GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 303: Mùa Xuân Lạnh Ở Biện Kinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Còn sững sờ làm gì?

Tào Bình thấy sự việc bắt đầu nổi lớn, quát khẽ đám quan sai:

- Nhanh chóng tách bọn họ ra?

- Bọn thuộc hạ không có khả năng này...

Quan quân dẫn đội cười khổ nói:

- Kính xin tướng quân ra tay.

- tích sự.

Dương Hoài Ngọc chửi một câu. Vung tay lên, dẫn theo thân binh gia nhập cuộc chiến. Tào Bình gật đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia đinh Tào gia cũng tiến lên hỗ trợ, rất vất vả mới tách được hai bên ra.

Lúc này đám quan sai mới vội vàng chạy lên trước, đầu tiên bao vây Trần Quý Thường, sau đó nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với hai bên:

- Mời theo chúng ta trở về, Phủ Doãn đại nhân sẽ phán xét...

Trừ bị Lục Lang giết chết, người Liêu còn hai người bị thương nặng. Xem chừng không thể sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nổi tới khi quay về.

Xe ngựa dừng trước cửa Trần gia, Chu Định Khôn nói khẽ:

- Bây giờ Hình bộ đang giam giữ Lục Lang, sứ giả Liêu quốc yêu cầu trừng phạt nghiêm khắc, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đòi phải xin lỗi bồi thường. Triều đình cho người đến trấn an, nhưng lại không tỏ thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 độ.

- Ừm.

Sắc mặt Trần Khác lạnh lẽo, gật nhẹ nói:

- Chuẩn bị một phần hậu lễ, đợi lát nữa ta đến nhàToàn.

- Vâng.

Chu Định Khôn nhẹ giọng đáp lại.

Xe ngựa chạy thẳng vào nội viện. Dừng lại trước sảnh, Trần Khác vừa bước xuống xe, liền thấy Tào thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng Vương thị ra đón, Vương thị còn bồng theo một đứa bé. Lan Bội đứng sau lưng Tào thị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng bế theo một gái khoảng một tuổi, đang nhấp nháy con mắt nhìn hắn.

Em bé trên tay em dâu Vương thị, vừa tròn ba tháng tuổi, hẳn cháu gái của hắn. Còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gái Lan Bội đang bế, ràng thành quả của lão đồng chí Trần Hi Lượng cùng Tào thị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giúp hắn thêm một tiểu muội muội... Nhìn gái trắng trẻo xinh xắn, Trần Khác cuối cùng nở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nụ cười, đưa tay ôm lấygái.

Tào thị cười nói:

- Như Ý, nhanh gọi Tam ca.

rụt nói:

- Tam ca...

- Ha ha ha.

Trần Khác vui vẻ cười nói:

- Thật ngoan.

Quay đầu nói với Vương thị:

- Xảo Nhi thể gọi Tam chứ?

Vương thị áy náy lắc đầu:

- Xảo Nhi chưa biết nói.

- Tự nhiên bị đần à?

Tào thị lườm Trần Khác một cái nói:

- Xảo Nhi mới hơn ba tháng tuổi thôi.

- Ha ha, quên mất.

Trần Khác bế Như Ý bước vào phòng, đám gia đinh mang từng rương lễ vật vào. Giấy Cao Ly, nghiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mực Cao Ly, mực thông cùng bút Nhật Bản cho Tiểu Lượng ca Nhị Lang. lụa cùng châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 báu thì cho Tào thịVương thị. Ngoài ra cònmột rương để vài tảng đá nặng trịch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tào thị cười hỏi:

- Đi xa như vậy, mang vài tảng đá lớn về làm gì?

Nhưng biết rõ, chắc chắn tác dụng.

- Nhìn đây!

Trần Khác cầm lấy cây búa. Mạnh mẽ bổ xuống một tảng đá xấu xí.

Chờ mảnh đá bay ra, một màu xanh biếc hiện ra trước mắt Tào thị, trong đời chưa từng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua nguyên thạch Phỉ Thuý, nhưng Phỉ Thúy thì đã thấy nhiều, ánh mắt bị thu hút nói:

- Đây chắc chắn thuộc loại thượng đẳng...

Nhưng một viên lớn như vậy phải đáng giá cả chục vạn quan tiền!

- Ừm.

Trần Khác gật đầu, cười nói:

- Đây lúc Đại lấy được, bên ngoài thì không đặc biệt, nhưng bên trong lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là một khối Phỉ Thúy. Bây giờ nhà chúng ta không cần, nhưng thể chôn xuống đất, nếu sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này con cháu nghèo khó, có thể đào một khối đem bán, đủ để ăn mấy đời.

Tào thị Vương thị cứ như đang nghe sách trời phán, mãi mới hồi phục tinh thần, nói lắp bắp: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Cái này, thật sự, quá... quá nặng!

- Đúng vậy, trọng lượng không nhẹ.

Trần Khác cười nói:

- Nếu không ta đã chở nguyên một thuyền về làm móng.

- Làm móng...

Hai người ngây ra như phỗng.

Lại cho Như Ý Xảo Nhi, mỗi người một rương quần áo trẻ em, một rương búp đồ chơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn khoá vàng khóa bạc, vòng cổ, Ngọc Như Ý các loại.

Về phần Ngũ Lang Lục Lang, hắn để cho hai người các loại đao kiếm khôi giáp lấy được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Lý, Nhật Bản, thậm chí cả Rập, hai người đệ đệ của hắn đều rất thích những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thứ này. Của Ngũ Lang đương nhiên đưa cho Vương thị, Lục Lang thì đưa cho Tào thị quản lý. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Sau đó Tào thị muốn nói những chuyện đã xảy ra trong nhà, nhưng thấy hắn thuộc lòng kể lại từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện, cuối cùng không thể kiềm chế, chảy nước mắt.

Không khí trong phòng bỗng chốc ảm đạm xuống, Vương thịLan Bội đứng dậy, ôm Xảo Nhi cùng Như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ý cáo lui, để chủ mẫu nói chuyện với Tam Lang.

- Việc của Lục Lang, con đã biết.

Trần Khác cầm danh sách trong tay, bình tĩnh nói:

- Đệ ấy không sao.

- Hai ngày nay, cha con chạy khắp nơi, cố gắng xử lý chuyện này một cách nhẹ nhàng.

Tào thị nói khẽ:

- Mẹ tìm đến Hoàng Hậu nương nương cùng cậu của con, nhờ họ ra mặt nói vài câu…

Lại nhìn Trần Khác nói:

- Con đã quay về, hi vọng lại càng lớn.

- Ừm.

Trần Khác gật đầu, thấp giọng nói:

- Mẹ cứ yên tâm, mọi việc để con với cha lo.

- Còn nữa, sau khi xảy ra chuyện, Thiên Âm Thủy Tạ liền bị niêm phong, ngườitrong cũng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cấm túc.

Tào thị lại nói:

- Mẹ tìm cách đưa Thanh Sương về nhà ở, nhưng đứa bé này lại không chịu.

- Tính tình của nàng như vậy.

Trần Khác than nhẹ một tiếng nói:

- Không nỡ bỏ lại những người bên cạnh nàng.

Thật ra trước khi rời kinh, hắn ý định đem nàng nhập phòng. Nhưng Đỗ Thanh Sương lại không bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được hơn trăm người bên cạnh mình, nàng quyết đợi đến khi nào những người này không có nàng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214thể thoải mái biểu diễn, lúc đó mới suy nghĩ đến chuyện của mình.

Tuy hai năm trôi qua, nhưng núi xanh còn đó, bản tính khó dời, tính tình của nàng chắc chắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thay đổi... Ở trong nhà ăn xong cơm trưa, Trần Khác đến Lại bộ báo tin. Nói ra, từ đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn đã không dây dưa với quan trường trong kinh thành, nhưng thiên hạ ai không biết vua? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cho nên đám quan lớn nhìn thấy hắn, đều rất nhiệt tình, đại nhân Thượng Thư còn đặc biệt gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn vào phòng ngồi một lúc, cũng tỏ vẻ an ủi.

Đi ra từ nha môn của Lại bộ, Chu Định Khôn đã đứng đợi bên ngoài từ lâu. Trần Khác bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên xe, cởi áo quan ô sa, thay một bộ quần áo màu trắng, lấy một mảnh vải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thắt eo lại, lúc này mới đi tới nhà Toàn. Trần Khác an ủi vợ con cùng mẹ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Toàn, rồi thắp một nén hương trước bài vị.

Lạy trước bài vị Toàn xong, Trần Khác chờ mẹ Lí Toàn ngồi xuống chính vị, lui lại phía sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi dùng đại lễ bái chào.

- Không được, không được...

Mẹ Toàn vội vàng đỡ hắn:

- Đại nhân làm lão thân tổn thọ mất!

Trần Khác trầm giọng nói:

- huynh đệ con chết, mong lão nương nhận đứa con trai này.

- Lí Toàn đã ăn chén cơm này, sống chết số, không thể trách đại nhân...

Mẹ Toàn rơi lệ vui vẻ, nói:

- Đại nhân thể tới nhìn nó, lão thân đã thấy đủ rồi. Nếu sau này đại nhân thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lo lắng một tí cho hai đứa con của nó, lão thân nguyện cả đời cầu phúc cho đại nhân. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Điều này không cần phải nói, kể từ hôm nay, chúng cũng con của con.

Trần Khác gật đầu nói.

Đi ra khỏi nhà Lí Toàn, Trần Khác cảm thấy dễ chịu một chút. Kỳ thật, khi nghe Triệu Trinh bộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lộ bí mật của gã, Trần Khác đã biết Toàn tai mắt Hoàng Thành Ti sắp đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên cạnh mình. Nhưng biết thì thế nào? Mọi thứ vẫn xử sự như bình thường.

Nhưng lúc Trần Khác xuôi nam không mang theo gã, để gã ở lại kinh thành trông nhà. Tuy nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bây giờ mọi thứ đều đã trôi qua,Toàn bảo vệ người nhà của hắnchết, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 huynh đệ của hắn, vĩnh viễn là vậy...

- Đi đến Thiên Âm Thủy Tạ.

Xe ngựa chạy về hướng thành Bắc, chừng uống cạn một ly trà, xe ngựa dừng lại trước Thuỷ Tạ.

Trần Khác xuống xe, đi qua hành lang dài, liền thấy trước cửa hai tên lính trông giữ.

- việc gì?

Trần Khác mặc áo trắng quần trắng, hai tên lính tự nhiên sẽ không khách khí:

- Không biết đây bị niêm phong hay sao đến?

Trần Khác cũng lười nhìn hai người này, Chu Định Khôn lấy ra hai thỏi vàng, đút vào tay mỗi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một thỏi, hai người liền không ngăn cản.

Đi vào Thuỷ Tạ, vài gái nhìn thấy hắn, giống như nhìn thấy cứu tinh, lập tức xông tới, khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lóc nỉ non nói:

- Công tử đã đến, ngài không đến chắc chúng ta sẽ chết đây.

- Yên tâm, mọi việc rất nhanh sẽ ổn thôi.

Trần Khác rất thương hương tiếc ngọc, an ủi họ vài câu, liền thấy Đỗ Thanh Sương một thân đồ đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dáng người gầy tiều tuỵ, vịn vào khuông cửa, cặp mắt rưng rưng xuất hiện.

- Thanh Sương.

Trần Khác đi qua, nhẹ nhàng nắm tay nàng nói:

- Sao nàng lại mặc như thế này?

Mấy gái rất biết điều, lập tức tản ra.

Đỗ Thanh Sương rút tay ra, nước mắt chảy xuống trên má, giọng run run nói:

- Tiện thiếp hại Toàn, hại Lục Lang, chết cũng không hết tội, chỉ có thể ngày đêm tụng kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cầu phúc cho họ.

Dừng một lát nói:

- Nếu không phải còn ra công đường làm chứng, người đầy điềm xấu như tiện thiếp đã sớm cắt tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quy y...

- Nói bậy bạ.

Trần Khác cau mày nói:

- Với nàng thì quan hệ gì? Tất cả đều ta!

- công tử?

Đỗ Thanh Sương khó hiểu hỏi:

- Cái này thì quan hệ với công tử chứ?

- Ta hỏi nàng, nàng ngừng hát đã bao lâu?

Trần Khác lại nắm tay nàng, Đỗ Thanh Sương tiếp tục rút tay, nhưng không rút ra được.

- Tháng năm năm ngoái là lần cuối cùng, đã một năm rưỡi không biểu diễn.

Đỗ Thanh Sương đành mặc kệ hắn nắm tay mình, nói khẽ:

- Trong một năm rưỡi này, tiện thiếp không bước chân ra khỏi nhà, chỉ ở trong Thuỷ Tạ dạy người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác ca hát...

- đây thành Biện Kinh, các ca kỹ vừa tài vừa sắc nhiều không kể xiết. Một năm rưỡi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đủ để người khác quên mất nàng.

Trần Khác thản nhiên nói:

- Cái Liêu sứ bỏ đi kia mới đến, làm sao biết nàng đã từng Ca Tiên cơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chứ?

"..." Đỗ Thanh Sương yên lặng nghe hắn diễn giải.

- Với lại, cả kinh thành đều biết, nàng nữ nhân của ta, Trần Tam Lang!

Nghe vậy, trên khuôn mặt trắng như giấy của Thanh Sương trở nên đỏ bừng, Trần Khác rất đạo kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng vào trong ngực, đặt nàng ngồi trên đầu gối, nói:

- Tuy ta chưa phải đại nhân vật gì, nhưngsao cũngTrạng Nguyên Đại Tống, công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần có công mở mang bờ cõi, còn một người huynh đệ thể đè ép cả một vùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một quan gia… cũng thể miễn cưỡng kêu một tiếng 'dượng'.

Trong lòng Đỗ Thanh Sương yếu ớt nói, cái mà 'có thể miễn cưỡng kêu dượng'.

- Càng không cần phả nói, chỉ cần người chút môn đạo thì đều biết, quan hệ giữa ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiền trang Biện Kinh.

Âm thanh Trần Khác lạnh dần, nói:

- Nếu đúng người bày mưu đặt kế để đối phó ta, ta thật không nghĩ ra ai dám theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người Liêu làm ra trò này!

Bây giờ Đỗ Thanh Sương mới hiểu, thật ra hắn cũng không chứng cứ, mà chỉ phán đoán bằng trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giác, vụ việc lần này, tuyệt đối không phải ngoài ý muốn.

- Công tử không biết ai sao?

- Còn chưa biết.

Trần Khác lắc đầu nói:

- Ta đắc tội qua không ít người.

Nói xong ngửi nhẹ bàn tay nhỏ của Thanh Sương, nói:

- Thanh Sương, theo ta về nhà.

"..." Đỗ Thanh Sương im lặng thật lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu nói:

- Công tử, tiện thiếp không...

Nàng lại không chú ý, Trần Khác nói 'theo ta về nhà', không phải 'theo ta về nhà chứ?'. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đây lời thông báo không phải câu hỏi để thương lượng...

Còn chưa dứt lời, thoáng cái, nàng liền bị Trần Khác khiêng lên vai. Nàng rất nhẹ, Trần Khác không cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy nặng chút nào, liền đứng lên.

- Nhanh thả tiện thiếp xuống.

Thấy hắn đi nhanh ra ngoài, Đỗ Thanh Sương cực kỳ bối rối.

Trần Khác không hành động gì.

- Tiện thiếp không thể đi, các nàng còn đang bị giam đây.

Đỗ Thanh Sương nhỏ giọng cầu khẩn:

- Cácấy không tội, chỉ tiện thiếp bị liên lụy..

- Nam nhân của nàng đã trở lại, mọi việc không đến lượt nàng quan tâm...

Trần Khác sau khi đi xa về, đã nhiễm tưởng quyền rất nghiêm trọng. Thậm chí dùnglên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả nữ nhân. Đáng tiếc thời đại này cũng khôngnữ quyền...

Hắn đẩy cửa đi ra ngoài, nhìn thị nữ đang đứng ngây như phỗng, nói:

- Nhanh chóng thu dọn đồ đạc giúp nàng. Lát nữa sẽ người tới đón các ngươi đi.

- Vâng...

thể thoát ra khỏi cái lồng này, bọn thị nữ vui mừng tung tăng như chim sẻ.

Trần Khác quay sang nói với Tiểu Đỗ cùng đám ca kỹ đứng đầu bảng:

- Ta tuyên bố, các ngươi đều được ta thu nạp.

- Công, công tử...

Tiểu Đỗ vào việc quen thuộc với Trần Khác hơn, lắp bắp hỏi:

- Thu nạp sao?

"Chẳng lẽ làm ca kỹ cho nhà hắn? Thật như vậy thì không tệ chút nào..."

- Cái này nói sau, tóm lại, bây giờ các ngươi đã được ta bảo vệ, ai ức hiếp các ngươi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các ngươi cứ việc nói tên của ta ra.

Trần Khác nói xong chút ảm đạm nói:

- Nhưng có vẻ tên của ta cũng không thật sự tác dụng. Như vậy đi, ta sẽ để người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214đây bảo vệ các ngươi, đây cách tốt nhất...

Nói xong, liền ôm Đỗ Thanh Sương đang mắc cỡ không dám ngẩng đầu đi ra Thiên Âm Thủy Tạ. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để lại trong sân một đám nữ nhân trố mắt nhìn theo... Lúc về đến nhà trời đã gần tối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Khác dẫn Đỗ Thanh Sương, ra mắt phụ mẫu đại nhân.

Trần Hi Lượng thật ra không quá thích Đỗ Thanh Sương. Trần gia cũngnhà học, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214chưa cưới vợ đã đi nạp thiếp, thật không ra thể thống gì. Chưa kể, trước đây người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn một ca kỹ nổi tiếng. Cũng may tâm trạng của Trần Hi Lượng đang không tốt, khuôn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc nào cũng u sầu, cũng không nhìn ranhằm vào ai.

Nhưng Tào thị người thông minh,đã sớm nhận ra, toàn bộ già trẻ lớn Trần gia, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả đều phụ thuộc vào Trần Khác, chính Trần Khác mới người quyết định cao nhất. Nói trắng ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con thuyền Trần gia, thể đi đến đâu,kết quả gì, đều nằm trên người đứa con này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nên làm sao thể bỏ qua hội làm ấm cho Trần Khác chứ?

Bèn trách cứ Trần Khác:

- Cũng không biết chọn ngày trước, cứ vội vội vàng vàng đưa về, nhất Thanh Sương xinh đẹp như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên nữ thế này với con, mẹ cũng tủi thay cho ấy.

Nói xong rất thân mật kéo tay Đỗ Thanh Sương nói:

- Hôm nay coi như không tính, chờ mẹ chọn ngày lành tháng tốt, mới thể diện đón con vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà.

Đỗ Thanh Sương dở khóc dở cười, nàng vốn không nghĩ sẽ bước vào cửa nhà Trần Khác. Bởiđám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỷ muội ngày xưa từng kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện, về những người khi tiến vào nhà giàu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sang quyền quý thì cùng hạnh phúc vui vẻ, nhưng cuối cùng lại gặp bất hạnh... Cúi đầu làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếp ngay cả tỳ nữ cũng không bằng, buồn rầu chết, thậm chí bị ghen phụ đuổi ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà... Trong Thiên Âm Thủy Tạ, nàng cũng thu giữ không ít người gặp cảnh tương tự.

Lại không ngờ, Trần Khácđạo bắt nàng theo, trực tiếp ra mắt cha mẹ... Nàng vừa cao hứng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vừa bất dắc dĩ. Cao hứng là, hắn đã bằng lòng cho nàng một danh phận. Bất đắc là, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn lại không hỏi nàng, đồng ý cái danh phận này hay không?

Cũng may nàng không cần nói bất cứ điều gì, chỉ cần nghe trưởng bối nói được, vất vả chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến khi kết thúc bữa cơm chiều, Tào thị liền dẫn nàng ra hậu viện sắp xếp chỗ ở.

Trần Khác thì cùng Trần Hi Lượng đến thư phòng nói chuyện.

- Cha, triều đình cái nhìn thế nào về việc đã xảy ra?

Dưới ánh đèn lưu ly sáng ngời, Trần Khác thể thấy rõ từng nếp nhăn trên mặt Trần Hi Lượng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Phủ Doãn đại nhân bị cha hỏi tới cùng, cuối cùng cũng nói ra.

Trần Hi Lượng sắc mặt mệt mỏi nói:

- Thật ra lần trước đám người Liêu được thả do Xu Mật Viện trực tiếp gâp áp lực.

- Xu Mật Viện?

Trong lòng Trần Khác đánh khẽ một cái. Điều này cũng không kỳ quái, ngoại giao, quân sự, chính trị miễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc liên quan giữa Tây Hạ và Liêu quốc, đều do Xu Mật Viện quản lý.

- Ừm.

Trần Hi Lượng gật gật đầu, nói khẽ:

- trên rất kín đáo, cha nghe ngóng mấy ngày, mới từ chỗ thông gia biết được chút tin tức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ông nói thông gia, chính cha vợ của Ngũ Lang, Vương Hàm Dung, vớicách đệ nhất tướng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đương thời, cha của Vương Hàm Dung đã từng Xu Mật Sứ, không bí mật nào của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xu Mật Viện có thể qua mắt Vương gia.

- Tin tức gì cha?

Trần Khác hỏi.

- Liêu quốc và Cốc La thông gia...

Trần Hi Lượng trầm giọng nói.

- Chuyện xảy ra lúc nào?

Trần Khác cả kinh nói:

- Bên con hoàn toàn không tin tức!

- Sáu tháng cuối năm năm ngoái, Tây Hạ đại bại trên sông Hoàng Hà, cái này con biết chứ?

- Vâng.

Trần Khác gật đầu nói:

- Tây Hạ tướng quốc Một Tàng Ngoa Sủng, dấy binh cướp lãnh thổ của Cốc La, Cốc Tư La © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 điều binh nghênh chiến, quân đội Tây Hạ đại bại, sáu trưởng Tây Hạ bị bắt làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 binh, thu được rất nhiều. Sau đó, người Thổ Phiên thừa thắng xông lên, tiếp tục chiêu hàng Lũng Bô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lập công, trong quân đội rất nhiều quân lính của ba tộc. Nghe nói Tây Hạ bị mất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngàn dặm đất, thậm chí có ý nghĩ dời đô.

Tiếp theo thì hắn trôi nổi trên biển rồi, cũng không biết sau đó thế nào..

- Nhạc phụ của Ngũ Lang nói, sở dĩ Tây Hạ thảm bại, chủ yếu do mâu thuẫn giữa Một Tàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngoa Sủng với tầng lớp nắm binh quyền trong nước quá gay gắt.

Trần Hi Lượng nói:

- Những người đó thấy y thảm bại mà vẫn án binh bất động, ngay cả Một Tàng Ngoa Sủng uy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiếp dời đô cũng không được. Hết cách, Một Tàng Ngoa Sủng chỉ thể cầu viện Liêu quốc. Qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trận đại chiến này, Liêu quốc hoàn toàn thay đổi cái nhìn về Cốc La, không những không xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 binh, mà còn phái sứ giả mang theo con gái hoàng tộc gả cho con trai lớn Đổng Chiên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y. Cốc La vui vẻ tiếp nhận, cũng dâng biểu xưng thần với Liêu quốc, rồi ngưng chiến, về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại bản thổ.

- Như vậy, nếu chúng ta lại chiến đấu với Tây Hạ, chỉ cần Liêu quốc lên tiếng, Cốc Tư La © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể không tiếp tục hỗ trợ chúng ta.

Trần Hi Lượng thở dài nói:

- Triều đình vốn đã đánh không lại Tây Hạ, bây giờ lại càng không dám đánh. Con bảo triều đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dám đắc tội người Liêu sao?

Sắc mặt Trần Khác cũng ngưng trọng dần. Bảo sao Liêu sứ kiêu ngạo như vậy, bảo sao triều đình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dám đắc tội bọn chúng...

- Bây giờ, Liêu sứ vừa muốn triều đình giao lại Lục Lang cho họ xử lý, vừa bắt tội liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan, buộc đền tiền triều đình phải đứng ra xin lỗi.

Trần Hi Lượng tức giận nói:

- Điều khó tin không ít người đồng ý giao Lục Lang ra.

- Việc này không lạ, hành hiệp trượng nghĩa thường thườngnhững người thô kệch, còntình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đa phần là kẻ đọc sách.

Trần Khác lạnh lùng nói:

- Trong mắt bọn chúng, thể diện cùng tâm tình của Liêu đại nhân còn trọng yếu hơn dân chúng.

- Oán trách thì làm được gì?

Trần Hi Lượng lắc đầu nói:

- Con cũng đừng làm loạn, cha không kêu Ngũ Lang về sợ gây chuyện, tuyết thượng gia sương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 (đã lạnh tuyết còn giá sương, ý chuyện không may đến liên tục)!

- Con hiểu.

Quan điểm của Tiểu Lượng Ca với hắn không thay đổi,bên ngoài, Trần Khác một mình bôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba nhiều năm, thể còn nông nổi hấp tấp sao?

Trần Khác cũng không nói nhiều, gật đầu nói:

- Thái độ của quan gia thế nào hả cha?

- Quan gia không tỏ thái độ...

Với những việc như thế này, tất nhiên Triệu Trinh tỏ thái độ càng muộn càng tốt.

- Còn nhóm tướng công?

- Ý của Phú tướng công hi vọng chúng ta tự mình xử việc này.

Trần Hi Lượng nói:

- Hàn tướng công không tỏ thái độ, nhưng ý tứ, ràng trái với ý của Phú tướng công.

Dừng một lát nói:

- Quan viên nhìn chung chia làm hai phái, một phái quyết giao người, dàn xếp ổn thỏa. Một phái thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214thể diện của đất nước, kiên quyết phản đối giao người.

- Đường đường Đại Tống, lại bị kẻ địch uy hiếp bắt giao người.

Trần Khác không khỏi lắc đầu nói:

- Còn ra thể thống nữa chứ!

- Đừng nói nhảm nữa, suy nghĩ cách cứu Lục Lang đi?

Trần Hi Lượng thở dài nói:

- Nếu không phải khoa cử làm gián đoạn chính sự, hẳn bây giờ đãkết quả.

Dừng một lát, y nhìn Trần Khác nói:

- Nhưng cha đoán, đâyquan gia kéo dài thời gian, muốn xem thể thay đổi hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không.

sao, con dân bị người Liêu mang đi, hơn nữa đó lại đệ đệ của một vị công thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan gia hoàng đế này, cũng thấy quá sỉ nhục rồi.

- Con nhớ người khác nói, trước khi hai bên ra tay đều đã giấy sinh tử.

Trần Khác suy nghĩ một chút nói.

- ký.

Trần Hi Lượng nói:

- Nhưng người Liêu chối bỏ, nói cái bị chết không biết chữ Hán, cho nên làm không chính xác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

-sỉ!

Trần Khác hung hăng chửi một câu.

- Liêu quốc cường thế, Đại Tống yếu thế, người ta thể sỉ, nhưng chúng ta chỉ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mở to mắt nhìn.

"..." Trong lòng Trần Khác tự nhủ, không biết có nên coi cái này báo ứng không. Đại Lý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn ỷ Đại Tống mạnh mẽ, muốn làm gì thì làm, luôn xảo trá người khác, thủ đoạn cực kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sỉ. Không thể tưởng được, khi trở về kinh đô liền gặp kẻ mạnh hơn, cũng sỉ hơn... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Vốn Liêu sứ đến Đại Tống chúc mừng năm mới, trước tết Nguyên Tiêu sẽ trở về, nhưng lần này ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới tháng hai, tự nhiên chuyện ẩn.

Bọn họ đến để lừa đảo...

Đại Tống quốc gia lớn nhất đương thời, cũng nước giàu nhất, đáng tiếc lớn không mạnh, giàu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không khoẻ, khôngcách nào khiến những nước láng giềng man thực lực tối cao kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tôn trọng.

Liêu quốc là một ví dụ, xét văn minh, bọn họ vẫn còn sống theo kiểu bộ lạc; luận giàu có, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không bằng một phần mười Đại Tống... Hàng năm nhận được năm mươi vạn lượng tiền cống, có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khiến triều đình Liêu quốc cảm thấy thoả mãn, chút tiền ấy, chỉ bằng Hoàng Đế Đại Tống khao thưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quần thần một lần.

Nhưng quan sát nhiều phía, ta sẽ phát hiện về quân sự, Liêu quốc mạnh hơn Đại Tống một chút. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chút này, đã khiến các quốc gia xung quanh sợ như sợ cọp... Các quốc gia xung quanh này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bao gồm Đại Tống,Tây Hạ, Cao Ly, Thổ Phiên, đều cúi đầu trước đội quân thiết kỵ của Liêu quốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ít nhất biểu hiện bên ngoàinhư thế.

vậy khiến cho Liêu quốc cầm trong tay một bộ bài tốt, thể tuỳ ý đánh ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bài hay vài bài, khiến triều Tống cùng khó chịu. Hơn nữa lịch sử đã chứng minh, dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 du mục không hề ngốc, khác biệt duy nhất là bọn họ càng nhạy cảm, xảo trá, tàn nhẫn. Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa, Liêu quốc đã thành lập được trăm năm, quanh năm hấp thu văn hoá nhà Hán, nào ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mươi sáu kế, binh pháp Tôn Tử, dùng một chút cũng không kém người Hán.

Bọn họ rất ràng, bây giờ lực lượng quân sự của bọn họ mạnh nhất, hoàn toànthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tọa sơn quan hổ đấu, ai bảo ba nhà khác đang tình thế không chết không thôi?

Tống Tây Hạ tử địch, Tây Hạ Thổ Phiên cũng là tử địch. Bình thường, Tống Thổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phiên hai mặt tấn công, khiến Tây Hạ không dám nhúc nhích. Ba nhà bình yên sự, tự nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Liêu quốc không thể ra tay. Nhưng Tây Hạ bỗng xuất hiện một cực phẩm Một Tàng Ngoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sủng, này thuộc họ ngoại, lại xem Tây Hạ như thiên hạ của nhà mình, trước thì chiến một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trận với triều Tống sông Khuất Dã, sử dụng đánh lén nên giành được thắng lợi, xong liền quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu đi đánh Thổ Phiên...

Một Tàng Ngoa Sủng trước khi đánh kiêu ngạo nói: lúc trước, Nguyên Hạo đại bại Hoàng Hà. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như ta, Một Tàng tướng quốc chiến thắng..., sẽ chứng minh ta mạnh hơn Nguyên Hạo! muốn dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào uy vọng của trận chiến này xoá đi ấn tượng của Nguyên Hạo trong lòng Tây Hạ, buộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lượng Tộ nhường ngôi cho gã.

Điều Một Tàng tướng quốc nghĩ không sai, nhưng quên một chuyện, ngay cả Cốc La đều không làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được Nguyên Hạo, thì làm sao chuyện sợ một tên tiểu nhân chỉ biết bám váy sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 âm mưu cướp đi địa vị? Cuối cùng sau trận đại chiến, Một Tàng Ngoa Sủng hiện ra nguyên hình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị người Thổ Phiên giết đến sợ chết khiếp, mất đi ngàn dặm lãnh thổ, quý tộc trong nước thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chế giễu không xuất binh, đành phải cầu cứu Liêu quốc.

Người Liêu luôn tìm cơ hội chiếm ưu thế, vậy yêu đến điên đảo cây gậy quấy phân Một Tàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngoa Sủng này. Vốn khi Tây Hạ thiết lập quan hệ ngoại giao với triều Tống, mỗi năm đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ban thưởng,ngay biên giới mở những nơi trao đổi, Tây Hạ dùng chiến với muối xanh đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các loại vật triều Tống, ngươi mua ta bán, Liêu quốc không làm được gì.

Nhưng hai nước chiến tranh, triềuTống dừng ân thưởng, các nơi trao đổi đóng lại, Tây Hạ không tự tạo được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì. Một Tàng Ngoa Sủng lập tức choáng váng. muốn tiền để đánh trận, muốn có vật dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sinh, cũng chỉmột con đường để đi, đó mua của Liêu quốc. Bản chất của Liêu quốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tây Hạ khác nhau, bọn họ mười sáu châu Yến Vân, đám đàn ông Yến Vân thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sản xuất ra mọi thứ Liêu quốc cần. Chưa kể, Liêu quốc triều Tống đều các khu trao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đổi, cùng lắm thì làm con buôn hai đường chứ sao.

Người Liêu quốc chắc không cảm thấy 'lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn để lừa đảo' không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt, ngược lại còn nhân dịp này, hung hăng bắt chẹt! Ai bảo Tây Hạ các ngươi khôngtiền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ thể dùng vật dụng để đổichứ? Nhưng đáng tiếc, cái mà trâu ngựa muối tinh..., © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Liêu quốc chúng ta có rất nhiều, không hiếm, ngươi thích bán hay không thì tuỳ.

Nếu Một Tàng Ngoa Sủng không chấp nhận, sẽ phải lâm vào cảnh thiếu thốn vật tư, cục diện trong nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại loạn, cho nên chỉ thể để Liêu quốc bắt chẹt. Liêu quốc dùng giá mua cải trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể mua được trâu ngựa muối tinh, bán qua tay cho triều Tống, kiếm được đầy bồn đầy bát.

Một Tàng Ngoa Sủng liều mạng đánh nhau khắp nơi, trên thực tế đang thay Liêu quốc kiếm tiền.

Thời gian này thật sự quá đẹp.

Nhưng mọi thứ lại càng tốt đẹp hơn, sau khi Liêu quốc kiếm thêm một số lớn từ Một Tàng Ngoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sủng, lại nhận làm người hoà giải cho Tây Hạ Thổ Phiên, cũng dùng mối quan hệ thông gia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kéo Thổ Phiên đến bên cạnh.

Đây bản tính bình thường của con người. Người Thổ Phiên quá ít, quốc lực cũng yếu hơn Tây Hạ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thắng một lần cũng không thay đổi được gì, bọn họ cần một cường quốc che chở, bảo đảm an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 toàn của họ. Trước kia bọn họ trông cậy vào Đại Tống, nhưng Đại Tống thua quá thảm sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Khuất Dã, hoàn toàn mất hết hình tượng cường dã, cho nên Thổ Phiên chuyển sang phía Liêu quốc, hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 toàn không đáng trách.

Triều Tống chỉ thể trách chính mình không nỗ lực...

Đối với Liêu quốc, chiêu ấy thoạt nhìn có vẻ khônglợi, nhưng ý của tuý ông không phải trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rượu nói: ý nghĩa thực sự chưa hẳn trong lời nói), họ để ý chính Nam triều! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Người Nam triều, bọn họ cho rằng Đại Tống đã bịlập, muốn đòi lại mười huyện phía nam Ngoã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Kiều quan bị Đại Tống 'cưỡng chiếm'.

Mười huyện này một bộ phận của mười sáu châu Yến Vân, Hậu Tấn Thạch Kính Đường đem mười sáu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 châu Yến Vân cắt ra nhường cho Liêu quốc, về sau được Chu Thế Tông Sài Vinh cướp về ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa ải, mười sáu huyện. Đến triều Tống thì mất đi sáu huyện, cho đến khi hiệp ước Thiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Uyên xác định biên giới hai bên, Liêu quốc thừa nhận mười huyện này lãnh thổ triều Tống.

Sau này mới biết, do chủ soái Liêu quốc chết trận, nội bộ không yên, họ mới lo lắng ngưng chiến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lúc ấy người Liêu chia biên giới rất sảng khoái, nhưng về sau ổn định, mỗi lần xem lại địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đồ Yến Vân thấy thiếu một góc, liền cảm thấy khó chịu. Cho nên vài chục năm trước, bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã muốn lấy mười huyện này về, hội là gây sức ép.

Lúc trước Tống cùng Tây Hạ ác chiến Tây Bắc, Liêu Hưng Tông Da Luật Tông đã nghĩ nghĩ lừa gạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Tống một chút, triều Tống dùng một đấu pháp hay, mới không đểthực hiện được. Yên tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vài chục năm, Liêu quốc phát hiện đội quân tinh nhuệ nhất của Đại Tống Tây quân, cũng đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không lại Một Tàng Ngoa Sủng ngu ngốc kia, liềný nghĩ. Đợi bọn họ lôi kéo Thổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phiên thành công, tạo thêm một cục diện tốt, liền tranh thủ hội chúc tết Hoàng Đế triều Tống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần nữa đề ra yêu cầu về lãnh thổ... Quan niệm về lãnh thổ của người triều Tống cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quá mạnh mẽ, nếu không cũng không xa cách Đại Lý, nhìn Tây Hạ từng bước xâm chiếm cũng mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một mắt nhắm một mắt. Nhưng chỉduy nhất Yến Vân, mười sáu châu Yến Vân, đây là nỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đau vĩnh viễn của nhà Hán! Thu phục Yến Vân, vĩnh viễnquốc sách của triều Tống!

Cho nên Tể Tướng hay Hoàng Đế phải liêm sỉ, cũng tuyệt đối không buông tha mười huyện này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214mười huyện này, thì còn thể dối mình dối người rằng Yến Vân vẫn nằm trong tay chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta... Mặc chỉmột phần nhỏ. Nếu không mười huyện nàến Vân có thể hoàn chỉnh thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về Liêu quốc rồi!

Ai cũng không dám làm tội nhân thiên cổ!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 303 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc