GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 280: Cây Muốn Lặng Mà Gió Chẳng Ngừng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

đã chậm lên đường mấy ngày, nhưng sứ đoàn vẫn được hưởng đãi ngộ cao nhất của dịch trạm. Dọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 theo đường đi đều đoàn ngựa phía trước dẫn đường, đến trạm dịch ăn cơm, mỗi ngày đổi ngựa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trên đường lớn rộng rãi bằng phẳng của triều Đại Tống, một ngày nhiều nhất đi được 200 dặm.

Bảy ngày sau, bọn họ đuổi kịp cha con họ phong trần mệt mỏi.Tuân trong tay cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giấy phép qua trạm của Bộ Binh cấp. Song từ khi nhận được ba con la tại trạm dịch khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rời kinh thành, bọn họ không hề được đổi la nữa. Đi mãi, họ cũng phải bỏ lại những con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 la đã kiệt sức, Trần Khác đã bắt kịp họ.

Trần khác cho người mang qua ba con ngựa cho bọn họ cưỡi. Dọc đường đi, tâm trạng Tam nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nề, không nói lời nào, cứ lặng lẽ cưỡi ngựa.

Vượt qua Tần Lĩnh, xuyên Kiếm Các, trèo đèo lội suối mấy ngàn dặm, đến cuối tháng ba mới đến dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân Thành Đô. Nếu không làm sao nói đi sứ một việc khổ sai, thực tại đã quá khảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghiệm sức lực ý chí của con người rồi.

Đến Thành Đô.

Cuối cùng cũng đến quê nhà của Vương Khuê. Thứ nhất ông ta muốn nghỉ ngơi. Thứ hai, ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn về thăm quê. Thứ ba cũng để chiếu cố Trần Khác một chút. vậy ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đề xuất xin nghỉ ba ngày.

Trần Khác cùng với nhạc phụanh vợ đi trước. Còn đám người Lã Huệ Khanh Tăng Bố thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại nghỉ ngơi, sắp xếp. Hai người lại Cẩm Quan Thành của Thành Đô du ngoạn ba ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới xuất phát đuổi theo Trần Khác.

Sáng ngày hôm sau, sương bao phủ thành Mi Sơn. Thuyền quan Trần Kháccha con nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngồi đã lẳng lặng tiến tới bên tàu, bởi bọn họ đến quả thực quá nhanh nên về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phía quan phủ dân chúng nơi này vẫn không hay biết gì. vậy không hề cảnh vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người ra đón.

Nhưng tiểu thương nhập hàng bến tàu vẫn nhận ra Lão Tuyền sinh lớn lênnơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này.

- Này. Kia không phải lão Tô sao?

Đám lái buôn bất ngờ cùng, vui vẻ tiến lên hỏi thăm. Cùng lúc với nghi thức xướng danh bảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vàng, Lễ Bộ cũng đã cho người báo tin đỗ đạt về quê của Tiến tân khoa. Toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dân chúng Mi Châu đều biết cha con Lão Tuyền đều trúng tên bảng vàng. Thậm chí, con rể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của lão cũng Trạng Nguyên khoa năm nay.

Bởi đây chính Trạng Nguyên đầu tiên của toàn bộ vùng Tứ Xuyên.

Việc trọng đại như vậy đương nhiên toàn bộ vùng Tứ Xuyên đều vui mừng. Những ngày này, nha môn, nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giàu từ khắp nơi đều đến chúc mừng. Dân chúng Mi Sơn cảm thấy tự hào cùng. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khắp nơi không phải treo đèn đỏ lúc có việc mừng mà lại treo cờ trắng, kéo chướng…

Tuân vừa xuống thuyền liền nhìn thấy mấy chữ: “đào mận thơm ngát, đức ân thiên hạ” trên chướng, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân liền run rẩy, bắt lấy một người hỏi.

- Vợ ta…

- Lão đừng quá đau lòng…

- Trời ơi…

Hi vọng cuối cùng trên cả đoạn đường tiêu tan. Tuân giống như bị đánh phải một gậy, hai chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khụy xuống, hai mắt tối sầm lăn ra bất tỉnh.

Trần Khác sớm nhìn thấy cha vợ hắn chao đảo sắp ngã, vội vươn tay ôm lấy lão.

- Mẹ, chúng con đã về rồi đây…

Thức Triệt nói xong liền vứt tay nải, gào khóc chạy về nhà.

Trong ngõ Sa Cấu đã biến thành một biển trời màu trắng. Dựa theo tập tục, những người làm quan, phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hộ đến viếng đều mang đến một tấm trướng viếng. Trong linh đường đã không đủ chỗ để, phải bày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong sân. Trong sân không đủ, liền dựng đến tận ngoài cổng. Về sau cả một con ngõ nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã để đầy trướng viếng.

Lúc Trần Khác đỡ Tuân xuống xe ngựa đã cảm thấy cha vợ run rẩy cả người, hai mắt đăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đăm, không ngờ bi thương đến mức muốn ngất đi, vội vàng đến bấm vào nhân trung (tên huyệt vị) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của ông ta, Tuân mới thở ra một hơi dài, nước mắt đổ xuống. Gạt tay Trần Khác ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lão bước thấp bước cao đi vào nhà. Miệng lẩm bẩm:

- Đều tại ta… đều do ta hại nương tử…

Trong sân, hai anh em Thức đã ngã nhào trên đất, khóc lócđến bên linh cữu của mẹ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Mẹ. Mẹ ơi. Mẹ tỉnh lại đi. Đứa con trai bất hiếu của mẹ đã về rồi này. Trước khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mẹ đi, không phải mẹ đã nói muốn nhìn chúng con đỗ cao, ngẩng cao đầu trở về hay sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhưng giờ chúng con đã đỗ cao trở về, mẹ lại nằm đây, không thèm nhìn chúng con, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con còn chưa báo hiếu cho mẹ được ngày nào…

Tiếng khóc đau thương từ trong truyền tới như chim quyên nghẹn ngào khóc không thành tiếng, làm những nữ quyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong phòng khóc lóc thương cảm.

Trần Khác cũng bị làm cho hai mắt chứa chan lệ. Nhưng ánh mắt hắn khôngtrên linh cữu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ở trên thân ảnh người con gái mặc áo xanh gầy yếu tiều tụy.

Người con gái đó cũng nước mắt thành dòng nhìn hắn. Trần Khác rất muốn ôm cô, muốn an ủi cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhưng bây giờ, hắn chỉ thể kìm nén cảm xúc đến bên cô, nắm chặt lấy bàn tay lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lẽo của cô, truyền cho cô hơi ấm.

Cảm nhận được sự ấm áp của người yêu, khiến nước mắt đã ngưng lại chảy xuống lần nữa. Nàng dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên vai Trần Khác, nước mắt rơi trong im lặng.

Bọn hắn rất nhanh đổi áo tang trắng, băng đầu, để chân trần. Ngay cả Trần Khác cũng không ngoại lệ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sau khi tế bái trước linh đường, vợ của Thức Vương Phất nói cho bọn hắn mọi chuyện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từ lúc mẹ chồng mắc bệnh đến lúc qua đời.

Hoá ra, từ khi đàn ông trong nhà rời đi vào kinh thành thi cử, trong nhà chỉ còn vợ Tô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tuân, hai đứa con gái, hai đứa con dâu sống. Trình, vợ Tuân sau khi tiễn chồng con, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân thể liên tục đổ bệnh, cho đến lúc mắc bệnh nặng không trị đượcqua đời.

Tiếc nuối lớn nhất của là lúc chết đi không đợi được tin vui các con đỗ đạt. ngậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đắng nuốt cay chịu bao khổ cực chăm sóc chồng con, dạy bảo con cái, lại không thểđược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một ngày báo đáp đã đi trước một bước. Đời thế đấy!

thực tế, từ trước lúc chồng con rời nhà đi thi, cũng đã đau ốm triền miên. Truy cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gốc bệnh, lại phải lội ngược dòng đến lần khánh thành tấm “Tô thị gia phả đình bia” kia, sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đả kích lần đó đối với Trình gia rất tàn khốc!

Về sau, Trình thánh nhân đặt ra “tam tòng tứ đức” bây giờ mới vừa đậu đồng tiến sĩ. Con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 triều Tống sau khi lấy chồng, mặc lấy nhà chồng con cái làm trọng, song vẫn giữ quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hệ thân thiết với nhà mẹ đẻ. Điều này trong pháp luật cũng quy định. Không chỉ gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa chồng, nếu ly hôn, hoặc chưa con, góa về nhà mẹ đẻ đều quyền kế thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tài sản.

Hơn nữa, cho con gái đã lấy chồng cũng thể kế thừa gia sản. Chỉ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giới hạn phần thuộc về mình, đó chính của hồi môn, những thứ trước đó đã được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho. Cho nên đồ cưới của con gái thời Tống khi còn nhiều hơn cả gia sản nhà chồng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhưng quyền sử dụng, chi phối đồ cưới tất cả đều thuộc về nhà gái. Nếu bên gái không may © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mất trước, nhà trai phải trả lại đồ cưới cho nhà mẹ đẻ.

vậy, con gái đời Tống không giống những triều đại sau, con gái đã cưới chồng giống như bát nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã đổ đi. Về quan hệ với nhà mẹ đẻ, ngược lại chút giống thời đại trước kia của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Khác. Cho đồ cưới củaTrình sớm đã dùng cho cả nhà chồng, nhưng tình cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dành cho nhà mẹ đẻ không thế mất đi.

Nhưng Tuân tính tình cao ngạo đến cực đoan lại sử dụng phương thức kịch liệt nhất báo thù nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ Trình. Lão công khai tuyên bố đoạn tuyệt mọi quan hệ với bên nhà vợ, làm thơ nguyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rủa Trình gia. Nhưng như vậy vẫn không làm cho Tuân nguôi đi nỗi hận trong lòng, lão lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng bia đình, đưa Trình gia vĩnh viễn đóng lên cột sỉ nhục muôn đời.

Bản thân lão thoải mái, nhưng lại bỏ qua suy nghĩ của vợ lão. Như vậy cũng sỉ nhục cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con gái nhà họ Trình. Trình phu nhân kẹp giữa vừa thương cảnh ngộ của con gái lại đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng chuyện hai nhà thành thù, đoạn tuyệt quan hệ với nhà mẹ đẻ. Tâm thần bị dày vò khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214ngày đêm bị tra tấn, cứ thế tích thành bệnh, nhiều năm không dời khỏi thuốc. Nhưng vẫn phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chăm sóc chồng, lo liệu cưới hỏi cho hai đứa con trai, chỉ thể dùng ý chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chống đỡ. Bọn họ rời đi, nhàn rỗi hơn lại ngã bệnh. Một năm nay liên tục mời danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y đến khám nhưng cũng không cứu chữa được.

Nhưng lúc lâm trung không chồng, không có một đứa con trai nào bên người,làm saothể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 an tâm nhắm mắt.

Hai ngày tiếp theo, cha con nhà họ đều sống trong đau buồn. Đối với Tô Thức và Triệt© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói, hơn hai mươi năm này họ đều được mẹ nuôi nấng dạy bảo, nhớ khi mẹ ngồi dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ánh đèn may quần áo, nghĩ đến khi họ còn nhỏ, tình thương của mẹ đối với họ tựa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biển lớn, cùng tận. Nhưng bây giờ chỉ trong gang tấc, sinh tử cách biệt, nhìn thấy quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tài lại nhớ tới người, như vậy sao lại không làm cho con người ta lòng đau như cắt, nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt như mưa?

Nhất đối với Tô Tử Chiêm (Tô Thức) trọng tình trọng nghĩa nói, anh ta đi học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thỏa mãn sự vọng của cha mẹ, nay đã đậu tiến sĩ, hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại không thể sớm báo hiếu cho mẹ. Như vậy làm sao anh ta thể chịu được. Từ lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về nhà anh ta không ăn không uống, không chịu rời khỏi linh đường nửa bước, cũng đã khóc bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỉnh mấy lần.

Việc chôn cất đã được định vào hai ngày sau. Hai ngày này, không ít láng giềngquan viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 địa phương đến cúng viếng. Gia đình bọn họ đềucùng đau lòng, việc tiếp đón người đến viếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều Trần Khác làm. Đương nhiên bọn quan viên sẽ không cảm thấy thất lễ. Trên thực tế, hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nửa do bọn họ đều đến Trần Khác.

Vất vả chịu đừng qua hai ngày mùng 3 tháng 4, linh cữu đã được rời khỏi phủ. con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả, Thức dẫn đường đưa tang. Tuân và Trần Khác cũng mặc đồ tang theo sát phía sau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Địa vị của nhà họ nay đã khác, ngày này toàn tộc họ đều đến đưa tang. Đoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đưa tang dài đến hai dặm, thậm chí còn rầm rộ hơn cả đám tanglão gia năm đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nhạc buồn bi thương, tiền giấy bay đầy trời, đoàn đưa tang chậm rãi ra khỏi thành, đến phần mộ tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên của gia ngoài thành. Lúc trước lập bia, lãođã chọn vị trí mộ cho mình, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không nghĩ đến, vợ lão lại đi trước nằm đó.

Trong núi non xanh nước biếc, hoa cỏ um tùm, gia phả đình kia vẫn như mới, bên trong là tấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bia đá đó.Tuân cũng không dám quay sang nhìn tấm bia đó một cái, quay đầu đi qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “kiệt tác” khiến lão phải trả giá đắt.

Mộ đã được đào xong, chỉ cần đến giờ, sẽ đưa quan tài xuống mộ, đổ đất, đắp lại xong… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn về phần xây mộ lập bia, đều phảo đợi tương lai lão Tuyền nằm xuống đó rồi mới tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến.

Không bia mộ, nhưngvăn tế.Tuân vịn quan tài, đốt cháy tờ văn tế được viết bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 máu. Vừa đốt vừa đau buồn đọc.

- Hỡi ôi! Cùng tử chung sống, hẹn ước trăm năm. Không biết giữa đường, bỏ ta đi trước. Ta lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kinh sư, ngàn dặm xa xôi tới ngày trở về, than khóc tử ra đi. Không lời trăn trối, tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi không về, lòng ta quặn đau…

- Trở về nhà không, khóc không thấy người. Đau lòng nhìn di vật, nước mắt cảm thương. Than thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân ta, bốn biển một mình. Tự ngày tử ra đi, lòng mất đi người bạn đời tốt. Cô độc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 suốt ngày, ai thấu cho ta?

- Xưa khi còn trẻ, lêu lổng không học. Tử tuy không nói, nhưng trong lòng không vui. Ta hiểu lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử, lo ta mai một. Hỡi ôi tử đã ra đi, làm sao thể tìm lại!

Đêm lạnh như băng, mặt trăng bị che khuất bởi những đám mây. Khung cảnh xung quanh cực kỳ yên tĩnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ tiếng côn trùng kêu bên trong đám cây cỏ.

Trần Khác ngồi trên giường, Tiểu Muội như chú mèo nhỏ dựa vào khuỷu tay ấm áp của hắn. Nàng mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một bộ quần áo màu xanh, tóc xõa hai vai, càng tôn thêm vẻ mềm yếu của người thiếu nữ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Sau khi trở về, liền bị đám tang chiếm hết thời gian, không còn thời gian để ngồi bên nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện trò. Cho đền lúc hạ táng quay trở về, khi mọi người đều mệt mỏi trở về phòng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình ngủ, hai người mới thể hưởng thụ thời gian bên nhau quý báu này.

Trần Khác đau lòng vuốt vòng eo nhỏ nhắn của Tiểu Muội, thấp giọng nói:

- Trận này chắc mệt lắm phải không?

- Muội không mệt lắm.

Tiểu Muội lắc đầu nói:

-tỷ tỷcác chị dâu giúp đỡ, muội không phải động chân động tay nhiều.

- Vậy sao vẫn gầy như vậy?

Trần Khác thở dài nói:

- Thực khiến huynh đau lòng.

- Saothể nuốt trôi cơm…

Tiểu Muội chán nản nói:

- Nương bệnh nặng, lại suốt ngày lo lắng cho huynh, thực sự không có hứng ăn uống.

- Bất kể như thế nào, chuyện đã qua thì cũng đã qua rồi, chúng ta còn phải sống cho chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình. Như vậy mẫu thân trên trờilinh thiêng nhất định cũng cảm thấy an ủi.

Trần Khác dịu dàng nói:

- Hứa với huynh, phải ăn nhiều cơm vào, thì tâm tình mới khá lên được.

- Ừ.

Tiểu Muội nhẹ nhàng gật đầu, rồi ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt đen nháy nhìn hắn nói:

- Huynh cũng không cần phải làm như vậy.

Bao nhiêu năm ăn ý, Trần Khác tự nhiên minh bạch ý tứ của Tiểu Muội… Hai người còn chưa thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân, hắn cũng không cần phải trông linh bài giữ đạo hiếu. Cho dù là đã thành thân, dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân phận của hắn, cũng không cần phải làm vậy. Nhưng hắn lại cố ý như thế. trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân tộc của gia, trước mặt phụ lão Mi Sơn, hắn đã coi mình con rể rồi.

sao hắn phải làm như vậy. Kỳ thực đâymột lời hứa hẹn tới Tiểu Muội. Tiểu Muội đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiênhiểu rõ. Nàng rất cảm động, nhưng vẫn chán nản nói:

- Kỳ thực, muội thường xuyên suy nghĩ, lúc trước đổ thừa cho đại ca, phải là làm sai hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không?

- Sao lại nghĩ như vậy?

Trần Khác trầm giọng hỏi.

- Bởi muội mang tới rất nhiều phiền toái cho đại ca.

Tiểu Muội buồn nói:

- Những việc huynh làm Đông Kinh, Nhị ca của muội đều kể hếttrong thư. Muội biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 huynh từ hôn, suýt nữa đã táng gia bại sản.

Nàng phải hết sức cố gắng, mới rời khỏi người Trần Khác:

- Vậyhuynh không oán trách muội một câu. Muội, muội cảm thấy mình thực sự không xứng đáng…

Nàng còn chưa dứt lời, đã bị Trần Khác ôm trở về nói:

- xứng đáng hay không, là do huynh quyết định, cũng không cần muội phải quan tâm. Thực sự là… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Hắn định nói, cha muội cha huynh thực sự phiền toái. Nhưng những lời này không thích hợp lắm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những ngày như thế này, liền sửa lời:

- Tạo hóa trêu người thôi.

- Nhưng lại chậm trễ mất ba năm của huynh…

Tiểu Muội rốt cuộc không kìm nổi nước mắt, vừa ủy khuất lại vừa chua xót nói:

- Thực sựxui xẻo…

Trần Khác nhẹ nhàng vén mái tóc của nàng lên, dịu dàng nói:

- Vẫn câu kia, cái này liên quan tới muội đâu? Đều do kẻ an bài tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả những thứ này quá ác độc.

Tiểu Muội khẩn trương giơ tay che miệng của hắn, sau đó nhỏ giọng cầu nguyện:

- Ông trời đừng để bụng những lời huynh ấy nói. Huynh ấy hay thích nói bậy bạ, nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người tốt, ngàn vạn lần đừng trách tội huynh ấy.

- Tiểu Muội nhà ta từ bao giờ đã tin những thứ này rồi?

Trần Khác bắt được bàn tay nhỏ của nàng, cười hỏi.

- Đại ca, đừng nói bậy bạ nữa, muội đang cầu ông trời phù hộ đây.

Tiểu Muội liếc hắn một cái, oán trách nói:

- Huynh phải tin tưởng vào thần linh. Thần linh rất linh nghiệm đấy. Vừa qua năm mới, muội cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai chị dâu đi tới khắp miếu lớn miếu nhỏ của Mi Châu, khẩn cầu ba người huynh đệ huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thi đậu. Kết quả huynh xem, tất cả đều thi đậu đấy thôi.

Nói xong thở dài nói:

- Cũng không biết vị thần linh nào hiển linh phù hộ, ba người thi thì cả ba đều đậu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thực sựrất thiêng.

- Ha hả…

Trần Khác mỉm cười hỏi:

- Lúc muội bái lạy thần linh, muội muốn ai trong ba huynh đệ bọn huynh làm Trạng Nguyên?

- Còn phải hỏi…

Tiểu Muội liếc yêu hắn một cái, ôm mặt nói:

- Muội cầu cái người trọng sắc khinh anh em…

- Ha ha…

Trần Khác vừa muốn cười to, lại kịp thời che miệng lại, giận dữ nói:

- Lễ giáo thực sự hại chết người. Huynh nghĩ nếu nhạc mẫu trên trờilinh thiêng, cũng không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con gái của mình, chậm trễ cưới xin hai ba năm.

Cho đời Tống chưa ai chết bởi lễ giáo, nhưng những cấm kị lúc con cáitang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không ít. Nói đơn giản đã năm điều. Điều thứ nhất là, lúc mới tổ chức tang lễ, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái phải nhịn đói ba ngày, trăm ngày sau chỉ uống nước ăn cơm, mười ba tháng sau mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể ăn trái cây, rau quả, hai mươi lăm tháng sau mới thể ăn thịt uống rượu.

Hai không được hát hò, không cưới xin, không được sinh đẻ. Trong “Tống hình thống” quy định, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc cư tang cha mẹ mà tổ chức ăn uống linh đình, vui chơi phè phỡn, thì sẽ bị xếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào một trong mười điều ác bất hiếu.

Điều thứ ba không được tham gia thi cử, không được nhập sĩ. Điều bốn là, nếu là quan viên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thìtrang phục đại tang riêng. Điều thứ năm không được giấu vàng bạc trong mộ…

Điều cấm kỵ thứ năm này được xếp vào pháp lệnh. Chủ yếu phòng ngừa có trộm mộ, nhằm bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vệ người chết.

Những lệnh cấm này, kỳ thực dân chúng cũng không coi trọng lắm. Quan phủ cũng không có khả năng điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tra những việc nhỏ nhặt như vậy. Nhưng đối với quan viên nói, đây vấn đề rất lớn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nếu Trần Khác Tiểu Muội dám kết hôn trong thời gian này, vậy thì coi như tiền đồ sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này của Gia đã xong. Hơn nữa, Tiểu Muội lão Tô còn phải chịu hình phạt, Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản thân biếtsự tình vẫn vi phạm lệnh cấm, thì cũng không thoát được.

Tập tục quốc gia đã như vậy, Trần Khác phải thuận theo, khóc cũngích.

- Ai nói không phải.

Tiểu Muội cũng rất buồn bực. Nàng dựa vào đầu vai của Trần Khác, lắc lắc đầu tỏ vẻ ủy khuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói:

- Hai năm ba tháng a, lâu như vậy chịu sao được.

- Nếu không, chờ huynh được cử về địa phương, huynh sẽ vụng trộm lấy muội.

Vân Nam khí độc, thân thể của Tiểu Muội lại yếu đuối, Trần Khác đâu dám mang nàng tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đây? Huống chi làm vậy cũng quá vi phạm lễ giáo rồi.

- Muội chỉ nói cho hết giận thôi.

Tiểu Muội lắc đầu, hạ giọng nói:

- Muội đâu phải người không hiểu lí lẽ như vậy?

Xảy ra việc này bị người khác điều tra ra, vậy thì Trần Khác coi như xong đời.

- Ôi…

Trần Khác thở dài nói:

- Thôi, không nói tới việc này nữa. Chúng ta đã chờ nhiều năm như vậy, chờ thêm hai năm nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không sao.

- Huynh ủy khuất không?

Tiểu Muội nhìn hắn hỏi. Còn chưa đợi Trần Khác trả lời, lại khẽ cười nói:

- Đoán chừng không. Bên trong thành Biện Kinh, mỹ nhân đầy rẫy, làm lưu luyến một người như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muội.

- Hắc…

Trần Khác cực kỳ lúng túng nói:

- Cái tênTử Chiêm, không ngờ lại dám cáo mật huynh. Chẳng lẽ ông anh của muội lại tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn huynh chắc? Muội biết không, sau khi tay đấy đậu Tiến sĩ, đêm nào cũng nghe nhạc, ngắm mỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân…

- Không phải Nhị ca của muội kể…

Tiểu Muội chậm rãi nói:

- người bên ngoài nói cho muội biết.

- ai?

- Nguyệt Nga muội tử…

- Sặc…

Trần Khác suýt nữa phun nước miếng vào mặt nàng, trừng to mắt hỏi:

- Muội đừng nói đùa. Sao thể ấy?

- Tháng trước, vào buổi tối lúc muội đang ngủ, đột nhiên cảm giác trong phòng người. Vừa mở mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra thì thấy quả nhiên có người. Lúc đó muội rất sợ hãi, đang muốnlên, thì đã bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 che miệng lại…

Trần Khác nghe đến đây sởn cả tóc gáy. Trong lòng tự nhủ, chẳng lẽtửĐông muốn giết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người cho hả giận?

- Lúc này nhìn kỹ mới thấy đó là một gái cao gầy xinh đẹp.

Tiểu Muội nói:

- Thấy là con gái muội không giãy dụa nữa, ra hiệu cho ấy buông tay ra.

- Muội hỏi ấy muốn làm gì?ấy trầm mặc một lúc, nói muốn lặng lẽ tới nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muội một cái rồi lập tức rời đi. Không nghĩ tới muội lại cảnh giác như vậy. Còn nói muội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quên chuyện này đi, coi như chưa ai tới đây.

Tiểu Muội nhẹ giọng kể lại:

- Lúc này muội đã đoán ra ấy ai, liền gọi một tiếng Nguyệt Nga muội tử…

Tiểu Muội nhớ lại, cuộc trò chuyện từ một tháng trước…

Nguyệt Nga không nghĩ tới Tiểu Muội thể nhận ra mình. Huống chi nàng người không giỏi việc giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vờ, liền bật thốt lên:

- Sao biết…

Đúng chưa đánh đã khai. Nói xong biết mình nói lỡ, khuôn mặt lại trở nên lạnh lùng nói:

- Đúng vậy, ta chính là Liễu Nguyệt Nga. Tuy nhiên không cần phải lo lắng. Ta chỉ đến xem, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai mà có sức hấp dẫn như vậy, khiến tên gia hỏa kia không cưới không được.

- Ta hấp dẫn, chỉ một dân nữ yếu ớt gầy còm mà thôi.

Tiểu Muội mặc thêm áo, đứng dậy thắp nến rồi nói:

- Về phần hấp dẫn, ta còn kém Nguyệt Nga muội tử rất nhiều.

- Ta tính cái gì?

Liễu Nguyệt Nga nghe vậy buồn cười nói:

- Trong mắt hắn, ta không cáicả.

- Đó do huynh ấy không mắt nhìn thôi.

Tiểu Muội rót một chén trà cho Liễu Nguyệt Nga rồi nói:

- Đi ra ngoài lâu như vậy, chắc cũng mệt mỏi. Đêm còn dài, chúng ta cứ ngồi xuống, từ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói chuyện.

Dựa vào công của Liễu Nguyệt Nga, mười Tiểu Muội cũng không phảiđối thủ. Nhưng so về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trí tuệ, mười Liễu Nguyệt Nga cũng không bằng. Tiểu Muội rất nhanh đã hóa mưa bão thành mưa xuân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giải trừ sự đề phòng của Liễu Nguyệt Nga. Dùng thời gian cả đêm, đã khiến Liễu Nguyệt Nga giãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bày hết tâm sự.

- Muội lưu ấy vài ngày. Trong nhà đều nghĩ ấy bạn học thư viện lúc trước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Còn chị dâu Vương Phất thay muội giấu diếm, nên khônglộ ra sơ hở.

Tiểu Muội mỉm cười nói:

- Bọn muội nói chuyện rất ăn ý, càng về sau càng tri kỷ khôngdấu nhau…

Nói xong, vừa oán trách, vừa bất đắcnhìn Trần Khác nói:

- ấy gái tốt, huynh không nên đối xử với ấy như vậy.

- Lời này kỳ thật đấy!

Trần Khác có chút khó hiểu hỏi:

- Huynh đây ai?

- Huynh người có bản lĩnh…

Tiểu Muội ghé vào lỗ tai của Trần Khác nói:

- Thì hãy tìm cách cưới cả muội ấy đi.

- Lời này nên đánh!

Trần Khác kéo nàng lên đùi, dùng tay phải đánh vào mông của Tiểu Muội. Đau đến nỗi nàng kêu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một tiếng, liên tục xin lỗi nói:

- Đại ca tha mạng, Tiểu Muội nghĩ như vậy cũng chỉ là muốn bồi thường huynh thôi…

- Trời vừa sáng huynh phải lên đường, đừng nói tới Liễu Nguyệt Nga nữa.

Trần Khác ôm Tiểu Muội trong lòng nói:

- Hiện tại huynh chỉ muốn ôm muội một lúc.

Tiểu Muội lập tức yên lặng, ôm chặt cánh tay của Trần Khác, lẩm bẩm nói:

- Muội thực sự rất nhớ huynh…

- Vậy thì huynh không đi nữa.

Trần Khác nhẹ nhàng lay cánh tay nói:

- Không đi nữa, không đi nữa….

- Ừ.

Tiểu Muộihồ đáp lời, hạnh phúc nhắm hai mắt lại. Chỉ chốc lát sau, hơi thở đã đều đều, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chìm vào giấc ngủ say.

Trần Khác cứ như vậy không nhúc nhích ôm nàng, một đêm không ngủ. Trong một đêm này, hắn nghe Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Muội mười lần nói câu ‘Nương, đừng đi’, còn có mấy lần câu ‘Đại ca, chớ đi’…

Trời chưa sáng, thừa dịp Tiểu Muội còn chưa tỉnh, Trần Khác nhè nhẹ đặt nàng lên giường, chậm rãi kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chăn, hôn vào trán nàng, rồi rón rén đi ra ngoài. Hắn rất không thích cảnh ly biệt cầm tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn nhau hai mắt đẫm lệ, như thế sẽ khiến người ta nhụt đi chí khí anh hùng.

Hắn không biết rằng, Tiểu Muội phía sau đã mở mắt, đôi mắt đẫm lệ tiễn hắn đi…

.....

Trên bến tàu Mi Sơn, Trần Khác từ biệt với người tới tiễn là Tô Thức, dặn y phải chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sóc Tiểu Muội cho tốt, sau đó đi lên chiếc thuyền quan hai tầng đã chờ sẵn đó từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sớm.

Lên thuyền, hắn cởi bỏ đồ tang, thay một bộ áo tơ trắng. Trần Khác đi vào tiền sảnh để gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vương Khuê.

Vương Khuê vội hỏi han an ủi, rồi tỏ vẻ áy náy không thể đích thân tới viếng.

Trần Khác sau khi thay mặt nhạc gia bày tỏ lòng cảm kích, liền đi thẳng vào chủ đề chính:

- Vương Công nhìn thấy Trương tướng công chưa vậy?

Trương tướng công chính là Trương Phương Bình, lão huynh này năm ngoái đã được thăng làm Tam tư sử. Ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngờ trước khi khởi hành, Xuyên Nam xảy ra phiến loạn, lão buộc phải lại dẹp loạn. Trong hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tháng vừa mới dọn dẹp xong xuôi, chuẩn bị khởi hành thì lại xảy ra sự cố Chí Thư… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Vương Khuê lắc đầu nói:

- Không thấy, lão đi Nhã Châu rồi. Tuy nhiên công văn của Xu Mật viện gửi cho ta nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rằng, mấy vạn kỵ sĩ của bộ lạc các đường Thiểm Tây cũng đang di chuyển về Thành Đô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn binh línhHồ Quảng cũng xuất phát bằng đường thủy, Xu Mật viện còn phát một ngàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe binh khí, ít ngày nữa sẽ chuyển đến. bọn họ làm hậu thuẫn thì chúng ta thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chắc chắn hơn một chút.

Trần Khác thở dài nói:

- Nhưng tánh đất Thục lại gặp tai ương rồi. Bản địabinh, khách hương là phỉ, binh lính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tràn vào đất Thục nhiều như vậy, e rằng không chỉ phòng bị Mã Chí Thư đâu…

- Nói thì nói, binh lính vẫn thứ chẳng lành, không thể làm bừa…

Vương Khuê khoan dung đại lượng,bậc quan bụng hiểu nhưng giả bộ hồ đồ điển hình, y đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên biết, triều đình một mặt phòng bị Mã Chí Thư, đồng thời cũng phòng bị đất Thục người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân hội làm loạn, lại gây ra đợt sóng gió vương triều mới.

- Gần đây thế cuộc ra sao?

Đã đi ra rồi thì quản không nổi phía sau nữa. Bằng không nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, để những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khách binh kia không do đất Thục lâu dài. Đây mới điều hữu dụng nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đối với quê hương phụ lão. Trần Khác đổi chủ đề nói:

- Ta Mi Sơn, gặp không ít quan địa phương, họ đều nói hiện giờ lòng dân đang hoang mang. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Đúng vậy, bây giờ Thành Đô đều lan truyền tin Chí Thư sẽ dẫn quân vào Xuyên, hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đất Thục nạn trộm cướp liên miên, khu vực Khương dân liên tục bạo động bất an, quan viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 châu phủ tin chắc việc này không nghi ngờ gì, vội vàng điều binh xây dựng tường thành, ngày đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không được nghỉ ngơi. Dân chúng cũng bị quấy nhiễu.

Vương Tĩnh nét mặt lộ vẻ ưu nói:

- Người Thục chúng ta bị binh loạn dọa đến vỡ mật rồi, nhiều hộ giàu thậm chí còn chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà ra bên ngoài, cũng nhân cơ hội này đục nước béo cò. Ta xem không cần phải Chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thư qua đây thì trong đất Thục đã tự loạn rồi.

Trần Khác an ủi y một câu, chau mày nói:

- Tin rằng với năng lực của Trương tướng công, tình hình sẽ ổn định được. Tuy nhiên, sự tình của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Mã Chí Thư thì quan viên Lưỡng Xuyên cũng vừa mới biết, sao tin truyền đi ồn ào huyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 náo thế được?

Vương Khuê cười khổ nói:

- Kể cũng trùng hợp, ngay tháng trước, tin Mã Chí Thư vẫn còn sống được các thương nhân đến Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214lan truyền. Quan địa phương bị y hung tợn dọa đến vỡ mật, trình tấu liên tục, thổi phồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tình thế. Triều đình trong vòng tám trăm dặm khẩn cấp lệnh cho Trương tướng công phong tỏa các con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường chính đến Đại Lý, bởi vậy lão mới đi Nhã Châu.

Trần Khác thở dài nói:

- Thật gây thêm phiền phức. Vấn đề là bên chúng ta ầm ĩ, bên Đại lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khẩn trương theo?

Vương Khuê nói:

- Đó lẽ tự nhiên. Đợi chúng ta tới Nhã Châu, gặp Trương tướng công sẽ biết.

Sáng ngày thứ hai, ba thuyền quan đã tới thành Nhã AnNhã Châu. Đâynơi buôn bán trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngựa của Đại Tống với các nước khác, thế phồn hoa hơn hẳn Mi Châu.

Ngoài khu thành thị buôn bán thương mại quan trọng ra, nơi đây còn thị trấn biên phòng quan trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Đại Tống… Cho Nhã Châu không phải biên thùy của vương triều Đại Tống, nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu mối của thế lực triều đình. Đi tiếp về phía nam thì sẽ tiến vào Thập Vạn Đại Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214các bộ lạc dân tộc thiểu số khống chế… Nước Đại bên Đại Sơn cũng như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai nước tuy giáp giới về mặt thuyết, nhưng trên thực tế hơn ngàn dặm núi non trùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 điệp vắt ngang. giữa bị chiếm cứ bởi vô số các bộ tộc phiên dân, đây cũngnguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân hai nước đoạn gần như tuyệt quan hệ, đặc biệt đối với triều Tống nói thì hầu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khôngcảm giác Đạitồn tại.

Bởi vậy Nhã Châu chính sở biên phòng của Đại Tống. Nơi này thường bố trí hai vạn cấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quân, đồng thời quyền điều động gần năm vạn thổ binh tới bất cứ lúc nào. Theo suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Vương KhuêTrần Khác, vào thời khắc thần hồn nát thần tính như thế này, thành Nhã An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chắc chắn nhìn cỏ cây cũng thành binh lính rồi.

Ai ngờ rằng trên bên tàu trước mặt, các lái thương vẫn đang tụ tập, chưa hề thấy dấu hiệu quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đội tập kết quy mô lớn.

Trên bến tàuquan sở của trà tư, nhìn thấy ba thuyền đại quan tới, liền vội ra hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 han xem phảisứ đoàn Biện Kinh hay không. Sau khiđược khẳng là đúng, vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi cầu kiến thượng quan.

Sau khi xin chỉ thị, các vệ binh thả cho đi lên, vừa thấy Vương Khuê mặc áo bào tía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đai ngọc, viên quan kia liền thi đại lễ tham bái, miệng nói:

- Tướng công chúng tôi sớm đã biết khâm sai sẽ tới, nhưng để tránh tạo ra không khí căng thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên không phái quan lính ra nghênh đón, phái tôi thay mặt người xin tạ lỗi.

Vương Khuê lắc đầu nói:

- Quốc giaviệc, sao có thể nói những câu nghi thức xã giao ấy được? Tướng công của các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi đâu?

- phủ nha.

- Mau dẫn đường!

…..

- Ha ha ha ….

Tại Nhã Châu phủ nha, Trương Phương Bình được bẩm báo từ sớm nên ra ngoài cửa nghênh đón đoàn Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Khuê. Lão vóc người cao to, da mặt ngăm đen, giọng nói sang sảng, nhìn qua liền thấy đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là một viên quan bộc trực ngay thẳng. Nhưng đôi mắt sâu hoắm như hồ thu khiến người ta biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rằng lão già này tuyệt đối không đơn giản. Lão tuy lớn hơn Vương Khuê hơn chục tuổi nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỗ quen biết trong kinh thành, nay thể gặp nhau biên thùy Tây Nam này, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiêncùng vui vẻ. Lão chắp tay thi lễ, cười vang nói:

- Ngọc lão đệ, đã lâu không gặp.

- An Đạo Công xem ra phong độ hơn xưa!

Vương Khuê vội vàng đáp lễ. Trần Khác đứng bên cạnh y nhưng hơi lùi về phía sau một chút, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thi lễ theo.

Trương Phương Bình tiến về phía trước một bước, đỡ lấy hai người, nói:

- Vị này chính tân khoa Trạng nguyên đó à?

- Đúng bổn khoa Trạng nguyên Trần Trọng Phương đó ạ!

Vương Khuê vinh dự giới thiệu:

- Trọng Phương, vị này chính Trương An Đạo Công danh tiếng lẫy lừng!

- Hạ quan bái kiến Trương tướng công!

Trần Khác đành phải thi lễ một lần nữa, đối phương bây giờ điều hành Ích Châu phủ với cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214Tam Ti sứ, điều khiển quân vụ Lưỡng Xuyên, tất nhiên xứng đáng được gọi ‘tướng công’.

Trương Phương Bình thân mật đỡ hắn dậy, nói:

- Tốt tốt tốt, Trạng nguyên không cần đa lễ. Lão phu nghe đại danh đã lâu, như sét đánh bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tai rồi. Chúng ta đều nghe danh nhau đã lâu, hay là cứ xưnghuynh đệ đi.

- Trần công chiếu cố cho hạ quan rồi!

Lời này của Trần Khác ý tứ là, thế thì sẽ không gọi lãotướng công, nhưng tùy tiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn nữa thì quá đáng quá. Thân trong quan trường thì phải nói những lời quan thoại giả tạo, điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này khiến hắn trong lòng thấy khó chịu cùng.

- Chúng ta vào trong nói chuyện.

Trương Phương Bình một tay kéo Trần Khác, một tay kéo Vương Khuê, thân thiết đưa bọn họ vào trong phủ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Người hầu mang trà điểm tâm lên, Trương Phương Bình cười nói với Trần Khác:

- Năm ngoái Lão Tuyền dẫn hai tiểu tử đến gặp ta, nghe nói đệ cũng đã tới Thành Đô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng lại tránh không gặp mặt ta, đệ nói thế nên hay không?

Trần Khác áy náy cười nói:

- Quả thật không nên, tuy nhiên Trương công công vụ bề bộn, hạ quan chỉ sợ người đông quá sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm phiền tới ngài.

Trương Phương Bình tính cách thẳng thắn cởi mở của đàn ông Trung Nguyên, lão cười nói:

- Đây không phải lời nói thật lòng. Đệ chuyện ta thầy của đệ bất hòa, lo bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỏ thái độ nên mới tránh mặt ta, đúng không?

- Tuyệt đối khôngviệc này.

Cho bị nói trúng, nhưng Trần Khác cũng không thể thừa nhận, vẫn lắc đầu nói:

- Trương công độ lượng cao thượng, làm sao thể làm khó cho hậu bối được.

Trương Phương Bình cười nói:

- Ha ha ha, thật là biết cách ăn nói. Nghe nói đệ phải viết trước mười vạn chữ mới được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tham gia thi hội, việc này sao?

Trần Khác cười khổ nói:

- Nghĩ lại mà sợ, nhưng quả thật như thế.

- Tên tiểu tử Vương Giới Phủ luôn không coi ai ra gì, đệ thể gắng gượng qua được, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để cho hắn biết như thế nào gọi ‘nhân ngoại hữu nhân’ (tức người giỏi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người khác giỏi hơn).

Trương Phương Bình cười cùng vui vẻ, giơ cao ngón tay cái lên khen:

- Lợi hại, lợi hại!

Trần Khác cười khổ nói:

- Vẫn không thể bằng Trương Công được. Hạ quan mười năm ròng mới thuộc mười vạn chữ, Vương Công chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng có mười ngày đã thể thuộc được ‘tam sử’, ánh sáng của hạt gạo làm sao dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 so sánh với ánh sáng của mặt trăng?

Câu tâng bốc này khiến Trương Phương Bình thấycùng dễ chịu, lão cười tươi như hoa. nếu luận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thông minh trí nhớ tốt thì lão tuyệt đối là người số một Triều Tống, biết bao thần đồng, thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tài không so với lão cả.

Nghe nói lão khả năng đọc nhanh như gió, đã đọc không quên. Khi còn trẻ đã từng mượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người ta ‘tam sử’, mười ngày sau lập tức trả lại, từng câu trong đó đều thể nhớ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kỹ. ‘Tam sử’ bao gồm “Sử ký”, “Hán thư” và “Hậu Hán thư”, chỉ riêng cuốn “Sử ký’ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn năm mươi vạn chữ, lãothể đọc được tất cả trong mười ngày thì ngươi đi đâu để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói đây?

Trần Phương Bình cười nói:

- Ta do nhà quá nghèo, muốn đọc sách chỉ thể đi mượn nên mới bắt buộc phải đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết. Nói ra thì buồn cười, về sau khi làm quan những sách mua về đọc rồi đều không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhớ hết được, chỉ mỗi sách đi mượn năm đó nhớ ràng toàn bộ, đệ thấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buồn cười không.

.....

Bên này lão cứ hăng hái không ngừng kể chuyện cũ, bên kia Trần KhácVương Khuê đều lộ vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bất đắc dĩ. Thật đúng cấp cứu lại gặp thầy thuốc chậm. Họ đang cùng sốt ruột, lửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiêu tới thành Nhã An đến nơi rồi, ai ngờ rằng vị trưởng quan quân chính tối cao của nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thục lại không hềvẻ lo lắng gì.

không chỉ ngoài miệng không vội, nhìn cảnh tượng các thương nhân thành Nhã An vẫn đang buôn bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tấp nập, không hềchút phòng bị nào thì biết ngay lão thực sự không cấp bách.

Vương Khuê rốt cục không kìm được lên tiếng hỏi:

- An Đạo công, theo tiểu đệ được biết, triều đình đã ra lệnh cho Kiềm hạt phong tỏa các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con đường buôn bán với Đại Lý. Vậy tại sao xem ra hoạt động buôn bán vùng biên vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu ảnh hưởng?

Trương Phương Bình lại đễnh cười nói:

- Ha ha, đóng cửa thương lộ thì chỉ mang lại tổn thất cực lớn cho thương nhân, lại còn gây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra khủng hoảng không cần thiết, khiến người ta thừa giậu đổ bìm leo, không hề có điểm tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào cả. Bởi vậy, tướng bên ngoài, quân mệnh cái không nghe.

Đại thần của triều Tống thường ngạo mạn như vậygặp được Trương Phương Bình tài sai khiến như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy thì tất nhiên là phúc của tắc, nhưng chỉ e những kẻ “thành sự khôngbại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự dư” làm loạn.

- Nhưng, làm sao lạitin đồn rằng quân củaChí Thư đã vượt sông tiến vào địa phận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Tống ta rồi.

Vương Khuê mặt hiện vẻ ưu tư nói.

- Tin tức này ta cũng đã nghe rồi.

Trương Phương Bình gật đầu nói.

- Bởi vậy hôm nay ta mời đến, đầu tiên thămcác thủ lĩnh của Cung bộ phận xuyên đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 báo cáo tin tức này, chờ lát nữa ta muốn mời ông ta đi ăn cơm, nhị vị khâm sai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nếu không chê thì cùng dự tiệc.

- Vậy thì tốt.

- Tuy nhiên đến lúc đó, tất cả đều nhìn ánh mắt của lão phu.

Trương Phương Bình giảo hoạt cười nói.

- Mong mỏi chờ đợi.

Vương Khuê cười nói.

Đợi tới khi ba người chuyển tới chính đường liền gặp ngay một người trung niên trên đầu quấn vải đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặc chiếc áo đuôi ngắn màu đen, đi chân đất, da ngăm đen, đang ngồi trên ghế làm bộ làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tịch uống trà.

Vừa nhìn thấy Trương Phương Bình tới, cả năm người vội đứng dậy hành lễ, dùng thứ Hán ngữ cứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhắc hỏi thăm ông ta.

Trương Phương Bình giới thiệu với bọn họ, nói cho Vương Khuê Trần Khác, năm vị này thổ quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 (quan chủ quản đất nước) của Cung Bộ Xuyên ở ChâuNhã Châu, nhưng đối với những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người cầm đầu này, chỉ nói tới bọn họ là những khâm sai được được triều đình phái tới, chứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không nhắc tới bọn họ phải đi sứ Đại Lý này nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 280 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc