động tại chỗ, thưởng thức đường cong cùng đẹp của Đỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh Sương. Trang phục của phụ nữ đời Tống, màu sắc hình thức không hở ra lớn mật như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 triều Đường. Nhưng so với đời Minh Thanh, hận không thể che lại tất cả sự đặc thù nữ tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì khác hoàn toàn. Trang phục của phụ nữ triều Tống vẫn bày ra sự hấp dẫn của phụ nữ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chẳng qua phương thức bày ra, chỉ đón ý theo người đọc sách thưởng thức thôi.

Cái người đọc sách thưởng thức? Nói trắng ra chính già mồm cãi láo, không thể nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua thấy được, phải cẩn thận thưởng thức mới được. Tỷ như chiếc váy được cắt khéo léo này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn qua rất bình thường, nhưng liếc mắt nhìn bóng dáng một cái, thì sẽ phát hiện sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường cong hoàn mỹ tuyệt đẹp từ vai đến thắt lưng, đến mông, làm cho người khác miên man bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định. Đương nhiên rèn sắt còn cần tự thân phải cứng rắn, cho quần áo đẹp thế nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải cần người đẹp hoặc vóc dáng đẹp mới biểu hiện ra được.

Đỗ Thanh Sương vẫn còn đang quét sân. Trong sân cũng không nhiều bụi, nàng quét vô cùng chậm, dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như cái chổi kia nặng ngàn cân. Bởi sát eo cong, nên khi nhấc chân lên khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt đất thì lộ ra cặp chân xinh đẹp với cặp giày thêu màu. Giày có đầu nhọn, giống với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giày cao gót của phụ nữ đời sau, chỉ điều không cao bằng thôi.

Trần Khác đời trước đọc được trên sách, nói nữ nhân quấn chân bắt đầu hưng thịnh từ thời Ngũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại, Nam Tống. Đại khái ở Bắc Tống thì đã lưu hành trong những nữ tử của quý tộc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dẫn đầu những phong trào này chínhnhững thủ lĩnh thời thượng nữ tử thanh lâu của thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại này.

Đỗ Thanh Sương từ nhỏ đã bị bán vào thanh lâu, đương nhiên cũng chân bằng vải. Nhưng nếu nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ấy không nhắc, Trần Khác cũng không thể liên hệ cái đẹp của đôi bàn chân nhỏ nhắn với đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân gót sen ba thốn đời sau. Sau này lại thành một kẻ phong nguyệt, đã duyệt qua vô số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân, hắn mới biết được, hóa ra quấn chân đời Tống cách quấn chân biến thái sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác nhau.

Nữ tử đời tống chỉ khi đi giày mới dùng lụa che phủ chân cho ‘Tiêm trực’ (nhỏ thẳng) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chứ không không ‘cung loan’ (cong), dạng này đi giày thêu mới nhìn đẹp. Nói trắng ra là, thẩm mỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của các nàng nữ tử vài ngàn năm sau cũng không gì khác nhau. Nhưng giày thêu thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại này không có lực trói buộc chân, nếu không bó chân hơi chặt trước, không chỉ đi giày không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành hình, hơn nữa chân cũngthể lớn như cái quạt hương bồ.

mấy trăm năm sau, sau khi người Mông cổ quét ngang qua khiến văn hóa bị gián đoạn, đám người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không có học thức muốn khôi phục lại trang phục của đời Tống. Sau đó mở sách cổ, phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hóa ra nữ tử đời Tống quấn chân, nhưng sách cổ không giới thiệu quấn chân như thế nào, liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tự mìnhmờ tự làm khổ. Kết quảkhiến chân của những nữ nhân từ nhỏ quấn thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bánh tét, sáng tạo ra một đám mỹ nhân ‘quặp móng’ (*) nhìn sởn tóc gáy.

(*) Dạng quấn chân “quặp móng” này, khi tiến hành sẽ quấn quặp các móng vào lòng bàn chân, chỉ chừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại đầu ngón cái đưa ra, qua thời gian dài cấu trúc đầu bàn chân bị biến dạng, rất khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn.

Hơn nữa, nữ nhân triều Tống người ta, trước đây cũng không quấn chân, lớn lên thích chưng diện mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bắt đầu quấn chân. Không thể nào không nói, đằng sau vách núi đá không Trung Hoa? Không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 văn hóa đúng là đáng sợ…

Theo cách nhìn của Trần Khác nhìn, quấn chân đời Tống đúng rất ảnh hưởng, nhưng ảnh hưởng ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn giày cao gót. Hắn đời trước đã từng nhìn nhận nữ nhân mang giày cao gót tự làm khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình, đời này cũng không do không thể tiếp thu loại quấn chân đời Tống này… Cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy con mắt hắn lướt khắp người mình, Đỗ Thanh Sương mặt đỏ tai hồng, cả người như nhũn ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nàng ôm chặt lấy cái chổi, không ngờ lại khẽ run lên một chút.

Thấy mình thưởng thức đến phát hỏa, Trần Khác vội vàng ho lên một tiếng, bước đi vào nói:

- Thanh Sương, nha hoàn đâu hết? Sao nàng lại chỗ này quét sân?

Đỗ Thanh Sương vẫn đưa lưng về phía Trần Khác như trước, âm thanh như muỗi kêu nói:

- Ta cho các nàng rời đi rồi, ta phải học làm.

- Làm gì?

Trần Khác đi tới trước mặt nàng. Thấy đôi mắt đỏ bừng của gái nhỏ, không khỏi kỳ quái nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Cuối cùng việcxảy ra?

- Không, không có gì, thiếp bị bụi vào mắt.

Đỗ Thanh Sương lau lau khóe mắt, nhét cay chổi về phía sau, cúi đầu nói:

- Chàng đã trở lại, thiếp đi múc nước rửa mặt cho chàng.

- Ừm.

Trần Khác gật đầu, đi theo nàng vào trong phòng.

Vừa vào, Đỗ Thanh Sương tay chân liền luống cuống cởi trường bào cho hắn, lại nhón chân cởi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn, sau đó cúi người xuống, chuẩn bị cởi giày cho hắn.

- Dù sao cũng phải để ta ngồi xuống trước đã chứ.

Trần Khác cười khổ nói. Hắn đã lớn như vậy, còn chưa từng thử qua đứng cởi giày.

- À…

Đỗ Thanh Sương tay chân lập tức luống cuống.

Trần Khác ngồitrên ghế quan đằng sau, thuận thế liền kéo Đỗ Thanh Sương lại gần, cầm hai tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng nói:

- Thanh Sương nàng làm sao vậy? Ai đã nóinàng à?

- Không, không ai nói với thiếp cái hết…

Đỗ Thanh Sương âm thanh như muỗi nói:

- Tanghe người ta nói.

- Ai?

Trần Khác cau mày nói.

- Đâytỷ muội của thiếp nói.

Đỗ Thanh Sương nhỏ giọng nói:

- Các nàng nói, làm thiếp phải tự giác chịu khó, làm được thì làm, phải kiềm chế, không được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xem mình làm chủ… bằng không…

- Bằng không thì sao?

- Sẽ giống như các nàng.

Đỗ Thanh Sương cắn chặt môi dưới, chảy nước mắt nói:

- Sẽ bị thái thái đuổi ra khỏi nhà…

- Này…

Trần Khác dở khóc dở cười nói:

- Đây chỉ nói lung tung thôi.

- Đây giáo huấn huyết lệ.

Đỗ Thanh Sương nhỏ giọng nói.

- Nói bậy.

Trần Khác cười khổ nói:

- Cũng phải, nàng thu nhậngiúp đỡ những người này đều bị thái thái đuổi ra. Nhưng tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại đa số đều yên ổn sống đấy, nàng làm sao lại đi hỏi tới các nàng?

- Như vậy thiếp không đến gặp nữa…

- Đây cũng không phải không được.

Trần Khác cười ôm nàng vào trong ngực nói:

- Đừng nghe các nàng nói bậy, gả cho ta chỉ có hưởng phúccùng, không nếm mùi đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khổ. Tương lai Tiểu Muội vào cửa cũng giống như vậy, các nàng là tỷ muội, không phải chủ tớ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng không cần phải gánh nặng.

- Thiếp chính sợ …

Tựa vào trong vòng tay ấm áp của hắn, Đỗ Thanh Sương lại càng khóc nức nở hơn:

- Sợ tính tình mình tẻ nhạt không được ưa thích, sợ chính mình cái gì cũng không biết, bị thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thái đuổi khỏi nhà.

Nói xong lại khóc lên:

- Thiếp không sợ bị mất mặt khi bị đuổi ra ngoài, thiếp sợ không thể gặp được mặt chàng, hức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hức….

- Thật ngốc, không thể nào.

Trần Khác ôm nàng thật chặt, dịu dàng an ủi:

- Hóa ra nàng vẫn không muốn vào cửa, chính là lo lắng việc này à? Thật ra vốn nghĩ nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không muốn vào cửa thì bên ngoài cũng rất tốt, chúng ta sẽ qua những tháng ngày hủ bại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngoài nhànhà.

- Chàng nằm mơ đi, nói ba câu thì đã bất chính rồi.

Thật ra trong lòng Đỗ Thanh Sương rất ủy khuất. Nàng không phải ủy khuất làm thiếp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thái độ của Trần Khác… Vừa thấy mặt thì không nói được hai câu, đã đem người mang về nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau đó không nói nữa, đổi lại người khác thì aikhông ủy khuất? Thứ nàng cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chẳng qua chỉ những câu nói ôn nhu ấm lòng.

Nữ tử này bề ngoài lạnh lùng nhưng tâm hồn không giống như Khinh Mị Nhi luôn chủ kiến. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 theo hắn, nhiên phải nhẫn nhục chịu đựng rồi…

- Ta nói là sự thật, ta thật muốn theo nàng. Nhưng bây giờ đang thời kì đặc biệt, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có kẻ thù rất lợi hại.

Trần Khác dịu dàng nói:

- Sau này, mối thù chúng ta sẽ càng ngày càng sâu. Nàng bên ngoài ta rất lo lắng, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên tạm thời ủy khuất nàng vài ngày, đợi cho gió êm sóng lặng thì nàng muốn như thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng được.

Lời Trần Khác nói thật sự tác dụng, Đỗ Thanh Sương trong lòng lập tức vui vẻ. Nàng giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn mèo nhỏ cuộn lại trong lòng ngực của hắn, nhỏ giọng nói:

- Thiếp cũng không muốn lẻ loi đơn một mình, chàng ở đâu thì thiếp đó, trừ phi chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không quan tâm đến thiếp nữa…

- Ha ha ha…

Trần Khác vui vẻ cười to nói:

- Ta thật yêu chết cáihội vạn ác này rồi!

- hội cũ?

Đỗ Thanh Sương khó hiểu nói:

- Nghĩagì?

- Ta cao hứng nên nói sảng thôi.

Trần Khác mặt mày hớn hở nói:

- Thanh Sương, chúng ta đi làm chút chuyện tình yêu đi, hai năm nay ta nhớ muốn chết rồi…

- Khinh Mị Nhi không cho chàng ăn no sao?

Đỗ Thanh Sương giảo hoạt cười nói.

- Làm sao nàng biết?

Trần Khác cả kinh.

Đỗ Thanh Sương từ trong lòng hắn đứng dậy, cười khanh khách nói:

- Dựa nhẹ vào người chàng, đã nghe được mùi hương độc nhất vô nhị của nàng kia rồi.

- Lợi hại như vậy sao?

Trần Khác cầm vạt áo lên dùng sức hít hà, quả nhiên phát hiện thật, cười mắng:

- Nữ nhân này, thơm như vậy làm gì.

Nói xong cười nói:

- Bất quá chúng ta trong sạch đó, ít nhất cho tới bây giờ…

Ngày hôm sau, Triệu Tông Tích cho người nhắn lại, nói thể đi đón Lục Lang về nhà. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 theo ý của đám tể tướng, phải đợi đến sau khi nói xong với đám người Liêu. Nhưng Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tông Tích lại nói với Hoàng thượng, ngay cả đám người Khiết Đan cũng không níu lấy Trần Lục không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thả, vậy Đại Tống chúng ta tại sao còn muốn bắt binh tốt của chính mình.

Lui một vạn bướcnói, cho người Liêu lật mặt, chẳng lẽ Lục Lang còn thể chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao. Hơn nữa, cậu ta chạy rồi thì hòa thượng có thể chạy khỏi miếu sao?

Hoàng thượng vừa nghĩ, quả thật giam giữ Trần Tiểu Lục không ý nghĩa, còn khiến em vợ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà đau khổ thất vọng. Liền cho người truyền lời thả người tới Vương Khuê. Thả người đi, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 điều đừng cho cậu ta rời kinh được.

Trần Hi Lương nghe xong thì cao hứng không thôi, Trần Khác cũng vui vẻ cười nói:

- Xem ra chuyện này do chuyện hai thanh đao kia.

- Nói bừa.

Trần Hi Lượng cười mắng:

- Tiểu Vương gia trọng tình trọng nghĩa, còn yêu thích với hai thanh phá đao của con.

- Cũng thể không phải do phá đao.

Trần Khác cải chính:

- Một thanh thì đã đủ cho những nhà bình thường ăn nửa đời.

- Được rồi đừng nói tới đao của con nữa.

Trần Hi Lượng nói:

- Nhanh đi đón Lục Lang về, cái chỗ quỷ quái kia một khắc cũng không thể chờ lâu.

Ông nhớ tới mình năm đó ngồi trong đại lao, đúng thật địa ngục trần gian.

- Phụ thân đi đi, con còn việc.

Trần Khác trong lòng thầm nói, sau khi trở về còn chưa có đi gặp Nguyệt Nga, cũng không biết nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị ông cụ đánh gãy chân không.

- Con đi đi.

Trần Hi Lượng không cho giải thích nói:

-Nó lập được công sao? Ta đi đón, khi trở về không thu dọn cũng không tệ rồi.

Nói xong kể khổ:

- Hai năm nay bản lãnh của đã lớn hơn rồi, con còn không biết,còn khến người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến tức chết đây này.

- Con đi con đi…

So với Lục Lang thì Trần Khác quả thật là một đứa con ngoan. Phụ thân nói một câu liền hủy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỏ kế hoạch, vội vàng đi tới nha môn nhận người về.

Trần gia thư hương môn đệ, một nhà sáu tiến sĩ, mỹ danh vang thiên hạ. Nhưng lòng người nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết đủ? Trần Hi Lượng còn muốn tiến thêm một bước, cả nhà đều đậu tiến sĩ. Cả nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ còn một mình Lục Lang trắng tay, nếu cũng thể đậu, đó một giai thoại thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cổ “Một nhà đều tiến sĩ”, đúng thật viên mãn! Hơn nữa Lục Lang từ nhỏ đã thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 minh, điều kiện trong nhà so với lúc trước còn huyện Thanh Thần khác xa nhau, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một đám ca ca làm tấm gương, kỳ thi tiến sĩ càng thêm dễ dàng.

Nhưng ông ngàn tính vạn tính, chỉ là không tính được. Lục Lang không hứng thú việc “Chi hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả dã” (dở văn ngôn, dở bạch thoại). Tuy rằng thông minh hơn người, nhưng lại không hứng thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với việc đọc sách. Lúc trước đây chaanh cònthể quản được, bắt y từ đọc vỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng học đến thư viện, xem như là đã đọc xong “Thập Tam Kinh”. Đối với ngâm thơ, đối câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng thể học xong một ít. Nhưng thời gian đến Quốc Tử Giám học, người nhà hoàn toàn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể quản được nữa. Y cùng với đám bằng hữu trốn học quậy phá, lúc thì tổ chức cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214tập xã, đi khắp hang cùng ngõ hẻm bênh vực kẻ yếu, lúc thì lại kết tổ đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi dự thính Hoàng gia võ học viện, nói tương lai muốn theo nghiệp binh đao, báo ân chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trường.

Trần Hi Lượng đương nhiêndùng gia pháp để chăm sóc, nhưng Trần Lục Lang từ nhỏ tập võ, gân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cốt như sắt thép. Mỗi lần bị đánh còn ngại chưa đủ, thế nào cũng tìm cục gạch đập vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu một cái, “bốp” một tiếng, gạch liền nát rồi đầu thì không bị gì… Làm Tiểu Lượng ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tức giậncùng! Trực tiếp đập đầu vào tường.

Đánh không có tác dụng, Trần Hi Lượng đành phải cùng y giảng đạo lý. Ông nói, con xem nhà chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta hai đời chúng ta bảy khẩu, sáu khẩu đều tiến sĩ. Tam ca của con cònTrạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nguyên. Nếu con thi không đậu không phải là xấu mặt lắm sao?

Ai ngờ Lục Lang lại trợn trắng mắt nói: “Sáu tiến sĩ rồi còn không biết dừng? Cha đây đã là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một thế phiệt rồi biết không. Con nếu đi thi thêm một tiếnnữa, chúng ta sẽ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viên mãn, trăng tròn thì sẽ khuyết. Xui xẻo lắm, con đây Trần gia đành hy sinh... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Hi Lượng lại lấy đầu đập vào tường.

Hôm khác lại đổi phương thức khác hỏi:

- Con vì sao không học vănhọc võ?

- thể dựa vào văn thu lại Yến Vân, bình định Tây Hạ sao?

Lục Lang khinh thường nói.

- Ôi!

Trần Hi Lượng thở dài nói:

- Con nói đúng, nhưng sự thật như thế. Đây thiên hạ của văn nhân. Con xem Ngũ ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của con cũng muốn bảo vệ quốc gia, nhưng trước tiên huynh con đậu tiến sĩ, sau đó mới đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học thao lược binh pháp. Đây mới chínhchính đạo.

- Nếu phải theo võ, cần phải làm điều thừa, chiếm một cái danh ngạch của người ta?

Lục Lang lắc đầu nói:

- Một lần thi lớn,hơn mấy trăm tiến sĩ, bao nhiêu người được như cá vượt long môn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đâu. Chúng ta nhiều thêm một mình con cũng như vậy, ít đi một mình con cũng như thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao không cho người ta một chút hội đi?

Trần Hi Lượng trực tiếp phun ra một ngụm máu. bảo đảm tính mạng của mình, ông cũng không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi tìm thằng nhóc này khuyên đọc sách một lần nữa.

Trần Hi Lượng vừa không làm gì được, Lục Lang thì lại càng hăng hái. Vẫn chưa đến mười tám tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng Khai Phong phủ cũng rất có một chút tiếng tăm. Cái lãng tử đệ, Đồ nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phố phường, gia quyền thủ, hòa thượng đạo sĩ, thậm chí hoạn nhân gia, thậm chí nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đình cung nhân… Tam giáo cửu lưu các loại y đều kết giao, thật sự rất nổi tiếng!

Lần này Trần Lục Lang trên đường hành hung đánh chết người Liêu, càng làm danh tiếng của y đẩy lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một độ cao mới. Nghe nói mỗi ngày bên ngoài Hình Bộ nha môn đềukhoảng trăm người đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xếp hàng đưa cơm cho y. Còn người muốn dùng một số tiền lớn đưa y ra ngoài. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể ra ngoài cũng yêu cầu y bên trong được thoải mái.

Cho nên Tiểu Lượng ca nghĩ đến đứa con bị chịu khổ trong lao sai lầm rồi…

Trong sân riêng khu độc viện thuộc Hình bộ nha môn.

Sân riêng không lớn không nhỏ, khoảng ba trượng vuông. Trên mặt đất khóa đá, tạ, còn có một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cọc mộc nhân dựng đứng.

Trần Lục Lang cời trần nửa thân trên, lộ ra các bắp rắn chắc cân đối, đang đánh lên các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bộ vị của mộc nhân. Cùng với các âm thanh vang lên trầm thấp, động tác của y càng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 càng nhanh, cho đến lúc mắt thường không thể phân biết được.

Trong sân, vài nha dịch mang theo đồ ăn, trừng to mắt xem vị thiếu gia này tập võ, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dám gây ra chút động tĩnh nào. Cho đến khi Lục Lang đánh xong một bộ thuật, cả người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mồ hôi chảy ròng ròng, bọn họ mới vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Trần Lục Lang chậm rãi xoay người lại, lập tức hai nha dịch đi lên. Mội người lấy khăn lau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mồ hôi cho y, một người cởi bỏ vải bố quấn hai tay cho y. Chờ y mặc thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bộ quần áo của sư, nha dịch trong phòng cũng dọn xong chén đĩa.

Trần Lục Lang đi vào trong nhà, ngồi trên ghế nói:

- Hôm nay ai đưa cơm?

Vùa hỏi vừa gặm lấy gặm để, không cần dùng đũa, trực tiếp cầm lên ra ăn.

- Không phải ai đưa hết, mấy người chúng ta kiếm tiền đãi ngươi một bữa này.

Vài tên nha dịch cười nói:

- Mấy ngày nay các huynh đệ đi theo ngươi được ăn ngon, thật sự rất áy náy.

- Cần gì khách khí, cũng không phải ta cho các ngươi.

Trần Lục Lang vừa cầm lấy conquay, vừa cười nói:

- Muốn cám ơn thì cám ơn bọn họ đi.

- Ân tình sau này vẫn không thể trả được?

Bọn nha dịch cười nói:

- Hơn nữa, bọn họ nhiều người như vậy, chúng ta không trả được, nhân tình này sẽ tính trên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi.

- Giảo hoạt đúng giảo hoạt a.

Trần Tháo ăn đến mức tay đầy dầu mỡ, cười ní:

- Gà này ăn ngon thật, mua chỗ nào vậy?

- Hiếm thấy nơi nàongươi không biết a.

Bọn nha dịch cười nói:

- Cửa hàng bên ngoài của gia Bách Định môn làm. Hậu viện nhà gã có một cái giếng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước đặc biệt ngọt. Gà đã nhổ long, thả trong giếng một ngày một đêm, cho nước giếng ngấm vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nên cũng có vị ngọt, ăn ngon.

- Ừ, nghe nói nhưng chưa đi qua.

Trần Tháo cười nói:

- Mai mốt sẽ đến xem thử.

- Đi cũng ích thôi, nhà bọn họ ngày chỉ nấu bốn mươi con gà. Nấu xong sẽ phong lò, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tất cả đều bị các gia đình giàu đặt hết rồi, muốn mua cũng không thể mua được.

- Vậy các ngươi làm sao mua được?

- Đầu lĩnh chúng ta là con rể củagia…

Bọn nha dịch cười ầm ầm nói.

- Hôm sau cho người đưa sang nhà ta mấy con đi!

Trần Tháo vứt xương còn thừa của con vừa ăn xong, rồi bốc một món trong khay nói:

- Được không

- Người khác nhất định không được, nhưng ngươi lên tiếng thì không cũng phải có.

Đầu lĩnh cười nịnh nói:

- Ngươi muốn mấy con?

- Ta cũng không muốn làm ngươi khó xử.

Trần Tháo suy nghĩ một chút nói:

- Cha ta mẹ kế ta một con, ba anh em ta một con, còn chị dâu chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữ ta, ba con đi.

- Được.

Đầu lĩnh cười cười nói:

- Sáng mai, ta sẽ cho người đưa tới quý phủ.

Lục Lang ăn căng bụng, thở dài một hơi nhẹ nhõm nói:

- Ăn thật sảng khoái! Đúng thật đáng giá.

Xong lại giương cặp mắt lên nhìn vài nha dịch nói:

- Nói đi, mời ta bữa cơm này, phải tiễn đưa ta không?

- Ngươi thật là lợi hại, vừa đoán trúng!

Bọn nha dịch gật đầu cười nói.

- Vậy đi thôi.

Lục Lang đứng lên nói:

- Đừng lỡ thời điểm khai đao. Ta buổi tối còn muốn đến nhà Diêm vương ăn cơm.

- Ôi…khai, khai đao?

Bọn nha dịch đầu tiên là sửng sốt, sau lại chợt cười rộ lên nói:

- Ngươi sẽ không nghĩ đây cơm chém đầu chứ?

- Chẳng lẽ không phải?

Lục Lang liếc bọn họ bằng nửa con mắt nói.

- Đương nhiên không phải.

Bọn nha dịch cười đến chảy nước mắt nói:

- Còn tưởng rằng ngươi đoán hay lắm. Chúc mừng Lục Lang ngươi rồi, ngươi có thể trở về nhà.

- Ah…

Trần Lục Lang vuốt vuốt đầu, trầm mặc một lúc nói:

- Vậy các ngươi tiếp cận ta làm gì?

- Ngươi phải về nhà rồi, đám bọn ta chẳng lẽ không thể đưa tiễn?

- Hắc, ta thấy muốn trêu chọc ta.

Trần Lục Lang đá liên hoàn vào mông bọn họ nói:

- Sau này nhất định phải đến Nhất Phẩm lâu, một người cũng không thể thiếu. Ta phải trả lại các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 306 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc